-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 37: Tranh Thủ Tình Cảm

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 37: Tranh Thủ Tình Cảm

“Mẫu thân hồ đồ, phụ thân hoan hỷ mẫu thân điểm nào nhất?” Nạp Lan Khuynh nhìn nhị di nương một cái, mới lặng lẽ nói thẳng cho nhị di nương, trong mắt mưu kế tự nhiên càng phát ra rõ ràng, nếu nhị di nương được sủng ái lại, càng lợi dụng thai nhi trong bụng nhị di nương, Cung thị mơ tưởng toàn thân trở ra, chỉ có nhị di nương địa vị nâng lên, chính mình mới có cơ hội tiếp cận thái tử.
Nhị di nương nghe xong cười liên tục, khoa trương khen Nạp Lan Khuynh thông minh.
“Lão gia, nhị di nương cầu kiến!” Trong thư phòng, Nạp Lan Diệp Hoa vừa ngồi xuống liền có người tiến vào thông báo.
“Không rảnh!” Nạp Lan Diệp Hoa đầu cũng không nâng, chuyện Lưu Châu trong lòng hắn rốt cuộc là khúc mắc a.
“Lão gia, đây là hoa quế cao ta tự tay làm, lão gia cực kỳ thích ăn, làm phiền đưa vào cho lão gia!” Nhị di nương giọng nói mềm mại theo khe cửa lọt vào, thanh âm tựa hồ mang theo ý cười ngọt ngào.
Hạ nhân đem vào, Nạp Lan Diệp Hoa thả một miếng vào trong miệng, tâm tư lay động “ Cho nàng vào đi.” Cũng không nghĩ nhiều, phân phó xuống.
Lúc hạ nhân đẩy cửa ra ngoài, bên ngoài trống rỗng, không còn bóng dáng nhị di nương, bẩm báo cho Nạp Lan Diệp Hoa, Nạp Lan Diệp Hoa sủng sốt, nghĩ đến khỏng thời gian này vắng vẻ nàng, nàng sẽ tìm mọi cách tiếp cận chính mình, không ngờ nàng thế nhưng …có vẻ chính mình đa tình.
Bên ngoài, hạ nhân đi vào, nhị di nương từ chỗ nấp đi ra, khóe miệng nhếch lên, Nạp Lan Khuynh quả nhiên tiên đoán không sai a.
Thời điểm ngày thứ hai, nhị di nương cũng chưa sai người thông báo, tực tiếp đưa hoa quế cao cho hạ nhân, xoay người rời đi, thực khiến Nạp Lan Diệp Hoa kinh ngạc.
Đến ngày thứ ba, Nạp Lan Diệp Hoa trực tiếp phân phó nếu nhị di nương đến lập tức cho nàng tiến vào.
“Thỉnh an lão gia!” Nhị di nương hành lễ với Nạp Lan Diệp Hoa, thấy trên bàn Nạp Lan Diệp Hoa một mâm hoa quế cao, Lưu Châu hầu hạ bên cạnh, ánh mắt tối sầm, cưỡng chế lửa giận trong lòng, trên mặt lập tức tươi cười.
“Nô tỳ thỉnh an nhị di nương!” Lưu Châu trong tay đang cầm miếng hoa quế cao đặt vào miệng Nạp Lan Diệp Hoa, cánh tay bỗng run lên, vội vàng buông xuống hành lễ.
“Muội muội mau đứng lễ a, đều là người nhà, làm gì như người lạ.” Nhị di nương tươi cười, hai tay nâng Lưu Châu lên, cử chỉ hợp tình, mắt mgọc mày ngài, rốt cuộc hầu hạ Nạp Lan Diệp Hoa nhiều năm, giơ tay nhấc chân cũng có thể làm cho Nạp Lan Diệp Hoa hồi tưởng dĩ vãng.
“Thân mình chưa khỏe, sao lại chạy tới đây, gần nhất đứa nhỏ nháo ngươi?” Nạp Lan Diệp Hoa áy náy, nhìn nhị di nương hơi còng lưng, mặc dù vài ngày trước có chút tức giận, nhưng vẫn là nhớ a.
“Bẩm lão gia, hắn còn nhỏ, nào có cơ hội hồ nháo a!” Nhị di nương ôn nhu nói, tay không tự giác xoa xoa bụng, cả người phát ra ánh sáng tình thương của người mẹ.
“Nhưng ta thật nóng nảy!” Nạp Lan Diệp Hoa sang sảng cười, người làm phụ thân là vui sướng a.
“Lưu Châu muội muội cũng sắp mang thai đi, đến lúc đó hai hài tử sấp xỉ tuổi nhau, cùng làm bạn chơi với nhau a!” Nhị di nương tươi cười nhìn Lưu Châu, Nạp Lan Diệp Hoa giống như lại nhìn thấy nhị di nương ôn nhu trước kia.
“Nô tỳ trước tạ ơn nhị di nương nói lời cát tường.Có thể hoài thai đứa nhỏ lão gia là phúc lớn của nô tỳ, nô tỳ bạc mệnh, chỉ dám mượn lời nhị di nương làm cho nô tỳ dính điểm phúc khí, vì lão gia thêm một nhi tử.” Lưu Châu nói xong hướng mắt nhìn Nạp Lan Diệp Hoa, trên mặt nóng lên, vội cúi đầu.
“Lưu Châu muội muội đừng tự coi nhẹ mình, có thể là người lão gia, tự nhiên là có phúc khí rất lớn.” Nhị di nương chu miệng, như bất mãn với lời nói của Lưu Châu, trong lòng hận, bất quá một cái nô tỳ sao có thể lọt mắt Nạp Lan Diệp Hoa.
“Nhị di nương thứ tội, nô tỳ biết sai rồi!” Rốt cuộc là thân phận ở nơi nào làm ra vẻ đâu, trước mặt Nạp Lan Diệp Hoa, Lưu Châu không thể lấn áp nàng đi.
“Lưu Châu muội muội làm gì vậy, dù sao cũng là tỷ muội vui đùa nói thôi.” Nhị di nương sốt ruột nói .Vừa định đỡ Lưu Châu, nhị di nương bỗng nôn khan, mắt nhất thời chảy ra vài giọt nước mắt, trông có vài phần điềm đạm đáng yêu.
Đêm Nạp Lan Diệp Hoa ngủ lại trong phòng nhị di nương, Nạp Lan Tĩnh nghe tin này, chính là cười nhạt, sai Lưu Thúy đưa một chiếc gương đồng đến cho Lưu Châu, Lưu Châu kia cũng là một người thông minh, nghĩ đến nàng có thể suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện.
Ban đêm, Nạp Lan Diệp Hoa bước vào trong phòng nhị di nương, chỉ thấy một ánh sáng từ đèn dầu phát ra, nhị di nương cầm kim thêu một cái yếm của tiểu hài tử.
“Đã trễ, ngày mai lại làm đi” Nạp Lan Diệp Hoa bất giác cất giọng, kia ánh sáng tản ra xung quanh người nhị di nương, như cẩn thận miêu tả lại hình ảnh đẹp nhất.
“Không cần đâu, còn mấy đường kim nữa thôi, lão gia sao hôm nay lại đây!” Nhị di nương cười nhẹ, lập tức cúi đầu, ôm lấy kim thêu.
“Ta ở cùng ngươi một lúc!” Nạp Lan Diệp Hoa nhìn nhị di nương, tóc đen mềm mại, xõa sau lưng, cùng thân mình vòng quanh duyên dáng, nàng cúi đầu ôn nhu, rốt cuộc là không có quên được.
“Xong rồi!” Nhị di nương đặt chỉ thêu bên miệng nhẹ nhàng cắn đứt, lấy tay hướng bình phong, vừa lòng nhìn, mới đưa nó phóng lên.
“Ta xem nào!” Nạp Lan Diệp Hoa cao hứng, nhìn nhị di nương gật đầu cười, đưa tay cầm cái yếm, mặt trên cái yếm thêu một cái khóa tử, ngụ ý trăm tuổi, tuổi bình an.
“Ngươi khéo tay!” Nạp Lan Diệp Hoa cười cười, làm cho nhị di nương ngồi trên mép giường tựa vào người mình.
“Lão gia khen trật rồi, trong phủ người thêu còn đẹp hơn, Khanh nhi làm sao dám tự nhận khéo tay!” Nhị di nương nghiêng người tựa vào người Nạp Lan Diệp Hoa, chính là ánh mắt thay đổi, một loại phẫn hận, cùng ghen tỵ.
“Sao nói thế!” Nạp Lan Diệp Hoa cũng không giận, ý cười trên mặt càng đậm.
“Lão gia, người nói người ta.” Nhị di nương nũng nụi nói “Lão gia, sắc trời muộn rồi, người không muốn đi chỗ Lưu Châu muội muội nghỉ ngơi sao?”
“Như thế nào, ngươi hy vọng ta rời đi sao?” Nạp Lan Diệp Hoa trong mắt tràn ngập nghiên cứu tìm tòi, nhị di nương tính tình trước kia không phải vậy.
“Thiếp thân mình không thể hầu hạ lão gia, lão gia tự nhiên rời đi, bất luận thiếp nguyện ý vẫn là không muốn, lão gia không phải người của một mình thiếp” Nhị di nương cười khổ, vẻ mặt bất đắc dĩ “Lão gia thứ tội, thiếp hồ ngôn!” Nhị di nương đột nhiên ý thức được lời mình nói, nhanh quỳ xuống hành lễ.

