-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Chương 7: Lộ gặp Thần An

Chương 7: Lộ gặp Thần An

Nếu đã muốn chơi thì phải chọn lựa các cặp đôi.
Trong, số những người tham gia party, Tả Thần An, Tiêu Y Đình, Trữ Chấn Khiêm được coi là Kinh thành Tam thiếu, là bạn bè thân thiết nhất, còn có Sa Lâm, ngày thường lúc chơi mạt chược vừa đúng họp thành một bàn, cho nên khi Tiêu thiếu gia phát động cuộc tranh tài này, bọn họ ai cũng không thể thiếu.
Nhưng mà, trong bốn người này, lão đại Trữ Chấn Khiêm lại không mang theo bạn gái, Tiêu Y Đình đang định nói tùy tiện chọn một trong số những cô gái tham gia party thì Tả Thân An nãy giờ vẫn một mực trầm mặc không nói lại nhìn thẳng phía trước lên tiếng: “Chọn cô ấy đi!”
“Ai?” Tiêu Y Đình đồng thời quay sang nhìn theo ánh mắt của anh.
Ánh mắt vừa chạm đến, chính là cô gái đang đứng dưới ánh đèn màu xanh của sân khấu, cô ca sĩ quán bar tên gọi Hạ Hạ.
Trực giác nhạy bén của Tiêu Y Đình liền hiểu, ánh mắt anh ta lộ ra nét cười quỷ dị, ngoắc tay gọi trưởng ban tới.
Sắc mặt Kiều Á cũng thay đổi, dường như cảm nhận được bầu không khí có chút khác thường.
Trưởng ban hỏi qua ý kiến của cô trước, lúc đầu cô có chút chần chờ, nhưng sau đó lập tức gật đầu đồng ý.
cô cũng không hiểu tại sao, sau này khi nhớ lại, cô cảm thấy có lẽ là bởi vì, Ha Vã Lộ gặp Tả Thân An chính là số mệnh đã định, hay có lẽ bởi vì, mặc dù xa cách năm năm nhưng trong lòng cô vẫn chưa thể quên anh…
Bốn người đàn ông đứng thành một hàng trong tiếng huýt sáo và la hét chói tai, sau đó từng người bạn gái bọn họ đã chọn bước đến. Kiều Á có chút nôn nóng không thể đợi đến khi bước tới trước mặt Tả Thần An, lại thấy Tiêu thiếu gia vung tay nói: “Đợi đã! đã chơi vậy chúng ta chơi lớn một chút đi! Rút thăm quyết định bạn gái thế nào.”
Sắc mặt Kiều Á lập tức thay đổi, khẩn trương nhìn về phía Thần An, hy vọng từ trong miệng anh có thể nghe được một câu từ chối. Nhưng mà, anh vẫn giữ vẻ mặt tươi cười như có như không, đôi môi mỏng khẽ mở: “ Được!”
“Để tôi viết!” Tiêu Y Đình tay chân nhanh nhẹn viết lên bốn mãnh giấy, đặt trước mặt Tả Thần An, “Anh em chúng ta trước sau như một đều yêu mến đóa hoa của Tổ quốc, cậu nhỏ tuổi nhất, ưu tiên rút trước!”
Tả Thần An cười một tiếng, tùy ý rút lên một mãnh giấy, sau đó mở ra rồi đưa cho Tiêu Y Đình, chỉ thấy Tiêu Y Đình cực kỳ hung thần hô lên: “Ai a!Người Tả thiếu rút trúng chính là ---- Hạ Hạ!”
Vứt mãnh giấy đó đi, Tiêu Y Đình đem ba mãnh còn lại trộn thêm lần nữa, lại tiếp tục rút thăm kết quả cuối cùng là Tiêu Y Đình và Sa Lâm đổi bạn gái cho nhau, mà Trữ Chấn Khiêm lại rút trúng Kiều Á. Trong tám người chơi thì sắc mặt của Kiều Á là khó coi nhất--
Trước khi trò chơi chính thức bắt đầu, Sa Lâm thừa dịp mọi người không để ý đánh nhẹ sau lưng Tiêu Y Đình, thấp giọng nói: "Bốn mãnh giấy cậu đưa cho Tả thiếu không giống với của chúng ta đúng không? Có phải tất cả đều viết tên là Hạ Hạ?”
Tiêu y Đình ngoảnh đầu cười nhẹ: “Làm sao biết được?”
Sa Lâm hừ lạnh: “Người khác có thể không biết, chẳng lẽ tôi còn không biết sao? Cậu và Tả thiếu là ai chứ? Là cao thủ chơi bẩn nha! Lúc chơi mạt chược hai người các cậu hợp lại lừa gạt lão Đại không biết hao nhiêu tiền.”
Tiêu Y Đình huýt sáo: “Trẻ nhỏ dễ dạy!”
Lại nói tính cách Tả Thần An quái gở rất khó lường, nhưng Tiêu Y Đình với anh mà nói chính là mặc chung khố mà lớn lên, chỗ nào trên người Tả Thần An cậu ta cũng đã sờ qua, làm sao lại xem không hiểu tâm tư của anh chứ? Ha, cô nhóc tên gọi Hạ Hạ này, xem ra đã lọt vào mắt của Tam thiếu rồi!

