-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Chương 3: Một Đêm Giày Vò!

Chương 3: Một Đêm Giày Vò!

Mặc Tiểu Tịch mông lung tỉnh lại, ánh mắt mờ mịt nhìn trần nhà, đầu nặng trĩu, cô đang ở đâu?
Muốn dùng khuỷ tay chống đỡ cơ thể, đột nhiên có người đi tới, ánh sáng trước mắt yếu đi, bị một bóng người cao lớn che khuất, mùi thuốc lá phả vào mặt, trong đó pha lẫn với một mùi hương thơm mát.
Trong đầu thoáng qua một nỗi sợ hãi, cô vội vàng lấy tay đẩy ra, đôi môi lạnh như băng đã bao phủ lên môi cô, bá đạo cạy mở, thúc ép cô phải dây dưa với anh ta, cơ thể cũng bị áp chế, hơi thở nam tính dày đặc trong nháy mắt bao phủ các giác quan của cô, mạnh mẽ và hiên ngang.
Cô vặn vẹo, quẫy đạp đôi chân, dùng móng tay ra sức cào lên lưng anh ta.
Hai tay bị kiềm chế, đầu gối bị bắp đùi khỏe mạnh áp trụ, áo ngủ bị thô lỗ xé rách biến thành từng mảnh vụn, ném trên mặt đất.
Cảm nhận được quần bị kéo xuống, Mặc Tiểu Tịch vô cùng sợ hãi, càng vùng vẫy kịch liệt hơn: "Ư..." Cô dùng hết sức lực muốn tránh khỏi môi anh ta, tay anh ta, nhưng sức lực của anh ta quá lớn, cô không có cơ hội chiến thắng.
Da thịt giống như gốm sứ trơn bóng lộ ra ngoài không khí, trước ngực nở rộ giống như đóa hoa anh đào.
Tại lúc cô đang thiếu không khí, đôi môi đã được giải thoát, nhưng chuyện xảy ra một giây sau đó càng đáng sợ hơn.
Cô bị dọa đến ngây người, cô chưa từng trải qua chuyện như vậy, sợ hãi lùi về phía sau: "Không..., không cần."
Anh ta nắm lấy eo cô, dùng sức đi vào nơi chật hẹp của cô.
"A..." Cơ thể giống như liên tiếp bị chặt đi chân tay, đau đớn làm cô suýt ngất đi, tiếng thét chói tai cuối cùng cũng thay dần thành tiếng nỉ non vô lực, tay siết chặt drap trải giường, cả người run lẩy bẩy giống như tơ liễu.
Anh ta không quan tâm đến sự đau đớn của cô, ở trong cơ thể cô điên cuồng chạy nước rút, cả người cô chỉ có thể ở trong trạng thái thụ động bị kích thích, mãi đến khi ngất đi.
Anh ta không vì vậy mà buông tha cho cô, vẫn ở trong cơ thể cô tuỳ ý rong ruổi, cho đến lúc này, ngay cả mặt anh ta cô cũng không thấy rõ, chỉ biết anh ta vô cùng phẫn nộ, giống như một con dã thú, muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Tỉnh dậy, lại ngất đi.
Một lần lại một lần, từ nửa đêm cho đến bình minh, không hề dừng lại.
Ánh mặt trời chói lọi chiếu vào mắt cô, cô mệt mỏi mở mắt ra, vừa mở mắt, thì nhìn thấy có một người đàn ông đang ngồi bên cạnh.
Giữa ngón tay anh ta đang kẹp một điếu thuốc, làn khói lượn lờ xung quanh, gương mặt vô cùng đẹp trai, đường nét giống như tượng điêu khắc hoàn mỹ, ngồi bất động ở đó, tựa như tác phẩm nghệ thuật quý báu, hai hàng lông mi dài rậm, đôi mắt thâm thuý hẹp dài lạnh như băng, làn môi mỏng quyến rũ, khói trắng lượn lờ từ bên trong bật ra.
Ngón tay thon dài đưa về phía chiếc gạt tàn trên giường búng ra tàn thuốc, sau khi anh nhìn thấy cô đã tỉnh, đôi mắt đen nhánh nhìn lướt qua cô, mang theo sự khinh miệt: "Đã tỉnh rồi à?"
Mặc Tiểu Tịch khẽ động đậy, đau đớn giữa hai chân truyền đến làm cô nhớ lại những chuyện đã xảy ra, tức giận giống như cỏ dại sinh trưởng tốt, trong nháy mắt bộc phát: "Tên khốn nạn này, khốn nạn..." Cô cầm chiếc gối lên, đánh vào người anh, trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy lửa giận, lần đầu tiên của cô đã cứ như vậy mà mất đi.
Tập Bác Niên bắt lấy cổ tay cô, đoạt đi chiếc gối, vứt qua một bên, nở nụ cười chế giễu: "Sao, cô đã quên là người đàn ông của cô đã bán cô cho tôi sao, 20 tỷ, thật sự là một con gà có giá rất đắt."
Anh nhìn cảnh xuân của cô, ý cười trong đáy mắt đầy vẻ châm chọc.
Tiếng của Mặc Tiểu Tịch đã mất đi trong nháy mắt, đầu tóc lộn xộn ngây ngốc ngồi đó, mặc cho anh nắm lấy cổ tay nhỏ bé yếu ớt của mình, giống như một kẻ điên, cúi đầu, nở nụ cười thê lương.
Đúng vậy, sao cô lại quên, Nguỵ Thu Hàn bán cô, xem cô giống như một món hàng hóa, hoặc là một con chó, con mèo.
Địa ngục và thiên đường gần đến mức đưa tay là có thể đụng tới.
"Không có gì để nói phải không." Tập Bác Niên lạnh lùng mở miệng, hài lòng nhìn dáng vẻ khổ sở của cô, trong mắt chứa sự hưng phấn và sảng khoái, đây là báo ứng.
Anh sẽ không quan tâm đến sự đáng thương của cô, bởi vì hiện tại anh hận không thể kết thúc mạng sống của cô, nhưng giết đi thật sự quá tiện nghi cho cô, anh còn rất nhiều tiết mục hay đang chờ cô, nắm lấy cổ tay cô, anh ra sức kiềm nén tức giận, nở nụ cười nói: "Bây giờ, cô nên đến lễ đường rồi."
Mặc Tiểu Tịch hơi ngạc nhiên, lẩm bẩm tự nói với bản thân: "Lễ đường? Hôn lễ của tôi còn sao?"
"Còn, đương nhiên còn, cô nhất định phải đến." Tập Bác Niên kéo cô xuống giường, đẩy đến trước gương, giống như người tình, vuốt ve cổ của cô nói: "Xem này, đường cong rất đẹp." ngón tay đi đến đâu, bên trên đều là dấu hôn nhìn thấy mà giật mình.
Từng đốm một, giống như dấu ấn.