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 36: Hoàng Tước Phía Sau

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 36: Hoàng Tước Phía Sau

“Phân phó xuống, hạ nhân trong viện không được đi lại tùy tiện trong phủ!” Nạp Lan Tĩnh đem sách y đưa cho Lưu Thúy, liền hạ mệnh lệnh, Anh Đào tuy khó hiểu nhưng không có mở miệng hỏi.
“Nhất là hai ngươi, không được đi lại trong sân chính, nếu gặp nhị di nương có thể trốn liền trốn!” Nạp Lan Tĩnh căn dặn một chút, Anh Đào cùng Lưu Thúy thấy sắc mặt Nạp Lan Tĩnh nghiêm trọng, âm thầm ghi nhớ.
Nạp Lan Tĩnh lại dẫn Lưu Thúy đi báo cho Cung thị, trong vườn dược tính sợ là vài ngày mới có thể tan , thai nhị di nương phỏng chừng không giữ được, nếu nàng xảy ra chuyện, mọi người trong nhà đều bị liên lụy.
Trong phòng nhị di nương, mọi người vừa đi sắc mặt nàng thay đổi, Nạp LanKhuynh tiến vào nhìn thấy nhị di nương khuôn mặt xanh mét.
“Tiện nhân, đều là một đám tiện nhân!” Nhị di nương mắng , vốn kế hoạch của nàng vô cùng hoàn hảo, cũng không nghĩ tới thay đổi người, cho rằng Nạp Lan Diệp Hoa trong cơn thịnh nộ sẽ giết đôi cẩu nam nữ, đều do tiện nhân Bình nhi kia làm hỏng chuyện tốt, làm thai nhi chính mình khó giữ được, nghĩ đến nhị di nương lại tức giận.
“Nương, nay phụ thân đã hoài nghi chúng ta, bây giờ tốt nhất nên dưỡng thai mới là đúng!” Nạp Lan Khuynh không cam lòng, chính là nay không làm được gì Nạp Lan Tĩnh cùng đám tiện nhân kia, đành tạm gác bàn bạc kỹ hơn.
“Thai? Bất quá là cái thai chết thôi.” Nhị di nương tức giận nói, vốn thai nhi lúc trước còn nhắc đến chính mình quý thiếp, tương lai nâng bình thê, hiện tại khen ngược, đều không có cái gì cả, làm nàng có thế không buồn bực sao.
“Nương! Không thể nói linh tinh!” Nạp Lan Khuynh vội bưng kín miệng nhị di nương, nàng nói lớn tiếng như vậy, nhỡ người ngoài nghe được, sẽ đem chuyện không hay đến. “Nương, nay đệ đệ không phải đang bình yên trong bụng sao.” Nạp Lan Khuynh thắc mắc hỏi, nếu cái thai tốt, phải nghĩ ra biện pháp giá họa cho Cung thị không tốt sao.
“Ngươi yên tâm, trong lòng ta tự biết tính toán, ta tuyệt không co s làm cho hài tử ta liền như vậy không có mất vô ích!” Nhị di nương đáy mắt hung ác, cắn rắng, giống như hạ quyết tâm làm chuyện bình thường.
Nạp Lan Tĩnh ,mắt nhảy dựng lên, nàng tựa hồ quên một sự kiện, phía sau màn không chỉ có chính mình ưu việt, còn có thể làm cho nhị di nương càng thêm thống hận chính là mẫu thân.Đến lúc đó là muốn cá chết rách lưới.
Đến tột cùng là ai có tâm cơ như vậy? Nạp Lan Tĩnh khiếp sợ, kiếp trước nàng chưa bao giờ gặp cao thủ lại hại như vậy, chính mình chết cũng là nàng tính kế? Nạp Lan Khuynh có lẽ chính là một thanh đao trong tay nàng.
“Tiểu thư! Nghe nói buổi tối lão gia vẫn nghỉ trong phòng Lưu Châu!” Bữa tối dùng xong, Anh Đào từ bên ngoài tiến vào, đem chuyện nghe được nói cho Nạp Lan Tĩnh.
Nạp Lan Tĩnh gật đầu một cái, cũng là hợp tình “Lưu Châu còn trụ trong phòng ở sao?” Nạp Lan tĩnh lấy tay gẩy gẩy lư hương ra khói nhẹ, trong ánh mắt suy nghĩ nhìn chằm chằm một chỗ.
“Hồi tiểu thư, phu nhân phân phó trong phòng Lưu Châu có người chết, điềm xấu, người che sân, làm cho Lưu Châu ở sân ngũ di nương.” Anh Đào thấy đại tiểu thư càng lúc càng xa lạ, trong lòng đấu tranh gì đó, các nàng vĩnh viễn là hạ nhân không thể tò mò chuyện chủ tử.
“Ừm…” Nạp Lan tĩnh đáp nhẹ nhàng, lấy tay nhu nhu mi tâm, nguyên tưởng đối phó rằng đối phó với nhị di nương cùng Nạp Lan khuynh có thể vì hoàng nhi báo thù, nhưng hôm nay xem ra, có rất nhiều chuyện chính mình cũng không biết.
Ngày kế, lại là một ngày nắng tươi sáng, tựa hồ trời cao cũng không bởi vì chết một người mà trở nên ưu thương, mà Nạp Lan phủ lúc này giống như bao phủ tầng sương mây mù, nghe nói Triệu Lục tự trách mà tự sát, Trương ma ma thương tâm quá độ mà lựa chọn rời phủ, việc nói là vậy, nhưng rốt cuộc mọi người trong phủ trong lòng buồn bã, sự tình trong đó nghĩ đến có thể đoán được.
Thời điểm thỉnh an Cung thị, Cung thị nói nhị di nương gần đây bị kinh hách nhiều lần, hẳn nên nằm trên giường nghỉ ngơi, miễn nàng sáng sớm đến thỉnh an, nhị di nương vừa rời sân, liền bị người thỉnh về, khiến nhị di nương nghiến răng.
“Tiện nhân, sớm muộn sẽ có ngày nàng bị ta đè lên đầu” Nhị di nương tức giận, không biết vì sao, từ ngày có bầu , nàng luôn tức giận, gặp ai đều muốn giáo huấn vài câu.
“Nương chung quanh hầu gái đang nhìn!” Nạp Lan Khuynh đè thấp thanh âm, từ khi bị Nạp Lan Diệp Hoa giáo huấn, liền gọi nhị di nương là di nương, đã nhiều ngày nhị di nương tâm tình không tốt, Nạp Lan Khuynh tranh thủ thời điểm không có ai mới dám gọi nàng mẫu thân.
“Ta không cam lòng, tiện phụ bị ta chèn ép đã bao năm, nay lại bồi dưỡng một con tiện nhân cùng ta tranh thủ tình cảm, ta thế nào cam tâm!” Nhị di nương mặc dù đè ép thanh âm, nhịn không được oán giận.
“Mẫu thân, nữ nhi nghe được Lưu Châu nguyên không phải nha đầu trong phòng Cung thị, là một nha đầu bậc hai bên người Nạp Lan Tĩnh, sau ký danh đến trong viện Cung thị.!” Nạp Lan Khuynh vẻ mặt tính kế, nàng phải mất một phen tâm cơ mới nghe được chuyện này.Chuyện trong phòng chủ mẫu, thứ nữ di nương không được biết, nhiều năm nay Cung thị quản việc bếp núc, trong viện nàng phần lớn nô tài là thời điểm hồi môn nàng mang tới, dù nhị di nương được sủng ái, cũng không động đậy được hạ nhân trong viện nàng.
“Cái gì?” Nhị di nương trừng mắt lớn, phụ thân thế nhưng nâng người trong phòng nữ nhi, truyền ra không phải khiến người khác chê cười hay sao “Tiện phụ thế nhưng ngay cả chuyện như vầy đều làm ra, mau nói cho lão thái thái, trị tội lũ tiện nhân.” Nhị di nương trên mặt tràn đầy vui sướng.
“Nương, vạn lần không được!” Nạp Lan Khuynh lôi kéo nhị di nương “Nương, người còn không nhìn ra sao, Cung thị nay bất đồng ngày xưa, lão thái thái rốt cuộc không động đến được đích nữ tướng quân phủ, nay Nạp Lan Tĩnh được phong hào vị quận chúa, người nếu nháo đến lão thái thái, cũng chỉ tự rước nhục vào thân, chuyện này phụ thân thể diện hướng người nào, tự nhiên không vui mẫu thân, đến lúc đó cũng có thể nói Lưu Châu nguyên chính là nha đầu trong phòng nàng, dù sao cũng là nàng hầu hạ Nạp Lan Tĩnh mấy ngày, này cũng không có ổn, mẫu thân nhìn chằm chằm người trong viện chủ mẫu, nhưng là đại bất kính!” Nạp Lan Khuynh phân tích.
“Vậy, dễ dàng tha cho các nàng sao?” Nhị di nương trong lòng cảm thấy Nạp Lan Khuynh nói có lý, nhưng vẫn không cam lòng a.
“Nương, kế sách duy nhất là đoạt lại sủng ái của phụ thân, Cung thị các nàng ngày sau thu thập.” Nạp Lan Khuynh tâm tư nghĩ kế, tự nhiên so với nhị di nương suy nghĩ chuyện lâu dài.
“Nhưng hắn đêm nay ngủ lại trong viện Lưu Châu, căn bản không đến chỗ ta cúng không có liếc nhìn ta một cái a.” Nhị di nương bất chấp nữ nhi còn nhỏ, nói ra.