Chương 6: Lộ gặp Thần An

Chương 6: Lộ gặp Thần An

Cô thật không biết, đến tột cùng phải có bao nhiêu dũng khí mới có thể đứng trước mặt anh, nhìn anh và người con gái khác oanh oanh yến yến, ngay cả nhìn cũng không nhìn cô một lần, còn cô lại vì bọn họ mà phục vụ một màn biểu diễn chúc mừng hoa lệ?
Cô không biết mình đang hát gì, tiếng hát u oán mà cảm động, bay bổng giữa những màn huyên náo không ngừng, âm thanh ấy giống như một làn khói, lại tựa như sự tồn tại của cô lúc này, như có như không…
Nếu như có thể, cô bằng lòng để mình hóa thành một làn khói, cứ như vậy mà tiêu tan, còn hơn trơ mắt nhìn anh ôm mỹ nhân trong ngực, kề vai sát má.
Anh một tay ôm lấy vòng eo của cô ca sĩ Kiều Á – vị công chúa của nay hôm nay, Tả Tam thiếu tự mình mở tiệc sinh nhật vì cô ấy, đây là sự đãi ngộ mà tất cả bạn gái tin đồn trước nay của anh đều chưa từng được hưởng. Cho nên, Kiều Á hạnh phúc đến quên mình, cả người mềm mại ngả vào ngực anh, đôi mắt quyến rũ như tơ, thỉnh thoảng thì thầm khúc khích.
Mà anh, ôm cô ấy, thưởng thức rượu, thỉnh thoảng khẽ cúi đầu nghe Kiều Á nói chuyện, đôi môi đỏ mọng của Kiều Á gần như dán chặt vào lỗ tai anh, nghe thấy gì đó, khóe môi anh sẽ hiện lên nụ cười nhàn nhạt…
Không phải nói Tam thiếu hỉ nộ vô thường, người khác không đoán nổi tâm tình của anh sao? Xem ra Kiều Á này, rất được lòng Tam thiếu…
Cô nhắm mắt lại, đem tất cả hình ảnh ngắn cách ở bên ngoài, đắm mình vào trong âm nhạc, cũng đem nỗi bi thương nén xuống đáy lòng.
Chuyện cũ như mây, hiện rõ mồn một trước mắt cô, nhưng mà Thần An, chúng ta thật sự đã từng yêu nhau sâu đậm?
“Được rồi được rồi, đừng hát nữa!” Bỗng dưng, từ dưới sân khấu vang lên một tiếng quát.
Tiếng nhạc lập tức dừng lại, cô mở mắt ra, người quát lên chính là Kiều Á.
“Sinh nhật tôi, cô lại ở đây hát cái gì vậy? Người không biết còn tưởng đây là tang lễ!” Kiều Á đã từ trong ngực Tả Thần An, cực kỳ mất hứng chỉ về phía cô trách cứ.
Suy nghĩ của cô vẫn đang ở trong trạng thái đình trệ, cho nên nhất thời không biết phản ứng thế nào. Đại sảnh quán bar vốn đang ồn ào đột nhiên trở nên yên tĩnh lại, trong số khách mời thậm chí có người nhìn cô với ánh mắt đồng tình, bảo bối của Tam thiếu nổi đóa, ca sĩ nhỏ của quán bar xem ra gặp phải xui xẻo rồi…
Tả Thần An vốn chỉ lẳng lặng ngồi đó, tay trái dang rộng đặt lên thành ghế sa lon, tay phải cầm một lý rượu, nhẹ nhàng đong đưa, khí định thần nhàn.
Nghe Kiều Á chỉ trích xong, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, nét mặt lộ ra nụ cười khó đoán, giọng nói nhàn nhạt: “Tiểu Kiều, tôi chỉ thích những cô gái yên tĩnh…”
Kiều Á vừa nghe, sắc mặt hơi hơi biến đổi, lập tức trở về bộ dạng chim nhỏ nép vào người, lại sà vào ngực anh, giọng nói nũng nịu đến mức người khác cũng nổi da gà: “Tam thiếu, bình thường em không phải là người như vậy......Anh biết mà......Tam thiếu, hôm nay là sinh nhật em a……”
“Đúng vậy đúng vây! Nếu là sinh nhật vậy chúng ta chơi cái gì High một chút đi. Cũng đừng hát nữa, mọi người đều là ca sĩ, nghe người khác hát làm gì nữa!” trợ lý Sa Lâm của Tả Thần An lên tiếng hòa giải, kinh nghiệm đã nhiều năm, vẻ mặt Tả thiếu như vậy, là đại biểu cho sự tức giận trong lòng anh đang nổi sóng rồi, cho nên, tốt nhất vẫn là nhanh chóng dập tắt nó đi vậy.
Sa Lâm vừa nói vừa nháy mắt với người bạn tốt của Tả Thần An tên Tiêu Y Đình, chuyện này, Tiêu thiếu gia vẫn là giỏi nhất…
Tiêu Y Đình hết sức hưởng ứng, vỗ vỗ tay: “Được rồi được rồi! Tới…! Chúng ta chơi trò nào kích thích một chút đi, long phượng tranh châu cso được không?”
Lại nói, cái trò long phượng tranh châu này thật ra là trò vẫn thường chơi lúc kết hôn, rất hiếm khi được đem ra thi thố, các cô gái phải di chuyển quả bóng bàn từ ống quần bên trái sang ống quần bên phải của người đàn ông, người nhanh nhất là người chiến thắng.
Tả Thần An cười xì một tiếng: “Cái trò này quả nhiên là trò Tiêu thiếu gia cậu thích nhất!”
“Vậy cậu có chơi hay không đây?” Tiêu Y Đình xem thường hỏi.
Đôi mắt Tả Thần An nhìn vào một người ở phía xa, ánh mắt thâm thúy: “Chơi!”

Chương 5: Lộ gặp Thần An

Chương 5: Lộ gặp Thần An

“Con đừng có nhiều lời!” Trong mắt Tiêu Hàn vừa giận lại vừa thương. Đối với đứa con này, bà dù thế nào cũng không thể lòng dạ sắt đá với nó được, cuối cùng chỉ có thể thở dài khuyên nhủ: “Thần An, con cũng không còn nhỏ nữa, gắng nhẫn nhịn một chút đi, đừng lúc nào cũng chọc ba con tức giận, nói thế nào ông ấy cũng là người có mặt mũi…”
“Chê con làm mất thể diện sao? Vậy đuổi con ra khỏi Tả gia đi, sau đó lại sinh thêm một đứa con trai cho hai người sĩ diện!” Anh lướt qua Tiêu Hàn, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng về phía phòng ngủ của mình, trên mặt vẫn duy trì nụ cười đùa giỡn như có như không, trong lòng khổ sở, từng lời như những con sóng đánh thẳng vào tim anh, đau đớn khó nhịn.
Tiêu Hàn á khẩu không nói nên lời, trong lòng không biết là hối hận hay bi thương. Mấy năm gần đây, đứa con càng ngày càng khó bảo, tất cả đều bắt đầu từ sự kiện kia. Nhưng mà, bà tự nhận mình không làm sai, nếu như được làm lại lần nữa, bà vẫn sẽ lựa chọn làm như vậy…
Bà đứng yên một lát, cố gắng nén lại sự tức giận của mình, suy nghĩ một chút rồi bảo tài xế hơn nửa đêm hãy tới đón mình.
Mấy năm này Tả gia xảy ra rất nhiều biến cố.
Năm đó rời khỏi đại viện này, Tả Tư Tuyền chỉ giữ lại chung cư ở khu vực trung tâm buôn bán, dứt khoát nộp đơn từ chức ở đơn vị hành chính, gia nhập vào thương giới, bắt đầu từ việc khai phá bất động sản, sau đó mọi việc thuận buồm xuôi gió, rất nhanh đã trở thành một trong những nhà môi giới bất động sản sớm nhất và thành công nhất.
Nhưng đáng tiếc là, hai đứa con trai của Tả gia đều không muốn thừa kế sự nghiệp của cha. Con trai cả Tả Thần Viễn mở nhà hàng khách sạn, con thứ ba Thần An làm trong ngành văn hóa truyền thông, ngược lại con gái Thần Hi và con rể Tống Sở ở lại công ty giúp cha mình.
Việc kinh doanh của Tả gia càng ngày càng lớn, tài phú cũng ngày càng nhiều, nhà cửa cũng là một căn đổi một căn, chỉ có Thần An lại cố chấp ở lại đại viện cùng ông nội.
Lại nói, năm đó con lớn Tả Thần Viễn vì danh lợi mà cùng bạn gái ở lại cùng ông nội trong đại viện không chịu đi, vậy hiện giờ Thần An lại vì cái gì mà ở lại đây?
Tiêu Hàn chỉ có thể cười khổ…
***
Quán bar Ám Hương
Cô thoa nhẹ một lớp son môi cuối cùng, sau đó ngồi xuống yên lặng chờ đến lượt mình lên sân khấu.
Nhìn mình trong gương, chính cô cũng cảm thấy mình thật xa lạ, cô lạnh lùng và kinh diễm, nhưng vẫn thiên về lạnh lùng nhiều hơn. Cô ở nơi này trổ hết tài năng, thu hút sự chú ý của người khác, rất nhiều người chính là vì danh tiếng của cô mà đến, vậy…có hay không cũng bao gồm người kia? Tả Thần An…
Aizzz…cô thật lòng cười khổ, anh căn bản không biết cô là ai, sao có thể vì cô mà đến?
Coi như đêm đó sau khi gặp anh, anh có thể thường xuyên ghé lại, cũng chỉ vì Ám Hương là một quán bar đặc biệt mà thôi. Lần đầu tiên anh tới không phải đi cùng bạn bè, thậm chí còn mang theo bạn gái hay sao?
“Hạ Hạ, tới lượt cô rồi!” Trưởng ban gọi cô.
Cô chợt bừng tỉnh, cười nói: “Hôm nay thật ồn ào!” Cô ở phía hậu trường cũng có thể nghe được tiếng huyên náo, đây là chuyện rất hiếm gặp ở Ám Hương.
“Cô không biết sao? Hôm nay là sinh nhật của ca sĩ nổi tiếng Kiều Á, Tả Tam thiếu đã bao toàn bộ chỗ này để tổ chức sinh nhật cho cô ấy.” Trưởng ban giải thích.
Nụ cười của cô cứng lại, “Vậy còn cần tôi hát sao?” Anh vốn làm về âm nhạc, khách hôm nay cũng đều là người chuyên nghiệp trong giới, cô có cần thiết phải tự bêu xấu mình?
Trưởng ban gật đầu, “Đương nhiên là cần! Mau lên đi!”