Chương 2: Cô Đáng Giá Bao Nhiêu Tiền!

Chương 2: Cô Đáng Giá Bao Nhiêu Tiền!

Ban đêm, trăng lạnh như nước.
Trong phòng khách nhỏ bố trí vô cùng ấm áp, xô pha màu vàng nhạt cùng với giấy dán tường hoa nhỏ màu trắng tạo nên không gian nữ tính lịch sự và nho nhã.
Lúc này, trên xô pha có một cô gái đang ngồi, khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ, mái tóc đen dài đến eo, giống như một loại tơ lụa hảo hạng, trên người mặc bộ đồ ngủ màu tím, làn da vốn đã trắng, lúc này càng tôn lên vẻ mịn màng.
Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông quỳ gối trước mặt, cố giữ vững hơi thở.
Dần dần, trong đôi mắt xinh đẹp mờ mịt sương mù: "Anh nói lại lần nữa xem?"
Giọng nói rất nhẹ, giống như khẽ đụng sẽ vỡ tan.
Nguỵ Thu Hàn cúi đầu, áy náy không dám nhìn thẳng vào mặt cô, hai tay rủ xuống hai bên hông, nắm chặt thành quyền, giống như muốn đâm thủng vào da thịt: "Xin lỗi tiểu Tịch, kiếp này, chỉ có một lần này, xin em hãy giúp anh, được không?"
Nước mắt của Mặc Tiểu Tịch nhẹ nhàng lăn qua hai má, lách tách, không tiếng động rơi xuống trên mu bàn tay, hết giọt này đến giọt khác lạnh thấu lòng cô.
Giống như có một thứ gì đó, đang từ từ vỡ vụn.
Bầu không khí, đã giảm xuống mức đóng băng.
Cô ngẩng đầu lên, cố gắng hít một hơi thật sâu, hỏi dò: "Nếu em nói, em không giúp anh."
Nguỵ Thu Hàn đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên một chút tàn nhẫn: "Em nhất định phải giúp anh, mấy năm qua, anh tạo điều kiện cho em ra nước ngoài du học, mua nhà cửa cho em, chẳng lẽ em thật sự nhẫn tâm trơ mắt nhìn Nguỵ thị bị sụp đổ sao? Nếu em thật lòng yêu anh, em nhất định phải giúp anh, xem như là trả nợ cho bản thân."
"Trả nợ!" Giống như một tảng đá khổng lồ từ trên cao rớt xuống, cô đã bị đập tan từng mảnh, Mặc Tiểu Tịch ngẩn người ngồi đó, vốn muốn đánh anh, muốn hỏi ngược lại anh, anh có thật lòng yêu cô hay không, nhưng lúc này điều đó đã không còn tác dụng nữa, khi tình yêu trở thành một món nợ cần phải trả, thì cô còn gì để nói.
Cô nghĩ đến ngày mai cô sẽ kết hôn với anh, nghĩ đến chiếc áo cô dâu trắng như tuyết đang treo ở trong phòng ngủ, phía trên phủ đầy ren mà cô hằng mơ mộng, còn có tình yêu.
Không khí xung quanh trở nên mỏng manh, hô hấp có chút khó khăn.
"Tiểu Tịch..." Nguỵ Thu Hàn cẩn thận gọi tên cô, bởi vì cô trong suốt giống như sắp biến mất, anh muốn bắt lấy, lại sợ sau khi đụng vào, cô sẽ giống như bọt biển tan đi.
Thật lâu sau đó...
"Bao nhiêu tiền?" Mặc Tiểu Tịch đột nhiên nở nụ cười, vẻ thuần khiết đẹp đẽ làm cho người ta sợ hãi.
"..."
"Nói, là buôn bán cơ mật, không thể tiết lộ sao? Nhưng, tôi muốn biết Mặc Tiểu Tịch tôi rốt cuộc có thể đáng giá bao nhiêu tiền, 100 vạn? 1000 vạn? hay 1 tỷ?".
"Anh xin em đừng nói nữa." Nguỵ Thu Hàn khổ sở nắm lấy tóc, giống như muốn kéo xuống cả da đầu.
"Đã coi tôi giống như một kỹ nữ để cho người đàn ông khác mua, anh cần gì phải khó mở miệng." Giọng của Mặc Tiểu Tịch đột nhiên cao lên, trở nên sắc bén mà thê lương, người so với bất kỳ ai còn khát vọng đạt được hạnh phúc và ấm áp hơn, tại sao ở lúc có thể đụng đến, lại thu tay về.
Hóa ra, đây cũng chỉ là ảo ảnh, giống như hút đi hết hơi sức toàn thân, trong giây lát, cô từ trong tức giận tột cùng mất đi sinh mạng, khô héo thành tro bụi.
Nguỵ Thu Hàn từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, hai mắt nhắm lại, thậm chí so với cô còn im lặng hơn.
Sau 10 phút, Mặc Tiểu Tịch cảm thấy đầu có chút choáng váng, cảnh vật trước mắt cũng xoay vòng vòng, tại sao lại như vậy, cô nhìn về phía ly nước trái cây trên bàn, nhớ đến vừa rồi anh cho cô uống, anh hạ dược!
"Anh thật bỉ ổi."Cô kinh sợ nhìn anh, ngay sau đó, vòng xoáy màu đen xanh chóng bao phủ hết ánh sáng.
Nhìn cô gái ngã trên xô pha, Nguỵ Thu Hàn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, cô luôn thuần khiết như vậy, không nhiễm một hạt bụi nào, cô vô cùng hoàn mỹ, vốn nên thuộc về anh.
Trong một khắc, anh đã bị dao động, anh muốn buông xuống mọi thứ, vứt bỏ tất cả, chỉ cần có thể nắm chặt tay cô.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, đánh tan sự dao động của anh, anh biết là ai gọi đến, nhấc máy lên, đặt ở bên tai, trong ống nghe truyền đến giọng nói từ tính mà lạnh lùng của một người đàn ông: "Nguỵ tổng, quá thời hạn là không tiếp..."
Nguỵ Thu Hàn chịu đựng khổ sở, cúp điện thoại, cuối cùng thứ anh không thể mất, vẫn là sự nghiệp.