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 28: Ai So Ai Lợi Hại Hơn

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 28: Ai So Ai Lợi Hại Hơn

“Ai, nhị di nương nay có bầu, thân mình thực quý giá, chúng ta mau đi xem, nhưng đừng xảy ra chuyện đi.” Cung thị nhu nhu mi tâm.Mọi người cũng cùng đi, phần lớn tâm tình là đi xem náo nhiệt, người mới người cũ người nào lợi hại hơn a.
Nạp Lan Tĩnh cười yếu ớt đi theo sau Cung thị, trong lòng âm thầm suy tư, này Lưu Châu thật sự là cái có thể ép buộc, bất quá có thể thông qua chuyện này nhìn xem thủ đoạn của nàng như thế nào.
“Nhị di nương, nô tỳ thật sự không có quyến rũ lão gia , nhị di nương cầu xin người buông tha cho nô tỳ.” Xa xa đã thấy Lưu Châu đang quỳ trên mặt đất, khóc lóc cầu xin tha thứ, thanh âm Lưu Châu thật lớn, đứng từ xa cũng nghe thấy rõ ràng.
“Ngươi đang càn quấy chuyện gì!” Nhị di nương sốt ruột, mắt thấy càng lúc càng nhiều người, tiện tỳ này còn ở đây dây dưa không rõ, nếu là ngại bộ dạng hằng ngày hiền lành đã sớm sai người đem nàng kéo sang một bên đánh.
Sáng nay vốn ở chỗ Cung thị thỉnh an về.Mới đi đến hoa viên bên này liền đụng phải nàng, chính mình bất quá chỉ hỏi thăm vài câu, nàng liền quỳ trên mặt đất gào khóc, hồ ngôn loạn ngữ ( ăn nói lung tung ).
“Ngươi bất quá là một hạ nhân, ở chỗ này không cho di nương rời đi, ngươi biết rõ di nương nay mang thai, ngươi đến tột cùng tâm tư là nghĩ gì, muốn di nương động thai sao, ngươi này tiện tỳ không thể tha thứ” Nạp Lan khuynh phát hiện Cung thị cùng mọi người đang hướng bên này đi tới, chỉ còn cách đem chính bản thân ra, nếu người khác nói di nương không có mắng nàng, là chính nàng tự chạy tới gào khóc, nghĩ đến mấy người tin tưởng, chẳng thà đem thân phận nhị tiểu thư áp nàng ta, bị di nương giáo huấn một chút cũng không quan hệ.
Nhị di nương vừa nghe thấy lời này của Nạp Lan Khuynh, trong lòng nhất thời hình thành lên một kế, thuận thế hướng hồ nước bên người Nạp Lan Khuynh ngã xuống, hai tay ôm bụng, vừa muốn kêu đau.Lưu Châu mạnh mẽ lôi kéo Nạp Lan Khuynh, hướng đến bên dòng sông, bùm một tiếng, bọt nước bắn tung tóe, mùa thu gió lạnh, nước lại lạnh buốt.
“Mau tới cứu người a, mau cứu người a!” Cung thị cả kinh, vội vàng sai hạ nhân đem Lưu Châu cứu lên.
“Nhị di nương người làm sao vậy?” Vài nha đầu giúp đỡ nhi di nương vừa bị Lưu Châu làm kinh ngạc, hiện tại trong bụng thật sự không thoải mái.Chỉ thấy nhị di nương từ từ nhắm hai mắt lại, hai tay gắt gao ôm bụng, miệng kêu đau.
“Đại phu đâu?Như thế nào còn chưa đến, không phải động thai khí đi, các ngươi mau đưa nhị di nương hồi viện!” Cung thị vội vàng chỉ huy.Lưu Châu lúc này được người cứu lên, cả người ướt đẫm, thân mình run run, trên tóc còn đọng nước, bộ dáng rất đáng thương.
Mọi người cũng đều đi theo, đợi đại phu đến bắt mạch cho nhị di nương, mọi người mới tập trung ngồi ở gian bên ngoài.
“Phu nhân , nô tỳ đáng chết, khiến nhị di nương động thai khí, cầu phu nhân trách phạt!” Lưu Châu vội vàng quỳ dập đầu trên mặt đất.
Ba!
Nạp Lan Khuynh hướng một cái tát trên mặt Lưu Châu “Ngươi này tiện tỳ, nếu nhị di nương có làm sao, ta nhất định lột da ngươi!”
“Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết!” Lưu Châu bị đánh trúng cũng không nói, chính là không ngừng dập đầu nói chính mình đáng chết,nước trên người đem mặt làm ướt đẫm.Vừa mới có nha đầu vì Lưu Châu đặt một cái thảm dưới đất, liền bị Nạp Lan Tĩnh hướng cất đi,lúc này đây thật có bao nhiêu là nhẫn tâm.
“Được rồi Khuynh nhi, ngươi một cô nương chưa gả đừng có cả ngày động thủ động cước, làm cho người ta chê cười đi!” Cung thị nói, tuy lúc này không phải thời điểm nói nàng, nhưng không thể vì thế mà dung nàng làm càn đi.Nạp Lan Khuynh biết chính mình vừa rồi lỗ mãng, trong lòng tuy oán nhưng cũng không nói thêm gì.
“Còn có ngươi, đáng chết, ra bên ngoài quỳ đi, không có mệnh lệnh của ta không được đứng lên.Ngươi ngoài đó nên cầu nguyện nhị di nương không có việc gì đi, nếu nhị di nương xảy ra sơ xuất gì, ta nhất định không tha cho ngươi!” Cung thị nghiêm mặt, nàng không biết rốt cuộc thì giữa nàng ta với Tĩnh nhi là quan hệ thế nào,chỉ cảm thấy theo lẽ công mà làm việc, đem Lưu Châu mắng đuổi ra ngoài.
“Dạ!” Lưu Châu hai mắt hồng hồng, lui đi ra ngoài quỳ gối ngoài viện, gió lạnh thổi, vốn thời tiết đã không tốt bỗng nổi gió lớn, từng giọt mưa rơi xuống trên người Lưu Châu, bản thân nàng đã nhiễm phong hàn không thể ngờ rằng là họa vô đơn chí.
“Sao rồi, tôn tử bảo bối của ta thế nào?” Lão thái thái cũng chạy lại đây, vừa tiến vào sân viện liền hô to gọi nhỏ, nhìn thấy Lưu Châu đang quỳ tức mình mắng “Ngươi này đồ tiện nhân, nếu tôn tử ta xảy ra chuyện không hay, cẩn thận ta lột da ngươi!” vội vàng có hạ nhân giúp đỡ đi vào.
“Thỉnh an mẫu thân”
“Thỉnh an lão thái thái”
Mọi người hành lễ, đưa lão thái thái vào trong phòng, lão thái thái ngồi tại ghế chủ vị, mặt nghiêm lãnh ( nghiêm túc + lạnh lùng) không nói.
“Đại phu, nhị di nương thế nào? Đứa nhỏ không sao chứ?” Lão thái thái thấy đại phu từ phòng trong đi ra vội vàng mở miệng hỏi.
“Bẩm lão phu nhân, tạm thời không có trở ngại ,chính là bị động thai khí, lão phu đã kê thuốc dưỡng thai, liền không đáng ngại.” Đại phu nói xong sai người đến lấy đơn thuốc, tâm mọi người lúc này mới hạ xuống.
“Cung thị ngươi thật tốt mà!” Lão thái thái trừng mắt nhìn Cung thị, dẫn đầu mọi người vào gian trong.
“Thỉnh an lão thái thái, phu nhân, đại tiểu thư!” Nhị di nương nằm trên giường làm bộ muốn đứng dậy.
“Ai ui, ngươi đừng động, vừa rồi đại phu nói ngươi bị động thai khí.Ngươi đừng lộn xộn a, cẩn thận chớ để bảo bối trong bụng ngươi bị thương!” Lão thái thái nói xong liền ngồi bên mép giường, an ủi nhị di nương.
“Tổ mẫu.” Nạp Lan Khuynh hô to vội khóc chạy đến trước mặt lão thái thái.
“Khuynh nhi làm sao vậy? Là ai khiến ngươi ủy khuất, nói cho tổ mẫu, tổ mẫu giúp ngươi làm chủ!” Lão thái thái thấy Nạp Lan Khuynh rơi lệ trong lòng mấy phần đau nhói.
“Khuynh nhi không được vô lễ, lão thái thái người đừng nghe lời nàng!” Nhị di nương tuy trách mắng Nạp Lan Khuynh một tiếng, nhưng trong lời nói là có vài phần thực, chính là nàng cúi đầu,Lưu Châu tiện tỳ kia dám can đảm đánh bẫy nàng, nhất định không tha cho nàng.
“Lão thái thái, phu nhân, Lưu Châu ở bên ngoài té xỉu!” Lúc này cố tình có nha đầu tiến vào bẩm báo.
“Té xỉu?Chớ không phải tiện tỳ này thích đùa giỡn? Không được để ý đến nàng, hôn mê càng tốt!” Lão thái thái nghe đến tên Lưu Châu trong lòng bỗng tức giận, lần trước bởi vì nàng ta chính mình cùng con trai bất hòa, nay nàng dám làm tổn thương tôn tử tương lai , tự nhiên sẽ không cho nàng dễ chịu.

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 25: Nhị Di Nương Đông Sơn Tái Khởi

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 25: Nhị Di Nương Đông Sơn Tái Khởi