Chương 3: Lộ gặp Thần An

Chương 3: Lộ gặp Thần An

Giữa cô và anh, chỉ là khoảng cách mấy bước chân, cô có thể nhìn thấy rõ ràng gương mặt anh.
Năm năm không gặp, cái dáng cao gầy của anh vẫn không thay đổi, lạnh lùng xa cách, giống như lần đầu cô gặp anh, chỉ có một thứ không như vậy, chính là ánh mắt của anh, trong đêm tối, huyền ảo dưới ánh đèn đường, đặc biệt sáng rỡ…
Chỉ là, ánh mắt trong trẻo như vậy, chỉ dừng trên người cô một lát rồi hờ hững dời đi chỗ khác.
Anh, cuối cùng vẫn không nhận ra cô, đúng không?
Trong lòng cô nhộn nhạo lóe lên một tia khổ sở, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười thản nhiên, bước đến gần, đem ví tiền đưa tới trước mặt anh, giống như người qua đường nói: “Tiên sinh, ví tiền của ngại bị rơi.”
Chiếc ví này là cô nhặt được trong lúc cố gắng đuổi theo anh, rơi xuống từ trên người anh.
Ánh mắt anh thoáng chốc hoảng hốt, sau đó nét hờ hững rét lạnh càng sâu, nhận lấy, lạnh nhạt nói một tiếng “Cám ơn” rồi bước lên xe cũng không quay đầu lại.
Trong nháy mắt lúc cửa xe đóng lại, cô nhìn thấy cô gái tên gọi Tiểu Toa kia ném cho cô một nụ cười vô cùng đắc ý…
Ai, con gái thời nay thật là, đều tự ình là đúng như vậy sao? Cho rằng cô muốn nhân cơ hội này tiếp cận Tả Tam thiếu? Thật buồn cười! Nếu như cô nói với cô gái này, ngay từ năm năm trước, cô đã bò lên giường của Tả Tam thiếu rồi, liệu cô bé này có thể suy sụp hay không?
Cô xoay người, từ sau lưng vang lên tiếng xe hơi khởi động, xe của anh, đã lắn bánh đi thật xa, tim, nhất thời như bị từng bánh xe nghiền nát, vỡ thành từng mảnh…
***
Người đàn ông ngồi trong xe, đôi mắt khép hờ, tựa người vào lưng ghế, giống như rất say, tay gắt gao giữ lấy ví tiền, một hồi lâu mới từ từ mở ra.
Trên đời này, có rất nhiều người thích để hình người yêu trong ví của mình, là vì yêu quý hoặc là hoài niệm, chỉ có anh là không phải, nơi lẽ ra nên để tấm hình lại bị một bức vẽ nho nhỏ chiếm lấy, mà bức vẽ kia, cũng chỉ vẽ một đôi mắt…
Anh nhìn vào đôi mắt ấy rồi lâm vào trầm tư, đến nỗi Tiểu Toa gọi anh vài lần cũng không nghe thấy.
“Tam thiếu! Tam thiếu!” Tiểu Toa cảm giác mình bị lạnh nhạt nên cố gắng làm nũng.
“Chuyện gì?” Anh nhíu mày, cso chút chán ghét việc cô huyên náo làm kinh động đến suy nghĩ của anh.
“Chúng ta sẽ đi đâu?” Giọng nói Tiểu Toa mềm mại thể hiện ý tứ rõ ràng, là đi khách sạn hay đến nhà của anh…
Anh nói địa chỉ, Tiểu Toa trợn tròn hai mắt, “Đó…là chỗ nào?”
“Nhà ông nội tôi!” Tả lão gia là lão thủ trưởng về hưu, ngay cả chỗ ở cũng thể hiện rõ ràng tính uy hiếp.
“Vậy…còn em?” Tiểu Toa có chút choáng váng rồi, chẳng lẽ anh muốn cũng cô ở trong đại viện, dưới con mắt của ông nội anh làm chuyện gây tiếng động?
Anh cười lạnh, “Hay là…cô cũng đến nhà ông nội cô đi?”
“Ông nội tôi ở Đông Bắc…” Đầu óc của cô nhất thời cứng đờ, tựa hồ không hiểu ý tứ của anh, còn nghĩ chẳng lẽ anh biết người ông nội nông dân ở Đông Bắc của mình?
Lại nghe anh thật không kiên nhẫn kêu một tiếng: “Dừng xe!”
Sau đó xuống xe, chặn lại một chiếc taxi, đi mất…