Chương 1: Nguyên Nhân

Chương 1: Nguyên Nhân

Giữa trưa mùa hè, gió hiu hiu thổi tới, bầu không khí tràn đầy mùi hương của hoa sơn chi, thấm vào ruột gan.
Lúc này, là giờ ngủ trưa của cô nhi viện, nên khắp nơi đều vô cùng yên tĩnh.
Cửa phòng ký túc xá, bị kéo ra một khe hở, một cái đầu nhỏ nhắn nhô từ bên trong ra ngoài thăm dò, là một cô gái nhỏ, bộ dạng khoảng chừng 10 tuổi, để đầu nấm vô cùng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc, tròng mắt đen nhánh tỏa sáng, cô bé nhìn thấy bên ngoài không có ai, lặng lẽ đi ra, nhanh chóng xuyên qua sân trước, chạy tới sân sau.
Dưới tàng cây sơn chi, có một cậu bé gầy gò đang ngồi, đôi mắt xanh thăm thẳm, nước da xinh xắn giống như hoa, cậu bé cúi đầu, bộ dạng hình như có chút không vui.
Cô gái nhỏ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cậu, dùng sức hít một hơi, khoa trương kêu lên: "Oa...thơm quá."
"Nghe nói có người muốn đến nhận nuôi một bé gái, nói không chừng em có cơ hội có thể rời khỏi đây." Cậu bé nói xong, đôi mắt hơi buồn bã.
Cô gái nhỏ nhìn ra tâm tư của cậu, rất nghĩa khí vỗ vai cậu bé: "Anh yên tâm đi, nếu anh không được nhận nuôi trước, em sẽ ở cùng anh, đây là lời hứa của chúng ta..."
Sau khi cậu bé nghe xong, nở nụ cười vui vẻ, khuôn mặt giống như sương sớm, đẹp đến nổi làm cho tim người ta đập mạnh.
Trên đường đất lồi lõm bên ngoài viện, một chiếc xe màu đen dài loạng choạng từ xa chạy đến, dừng ở ngoài cửa.
Tài xế bước xuống mở cửa xe: "Thiếu gia, đã đến nơi."
"Ừ..." Người bên trong xe lên tiếng, bước ra khỏi xe, là một thiếu niên khoảng chừng 17 tuổi, mặc áo sơ mi màu trắng, phía trên sống mũi là cặp kính mát màu trà, dáng người cao lớn rắn rỏi, tóc đen như mực tung bay tự nhiên, ngũ quan vô cùng đẹp đẽ, môi mỏng, mềm mại trơn bóng, quần áo đơn giản, nhưng không che giấu được sự cao quý.
Anh im lặng đi vào phía trong.
Trong đại sảnh.
Người thiếu niên tháo mắt kính xuống rồi tuỳ ý móc trước ngực, anh không chút để ý đến đứa bé đứng trước mặt anh, những đứa bé này là mang ra cho anh lựa chọn, ra sức mỉm cười với anh, từ một ý nghĩa nào đó mà nói, tôn nghiêm và kiêu ngạo lúc này đều không quan trọng, bọn chúng đang chờ được thương xót và cứu vớt, nếu được lựa chọn, sau này sẽ không cần phải chịu khổ.
Khi tầm mắt của anh vô tình lướt qua người một cô bé, thì bị dây chuyền hồ lô bạch ngọc trước ngực cô bé hấp dẫn, anh nhẹ nhàng cầm lấy, cuộn đến phần đuôi.
"Đây là của cô sao?" Anh mở miệng hỏi.
Cô bé nhìn anh trai xinh đẹp trước mắt, dùng sức gật đầu: "Vâng". Cô bé không dám nói không phải, vì sợ nói, anh sẽ không chọn cô, thực ra cô đang nói dối, cái này là cô vừa mới nhặt được ngoài sân.
Thiếu niên im lặng một lúc, quay đầu nói với viện trưởng: "Chọn cô bé này."
Trong mắt của những đứa trẻ khác đều là sự ghen tị, cô bé này đã trở thành người may mắn, cô bé sẽ được dẫn đi khỏi nơi đổ nát này.
Cô gái nhỏ đứng ở sân sau chơi đùa, sờ vào cổ, phía trên đã trống không: "A, không xong, dây chuyền của mình không thấy đâu nữa, nhất định là vừa rồi chạy quá nhanh nên đã làm rớt."
Cô gái nhỏ vội vàng đứng dậy chạy về phía trước, vừa cúi đầu, vừa tìm kiếm mọi ngóc ngách, đột nhiên, cô đụng vào một bức tường thịt.
Cô theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt đẹp đẽ, đôi mắt thâm thuý, giống như ngôi sao lóe sáng trên bầu trời, cô nghe tim mình đập rất nhanh, chỉ ngẩn người nhìn anh, quên cả hô hấp.
Nhìn cô gái nhỏ thô lỗ lao vào trong lòng anh này, khóe miệng anh không khỏi cong lên, đây là sau khi ba mẹ anh qua đời, lần đầu tiên anh cười, anh đưa tay xoa tóc cô: "Đừng chạy lung tung, phải cẩn thận..."
Viện trưởng kéo cô ra, gấp giọng giải thích với anh: "Thật xin lỗi, trẻ con không hiểu chuyện, cậu đừng trách nó."
"Không sao!" Bên cạnh anh dắt theo cô bé được chọn, đi ra ngoài.
Cô gái nhỏ nhìn theo bóng lưng của anh, cho đến khi mất hút mới thôi, một khắc rung động vừa rồi, còn sót lại ở đáy lòng cô, cùng cô lớn lên.