“Bẩm tiểu thư, phu nhân chắc cũng mới biết, giờ đang đi tới đó.” Anh Đào nhất thời đô đô cái miệng “Nàng thật biết chọn thời điểm.”
“Anh Đào!” Lưu Thúy nghe vậy vội vàng nhắc nhở, tuy nói đại tiểu thư nhân từ, cũng không thể trước mặt chủ tử nói như vậy, nếu làm cho người bụng dạ xấu xa nghe được, còn tưởng đại tiểu thư xúi giục.Nay nhị di nương mang thai, nói chuyện laị càng không thể như trước kia.
“Anh Đào ngươi về sau theo Lưu Thúy học, nếu là để người khác nắm thóp, đừng trách đại tiểu thư ta lúc đó không nhắc nhở ngươi!” Nạp Lan Tĩnh nhìn Lưu Thúy một cái thật sâu, có tâm tư này, cũng là không đơn giản a.
“Đã biết tiểu thư!” Anh Đào le lưỡi, chọc Lưu Thúy cùng Nạp Lan Tĩnh tưởng tức giận cũng không sinh được.
“Đi, chúng ta đi xem.” Nạp Lan Tĩnh mang theo Lưu Thúy ra cửa, cuối mùa Thu, trong viện có chút lạnh, mắt thấy có vài chiếc là rơi rụng.
“Thưa thớt thành nê nghiền làm trần, chỉ có hương như cũ.” Nạp Lan Tĩnh đột nhiên nghĩ ra một câu thơ, dùng ở phía sau cũng là có ý nhị khác.
“Tiểu thư thơ thật tài tình!” Lưu Thúy nghe không hiểu Nạp Lan Tĩnh nói cái gì, nhưng bằng trực giác định là thơ hay, liền tán thưởng.Nạp Lan Tĩnh cười cười, vẫn chưa đáp lời.
“Nương!” Đến sân cửa nhị di nương, vừa vặn gặp Cung thị, trong lòng không khỏi lo lắng.
“Không sao!” Cung thị cười cười, trong lòng an ủi chính mình, có một nữ nhi hiểu biết như vậy so với cái gì đều không quan trọng.
“Thỉnh an mẫu thân, thỉnh an lão gia!”
“Thỉnh an tổ mẫu, thỉnh an phụ thân.”
Cung thị cùng Nạp Lan Tĩnh tiến vào,tất cả mọi người đứng dậy hướng Cung thi, Nạp Lan Tĩnh hành lễ.
“Thỉnh an phu nhân, thỉnh an đại tiểu thư.” Đợi mọi người hành lễ xong, nhị di nương nằm trên giường giãy dụa muốn đứng lên hành lễ.
“Nhị di nương mau miễn lễ, ngươi nay là bảo bối Nạp Lan phủ, Tĩnh nhi còn mong nhị di nương sinh cho Tĩnh nhi một đệ đệ nha.” Mắt thấy nhị di nương phải đứng dậy hành lễ, Nạp Lan Diệp Hao nhíu nhíu mày vừa muốn mở miệng, liền làm cho Nạp Lan Tĩnh đoạt trước. Nàng nói làm cho không khí dịu đi không ít.
“Tĩnh nhi nói rất đúng!” Nạp Lan Diệp Hoa sắc mặt nhu hòa, nhìn về phía Nạp Lan Tĩnh ánh mắt mang theo khen ngợi.
“Lão gia!” Nhị di nương nũng nịu một tiếng, hơn trước kia vài phần mềm mại đáng yêu.
“Đại tỷ tỷ , vài ngày trước đó Khuynh nhi không hiểu chuyện, chống đối tỷ tỷ, tỷ tỷ cầu tình, Khuynh nhi chỉ bị phạt hai mươi đại bản, Khuynh nhi trong lòng băn khoăn, vẫn muốn cảm ơn tỷ tỷ!” Nạp Lan Khuynh khập khiễng tiêu sai đi qua, rõ ràng đã qua nhiều ngày như thế, xem ra không có chuyển biến tốt, là muốn giành được sự đồng tình của mọi người sao.
“Khuynh muội muội nói cái gì, tỷ muội còn nhớ rõ chuyện như vậy làm gì, muội muội chưa từng chống đối tỷ tỷ, tỷ tỷ sao không nhớ rõ?” Nạp Lan Tĩnh trừng mắt nhìn, tự động bỏ qua chuyện hai mươi đại bản, còn vô cùng thân thiết lôi kéo tay nàng, đổ vẻ Nạp Lan Khuynh tính toán chi ly.
“Tốt lắm, chuyện qua liền cho qua đi!” Nạp Lan Diệp Hoa không hờn giận, rốt cuộc là biết Khuynh nhi tâm tư cẩn thận, ngày đó trách phạt nàng là việc bất đắc dĩ, Tĩnh nhi là ngự ban quận chúa, nàng vô lễ cũng nên nhận giáo huấn.
“Dạ, đại tỷ tỷ nói rất đúng, là muội muội thất lễ!” Nạp Lan Khuynh nói xong liền cúi đầu, trong thanh âm mang theo nồng đậm giọng mũi.
“Tốt lắm, là đứa nhỏ, ngươi hung dữ làm gì?” Lão thái thái lôi kéo bảo vệ Nạp Lan Khuynh , tuy oán giận hướng Nạp Lan Diệp Hoa nhưng mắt rõ ràng là đang trừng Nạp Lan Tĩnh.
“Ngươi nay phải thoải mái tâm tư, dưỡng thai cho tốt, quá mấy ngày nữa ta cho người dựng một cái sân khấu kịch, cho ngươi náo nhiệt a” Lão thái thái vô cùng thân thiết đối với nhị di nương.
“Lão thái thái yêu mến, nhưng hôm nay thiếp là mang tội trên người.” Nói xong ủy khuất cuí đầu.
“Ngươi nay là công thần của Nạp Lan gia, ai dám nói ngươi thân mang tội đó là đối nghịch cùng lão thái thái ta!” Lão thái thái trừng mắt liếc nhìn một cái.
Công thần? Nàng bất quá là mang thai, mẫu thân vì cái nhà này làm lụng vất vả mười mấy năm, lại sinh nhất nhi nhất nữ, sao không thấy có ai nói mẫu thân là công thần, Nạp Lan Tĩnh đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng.
“Mẫu thân nói rất đúng chuyện cho qua, nay tĩnh dưỡng cho tốt mới là chuyện chính sự!” Nạp Lan Diệp Hoa ôn nhu nói, nhìn nhị di nương hai má gầy yếu, nhịn không được nói “ Cho ngươi vất vả!”
“Lão gia!” Nhị di nương nhất thời lệ nóng doanh tròng, ẩn tình đưa tình nhìn Nạp Lan Diệp Hoa.
Nhìn vài người trước mắt, nhị di nương cùng Nạp Lan Diệp Hoa nắm tay nhau, lão thái thái trong lòng ôm Nạp Lan Khuynh, thật hoàn hảo người một nhà,có vẻ người khác là người ngoài.
“Chính là, năm nay lão gia phúc khí tốt, trước đại tiểu thư được sắc phong quận chúa, nay nhị di nương mang thai, chuyện tốt đi đôi với nhau, nếu năm nay Hiên thiếu gia lấy vợ là tam hỉ lâm môn a!” Tứ di nương ở bên cạnh không cam lòng, không phải mới hoài thai sao, nay trưởng tử duy nhất Nạp Lan gia là Cung thị sinh ra.
“Đúng vậy, trước đó vài ngày Hiên nhi có nói sẽ nhanh trở lại.” Lão thái thái nghe xong liền không để ý đến nhị di nương, suy nghĩ lập tức bay đến trên người tôn tử duy nhất của mình.
“Ân, hắn bên kia còn lập công, sáng sớm nay hoàng thượng còn phong làm tứ phẩm trung lang tướng, qua mấy ngày nữa sẽ trở về.!” Nhắc tới con trai, Nạp Lan Diệp Hoa trong lòng không dấu được vui sướng, từ nhỏ trí tuệ hơn người, nay lại lập công , hắn là phụ thân trên mặt cũng nở hoa.
“Chúc mừng lão gia, chúc mừng lão gia” Mọi người vội vàng hành lễ.
“Chính là, di nương nhất định phải sinh một đệ đệ, tương lai cùng đại ca giống nhau thiện chiến dũng mãnh, làm một vị anh hùng!” Nạp Lan Khuynh thấy tất cả mọi người không hề đàm luận về di nương nàng, mở miệng, đem suy nghĩ mọi người kéo lại.
“Ta hy vọng hắn là trạng nguyên, một văn một võ liền vừa vặn.” Nạp lan Diệp Hoa không chút nghĩ ngợi nói, nhị di nương sắc mặt còn không tốt, nhưng nghe tới lập tức vui vẻ ra mặt, con mình bất quá là con vợ kế, nay Nạp Lan Diệp Hoa đánh đồng cùng con trai trưởng, có thể thấy con mình ngày sau sẽ khiến Nạp Lan Diệp Hoa vui mừng.
“Xem phụ thân cao hứng, nói không chừng nhị di nương trong bụng là một đôi song sinh nhi tử, đến lúc đó Tĩnh nhi có hai đệ đệ, xem phụ thân thật ra thương người nào hơn a.” Nạp Lan Tĩnh cười nói.
“Phải không, nếu nhị di nương có thể sinh song tử, mỗi người đều có thưởng!” Nạp Lan Diệp Hoa vừa nghe liền cao hứng, thẳng xem xét nhị di nương, giống nư thật có thể sinh song tử, lão thái thái trong mắt cũng phản quang “A di đà phật, nguyện phật tổ bồ tát phù hộ nhị di nương thật sinh song tử.”Lão thái thái vội vàng hợp hai tay lại, miệng lẩm bẩm.
Nạp Lan Tĩnh xem những người này thật buồn cười,muốn song sinh tử…. nhị di nương cười xấu hổ, tục ngữ có nói “hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều”, con trai không có, huống chi sinh song tử.
Ban đêm, Nạp Lan Diệp Hoa đương nhiên ở lại trong viện nhị di nương, hai người muốn ôn lại chuyện tình, bỗng từ bên ngoài truyền đến một trận âm thanh đứt quãng, mặc dù nghe không rõ lắm, nhưng Nạp Lan Diệp Hoa thân mình chấn động.