Chương 2: Lộ gặp Thần An

Chương 2: Lộ gặp Thần An

Trà hoa nhài…
Đã từng có một người, không thích uống Long Tĩnh, cũng không thích Bích Loa Xuân, chỉ duy nhất thích trà hoa nhài do chính cô pha…
“Lộ Châu Nhi, Lộ Châu nhi, Lộ Châu nhi của anh…”, trước mắt cô xuất heienj một hỉnh ảnh, người ấy nhắm đôi mắt đẹp, nằm trong lòng cô không ngừng cọ cọ, ngửi ngửi hương hoa nhài trên người cô, buồn bã nỉ non…
Bàn tay cô chợt run lên, cảm giác đau nhức từ đầu ngón tay truyền tới, suy nghĩ đến thất thần, bị nước nóng làm bỏng tay cô cũng không biết…
Trà hao nhài đã pha xong, cô dùng chiếc kẹp nhỏ gắp một viên mứt táo, do dự mãi, cuối cùng vẫn thả vào chén trà.
Quả mứt táo này, trôi lơ lửng ở giữa một lát rồi chìm vào đáy chén…
Đây là cách pha sáng tạo độc đáo của riêng cô, trà hoa nhài cho thêm mứt táo, vị đắng của trà, lại có thêm một chút vị ngọt.
Cô từng nói, cô sợ khổ
Còn anh nói, có anh, anh sẽ không để cô chịu khổ thêm nữa…
Trong đôi mắt đọng lại một tầng hơi nước mỏng, cô bưng trà bước tới căn phòng kia.
Càng đến gần, tim của cô lại đập nhanh hơn một nhịp, trong căn phòng ấy, người muốn uống trà hoa nhài, sẽ là ai?
Đứng trước cửa phòng, hít một hơi thật sâu, lấy dũng khí gõ cửa.
“Vào đi.” Bên trong truyền đến giọng nói của người đàn ông, có phần ương ngạnh.
Cô đã thấy nhiều, con cháu thế gia đều là như vậy, ỷ vào cha mẹ có tiền có quyền, ai cũng đều ương ngạnh, dương dương tự đắc.
Tay đặt trên nắm cửa khẽ run lên, đột nhiên, cô lại không có dũng khí…
Tình cờ nhìn thấy A Tạp đi qua, cô gọi cậu ta lại, “A Tạp, khách muốn uống trà hoa nhài, cậu mang vào đi.”
“Chị Hạ, chị thật sự có trà hoa nhài? Cảm ơn chị nhiều!” A Tạp vô cùng cao hứng, nhận lấy chén trà từ tay cô.
Còn cô, lặng lẽ nép mình trong bóng tối, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào cánh cửa của căn phòng kia, cả buổi tối, cũng không rời đi…
Đợi đến khi quán gần đóng cửa, vị khách trong phòng kia mới gọi tính tiền, sau đó, từng người một lần lượt bước ra, cô ghé mắt nhìn kỹ từng gương mặt, không có, tất cả đều không phải là…
Trong lòng cô khẽ thất vọng, nhưng mà, lại không khỏi nhẹ nhõm.
Cho đến khi vị khách cuối cùng bước ra, hô hấp của cô trong khoảnh khắc đó như ngừng lại, nhịp tim của cô cũng dừng lại theo…
Thì ra, dù đã năm năm, cô vẫn vì anh mà rối loạn đến mức này…
Anh uống say, uống trà hoa nhài cũng có thể say sao?
Thấy bước chân anh lảo đảo, có người nép vào dưới cánh tay anh, dùng thân thể của mình đỡ lây anh, người kia, là một cô gái trẻ rất xinh đẹp.
Những vị khách kia đều cười, nói với cô gái, “Tiểu Toa, tối nay Tả thiếu giao cho em đấy, nhớ hầu hạ cho tốt!”
Cô gái tên Tiểu Toa hơi xấu hổ mà đắc ý cười.
Đoàn người nghênh ngang rời đi…
Cô thu mình lại trong bóng tối, lòng bàn tay đau nhức, móng tay mới làm, cắt đứt da thịt cô…
Cuối cùng không nhịn được, cô nắm chặt bàn tay đang đau đớn, đạp trên chiếc giày cao gót mười tấc đuổi theo, nhìn dãy xe nổi tiếng phía trước, thấy xe anh, cô gái kia đang đỡ anh lên xe…
“Thần An!” Trong lòng cô hét lên. Cô không hy vọng xa vời anh sẽ đáp lại, giống như rất nhiều đêm khác cô cứ vậy trằn trọc trở mình mà gọi “Thần An, Thần An”…
Nhưng, trên đời này thật sự còn có một thứ gọi là tâm linh tương thông sao? Anh như nghe thấy tiếng gọi, ngoảnh đầu nhìn lại…

Chương 1: Lộ gặp Thần An

Chương 1: Lộ gặp Thần An

Đây là một quán bar khác hẳn với những quán bar bình thường khác.
Tên gọi Ám Hương
Thay vì gọi là quán bar, không bằng nói đây chính là một hội quán âm nhạc.
Thiếu đi một phần sự dung tục và huyên náo của những quan bar tầm thường, lại nhiều hơn một chút sự tao nhã và thanh tĩnh rất khó tìm được trong thế tục.
Mỗi đêm, nơi đây sẽ có những bản nhạc lặng lẽ được phát ra giống như sương mù, hoặc ưu thương, hoặc thâm tình, một cách ngẫu nhiên.
Rực rỡ.
Ngay cả việc trang trí nơi này cũng có phong cách riêng.
Cây thật, hoa thật.
Đặc biệt là, ở mỗi nơi đều đặt vô số hoa nhài. Mỗi lần hoa nở, hương thơm lan tỏa khiến cho nơi này càng giống như một quán trà mà không phải quán bar.
"Hạ Hạ, tới lượt cô rồi." Có người nhắc nhở cô lên sân khấu.
Cô là ca sĩ trụ cột ở Ám Hương, không ai biết tên thật của cô là gì, ông chủ gọi cô là Hạ Hạ, vậy nên mọi người cũng liền gọi cô Hạ Hạ.
Cô nhàn nhạt đáp lại một tiếng rồi chậm rãi bước lên sân khấu hình tròn.
Cô không phải là cô gái quá xinh đẹp, nhưng mỗi điểm trên người cô đều rất hài hòa, từ cái lông mày, từ đôi mắt, cùng với sống mũi cao, đôi môi tựa cánh hoa, khiến người khác nhìn vào đều cảm thấy đúng là sự phối hợp hoàn mỹ.
Mỗi đêm cô chỉ hát một bài, một khúc duy nhất, nhưng lại được hưởng mức lương cao nhất ở Ám Hương, không ai biết vì sao, cũng không ai dám hỏi.
Tối nay, cô sẽ hát bài gì?
Cô suy nghĩ một chút, ra hiệu cho ban nhạc không cần nhạc đệm, bởi vì bài hát mà cô muốn hát, không ai có thể đệm được, đó là bài hát vốn thuộc về cô, trên thế giới, chỉ có cô và một người khác chính là anh mới biết…
Cô ngồi lên chiếc ghế thật cao, nhẹ nhàng cất tiếng hát, âm thanh tự nhiên cứ vậy thoát ra, hòa quyện vào mỗi tầng không khí ở quán bar, bầu không khí nơi đây cũng vì thế mà trở nên ưu thương.
Ánh đèn mênh mông, ánh mắt cô có lệ, đang lóe sáng.
Bài hát có tên “Lộ gặp Thần An”
Đã năm năm cô không hát lại bài này, bây giờ hát lên, cũng bởi vì hôm nay là một ngày kỷ niệm đặc biệt, gợi nhớ lại những tình cảm đặc biệt trong cô.
Hát xong, cả quán bar yên lặng như tờ, một hồi lâu, mới vang lên những tiếng vỗ tay thưa thớt, sau đó là như tiếng sấm…
Nét mặt cô trầm tĩnh, bước xuống đài, trong bóng tối lau đi giọt lệ tràn ra nơi khóe mắt.
Trong lúc vô tình, lại nhìn thấy cậu em phục vụ vừa mới bước ra từ một căn phòng riêng, vẻ mặt như đưa đám.
“Sao vậy? A Tạp.” Cô hỏi.
A Tạp nhún vai một cái, “Vị khách ở bên trong ấy! Có tật xấu! Chạy đến quán bar lại đòi uống trà hoa nhài, chúng ta có trà hoa nhài sao? Sao không bỏ ra năm đồng đi đến tiệm tạp hóa mua một gói tự mình pha đi.”
Cô lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã xuống, giày cao gót mười tấc, muốn lấy mạng cô mà…
“Chị Hạ, chị làm sao vậy?” A Tạp kịp thời đỡ cô.
Tim của cô đập mạnh liên hồi, thật vất vả mới đứng vững được, cô cười, "Không có việc gì, là giày cao gót làm đau chân thôi. Trà hoa nhài sao? Chị có đấy, để chị đi lấy cho…”