Chương 50: Mùi hương của hoa nhài

Chương 50: Mùi hương của hoa nhài

Cô nhíu mi nhìn anh chằm chằm.
Đối với loại đàn ông phóng túng, ham mê rượu sắc, không thương tiếc tính mạng kiểu này cô rất muốn mặc kệ. Nhưng mà, cuối cùng cô vẫn không thể độc ác như vậy, suy nghĩ một chút đành đi lấy nước ấm để anh rửa mặt.
Lại nghĩ đến tính cách của anh thích sạch sẽ, vẫn là đi đến phòng trực lấy khăn mặt của mình tới cho anh dùng thôi.
Cô đang chuẩn bị rời đi lại cảm giác được cổ tay của mình bị nắm chặt, hơi lạnh truyền tới cả bàn tay, thậm chí cả cánh tay rồi lan đến toàn bộ cơ thể.
“Như Ý…Đi đâu…Đừng đi…” Có vẻ như anh đã rất say, chỉ mê man lẩm bẩm.
Trái tim cô lập tức giống như gặp phải một cơn rét lạnh dội vào khiến cho toàn thân ướt đẫm, lạnh như băng.
Cô giận giữ hất tay của anh ra, tùy tiện gọi một ý tá đi vào giám hộ sau đó quay lại phòng trực của mình lấy khăn bông.
Nữ y tá không hiểu, chị Hạ Hạ luôn luôn thân thiết, vẻ mặt lúc nào cười tươi rạng rỡ sao tự nhiên lại lạnh giống như băng.
Khăn của cô vẫn thoang thoảng hương hoa nhài như vậy.
Năm năm trước, anh yêu nhất chính là mùi hương này. Năm năm sau, tại sao cô lại thay đổi? Ngay cả cô bây giờ cũng phải sống dựa vào những hồi ức về mùi hương này.
Anh còn nhớ sao? Ở dưới ánh trăng, có một người đàn ông từng nói, cô không giống bất kỳ ai khác bởi vì ở cô có mùi hương của hoa nhài.
Khi chiếc khăn bông ấm áp, nhàn nhạt mùi hương của hoa nhài nhẹ nhàng phủ lên khuôn mặt lạnh lẽo của anh thì đôi chân mày đang nhíu chặt cũng từ từ giản ra, mùi hơi hít hà giống như ngửi được mùi hương quen thuộc.
Cuối cùng, tay anh nắm chặt lấy bàn tay cô, vẫn nhắm mắt nỉ non: “Thơm quá…Như Ý…Là hương vị của em…Em đã đến rồi sao? Không tức giận nữa à?”
Tay của cô đột nhiên cứng đờ.
Tim cũng cứng đờ.
Như Ý, lần thứ hai anh gọi cái tên này.
Vị hôn thê của anh chẳng lẽ cũng là một cô gái có mùi hương của hoa nhài? Nghe đến cái tên này là có thể tưởng tượng được cô ấy nhất định là một cô gái dịu dàng, xinh đẹp, thoang thoảng mùi hương của hoa nhài.
Có người từng nói, người đàn ông một khi đã say thì sẽ biết được anh ấy thật sự yêu người nào.
Lúc này, anh là vì cô gái tên gọi Như Ý ấy mà nhớ mãi không quên phải không? Trong lòng cô nín lặng một hơi, cực kỳ khó chịu, đôi mắt đã hơi sưng đỏ vì khóc tối qua lại có cảm giác nong nóng ập tới. Cô cắn răng chịu đựng, nữ y tá vẫn còn bên cạnh, cô không thể khóc.
Bàn tay không tự chủ mà tăng lực độ, dùng sức lau mạnh trên mặt anh.
Trong đầu cô liên tục hiện lên hình ảnh cô dùng nhiệt độ bàn tay của mình cùng hơi nước sưởi ấm bàn tay của anh năm đó, nỗi chua xót trong lòng càng thêm nồng đậm.
“Ưmh…Mạnh như vậy…Là còn tức giận pahir không?”
Khóe môi của anh mỉm cười đầy cưng chiều, đó là nụ cười cô từng quen thuộc, nhưng hôm nay lại thuộc về một người khác rồi. Là ai đã nói, nó chỉ thuộc về cô?
Cô hơi ngẩn người, không ngờ tới bàn tay nắm chặt tay cô đột nhiên dùng sức kéo cô nằm xuống trên người anh, ngay sau đó lật người đè cô nằm ở dưới thân.
Cô cuống lên, quỷ say rượu đáng chết này! Coi cô là ai đó rồi? Bên cạnh còn có nữ y tá đang nhìn. Không phải anh bị xuất huyết dạ dày sao? Sao bây giờ lại không đau nữa? Dùng sức mạnh như vậy?