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 24: Lưu Châu Vấn Tóc

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 24: Lưu Châu Vấn Tóc

Tứ di nương trong lòng ngẩn ra, chính mình thật vất vả mới khiến Nạp Lan Diệp Hoa sủng ái, lão thái thái liền khẩn cấp tìm vài cái hồ ly đến đoạt sủng của nàng sao.
Cung thị tuy sớm đã có chuẩn bị, nhưng nay nghe thấy, lòng vẫn là khó chịu, người kia quả nhiên cùng mình ngày càng xa cách.Nạp Lan Tĩnh nhìn kỹ, chỉ thấy tam di nương và ngũ di nương mặt không thay đổi, không biết đối Nạp Lan Diệp Hoa là không thèm để ý hay do có nguyên nhân khác.
“Mẫu thân nói rất đúng, con dâu trong lòng cũng đã suy tính từ lâu,vừa vặn có người lựa chọn, thỉnh lão thái thái nhìn qua.” Cung thị ngoài mặt hô một tiếng, Lưu Châu từ ngoài cửa đi đến.
“Nô tỳ thỉnh an lão thái thái,phu nhân, tiểu thư, các di nương .” Lưu Châu từ ngoài tiến vào, mặc dù không nói từng bước uyển chuyển như hoa nhưng cũng có vài phần ý tứ, cúi đầu thi lễ.
“Lưu Châu ngẩng đầu lên, để lão thái thái nhìn.” Cung thị bên cạnh nói, đây cũng là lần đầu tiên nàng chuẩn bị nữ nhân cho Nạp Lan Diệp Hoa,có lẽ tình cảm của bọn họ giờ phút này đã đặt dấu chấm tròn.
“Dạ!” Lưu Châu mở miệng, ngẩng đầu lên, lão thái thái trong lòng không cảm giác gì, nhưng nàng dù sao cũng là người Cung thị, lão thái thái định mở miệng, Cung thị liền chiếm trước.
“Lưu Châu nguyên là người trong viện con dâu, ngày thường cực kỳ hiểu lễ, mặc dù không phải tiểu thư khuê các, rốt cuộc là cái hiểu lòng người, cũng cực kỳ chịu khó, luận bộ dạng, con dâu xem cũng là cái có thể sinh dưỡng, tương lai cũng tốt vì Nạp Lan gia khai chi tán diệp.”Cung thị không vội không chậm nói xong, giống như lời kịch được luyện tập nhiều lần, không có một tia không ổn.
“Tức là người trong viện phu nhân, nghĩ đến cũng không sai, muội muội nhìn cũng thực vừa lòng, phu nhân thật có mắt nhìn người.” Tứ di nương ê ẩm nói, nàng trước kia không dám nhưng hôm nay được Nạp Lan Diệp Hoa sủng ái, lại ở lão thái thái không thích nàng, tự nhiên trong lòng có oán.
“Liền ngươi lắm miệng!” lão thái thái trừng mắt nhìn tứ di nương, dọa tứ di nương vội vàng ngậm miệng.
“Ra là như thế, ở lại trong phòng Hoa nhi đi.” Lão thái thái nghĩ nghĩ cũng đồng ý, một cái nha đầu lọt vào mắt Nạp Lan Diệp Hoa bất quá có thể làm cái nha đầu thông phòng, quá mấy ngày nữa chính mình lại tìm người cân nhắc tìm hiểu thêm nạp vào phủ.
Vào lúc ban đêm liền đưa Lưu Châu đến phòng Nạp Lan Diệp Hoa, kiệu nhỏ mang Lưu Châu từ viện Cung thị đến sân Nạp Lan Diệp Hoa, thời điểm đến nơi, thả một ít pháo nổ cũng mang đến không khí vui mừng.
Nạp Lan Tĩnh nhớ rõ trên người Lưu Châu mặc bộ quần áo gấm màu xanh biếc, trên mặt áp lực khiến nàng không thể vui sướng làm nàng nhớ tới kiếp trước, thời điểm di nương vào phủ mặc giá y mầu hồng nhạt, thời điểm chải tóc mặc giá y màu lục, chỉ có chính thất mới có thể mặc giá y hồng đậm, mà chính mình thời điểm còn vị hoàng hậu, tiếp Nạp Lan Khuynh nhập môn tuy được sắc phong vị phi rốt cuộc vẫn là thứ thiếp, chính mình sợ nàng ủy khuất đặc biệt cho phép nàng mặc hồng y nhập cửa cung.
“Thỉnh an phu nhân, tiểu thư, nhóm di nương.” Sáng sớm hôm sau, Lưu Châu đến viện Cung thị kính trà, kính trà xong mới nhận thức thân phận.
“Thỉnh phu nhân dùng trà!” Lưu Châu lạy ba vái, đem trà đưa tới trước mặt Cung thị.
“Từ nay về sau ngươi là người của lão gia, tương lai nên vì Nạp Lan gia khai chi tán diệp!” Cung thị nói một câu tượng trưng, thả hồng bao trên bàn, an bài sân viện, liền nhận thức thân phận Lưu Châu.
“Tạ phu nhân!” Lưu Châu muốn đứng lên,thân mình nhoáng lên một cái, trông như sắp ngã sấp xuống, lơ đãng lộ ra dấu hôn trên gáy, chọc tứ di nương một trận xem thường.
“Nếu thân mình không tốt liền quay về nghỉ ngơi.” Cung thị ôn hòa nói, trong lòng vẫn là có chút không vui, vừa mới lên làm thông phòng liền như vậy rêu ra.
“Dạ, nô tỳ tạ phu nhân quan tâm.” Lưu Châu nói ánh mắt không tự chủ nhìn về phía Nạp Lan Tĩnh, chỉ thấy nàng vẻ mặt ý cười, tao nhã, nhưng Lưu Châu lại cảm thấy trong lòng một trận sợ hai, ngày đó từ trong cung trở về, đại tiểu tiểu thư là dự đoán được nhị tiểu thư hội không cam lòng, sai chính mình nhìn chằm chằm động tĩnh trong phòng, quả nhiên phát hiện Thúy Ngân phản bội, mưu kế nhi tiểu thư sớm đã bị đại tiểu thư nhìn thấu.
“Ta mặc kệ ngươi tồn tại cái tâm tư gì, chỉ cần không tổn thương ta và mẫu thân của ta, ta liền giúp ngươi, thậm chí có thể giúp ngươi được phụ thân sủng ái, nếu ngươi động tâm tư khác, ta có thể đem ngươi từ trên cao kéo ngã xuống!” Ngẫm lại hôm qua đại tiểu thư trước mặt mình nói chuyện, vẻ mặt lạnh băng không có lấy một tia tình cảm, như khối hàn băng ngàn năm, đông lạnh khiến tâm ý nàng hốt hoảng.
“Tiện nhân chính là nói thêm nữa!” Tứ di nương phi một ngụm, miệng tuy rằng không nói lớn nhưng mọi người vẫn là nghe được.
Lưu Châu cúi mặt không nói lời nào, vẻ mặt kia làm cho tứ di nương tưởng nàng không đem chính mình để vào mắt, trong lòng lại hận vài phần.
Ba! Cung thị buông cốc nước thật mạnh, đáy mắt nồng đậm ý giận, tứ di nương vội ngậm lại miệng không dám làm càn.
Đã nhiều ngày Lưu Châu theo phương pháp Nạp Lan Tĩnh hướng dẫn, mỗi lần đều được Nạp Lan Diệp Hoa sủng ái, chọc thông phòng khác tức đến đỏ mắt,mọi người xa lánh, nhưng rốt cuộc là có Nạp Lan Tĩnh làm chỗ dựa, mỗi ngày trải qua không quá khó, bọn hạ nhân sau lưng đều gọi nàng là lục di nương.
Lão thái thái không nhịn được đem Lưu Châu gọi vào trong phòng, vốn tưởng có thể giáo huấn nàng một chút nhưng lại bị Nạp Lan Diệp Hoa biết được,liền tự mình đem Lưu Châu đi.Trong lúc nhất thời Lưu Châu nhất chi siêu quần xuất chúng, nghĩ đến vấn đề Lưu Châu làm di nương ngày này cũng không xa.
Mỗi khi nghe người ta nói vậy, Nạp Lan Tĩnh chỉ cười yếu ớt không nói, bão táp bất quá mới bắt đầu mà thôi.
“Tiểu thư, tiểu thư, nhị di nương có thai hai tháng, hiện tai lão thái thái, lão gia đều vô trong phòng nàng.” Vừa dùng xong bữa trưa, Anh Đào mau chóng tiến vào bẩm báo.
“Nga? Phu nhân có đi qua chưa? “ Nạp Lan Tĩnh không một tia kinh ngạc, kiếp trước nàng mãi sau mới biết nàng ta mang thai, nhưng lại chết, chẳng qua, một đời này đứa nhỏ của nàng có thể hay không còn sống.