Chương 352: Đánh cược mạng sống

Chương 352: Đánh cược mạng sống

Nhưng biểu hiện và cách nói năng không chút sơ hở như vậy càng khiến Lâm Phi sinh nghi, bởi vì Liễu Cảnh Lam giống như một người hoàn toàn không có tính cách gì đặc biệt, luôn khéo đưa đẩy, không có khuyết điểm nào để người ta có thể nắm bắt.
Người như vậy, nếu không phải là cố ý tạo ra, mà chỉ là tính cách tự nhiên thì quá mức kỳ lạ.
Đương nhiên Lâm Phi sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, hắn biết nếu cứ tiếp tục hỏi như vậy, sẽ không có kết quả gì.
Cúi đầu trầm ngâm một lát, khi Lâm Phi ngước mắt lên, trong mắt hắn đã tràn ngập sát khí. Bị ảnh hưởng bởi từ trường của Lâm Phi, trong nháy mắt, cả gian phòng từ hơn hai mươi độ, đã hạ xuống còn mười mấy độ.
Dường như có một con quỷ ăn thịt người từ sau lưng Lâm Phi đột nhiên lao ra, giương nanh múa vuốt vồ lấy Liễu Cảnh Lam.
Liễu Cảnh Lam thất kinh, như một con thỏ nhỏ run sợ, chỉ nhìn vào đôi mắt đầy sát khí của hắn, đã vô cùng khiếp hãi.
- Lâm...Lâm Phi...Anh...anh làm sao vậy?!
Mặt Liễu Cảnh Lam không còn chút máu, muốn bỏ chạy, nhưng hai chân như đeo chì, không thể nhúc nhích.
Lâm Phi nhếch miệng cười lạnh:
- Năm mười bảy tuổi, ta đuổi theo mi gần ba tháng, nhưng không bắt được một chéo áo của mi, không nghĩ tới, đã cách nhiều năm, mi lại tự đưa mình tới cửa...
- Mặc dù không biết tại sao mi giúp đỡ Victor, nhưng sự tồn tại của mi, thật sự là đã gây cho ta không ít phiền phức, may cho ta là, mi chưa kịp chạy...
Lâm Phi vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào mắt Liễu Cảnh Lam, chỉ cần cô ta có biểu hiện khác thường là hắn sẽ ra tay giết chết cô ta ngay, tuyệt đối không để đệ nhất cao thủ biến đổi khuôn mặt này có bất cứ cơ hội nào để chạy trốn.
Nhưng trong mắt Liễu Cảnh Lam, ngoài vẻ sợ hãi và kinh hoảng, không có phản ứng nào khác.
Lâm Phi ngừng lại một chút, chợt tức giận hét to:
- Thiên Diện!
Một tiếng quát này khiến đồ vật trên bàn trong phòng cũng rung động. (Hét lớn như vậy trong nhà người ta, không sợ bà mẹ nghe được sao?)
Đồng thời, tay Lâm Phi vung lên, trong tay chợt hiện ra một con dao, chém về phía Liễu Cảnh Lam.
Chỉ cần bị hắn chém trúng, cái đầu xinh đẹp của Liễu Cảnh Lam sẽ máu thịt bê bết, thê thảm không ai dám nhìn.
Nhưng Liễu Cảnh Lam cũng không phản ứng, tốc độ của Lâm Phi quá nhanh, cô hầu như không nhận ra kịp, khi cô nhận ra thì Lâm Phi đã dừng tay...
Tay Lâm Phi đã dừng ngay trước mặt cô gái, sau đó, một luồng kình khí mới thổi qua, làm mái tóc Liễu Cảnh Lam tung bay.
Cô gái này...không kịp phản ứng, chứ đừng nó là phản kháng hoặc tránh né...
Lâm Phi tin chắc, mơi vừa rồi mình thật sự nổi sát tâm, cũng dùng hết sức lực, nếu cô gái kia đúng là Thiên Diện, cô ta đã quyết định chịu chết, nhưng tuyệt đối không để bại lộ thân phận.
Nhưng nếu Liễu Cảnh Lam không phải là Thiên Diện, thì mình sẽ trở thành kẻ giết con gái của Liễu Hồng Bân ngay trong nhà ông ta.
Mặc dù trên tay hắn dính không ít máu người vô tội, nhưng hắn cũng không thể giết con gái của bạn khi chưa làm rõ ràng mọi việc, nếu hắn làm như vậy, hắn có khác gì tên điên khùng Victor?
Thở dài, Lâm Phi thu lại khí thế uy hiếp, nhìn khuôn mặt đã sợ hãi đến sắp rơi lệ của Liễu Cảnh Lam, cười cười.
- Cô đừng sợ, vừa rồi tôi chỉ đọc một lời thoại trong phim ảnh, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này rất giống, cho nên diễn một lượt...Ôi, có phải trông tôi hơi điên điên một chút, dọa cho cô bị hoảng sợ...
- Là....là vậy sao?
Liễu Cảnh Lam nửa tin nửa ngờ, không dám nói lớn.
Lâm Phi bưng chén trà uống cạn, rồi đứng dậy, nói:
- Tôi về trước, cô nói với ba mẹ cô giùm tôi. Hẹn gặp lại.
Liễu Cảnh Lam ngơ ngác đứng dậy, vẫn còn gượng gạo lúng túng, đưa Lâm Phi ra cửa, tâm trạng bất định, cô quên cả nói những lời khách sáo như là mời Lâm Phi thường xuyên tới chơi v.v...
Lâm Phi lên xe, nhìn dáng vẻ bối rối của Liễu Cảnh Lam qua kính chiếu hậu, đôi mày nhíu chặt.
Có là hắn quá đa nghi, nếu Thiên Diện thà chết nhưng không để lộ, thì hắn cũng không có biện pháp nào để thăm dò.
Lắc đầu, Lâm Phi lái xe về nhà.
Sau khi Lâm Phi vừa đi được vài phút, trong phòng của Liễu Cảnh Lam ở lầu hai.
Vẻ mặt Liễu Cảnh Lam không chút thay đổi, ánh mắt lạnh lùng như trời đông giá buốt.
Cô lấy ra một chiếc điện thoại đặc chế, bấm số của Victor.
- Scarpe đã bắt đầu nghi ngờ tôi, thậm chí còn muốn giết tôi. Tôi không thể đóng vai này nữa.
Liễu Cảnh Lam nói, giọng lạnh như băng.
- Liễu tiểu thư...à không, Thiên Diện, bây giờ cô vẫn còn sống, cho thấy Scarpe không xác định được cô là Thiên Diện, đúng không?
Victor cười trong điện thoại.
- Đây là một cuộc đánh cược, tôi cá là hắn sẽ dừng tay vào giây phút cuối cùng. Tôi chắc chắn là hắn sợ giết lầm con gái của bạn, nếu như lúc nãy hắn thà giết lầm cũng không bỏ sót, bây giờ tôi đã là một cái xác không hồn rồi.
Thiên Diện nói về sự sống chết của mình với vẻ hờ hững, như là chuyện của người khác:
- Đêm nay tôi sẽ rời bỏ vai diễn này, nhớ giữ liên lạc, điều này sẽ không ảnh hưởng tới khả năng làm việc của tôi. Hãy nhớ, còn lại ba tháng, anh phải giao vật đó cho tôi.
- Nếu ngài đã quyết định, đương nhiên tôi sẽ không ngăn trở. Yên tâm đi, tôi đã tra ra manh mối, chỉ cần chờ Scarpe biến mất trên thế giới này, sự hợp tác tốt đẹp của chúng ta cũng có thể kết thúc, cô có thể đạt được ý nguyện.
- Tốt nhất là như vậy.
Vừa dứt khoát cúp điện thoại, Liễu Cảnh Lam nghe có tiếng người lên cầu thang, là Vu Mai Mai.
Trong mắt của cô lộ ra vẻ sắc lạnh, lời tạm biệt đối với “cha mẹ”, sẽ phải nói sớm hơn dự tính rồi.
...
Tối hôm sau, ở tòa cao ốc Quốc tế Khuynh Thành, phòng làm việc của tổng giám đốc.
Tô Ánh Tuyết mặc áo sơ mi trắng, quần soóc xanh đậm, già giặn mà lạnh lùng xinh đẹp ngồi trên ghế, lật xem một bản báo cáo hội nghị của trợ lý.
Bởi vì không có Tô Tinh Nguyên, Tô Ánh Tuyết tiến hành điều chỉnh bộ phận quản lý cao cấp của công ty, đương nhiên có rất nhiều trợ lý và thư ký phải thay đổi vị trí.
Trước khối lượng công việc tăng thêm, Tô Ánh Tuyết vừa tìm được một nữ thạc sĩ tốt nghiệp ở thủ đô, làm trợ lý thứ hai của mình.
Cô trợ lý thấy sếp của mình đọc báo cáo, vẻ mặt càng lúc càng lạnh lùng và khắc nghiệt, cảm thấy một áp lực mơ hồ và khó tả, cũng căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay toát đầy mồ hôi lạnh.
Bản báo cáo dài bảy tám trang, Tô Ánh Tuyết chỉ đọc đến trang thứ tư, đã gấp lại, xé ngay trước mặt nữ thạc sĩ kia.
- Rẹt! Rẹt!
Bản báo cáo hội nghị đã thành một mớ giấy vụn.
Tô Ánh Tuyết ném mớ giấy trước bàn làm việc, mớ giấy bay đầy đất, theo từng mảnh giấy bay xuống, đầu nữ thạc sĩ càng cúi thấp.
- Cô ngẩng đầu lên đi.
Ánh mắt lạnh lùng, không chút tình cảm, Tô Ánh Tuyết ra lệnh.
Nữ thạc sĩ run rẩy ngẩng lên, nhìn vị tổng giám đốc xinh đẹp, ít hơn cô hai tuổi, lại làm cô hết sức sợ hãi.
- Tô tổng...Tôi...Tôi sẽ về viết lại...
Tô Ánh Tuyết khẽ hừ một tiếng, lẳng lặng cầm lên một cây bút chì, lắc lắc.
- Cô xem đây, đây là một cây bút chì không thể bình thường hơn. Nhưng một cây bút chì như thế này, có thể dùng để viết ra bốn mươi ngàn từ tiếng Anh, có thể vẽ ra một đường thẳng dài ít nhất ba mươi dặm Anh.
- Cô là nữ thạc sĩ xuất thân từ một trường đại học nổi tiếng, nhưng trong mắt tôi, giá trị của cô còn không bằng chiếc bút chì này! (?)
Tô Ánh Tuyết nói xong, ném chiếc bút chì dưới chân nữ thạc sĩ.
Rốt cuộc cô nữ trợ lý không kiềm được nữa, nước mắt tuôn rơi. Cô cảm thấy vô cùng oan ức, mặc dù tiền lương ở Khuynh Thành cao hơn những công ty khác, nhưng cô cũng không muốn bị sỉ nhục như thế này.
- Cô cảm thấy mình đã rất cố gắng, vất vả tăng ca, mới viết ra được bản báo cáo mà ngày mai tôi sẽ dùng trong hội nghị, tôi không nên nói cô không đáng giá một xu?
- Rất xin lỗi, có lẽ tôi không có nhân tính, nhưng chỗ này của tôi không phải là nơi cung cấp “Súp gà cho tâm hồn”(1)! Tôi cần là cần một trợ lý, một trợ thủ luôn nghe theo mệnh lệnh của tôi, chứ không phải một sinh viên tài cao tới dạy cho tôi biết phải làm gì!
Giọng lạnh như băng, Tô Ánh Tuyết chỉ vào mớ giấy vụn trên mặt đất, nói:
- Tôi giao cho cô viết một bản báo cáo, bảo cô viết giống y phong cách và trình độ như bản báo cáo mẫu của tôi, nhưng cô đưa cho tôi cái quái gì?
- Một bài nghị luận đầy những câu văn màu mè khoa trương của chính cô? Hay là cô còn chưa kết thúc trò chơi “Cô bé đến mọi nhà” (2)?
- Tô tổng...tôi...tôi đã có gắng hết sức, tôi dựa vào mẫu của Tô tổng, tôi cảm thấy...đã bắt chước rất giống...
Nữ trợ lý vừa khóc vừa giải thích.
- Tôi muốn phải giống như đúc, chứ không phải chỉ rất giống! Ngay cả “giống y hệt” và “rất giống” mà cô cũng không phân biệt được sao? Cô muốn chứng tỏ là cô thông minh hơn tôi?
Tô Ánh Tuyết tức giận đập bàn, đôi mắt đẹp tràn ngập sự nghiêm khắc:
- Nếu cô không biết, thì sao chép, sao chép từng câu một cho tôi! Sao chép rồi sửa chữa lại! Tôi còn phải cầm tay dạy cô sao?
Nữ thạc sĩ bụm miệng, rốt cuộc không kiềm được nữa, khóc òa lên.
Tiếng ồn ào trong phòng hơi lớn, nên bên ngoài cũng nghe thấy.
Trợ lý Trương Tĩnh vội bước vào, vừa nhìn đã biết đại khái chuyện gì xảy ra, liền kéo kéo nữ thạc sĩ kia:
- Đừng khóc nữa! Cô tự cho là thông minh, mau về viết lại theo lời của Tô tổng đi!
Nữ thạc sĩ buồn tủi gật đầu, ủ rũ rời đi.
Văn phòng lại yên tĩnh, Trương Tĩnh thở dài nói:
- Tô tổng, tâm trạng chị có vẻ không được tốt lắm, có phải trong người không được thoải mái không? Hay là hôm nay nghỉ sớm?
(1) Súp gà cho tâm hồn: Bộ sách nổi tiếng thế giới Chicken Soup for the Soul của hai tác giả Jack Canfields và Mark Victor Hansen. Bộ sách mang đến cho bạn đọc nhiều câu chuyện cảm động, những câu chuyện có thể tưới mát tâm hồn và giúp cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.
(2) Đây là tên một game Trung Quốc, ở đó một thế giới mộng ảo ẩn giấu trong một chiếc hộp trang điểm, khi mở hộp trang điểm ra, xuất hiện một vườn trái cây, người chơi đóng vai một cô bé vui vẻ đến thăm mọi nhà...