Chương 49: Giường 18

Chương 49: Giường 18

Âm báo đã đến trạm xe buýt nhắc nhở cô cần phải xuống xe.
Trước mắt cô bây giờ không có nhà thờ cũng không có tiệm áo cưới, tất cả đều sẽ thay đổi theo mỗi bước đi của cô, chẳng phải sao?
Cô xuống xe hòa vào đám người, ngày hôm nay ở bệnh viện chắc sẽ rất bận rộn. Cuộc sống chính là như vậy, mỗi người đều có quỹ đạo riêng của mình, không thể lệch ra. Dù cho thỉnh thoảng có chệch khỏi đường ray một chút nhưng cuối cùng vẫn phải trở về với đúng quỹ đạo của mình.
Cho nên, vào đến bệnh viện, cô lại trở về là nữ y tá Hạ Hạ với nụ cười đẹp nhất và kỹ năng tốt nhất của khoa, ngoại trừ đôi mắt khẽ sưng vù thì không thể nhận ra một sự khác lạ nào từ nét mặt bình tĩnh của cô.
Cả buổi sáng, cô vội vàng đến nỗi chân không chạm đất, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi một lát lại thấy ý tá trưởng chạy tới gọi cô: “Đi sửa sang lại giường 18 một chút, có bệnh nhân mới đến.”
Giường 18…
Mỗi lần nghe đến số giường này, trái tim của cô sẽ thình thịch đập nhanh một nhịp. Năm năm rồi vẫn luôn như vậy.
Cô tự giễu mình lại mắc bệnh thần kinh, sau đó lập tức theo lời dặn dò của y tá trưởng đi chuẩn bị giường chiếu.
Chỗ cô đang đứng bây giờ chỉ là một phòng bệnh bình thường trong bệnh viện, giường 18 lại được đặt trong một phòng đôi, chẳng qua là một chiếc giường khác lúc này cũng để trống.
Cô vừa đem phòng bệnh chuẩn bị xong thì bệnh nhân cũng tới. Hơn nữa, là do phó viện trưởng Kỷ Tử Ngang tự mình đưa tới, người đó chính là …Tả Thần An.
Trong nháy mắt nhìn thấy anh, cô hơi sững sờ một chút. Kỷ Tử Ngang lập tức giới thiệu: “Hạ Hạ, đây là Tả Thần An, cô cũng biết rồi.”
“Anh ấy? Bệnh nhân?” Cô thật sự không dám tin. Ngày hôm qua lúc cô gặp anh ở nhà họ Tả, anh vẫn còn rất thoải mái, ăn được ngủ được, đâu có chút dấu hiệu ngã bệnh nào? Chẳng qua là, vẻ mặt của anh ngày hôm nay quả thực có hơi thống khổ, hơn nữa lại còn ôm bụng, sắc mặt cũng trắng bệch.
“Đúng vậy.” Kỷ Tử Ngang gật đầu, đỡ anh nằm xuống giường bệnh, “Xuất huyết dạ dày ở mức độ nhẹ.”
“Xuất huyết dạ dày?” Cô kinh hãi, trái tim đột nhiên nhíu chặt. Việc đau lòng vì anh tựa như đã thành thói quen của cô, khoảng cách năm năm cũng không có chút nào ảnh hưởng. Cô tiến lên nhìn anh một chút, mày hơi nhíu lại, nói thầm: “Trước kia không có bị bệnh bao từ mà…”
“Cô nói gì cơ?” Kỷ Tử Ngang nghe không rõ nên mới hỏi lại.
“À!” Cô ý thức được mình nhất thời đã lỡ lời, lập tức sửa lại, “Tôi nói là hôm qua vẫn thấy anh ấy còn tốt lắm mà.”
“Ưmh! Nghe nói là buổi trưa uống rượu đến nỗi xuất huyết. Bạn cậu ấy đưa tới đây” Kỷ Tử Ngang trả lời.
Uống rượu…
Hai hàng lông mày của cô tự nhiên nhếch lên, đây là dấu hiệu của sự tức giận. Anh lại có thể uống rượu.
Chẳng lẽ anh đã quên rồi sao? Trước đó cô đã làm thế nào mới đoạt lại bình rượu từ tay anh?
“Cô ở lại chăm sóc cậu ta một lát, tôi đi làm mấy xét nghiệm.” Kỷ Tử Ngang nói xong cũng ra ngoài.
Ai ~~.
Đến chủ nhiệm khoa của bệnh viện cũng không tự mình tiếp quản bệnh nhân vậy mà phó viện trưởng lại đích thân khám bệnh, sẽ là quan trọng đến mức nào? Nếu đã quan trọng như vậy sao không đến ở phòng bệnh VIP? Tới đây chen chúc trong cái phòng đôi làm gì?
Còn giường 18 nữa…
Sao cứ nhất định chọn đúng giường 18?