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 23: Nạp Thiếp

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 23: Nạp Thiếp

“Thỉnh an đại tiểu thư!” Lưu Châu chậm rãi đi đến, quần áo gấm vóc không có một chút nào mang bộ dáng của hạ nhân, so với tiểu thư nhà khác còn muốn ngăn nắp hơn.
“ Trâm cài có chút cũ đi, Lưu Thúy đem trâm cài ta vừa mới mua đến đây.” Nạp Lan Tĩnh nói, cao thấp đánh giá, không sai, là một cái như nhìn thấu mọi chuyện trong thiên hạ “ Tên của ngươi ta đã nói qua ẫu thân .”
Nói xong, Lưu Thúy liền đem trâm cài lấy đến, Lưu Châu ân cảm tạ, liền đem trâm cài lên trên đầu, cả người nhất thời phát ra vài phần quý phái.
Thời điểm đến Thọ viên của lão thái thái, từng trận tiếng cười vang lên, nghe kỹ, hơn phân nửa là tiếng tứ di nương.
Nạp Lan Tĩnh lễ xong, ngồi bên cạnh Cung thị.
“Nương, hôm nay có khỏe hơn chút nào?” Nạp Lan Tĩnh lôi kéo quần áo Cung thị ,đáy mắt một mảnh lo lắng.Đại phu nhìn không ra, như cũ lại không thấy bệnh chuyển tốt, chính mình từng lo lắng làm cho người ta tra xét, Cung thị cũng đều không phải trúng độc, nhiều lời là tích tụ trong lòng, hàng năm không dễ chịu nên mới có bộ dáng như bây giờ, câu cửa miệng tâm bệnh phải có tâm dược, nhưng tâm dược này...Nạp lan tĩnh cúi đầu thở dài một hơi, Nạp Lan Diệp Hoa rốt cuộc là không có đến.
“Mấy ngày gần đây tinh thần tốt lên rất nhiều.” Cung thị dịu dàng cười, lấy tay vỗ bàn tay Nạp Lan Tĩnh ý bảo nàng yên tâm.Bất quá tinh tế xem ra, gương mặt Cung thị hiện rõ tia ửng hồng, không giống như trước kia toàn bộ khuôn mặt vàng như nến.
“Lão thái thái, mấy ngày gần đây Ngọc nhi vẫn cùng đại tiểu thư tập vũ, hiện tại cũng là vũ ra hình dạng.” Tứ di nương nhìn Nạp Lan Tĩnh, mặt mày ngăn nắp, khóe mắt mỉm cười, quần áo sắc hồng càng tôn lên da thịt nàng mềm mại, đã nhiều ngày nay Nạp Lan Diệp Hoa vẫn nghỉ ngơi trong phòng của nàng, nay nhìn cũng là có vài phần một dạng đường làm quan rộng mở.
“Ngọc muội muội trí tuệ hơn người, hơn nữa chăm chỉ, nay vũ là có tiến bộ.” Nạp Lan Tĩnh cười đáp lời, cũng không phải Nạp Lan Ngọc vũ thật tốt, thời điểm này tứ di nương đang được sủng ái, theo nàng cũng tốt, chờ nhị di nương hết thời gian cấm túc đi ra, làm cho các nàng đấu nhau, các ngươi chết ta sống, tính từng ngày , nghĩ đến cũng nhanh, Nạp Lan Tĩnh không tự giác bên môi thoáng hiện tia cười lạnh.
“Nga, quả thực như thế, Ngọc nhi mau chút vũ cho tổ mẫu một đoạn nhìn xem." Lão thái thái mắt cười, trông cũng có vài phần tư sắc.
“Dạ, Ngọc nhi vũ cho tổ mẫu một đoạn, nguyện tổ mẫu thân thể khỏe mạnh!” Nạp Lan Ngọc cũng học theo bộ dạng Nạp Lan Tĩnh thường ngày, có chút cứng ngắc, tinh tế nhìn thấy trên mặt ngạo khí tựa thiếu rất nhiều. Mấy ngày nay Nạp Lan Tĩnh phát hiện đứa nhỏ này kỳ thật không hư, chính là đi theo một di nương hiếu chiến, lây dính một ít không tốt, nếu có người bên cạnh chỉ điểm một hai, sau cũng là cái thông thấu thiên hạ.
Thân thủ, đá chân , xoay tròn, không có gì sai lầm.
“Đẹp, đẹp, đẹp, Ngọc nhi mau lại chỗ tổ mẫu.” Vũ xong, lão thái thái ngoắc Nạp Lan Ngọc ôm vào ngực, trên người tháo xuống mộ cái vòng ngọc mang vào cổ tay Nap Lan Ngọc.
“Ngọc nhi còn không mau tạ ơn tổ mẫu.” Tứ di nương thấy lão thái thái thưởng , vội vàng nhắc nhở Nạp Lan Ngọc, cũng chỉ có tứ di nương vui sướng cười.
Tam di nương bộ dáng như trước, cầm tràng hạt, trên mặt không có biểu tình gì, Nạp Lan Ninh cũng không nói lời nào, chu mặt, nhưng này một đôi mẹ con không có tiếng nói, đại viện lại không có một ai khi dễ đi.Ngũ di nương vào phủ trễ nhất, tuổi cũng chỉ hơn Nạp Lan Tĩnh hai tuổi mà thôi, vốn nàng tuổi trẻ, nhưng lại không được sủng, có khi ngay cả thông phòng cũng không bằng.
“Ngũ di nương khăn là do chính người thêu đi.” Nạp Lan Tĩnh mỉm cười nhìn ngũ di nương, kia thêu Đinh Hương nhưng là không tầm thường a.
“Bẩm đại tiểu thư, là tiện thiếp thêu.” Ngũ di nương đầu tiên là sửng sốt, hiển nhiên không ngờ có người cùng nàng nói chuyện, lập tức đứng lên, phúc phúc nói, trên mặt cũng không biết bởi vì kích động cái gì mà nghẹn đỏ bừng.
“Ngũ di nương thêu thật đẹp.” Nạp Lan Tĩnh gật gật đầu, ngũ di nương này thật ra có ý tứ, mỗi một tiếng nói, mỗi một cử động đều làm cho ngươi ta nhìn không ra biểu tình gì, người như vậy hoặc là tâm cơ sâu đậm hoặc là quy củ, nghĩ đến ngũ di nương là người sau, bằng không Nạp Lan Diệp Hoa cũng sẽ không làm như không thấy nàng.
“Ngọc nhi linh động, chính là ta lão thái thái già đi, càng ngày nàng thích náo nhiệt, trước còn có nhị di nương cùng Khuynh nhi bồi ở bên người, nay, ai, không đề cập tới cũng thế.” Lão thái thái cúi đầu, muốn nói lại thôi, nhị di nương là bị cấm túc, Nạp Lan Khuynh từ ngày bị đánh liền không có xuất môn, mỗi ngày sáng sớm đến thỉnh an Cung thị cũng cho nàng miễn, chờ nàng khỏe lại, đi thêm.Mấy ngày nay, trong phủ nhìn như bình tĩnh.
“Lão thái thái nếu không chê, làm cho Ngọc nhi thường đến làm bạn,thiếp kiến thức hạn hẹp, nếu có thể làm cho Ngọc nhi đi theo bên người lão thái thái, lâu ngày được lão thái thái bảo ban cũng là thêm được kiến thức.” Tứ di nương đầu tiên là sửng sốt, trong lòng thầm mắng mẫu tử nhị di nương không biết sử dụng yêu thuật gì khiến lão gia cùng lão thái thái đều như vậy nhớ thương, tứ di nương bên ngoài rốt cuộc là đã từng là ca sỹ, đầu óc cũng chyển nhanh, lập tức trở về lão thái thái.
Nạp Lan Tĩnh cúi mắt, làm người ta không biết nàng nghĩ gì, kiếp trước nhị di nương xuất chúng, tứ di nương nhìn không ra có gì đặc biệt, nay nhị di nương bị phạt, Cung thị vô tình tranh thủ tình cảm, tứ di nương nổi lên tâm tư, để Nạp Lan Ngọc ở bên người lão thái thái, tương lai đi ra ngoài, mặc dù thể diện không bằng đích nữ, nhưng so với thứ nữ tốt hơn nhiều.
“Tất nhiên là được, nếu là Tĩnh nhi, Khuynh nhi, Ngọc nhi , Ninh nhi đều ở bên lão bà ta, ta cũng vui mừng.” Lão thái thái cười, cũng không nói đồng ý, lại nói cũng không phải giữ Nạp Lan Ninh ý tứ bên người, “Hiên nhi thời gian này ở bên ngoài không về nhà.” Lão thái thái rốt cuộc vẫn là nhớ thương Hiên nhi, nay Nạp Lan Diệp Hoa chỉ có một con trai duy nhất, Cung thị mặc dù không chịu đãi gặp nhưng là Hiên nhi ngày thường bị lão thái thái coi là bảo bối.
“Hiên nhi trước đó vài ngày có gửi thư về, đánh trận xong có thể về qua nhà” Nói đến Hiên nhi, Cung thị trong lòng khó xử, trong nhà chỉ có một con trai trưởng, khác không học, còn học người xung quân, may mắn ca ca là tướng quân, không lo sợ xảy ra chuyện, bằng không lúc trước như thế nào cũng sẽ không đáp ứng.
“Thôi, nay trong nhà con nối dõi đơn bạc, các ngươi cố gắng một chút, ngũ di nương bụng ngươi bây giờ còn không hề có động tĩnh gì sao?” Lão thái thái không hờn không giân quét mắt nhìn ngũ di nương, vài cái di nương khác đều có đứa nhỏ, nàng tuy là cuối cùng vào phủ, đã hơn một năm như thế nào trong bụng một chút động tĩnh đều không có, chớ trách là cái không thể sinh.
“Tiện thiếp vô năng, cầu lão thái thái trách phạt.” Ngũ di nương vừa nghe nhắc tới tên mình vội vàng quỳ trên mặt đất cúi đầu.
“Các ngươi cũng là…Đừng nói ngày thường Diệp Nhi không quan tâm các ngươi.” Lão thái thái không nhìn tới ngũ di nương, trừng mắt liếc nhìn tứ di nương một cái.Tứ di nương ủy khuất cắn môi, thời điểm nhị di nương được sủng ái cũng không thấy lão thái thái nói nửa câu, nay lão gia cũng chỉ đến phòng nàng có vài lần, liền làm khó nàng.
“Tôt lắm, nay trong phủ thật lạnh lẽo, quá mấy ngày nữa lại nạp thêm vài người mới, cũng nên náo nhiệt, náo nhiệt a.” lão thái thái nói xong uống ngụm trà.Nạp Lan Tĩnh thật bội phục lão thái thái, lớn tuổi như vậy, chuyện phòng the chính con trai mình cũng muốn nhúng tay vào, cũng không sợ truyền ra ngoài làm người ta chê cười.