Chương 351: Tâm kế mỹ nhân

Chương 351: Tâm kế mỹ nhân

Trong lúc Lâm Phi đang thắc mắc, Lâm Dao cũng nghi ngờ, hỏi:
- Anh, sao trông anh buồn bã ỉu xìu vậy? Có chuyện gì không vui sao?
Lâm Phi vuốt vuốt mặt, cười khổ nói:
- Vậy mà cũng bị em nhận ra?
- Hừ, cho dù anh mấy ngày mất ngủ, cũng không có vẻ mệt mỏi như vậy, nhưng hôm nay nói chuyện cứ ỉu xìu, nhất định là có tâm sự.
Lâm Dao nói.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của cô em họ, chợt Lâm Phi nảy ra một ý nghĩ, hắn hỏi;
- Dao Dao, em là con gái, có lẽ biết cách làm thế nào để khiến cho tâm trạng của con gái trở nên tốt đẹp, để có thể hiểu được điều mình muốn nói?
Lâm Dao nghe xong, lưỡng lự một chút rồi hỏi:
- Anh, anh cãi nhau với chị Ánh Tuyết hả? Anh không tốt chút nào nha! Nhà chị Anh Tuyết xảy ra chuyện lớn như vậy, anh lại còn làm cho chị ấy buồn thêm.
Lâm Phi nghe em họ nói như vậy, càng thêm tự trách và xấu hổ, nói với vẻ lấy lòng:
- Bây giờ đầu óc anh cũng rối loạn lắm, em nghĩ cách giùm anh đi?
- Con bé này làm sao hiểu được chuyện đó, bản thân nó còn chưa có người yêu mà.
Lâm Đại Nguyên cắt ngang, cau mày nói:
- Tiểu Phi, một mình cháu nghĩ cách được rồi, những người trẻ tuổi không phải luôn tan tan hợp hợp sao?
- Không phải đâu! Dĩ nhiên là con hiểu chứ! Con chưa có người yêu, nhưng đã thấy nhiều rồi. Không phải những nam sinh muốn nữ sinh vui vẻ, đều là tặng hoa tặng quà sao? Mặc dù chị Ánh Tuyết không thiếu tiền, nhưng khi nhận được những món quà đó nhất định chị ấy sẽ rất vui.
Lâm Dao chu miệng, cảm thây mất mặt vì bị cha xem thường.
- Đó đều là hành động dung tục, Tiểu Phi đừng nghe lời nó, cháu phải tự mình quyết định.
Lâm Phi nheo mắt, đột nhiên hắn nhớ ra, từ trước đến giờ, mình cũng chưa bao giờ tặng quà cáp gì cho Tô Ánh Tuyết như những cặp yêu nhau khác, cô ấy quá giàu có, hầu như không thiếu thứ gì.
Không thiếu, nhưng không có nghĩa là không muốn có, có rất nhiều thứ mà ý nghĩa lớn hơn là giá trị.
Lâm Phi suy nghĩ, không biết nên làm gì để bày tỏ, khiến Tô Ánh Tuyết mở lòng và hiểu thấu tâm ý của mình.
Tuy nhiên, trước hết Lâm Phi còn có một việc quan trọng phải làm, đó là đến nhà Liễu Hồng Bân, vờ dự tiệc, nhưng thật ra là dò xét Liễu Cảnh Lam.
Bởi vì Liễu Cảnh Lam dù sao cũng là con gái của vợ chồng bạn, Lâm Phi sợ mình phạm sai lầm, cho nên muốn dùng cách thức uyển chuyển một chút để dò xét.
Buổi tối, Lâm Phi đến khu Lão Nhai thành phố Lâm An, tìm đến nhà Liễu Hồng Bân.
Liễu Hồng Bân vẫn mặc bộ đồng phục bảo vệ, khoác áo khoác, đang chống nạnh đứng chờ trước cửa chính, vẻ mặt đầy oai phong, như mong sao thật nhiều người nhìn thấy, khách tới nhà mình dự tiệc đều đi những chiếc xe trị giá cả mấy triệu tệ.
- Ha ha, Lâm Phi chờ cậu đã lâu, chúng ta vừa uống rượu vừa chờ mang món ăn ra, bà nhà tôi đang loay hoay trong bếp từ xé chiều đến giờ, Cảnh Lam cũng phụ một tay đấy.
Liễu Hồng Bân vỗ vai Lâm Phi, nói.
Lâm Phi cười vui vẻ, trò chuyện với ông ta, trong lòng cũng cảm thấy hơi xấu hổ, bởi vì thật ra mình đến là để điều tra “con gái” của ông ta.
Hai người vào phòng ăn, đúng lúc Liễu Cảnh Lam bưng món ăn ra. Cô mặc một một chiếc áo thun và quần soóc, để lộ đôi chân trắng muốt thon dài.
Nhìn thấy Lâm Phi, Liễu Cảnh Lam nở một nụ cười rất đẹp, rất tự nhiên và hồn nhiên:
- Anh Lâm Phi tới rồi à? Mau ngồi đi.
Lâm Phi lẳng lặng ngồi xuống, đối ẩm với Liễu Hồng Bân.
Thấy Liễu Cảnh Lam vào trong, Lâm Phi mới vô tình mà cố ý bắt đầu gợi chuyện:
- Lão Liễu, con gái anh tốt nghiệp đại học xong, là bắt đầu làm giảng viên đại học, anh cũng hết khổ rồi.
- Có lẽ vậy, bây giờ chỉ còn lo tìm cho nó một tấm chồng tốt. Ài! Con bé này thoạt nhìn thì dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng nhìn lên cao quá, không hài lòng với bất cứ ai cả.
Liễu Hồng Bân buồn rầu lắc đầu.
Lâm Phi làm ra vẻ tò mò:
- Cảnh Lam đặc biệt yêu thích điều gì hoặc cái gì vậy anh? Tôi cũng quen biết nhiều người, có thể giới thiệu bạn trai cho cô ấy?
- Ô! Cậu còn chịu giúp tôi việc này à?
Liễu Hồng Bân mừng rỡ, bắt đầu kể ra một số điều Liễu Cảnh Lam yêu thích.
Lâm Phi ghi nhớ tất cả, rồi làm ra vẻ xúc động:
- Tôi chưa được làm cha, nhưng nghe anh nói như vậy, hẳn là bao năm nhìn con gái lớn lên, anh đã có không ít kinh nghiệm?
- Cũng không hẳn như vậy.
Liễu Hồng Bân hơi xấu hổ, nhìn nhìn vào bếp, xác định vợ và con gái không bước ra, rồi hạ giọng nói:
- Nói cậu đừng cười, thời trẻ, tôi trọng nam khinh nữ.
- Lúc ở bệnh viện, khi nghe bà xã sinh con gái, chân tay tôi cứ rũ cả ra, tôi nghĩ thế này thì nhà cửa cũng không cần sửa sang, công việc cứ lần lữa tạm bợ qua ngày được rồi, thậm chí tiền cũng không cần dư nhiều, dù sao sau này cũng gả con gái cho người ta, còn nhận được tiền sính lễ mà.
- Bởi vì chuyện đó, thời gian đầu tôi đã nhiều lần gây gổ với vợ tôi, bà ấy thấy tôi không quan tâm đến con gái, đã khóc rất nhiều.
- Anh mà cũng có lúc như vậy ư? Là một người cha không thương yêu con gái?
Lâm Phi vờ tỏ ra thú vị, hỏi tới:
- Vậy tại sao về sau anh không còn như vậy nữa?
- Đương nhiên là không!
Liễu Hồng Bân thở dài:
- Năm Cảnh Lam lên ba tuổi, nó bị một đợt cảm nặng, suýt nữa không sống được, lúc đó tôi sợ đến nỗi như trời sắp sập đến nơi...Từ đó tôi mới biết, thì ra tôi rất thương con gái mình.
- Chỉ đến thời điểm suýt mất con, tôi mới hối hận vì đã không ấp ủ bảo bọc cho con...Từ đó về sau, tôi luôn tìm mọi cách đối xử tốt với nó, nếu không, làm sao tôi có đủ quyết tâm, bất chấp tốn kém để cho nó học thành bác sĩ chứ!
Trong lòng Lâm Phi đầy cảm xúc và phân vân, Liễu Hồng Bân rất yêu thương con gái, nếu chẳng may Liễu Cảnh Lam là do Thiên Diện giả trang, thì rất có thể là Liễu Cảnh Lam thật đã chết rồi.
Nếu sự thật này lộ ra, hai vợ chồng Liễu Hồng Bân có chịu nổi cú sốc nặng nề này không?
Nhưng hắn không thể vì vậy mà không tìm kiếm sự thật, cho nên lại hỏi tiếp:
- Chuyện này Cảnh Lam có biết không? Chuyện anh không trông đợi cô ấy được sinh ra đó?
- Biết chứ, tôi và mẹ con bé đã đề cập tới chuyện đó mấy lần.
Liễu Hồng Bân cười ngây ngô nói.
- Từ nhỏ đến lớn, Cảnh Lam vẫn điềm đạm như vậy sao? Tính cách không hề thay đổi?
Lâm Phi lại hỏi dò.
Dường như Liễu Hồng Bân cảm thấy câu hỏi của Lâm Phi hơi khác thường, bèn cười nói với giọng vui đùa:
- Lâm Phi này, sao lại hỏi chuyện con gái tôi kỹ vậy? Tôi nói cho cậu biết, đừng có ý với Cảnh Lam nhà tôi nha, cậu đã có bạn gái rồi, tôi biết mà.
Lâm Phi cười nói:
- Anh nghĩ cái gì vậy, tôi giới thiệu bạn trai cho cô ấy, đương nhiên phải hiểu rõ ràng một chút chứ!
- Ừm, tính cách làm sao mà không thay đổi, lúc còn bé dĩ nhiên nó hơi nghịch ngợm, đôi khi ỷ mình cao lớn, còn đánh nhau với nam sinh nữa kia! Tuy nhiên từ khi vào trung học, nó trở nên điềm đạm như vậy đó.
Liễu Hồng Bân cảm khái nói:
- Chớp mắt một cái, chúng tôi cũng già rồi, thời gian qua thật nhanh...
Lâm Phi gật đầu:
- Đúng vậy, thời gian qua thật nhanh. Nào, cạn ly!
Bữa ăn tối, Lâm Phi liên tục nâng ly với Liễu Hồng Bân, khiến ông ta không ngừng uống rượu. Dù sao Liễu Hồng Bân đã trên năm mươi, tửu lượng làm sao có thể sánh bằng Lâm Phi, cho nên không bao lâu sau, ông ta đã say mèm.
Vu Mai Mai thấy chồng chưa chi đã say, liền trách móc mấy câu, đẩy mấy cái Liễu Hồng Bân cũng không có phản ứng, đành phải nhờ Lâm Phi đưa ông ta vào phòng.
Sau khi ăn xong, đương nhiên Vu Mai Mai khách sáo giữ Lâm Phi lại uống trà, lẽ ra Liễu Hồng Bân đã ngủ thiếp đi, chỉ còn hai phụ nữ tiếp đãi Lâm Phi thì không thích hợp lắm, nhưng “không ngờ” Lâm Phi lại đồng ý ngồi lại một lát.
Vu Mai Mai đành để con gái trò chuyện với khách, còn mình thì đi rửa chén bát, dọn dẹp.
Lâm Phi được như ý, có dịp ở cùng một chỗ với Liễu Cảnh Lam, cùng ngồi trong phòng khách xem ti vi, tán gẫu.
Khi hỏi tới vấn đề tình cảm của Liễu Cảnh Lam, Lâm Phi vờ trêu đùa:
- Cảnh Lam, vừa rồi ba cô nói, nhờ tôi giới thiệu bạn trai cho cô đấy. Ông ấy nói từ nhỏ tới lớn cô rất diềm đạm, từ tiểu học cho đến đại học, luôn là một cô gái ngoan, nhưng cũng vì cô quá ngoan, cũng ngại tìm đối tượng.
Miệng nhẹ nhàng cắn hạt dưa, Liễu Cảm Lam cười nói:
- Đâu có...lúc còn bé tôi cũng nghịch ngợm lắm, ba tôi không tiện nói đấy thôi.
Câu trả lời của cô lập lờ nước đôi, thật thật giả giả không biết đâu mà lần.
Lâm Phi đành tiếp tục nói:
- Tôi có thể thấy được, ba cô rất yêu thương cô, ông ấy nói lúc cô ra đời, ông ấy vô cùng vui mừng, trước đó ông ấy cứ lo lắng sẽ sinh con trai.
Liễu Cảnh Lam sửng sốt, nhíu mày với vẻ hoài nghi:
- Ba tôi nói vậy thật sao? Sao tôi lại nghe ba tôi từng nói, trước kia ông ấy luôn mong có con trai? Hay tôi nhớ lầm?
Lại là câu nói lập lờ nước đôi, bản thân cô ta cũng không xác định đáp án, nhưng cũng không có sơ hở nào.