Chương 48: Em là đôi mắt của anh

Chương 48: Em là đôi mắt của anh

Anh không nhìn thấy sự trang nghiêm của giáo đường nhưng lại cảm nhận được bàn tay ẩm ướt thầm đầy mồ hôi của cô. Trong thoáng chốc lúc cô buông lỏng bàn tay anh, anh cảm thấy cực kỳ hoảng sợ, ngón tay giật giật, vì không bắt được tay cô mà sự hoảng sợ trong lòng anh cũng ngày càng lớn.
Đột nhiên, anh nghe được giọng nói của cô truyền đến: “Tả Thần An, bây giờ tôi là cha xứ, anh nghe rõ không? Lời tuyên thệ: Hạ Vãn Lộ, con có nguyện ý để người đàn ông này trở thành chồng của con? Dù cho khỏe mạnh hay ốm đâu bệnh tật, giàu sang hay nghèo khó cũng luôn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng và bảo vệ anh ấy, vĩnh viễn thủy chung không đổi cùng anh ấy đi đến hết cuộc đời?”
Anh ngẩn người…
Sau đó, bàn tay của anh lại nhận được sự ấm áp của cô, cô nắm chặt tay anh lần nữa, câu trả lời của cô vang dội cũng cực kỳ trong trẻo, “Con đồng ý”.
Tay lần nữa bị trống rỗng, cô lại chạy đến trước mặt anh đóng vai trò cha xứ, “Tả Thần An, con có nguyện ý để người phụ nữ này trở thành vợ của con? Dù cho khỏe mạnh hay ốm đau bệnh tật, giàu sang hay nghèo khó cũng luôn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng và bảo vệ cô ấy, vĩnh viễn thủy chung không đổi cùng cô ấy đi đến hết cuộc đời?”
Đáp lại cô là sự trầm mặc, đối lập với vẻ ngoài điềm tĩnh lạnh lùng kia là nội tâm đang dâng trào mãnh liệt.
“Tả Thần An, mau trả lời đi.”
“Đang nói chuyện với anh đấy!”
“Tả Thần An, anh là tên khốn kiếp! Lần đầu tiên của em tất cả đều cho anh, anh lại dám không phụ trách?”
Anh giống như lạc vào mây mù, “Lấy đâu ra lần đầu tiên?” Anh và cô ngay cả hôn môi còn chưa có, cùng lắm chỉ là nắm tay, hay bởi vì cô là nữ y tá lưu manh của anh.
“Tả Thần An! Em cho anh biết, lần đó cởi quần của anh là lần đầu tiên em nhìn thấy một người đàn ông cởi truồng, em nhìn thấy của anh, vì vậy anh phải chịu trách nhiệm.”
Vẫn là trầm mặc…
“Tả Thần An, anh thật hèn nhát.”
“Tả Thần An, anh yêu em không?”
“Tả Thần An, anh trả lời đi.”
Nhìn đôi môi mím chặt và nét mặt tái nhợt của anh, cô rốt cuộc bỏ qua, chạy xuống đẩy anh tránh sang một bên, tự mình đứng vào vị trí của anh rồi thay anh trả lời: “Anh ấy đồng ý! Tả Thần An nói đồng ý! Thượng đế ngài nghe rõ chưa? Bây giờ cô dâu có thể hôn chú rể rồi.”
Không đợi Tả Thần An kịp phản ứng, cô xoay người trực tiếp bá vương ngạnh thượng cung* hôn chú rể một cái.
Đó là nụ hôn đầu của cô.
Mặc dù không hiểu được thế nào là hôn, nhưng sự mãnh liệt của cô cũng đủ khiến cho tinh thần của anh thất điên bát đảo* không phân biệt được đâu là nam bắc. Cô giảo hoạt ghé vào tai anh cười khẽ, “Thần An, tối nay chúng ta có động phòng không?”
“Điên…” Lời của anh còn chưa nói xong, Hạ Vãn Lội lại lần nữa bám chặt vào cổ anh, hôn mãnh liệt. Anh bị mù, thật đúng là để cho nữ thổ phỉ như cô chiếm ưu thế, ghê gớm nhất là để cô muốn làm gì thì làm, muốn khi dễ anh thế nào cũng được.
Trong gió đêm, thân thể hai người trẻ tuổi kết hợp với nhau. Lúc cô gặm cắn hôn loạn xạ, cơ thể cứng ngắc của anh rốt cuộc cũng buông lỏng, hai cánh tay vòng lại giữ chặt thắt lưng cô.
Khi đó, cô còn trẻ như vậy. Bởi vì trẻ nên càng dũng cảm, dũng cảm đến mức gần như lỗ mãng, lỗ mãng đến mức không thèm nghĩ tới hậu quả. Trước ngày hôm đó, cô chưa từng nghĩ tới sẽ cùng anh nói chuyện yêu đương, thậm chí là kết hôn. Nhưng mà, cô thật sự bị kích động sao? Tóm lại, một đêm ấy cô đã muốn làm như vậy rồi, kích động cũng được, không hiểu dè dặt cũng được, trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất là muốn được yêu thương người đàn ông này.
Chẳng qua là, cũng bởi vì tuổi trẻ nên chưa từng nghĩ tới, một tình yêu cuồng nhiệt như vậy sẽ có kết quả thế nào.
Nhưng mà, mặc kệ kết quả thế nào cô cũng chưa từng hối hận.
Khi bị ép buộc rời khỏi nhà họ Tả, cô không hối hận.
Khi mang thai đứa nhỏ lại không nói cho anh biết, cô không hối hận.
Lúc mang thai vì không đủ dinh dưỡng mà té xỉu, cô không hối hận.
Mười tháng mang thai phải trôi dạt khắp nơi, cô không hối hận.
Vì không có giấy chứng sinh*, cô chỉ có thể sinh con ở phòng khám nhỏ, đứa bé vừa sinh đã phải chết non, cô cũng không hối hận.
Thời gian năm năm, mỗi một bước đều vất vả gian truân nhưng trong từ điển của cô chưa bao giờ xuất hiện hai chữ “Hối hận”.
__________
*Bá vương ngạnh thượng cung: là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Thành ngữ này thường được dùng với nghĩa là “lấy khí thế để áp đảo”.
*Thất điên bát đảo: Cuống quít và lộn xộn đến cực độ vì hoảng hốt (theo wiki).
*Giấy chứng sinh: giấy chứng nhận được phép sinh con. Ở TQ, vì dân số quá đông nên người ta thực hiện chính sách KHHGĐ. Giấy chứng sinh được cấp cho những người đã kết hôn và chỉ sinh con theo quy định KHHGĐ. Chỉ khi có giấy chứng sinh mới được nhập viện sinh con ở bệnh viện chính quy và được cấp giấy khai sinh, nhập hộ khẩu. Thực ra thì ngày nay quy định này cũng không quá chặt chẽ như vậy nữa.