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 20: Nạp Lan Diệp Hoa Thiên Vị

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 20: Nạp Lan Diệp Hoa Thiên Vị

Vấn đề nghe quả thực rất đơn giản, bốn người nhanh chóng viết lên giấy, có ghi giờ Mùi, có ghi giờ Thân, cũng có ghi không nhớ…
“Tốt lắm, vấn đề thứ hai, các ngươi đều nói ấn tượng, một khi như vậy các ngươi viết xuống thời điểm ta xuốt môn trang phục màu sắc nào, đương nhiên các ngươi có thể không nhớ rõ ràng, không sao, chỉ cần nhớ tương đối là được.” Nạp Lan Tĩnh dịu dàng cười, nhìn đến Nạp Lan Khuynh sắc mặt thay đổi, càng cười đậm.
Bốn người nghe xong đều ngừng một chút, nhất là Thúy Ngân kia đã nhanh chóng viết ra đáp án, Nạp Lan Tĩnh thật muốn vỗ tay tán thưởng, có người ghi màu trắng, lại có người ghi màu xanh, màu tím, cũng có người ghi màu đen, chính mình còn nhớ rõ ngày đó mình mặc quần áo hồng nhạt, bởi không có xuất môn, một ngày liền không có thay quần áo.
“Tốt, không sai, vấn đề thứ ba, thời điểm các ngươi thấy ta, ta là có mang theo người xuất môn, đương nhiên, các ngươi có thể không chú ý nhiều như vậy a, có phải hay không.” Nghe được lời Nạp Lan Tĩnh, đa số các nàng đều suy nghĩ, thế nào các vấn đề đêu cho phép các nàng không nhớ rõ, nhưng nếu thực không nhớ rõ, một đám đều nói chính bản thân ấn tượng khắc sâu, đây không phải là tự tay tát mặt mình sao?.
Lúc này cả bốn người hoảng sợ, nghĩ nói ra tiếng lại sợ bị đánh, viết không đúng, mỗi người đều ôm hy vọng may mắn đặt bút viết xuống, có người ghi hai người, cũng có người ghi bốn người, có ghi một mình, có người ghi tận đến sáu người, thật sự buồn cười, chẳng lẽ chính mình là yêu tinh biến thành.
“Đủ.” Nạp Lan Diệp Hoa mạnh mẽ vỗ bàn, đem nước trà hắt xuống.
Nạp Lan Khuynh mặt trắn bệchch, trong lòng biết hãm hại Nạp Lan Tĩnh không thành.
Bốn người kia được gỡ khăn che mắt xuống, nhìn đáp án của lẫn nhau, trong lòng lo sợ cũng không dám phát ra âm thanh nào.
Ba!
Nạp Lan Tĩnh hung hăng tát Nạp lan Khuynh một cái “Ngươi này tâm địa rắn rết, thời điểm trong cung không an phận, còn phạm tội với tam công chúa, hại phụ thân đi theo ngươi cũng mất mặt, ngươi còn không biết hối cải, còn tự đạo diễn ra chuyện này, làm tổ mẫu đau ngươi, lợi dụng tổ mẫu thiện tâm, suýt nữa hại ta bất nhân bất nghĩa, thật muốn biết lòng ngươi là cái gì, uổng phí tổ mẫu cùng phụ thân ngày thường yêu thương ngươi! Ta nếu là ngươi, đã sớm quỳ gối trước từ đường nhận sai, thế nào còn có mặt mũi đứng chỗ này, không biết thẹn sao!” Nạp Lan Tĩnh mắng cực ngoan, không cho nàng ta cãi lại đường sống.
“Tổ mẫu, phụ thân, không phải ta!” Nạp Lan Khuynh vội vàng giải thích, lão thái thái ngày thường che chở nàng, nhưng hôm nay tổng không thể nói là chính mình là lão hồ đồ, không nên tin lời hạ nhân gièm pha.Mọi người là ích kỷ, một khi chạm đến lợi ích chính bản thân đều cố gắng bảo vệ chính mình trước tiên.
“Câm miệng, khóc sướt mướt còn ra thể thống gì nữa, người tới đến phòng thu chi lấy bạc, đuổi hắn ra ngoài, về phần ba người này, đem bán ra ngoài, Nạp Lan phủ không lưu này lũ nô tài hại chủ tử!.” Nạp Lan Diệp Hoa nói xong liền có gia đinh tiến vào, đem bọn họ lôi đi.
“Nhị tiểu thư, ngươi đáp ứng ta, giúp cha ta chưa bệnh, người đừng quên..” Thúy Ngân còn muốn nói gì đó nhưng bị người bịt miệng lại.Nạp Lan Tĩnh lạnh lùng nhìn bọn họ, này bốn người này phỏng chừng Nạp Lan Diệp Hoa cũng không cho họ còn sống, bất quá muốn như vậy, không có cửa đâu.
“Ha ha, này còn có lệnh bài, lệnh bài của ta còn trên người, này không rõ từ đâu xuất hiện a?” Nạp Lan Tĩnh trong tay áo xuất ra một cái lệnh bài “ Không sai a, làm thật là giống a.” Nạp Lan Tĩnh cười, hung hăng hướng Nạp lan Khuynh ném qua.
Nạp Lan Khuynh muốn trốn, lệnh bài kia đụng tới chân, mạnh mẽ bắn trở về, rơi trên mặt đất, mặt trên còn rớt một khối da màu hoàng kim, quả thật là châm chọc.
“Đây là ngươi gọi cái lệnh bài? Đều công phu làm như vậy, liền làm giống một chút, làm sao lại xót ngân lượng, làm ra cái thứ như vậy.” Nạp Lan Tĩnh lời tuy mắng Nạp Lan Khuynh nhưng thật ra là đánh vào mặt lão thái thái, một cái thứ phẩm, dám đem chỉ trích một đích nữ, lệnh bài tướng phủ đều làm bằng vàng, đây là cái gì chứ. Nạp Lan Tĩnh nhặt lên hướng Nạp Lan Khuynh ném tới.Thực chất là đánh nàng ta một chút.
Lão thái thái mặt lúc trắng lúc đỏ, vừa rồi đúng lý hợp tình ép hỏi Cung thị, nay xem thật đúng là tiểu nhân nói chuyện.
“Không phải ta!” Nạp Lan Khuynh hoảng hốt nói, vừa rồi Nạp Lan Diệp Hoa vẫn chưa ép hỏi tiện tỳ kia, nghĩ đến là không truy cứu chính mình, cho nên liền ẩn nhẫn.
“Đủ, đều là người một nhà, nháo thành như vậy còn ra thể thống gì, đều câm miệng cho ta!” Nạp Lan Diệp Hoa miệng mắng Nạp Lan Khuynh không có não, rốt cuộc niệm tình nàng tuổi nhỏ không đành lòng trách phạt nàng.
“Được, thật là được!” Cung thị tức giận đến run cả người lên “Nạp Lan Khuynh ngươi lại đây cho ta.”
“Mẫu thân, ta thật không có mà!” Nạp Lan Khuynh rơi lệ, không dám đi qua, trông mong nhìn lão thái thái.
“Tốt, tốt, tốt, ta không sai được ngươi, bất quá ta đến chỗ ngươi.” Cung thị liền đứng dậy, đi lên phía trước
“Mẫu thân bới giận, đừng làm tổn hại thân mình!” Nạp Lan Khuynh vội vàng quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu.
“A!” Nạp Lan Khuynh đau đớn hô to, chỉ thấy Cung thị một cước hung hăng dẫm trên tay Nạp Lan Khuynh, một tát đánh tới “Đánh ngươi, tiện tỳ không quy củ, đánh ngươi tiện tỳ không hiểu đạo lý, đánh ngươi tiện tỳ tâm tư độc ác.” Cung thị nói xong , dùng sức đánh.
“Phụ thân ngươi làm cái gì đó!” Nạp Lan Diệp Hoa vội đi qua lấy tay nhanh cầm chặt cổ tay Cung thị đang giơ lên.
“Phụ thân, ngươi làm gì vậy, mẫu thân là muốn giáo huấn một cái thứ nữ không hiểu quy củ thôi, phụ thân đây là muốn sủng thiếp diệt thê, vì một cái nữ nhi của di nương ra tay quá nặng với mẫu thân sao!” Nạp Lan Tĩnh vốn không nghĩ cùng Nạp Lan Diệp Hoa hôm nay xung đột, nhưng tình hình hôm nay không thể để mẫu thân chịu thiệt.
“Ngươi câm miệng cho ta, nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện!” Nạp Lan Diệp Hoa trừng mắt nhìn Nạp Lan Tĩnh, rốt cuộc là một dạng nữ nhi tốt của Cung thị, đều dám cùng chính mình là địch. Nạp Lan Khuynh thừa dịp lúc này vội vàng đem chính mình tay rút ra, thối lui sang một bên.
Cung thị suýt nữa thì ngã xuống, hốc mắt hồng hồng “Tốt, rất tốt, Tĩnh nhi chúng ta một hồi tiến cung, mẫu thân mang ngươi đi đòi lại công đạo!”
“Ai dám, nhìn xem ngươi có thể hay không ra khỏi cửa!” Nạp Lan Diệp Hoa cực tức giận, trên trán gân xanh đều hằn lên.
“Lão gia, lão gia... trong cung người tới, làm cho lão gia cùng đại tiểu thư đi tiếp thánh chỉ!” thời điểm đang lúc Nạp Lan Diệp Hoa cùng Cung thị đang giằng co, gia đinh tiến vào thông báo.