Chương 47: Em là đôi mắt của anh

Chương 47: Em là đôi mắt của anh

Giọng điệu khinh miệt của gã côn đồ lại lần nữa ghim vào lòng cô đau nhói. Bàn tay nắm lấy chai rượu của cô không dám buông lỏng, cố ép mình trấn định lại, “Tôi đã báo cảnh sát, họ sẽ lập tức tới đây thôi. Các người có giỏi thì tới đây, người nào tới tôi sẽ đâm kẻ đó.”
Những kẻ côn đồ kia ngược lại bị lời nói của cô hù dọa, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ. Đúng lúc này lại truyền đến giọng nói của người tài xế, “Thần An! Thần An!”
Tài xế chạy về phía này, bọn côn đồ thấy lại có người tới nên lo lắng cảnh sát sẽ đến thật đành nháy mắt với nhau chuẩn bị bỏ đi.
“Để hết đồ của anh ấy lại!” Cô lạnh giọng nhắc lại.
Mấy gã đó tức giận nhìn cô một cái, cuối cùng chỉ đành oán hận đem mọi đồ vật ném xuống đất, sau đó nhanh chóng bỏ đi.
Bọn chúng vừa đi, cả người cô giống như bị rút sạch sức lực, ngã nhoài trên mặt đất.
Nghĩ tới Tả Thần An bên cạnh vẫn im lặng không lên tiếng, trong lòng cô khó chịu đến muốn khóc. Anh kiêu ngạo như vậy, hôm nay gặp phải tình cảnh này có lẽ còn khó chịu hơn là bị giết.
Nước mắt cô không kìm hãm được ào ạt rớt xuống. Cô đứng dậy nhặt lại quần áo của anh, vừa rơi lệ vừa giúp anh mặc lại quần áo.
Lúc này, chú tài xế cũng vừa chạy tới, vừa giúp cô một tay vừa hung hăng chửi rủa: “Bọn khốn này, dám đụng đến cả Thần An. Trở về nói cho ông Tả biết, cả đám đều không có kết cục tốt.”
“Đủ rồi!” Tả Thần An vốn đang đờ đẫn nghe thấy bọn họ nói vậy bỗng nhiên bộc phát, vung tay một cái, gạt cô cùng tài xế tránh sang một bên rồi đứng dậy nói: “Có lợi ích gì? Nói cho tôi biết có lợi ích gì? Tôi rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ tàn phế! Một kẻ tàn phế đến nỗi ngay cả quần áo của mình cũng không mặc được. Chỉ biết trút giận lên đầu những người bên cạnh mình, lúc ở bên ngoài lại không bằng cả một con chó!”
Lời của anh, từng chữ từng câu đều giống như mũi tên đâm vào lòng cô đau nhói. Cô thật vất vả cố gắng để gương mặt tối tăm của anh có lại nụ cười, cũng không dễ dàng khiến anh mở ra nắp đàn lần nữa để trở lại với thế giới âm nhạc chứa đầy tình cảm của anh. Vậy mà, tất cả lại bị phá hủy rồi sao? Sớm biết như vậy, sáng nay cô đã không ra ngoài. Đều là lỗi của cô…
Nước mắt vẫn rớt xuống như mưa, cô đột nhiên nhào tới ngực anh, ôm chặt anh nói: “Không phải vậy! Không phải! Anh không phải là kẻ tàn phế! Thần An, đối với em mà nói, anh là cả thế giới. Em yêu anh, Thần An! Em rất yêu anh!”
Đây là lần đầu tiên cô gọi “Thần An”, cũng là lần đầu tiên thốt ra một chữ “Yêu”.
Cô cảm thấy thân thể của anh đột nhiên cứng đờ, cô biết rõ những lời này sẽ mang lại cho anh cực nhiều chấn động.
Chẳng qua là, sau khi cứng đờ cũng chỉ có sự trầm mặc…
Anh không có bất kỳ phản ứng nào, cô dự đoán được. Với tình trạng của anh lúc này, anh căn bản không có tự tin có thể mang lại cho cô hạnh phúc.
Cô không để tâm, chỉ gạt nước mắt rồi cùng tài xế đưa anh vào bệnh viện. May mắn chỉ là một ít vết thương ngoài da, tạm thời xử lý miệng vết thương xong là anh có thể về nhà.
Suốt dọc đường, Tả Thần An chẳng hề nói chuyện một câu, sắc mặt phờ phạc khiến cô nhìn thấy cũng phải đau lòng. Sự tổn thương của ngày hôm nay, không biết lúc nào mới có thể giúp anh phục hồi lại như cũ.
Xe vẫn đều đều chạy trong đêm tối.
Cô đột nhiên phát hiện cái gì, nói với tài xế: “Rẽ vào hướng này! Chú rẽ vào hướng này!”
Đó không phải là hướng về nhà, tài xế mặc dù không hiểu nhưng vẫn làm theo lời cô nói.
Nếu cô nhớ không lầm, xung quanh đây hình như có một giáo đường.
Quả nhiên, khi cô nhìn thấy nhà thờ lặng lẽ nằm dưới ánh đèn đường u tối liền vội vàng dắt Tả Thần An xuống xe.
Anh không biết đã đến chỗ nào, chỉ có vẻ mặt mờ mịt cùng bất đắc dĩ, bước chân chập choạng theo sát cô tiến vào cửa giáo đường.

Chương 46: Em là đôi mắt của anh

Chương 46: Em là đôi mắt của anh

Vì là buổi tiệc chia tay nên đêm đó mọi người đều chơi rất “high”*, đợi đến khi Hạ Vãn Lộ nghĩ tới thời gian không còn sớm thì đã là đêm khuya.
cô thầm nghĩ hỏng bét, vội vàng mượn điện thoại của bạn học để ra ngoài gọi điện về nha. Khi điện thoại vừa thông, cô đang định mở miệng nói chuyện thì nghe giọng nói đầy lo lắng ở đầu bên kia của dì giúp việc, “Tiểu Hạ à! Rốt cuộc cháu làm sao vậy? Ở nhà rối loạn hết lên rồi đây này!”
“Sao vậy ạ?” cô còn tưởng rằng Tả Tam thiếu thấy cô về muộn nên lại bộc phát bản tính đại thiếu gia.
“Tối muộn như vậy, cháu gọi điện thoại về cũng không nói gì, gọi lại mãi không được nên Thần An lo lắng cháu xảy ra chuyện gì. Đợi mãi không thấy cháu trở về nên cậu ấy đã gọi tài xế cùng ra ngoài tìm cháu rồi. Ông bà chủ vừa vể cũng rất lo lắng, bây giờ mọi người trong nhà đều ra ngoài đi tìm cậy ấy hết rồi.”
Tả Tư Tuyền và Tiêu Hàn đều không phải là người coi trọng cấp bậc, tính tình đều rất ôn hòa, lúc ở nhà cũng không để cho ba đứa trẻ có đặc quyền gì nên vẫn để cho người giúp việc và tài xế gọi thẳng tên của con mình.
Hạ Vãn Lộ vừa nghe thấy lời này cũng hoàn toàn phát hoảng. Anh đi tìm cô? Anh chỉ là một người mù, sao lại tìm cô được.
cô lập tức chạy vào trong phòng, đặt điện thoại xuống trả lại cho bạn học, ném lại một câu, “Tớ có việc gấp phải về trước.” rồi vội vã chạy ra khỏi KTV.
Nghĩ tới Tả Thần An cứ như vậy ra ngoài không có mục đích thì điểm đầu tiên sẽ đến nhất định là trường học, cô liền quyết định tìm kiếm một vòng ở vùng phụ cận xem có thể gặp được hay không. Kết quả đúng là gặp được, nhưng mà…
Đầu tiên cô nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc, hình như là của nhà họ Tả, sau đó cô chạy nhanh tới gần thì thấy đúng là như vậy. Nhưng mà mấy kẻ vây quanh chiếc xe này là sao? Bọn họ còn nhao nhao ầm ĩ, cười nhạo không ngừng, “Người mù! Người mù còn ăn mặc đẹp như vậy làm gì! Ha ha ha!”
Hai chữ “người mù” này đâm sâu vào lòng cô đau nhói. cô chỉ hận mình không thể chạy đến nhanh hơn chút nữa.
Cuối cùng, khi cô chạy được đến chỗ mấy người này thì thấy Tả Thần An bị bọn chúng đè trên mặt đất, quần áo cũng bị lột ra chỉ chừa lại quần lót, thậm chí trên người anh còn có vài vết thương chảy máu.
Lòng cô giống như bị đánh mạnh một cái, cũng không biết lấy được dũng khí và sức lực ở đâu, liếc thấy có mấy vỏ chai bị vứt lại bên đường bèn nhặt lên rồi vọt tới quơ chai gào thét, “Cút! Cái lũ cặn bã này! Cút!”
Nhìn cách ăn mặc của bọn chúng cũng biết được đây là bọn côn đồ nhưng lúc này cô lại không cảm thấy sợ hãi. cô nhắm mắt lại cầm chai rượu quơ loạn xạ, cũng không biết đã đánh trúng được người nào, đánh thành cái bộ dạng gì, chỉ nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Những tên côn đồ kia dường như bị sự điên cuồng của cô làm cho chấn động nên lần lượt đứng nguyên tại chỗ ngây ngốc mà nhìn. Có người bị bể đầu chảy máu đành lấy tay che lại, mấy người còn lại vẫn nắm chặt quần áo và đồng hồ của Tả Thần An.
cô thở phì phò, dùng chai rượu bị vỡ chỉ vào bọn họ, bởi vì vô cùng kích động lại nổi giận mà giọng nói cũng đặc biệt khàn khàn, “Để đồ vật xuống! Để lại tất cả cho tôi!”
Những người đó ngơ ngác, đang chuẩn bị đặt xuống lại có người đột nhiên phản ứng lại, khuôn mặt biến sắc, mở miệng mắng: “TMD* nó! Con đàn bà thúi! Cùng nhau lột sạch nó cho tao!”
“Các người dám!” Tả Thần An vốn nằm trên mặt đất bỗng nhiên tỉnh ngộ.
một gã côn đồ lộ ra nụ cười ác độc, “Có dám hay không mày cứ xem là biết. A, đúng rồi, mày chỉ là một thằng mù, sao có thể nhìn thấy được? Ha ha…”
_____________
*Chơi rất ‘high’: chơi rất hưng phấn, chơi hết mình.
*TMD: một câu chửi thề.