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ Chương 18: Thiết Kế Bẫy Hại Người

TƯỚNG PHỦ ĐÍCH NỮ
Chương 18: Thiết Kế Bẫy Hại Người

Nạp Lan Tĩnh trong lòng cười lạnh, lúc ấy nàng ta cũng là biểu tình này, hảo ngoan tâm a "Kia... ý muội muội nên làm gì bây giờ?” Nạp Lan Tĩnh hừ nhẹ một tiếng, biểu tình khinh thường, khiến Nạp Lan Khuynh tức điên lên.
“Hôm qua đại phu đã giúp Khuynh nhi tra ra, Khuynh nhi không phải bị cái gì dị ứng, mà là có người hạ Hồng Nương Tử, việc này, đại phu đã hồi bẩm tổ mẫu cùng phụ thân.”Nạp Lan Khuynh lạnh lùng nhìn Nạp Lan Tĩnh, đáy mắt léo lên tia vui sướng.
Cái gì? Hồng Nương Tử....Mọi người nghe xong kinh ngạc, này Hồng Nương Tử là dược liệu cực trân quý, nếu phơi nắng rồi ngâm trong nước, dùng nước này rửa mặt có thể khiến cả người tỏa hồng quang, làn da hồng hào.Bình thường là dược liệu hiếm thấy, chỉ có những quầy dược lớn khả năng mới có mấy chỉ vật còn sống, một ít vị phu nhân quan lại sợ mua phải hàng giả, liền mua một vài chỉ vật còn sống đem phơi nắng, tuy nói là thứ tốt, nhưng nếu vật còn sống chạm lên da, khiến người ngứa ngáy khó chịu, bất quá là có cách chữa trị, dùng một miếng gừng hoặc một chén canh gừng lập tức không thấy ngứa nữa.Việc này cũng không phải bí mật, đại đa số ai cũng biết được.
“Buổi chiều ngày hôm trước tỷ tỷ có từng xuất môn?” Nạp Lan Khuynh nói chuyện, ánh mắt nhìn chằm chằm Nạp Lan Tĩnh.
“Chưa từng!” Nạp Lan Tĩnh trả lời rõ ràng, không một tia bối rối.Trong mắt nàng lóe lên tia lãnh ý, nếu không phải chính mình chú ý nàng ta dùng ống tay áo bọc Hồng Nương Tử, thứ này gặp da thịt liền chui vào, ở hoàng cung người xấu mặt nhưng là chính mình, tuy nói có cách điều trị, nhưng tại trường hợp kia, nếu nói có Hồng Nương Tử trong người chỉ biết là xúc phạm hoàng uy, dẫn tới phiền toái, cho nên cũng chỉ chính mình chịu thiệt mà thôi.
“Bẩm tổ mẫu, có hạ nhân nhìn thấy đại tỷ tỷ ra phủ.” Nạp Lan Khuynh quay đầu về phía lão thái thái.
“Đi, đem nàng gọi vào.” Lão thái thái lạnh lùng cười, nghĩ chuyện này đã được an bài tốt.
“Tham kiến lão thái thái, tham kiến phu nhân, tham kiến tiểu thư.” không lâu sau nha đầu từ bên ngoài tiến vào, hai cái nha đầu này, Nạp Lan Tĩnh nhận ra, một là đại nha hoàn bên người Nạp Lan Khuynh tên Liễu Hồng, một là nha đầu tam đẳng làm việc nặng trong viện Nạp Lan Tĩnh tên Thúy Ngân, hai người lúc này run run quỳ trên mặt đất.
“Các ngươi từng thấy đại tiểu thư chiều ngày hôm trước ra phủ?” lão thái thái híp mắt, ngồi thẳng lưng , giống như đang thẩm vấn phạm nhân.
“Bẩm lão thái thái, lúc đó nô tỳ đi nhà kính trồng hoa, vừa vặn nhìn thấy đại tiểu thư xuất môn, nô tỳ vốn là không có để ý, nhưng nhị tiểu thư nói này tội lớn, nô tỳ mới giật mình nhớ ra đại tiểu thư đã từng xuất môn.” Liếu Hồng nói rõ ràng, khoảng cách từ nhà trồng hoa đến đại môn là gần nhất, mà Nạp lan Khuynh yêu hoa cỏ đây cũng không phải bí mật gì.
“Vậy còn ngươi? Ngươi làm sao biết?” Nạp Lan Tinh hứng thú nhìn nha đầu Thúy Ngân, giống như nghe được chuyện thú vị.
“Nô tỳ, nô tỳ, đại tiểu thư nô tỳ không phải cố ý, nô tỳ lương tâm là bất an a” Thúy Liễu không giống như Liễu Hồng bình tĩnh, thân mình không ngừng run rẩy, nước mắt cũng không ngừng tuôn ra.
“Tức là, ngươi thấy gì, gặp gì, liền nói cái đấy, bổn tiểu thư chính mình không sợ, còn có thể e ngại ngươi.” Nạp Lan Tĩnh mặt lạnh uy nghiêm nói.
“Nói mau, đem lời ngươi nói sáng nay nói cho ta nghe, nói lại ọi ngươi! Xem Nạp Lan gia chúng ta có người độc ác đến thế nào.” Lão thái thái nhịn không được vỗ vỗ trước ngực mình,bộ dạng rất tức giận.
“Tổ mẫu, đừng nóng giận, đại tỷ tỷ cũng là nhất thời hồ đồ.” Nạp Lan Khuynh vội vàng hướng lão thái thái thuận khí, lời nói trong đó luận tội Nạp Lan Tĩnh.
“Ngươi này tiện tỳ! nếu có nửa câu dối trá, tự tay lột da ngươi ra!” Cung thị đứng ngồi không yên, tâm tư nữ nhi đơn thuần, thế nào lại đi hãm hại người.
“Nô tỳ không dám nói bậy, sau trận bão lớn hôm trước, nô tỳ dọn dẹp sân viện thấy đại tiểu thư ra cửa, nô tỳ lúc ấy cũng không để ý, sáng nay trùng hợp thấy một tiểu nhị cầm lệnh bài tiểu thư, nói muốn đến phòng thu chi lĩnh bạc, nô tỳ thuận miệng hỏi hắn, hắn ta liền nói cho nô tỳ trước tiểu thư đến dược điếm của bọn họ mua Hồng Nương Tử, để lại lệnh bài, làm người ta đến tướng phủ lấy bạc, hai ngày trước bọn họ bận không đến lấy, hôm nay mới lại đây, vốn không phải chuyện gì quan trọng, đột nhiên nhị tiểu thư bị bộ dạng như vậy, trong lòng lo sợ nhất thời không có chủ ý, liền đến bẩm báo lão thái thái.”
Thúy Ngân vừa nói vừa khóc, trông có vài phần sự thực, trong phủ chủ tử không mang theo nhiều bạc trong người, ra ngoài mua thứ quý giá phần lớn đều để lại lệnh bài trên người, ở kinh thành đây đã trở thành quy định bất thành văn, phần lớn mọi người ai cũng làm như vậy.
“Ngươi nói bậy” Nạp Lan Tĩnh đột nhiên đứng lên, ánh mắt hung ác nhìn Thúy Ngân, giống như bị người ta nói trúng tim đen, bộ dáng thẹn quá hóa giận.
“Đi, đem tiểu nhị của hiệu thuốc dẫn đến” lão thái thái nhìn cũng không nhìn Nạp Lan Tĩnh một cái, nhân định nàng chính là người tâm tư độc ác.
“Tiểu nhân gặp qua các vị tiểu thư” tiến vào là một nam tử gầy yếu, hắn cúi đầu, một bộ dáng làm cho người ta cảm thấy đang sợ hãi.
“Ngươi nói trước có một vị tiểu thư đến chỗ ngươi mua Hồng Nương Tử, ngươi còn nhớ rõ, có phải vị tiểu thư kia không?” Nạp Lan Khuynh khẩn cấp hỏi, sợ hắn nhận sai người.
“Dạ, đúng là vị tiểu thư này, tiểu nhân nhận ra, tiểu thư còn thiếu cửa hàng hai ngàn lượng bạc a, người mau chút trả cho tiểu nhân, tiểu nhân quay về chậm trễ chưởng quầy sẽ trách phạt tiểu nhân a” tiểu nhị nhìn Nạp Lan Tĩnh liên tục gật đầu.
“Ngươi nói bậy, ta không biết ngươi” Nạp Lan Tĩnh sốt ruột nói.
“Ngươi cần phải nhìn cho rõ ràng.” Cung thị thấy tình hình không ổn vội nói, bản thân không tin nữ nhi sẽ có tâm tư này.
“Vị phu nhân này, tiểu nhân nhưng là nhớ rất rõ, nơi này còn có lệnh bài của vị tiểu thư, chớ không phải Nạp lan phủ to như vậy muốn quỵt nợ?” tiểu nhị ngồi bệt xuống đất, hướng lên trên mà nói.
“Không phải chuyện của ngươi” lão thái thái nói xong tiếp nhận lệnh bài, quả nhiên thật sự là lệnh bài của Nạp Lan Tĩnh, lão thái thái hừ lạnh một tiếng, trực tiếp quẳng lệnh bài trên mặt đất, vừa vặn hướng dưới chân Cung thị, Cung thị nhặt lên sắc mặt cũng thay đổi.
“Đại tỷ tỷ không muốn thừa nhận cũng không vấn đề gì, đêm thị vệ trực đại môn ngày đó vào hỏi là biết đại tỷ có từng xuất môn hay không là rõ ngay” Nạp Lan Khuynh cười đắc ý, như lường trước được Nạp Lan Tĩnh hôm nay là bị định tội.
“Đi, tra xem hôm đó là ai trực, đem hắn gọi vào đây!” lão thái thái quyết đoán, như muốn đem Nạp Lan Tĩnh có trốn cũng không trốn được.
“Nô tài tham kiến lão phu nhân.” Thị vệ nửa quỳ trên mặt đất, nghiêm mặt, trông như một người chính trực.
“Ngày hôm trước là ngươi thủ đại môn?” lão thái thái hỏi.
“Bẩm lão phu nhân là nô tài” thị vệ gật gật đầu.
“Ngươi có nhớ rõ ngày ấy đại tiểu thư có từng đi ra ngoài?” lão thái thái có chút mệt mỏi, Nạp Lan Khuynh liền khẩn trương hỏi.
“Bẩm nhị tiểu thư, ngày ấy đại tiểu thư ngày hôm đó đúng là có ra ngoài.” Thị vệ suy nghĩ một hồi mới nói, lời nói nghe như thật.
“Ngày ấy người ra người vào không ít sao ngươi có thể nhớ rõ đại tiểu thư ngày ấy có hay không xuất môn.” Cung thị trầm giọng hỏi.
“Bẩm phu nhân, ngày ấy sau khi trận bão đi qua, đại tiểu thư xuất môn còn có hạ nhân nhắc nhở tiểu thư nhớ quay về sớm, ngày thường chuyện tình tiểu nhân không dám nói, nhưng tiểu nhân là nhớ rõ rành mạch!” thị vệ bình tĩnh trả lời lời nói không một chút sơ hở.
“Nạp Lan Tĩnh ngươi còn lời nào biên minh!” lão thái thái vỗ mặt bàn, lập tức nổi giận.