-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Chương 15: Phát Hiện Hành Tung Của Bọn Họ

Chương 15: Phát Hiện Hành Tung Của Bọn Họ

"Tôi..., cũng không nghĩ vậy." Mặc Tiểu Tịch bình tĩnh nói, sau khi bị anh quát, trong lòng có chút chấn động.
Tập Bác Niên thở ra một hơi: "Không có thì tốt, Mặc Tiểu Tịch, tôi thừa nhận em đẹp hơn so với những người phụ nữ bình thường, nhưng trong mắt tôi, em không đáng một đồng, nhân tiện tôi nhắc nhở em, đừng yêu tôi, bởi vì kết cục so với bây giờ sẽ càng thảm hơn gấp trăm lần."
"Tôi sẽ không yêu anh." Mặc Tiểu Tịch nhanh chóng khẳng định, vội vàng phủi sạch.
"Tôi cũng sẽ không." Tập Bác Niên tiếp lời, không biết là nói cho cô nghe, hay nói với chính mình, anh đang bác bỏ một điều gì đó trong nội tâm, điều này làm cho anh cảm thấy sợ hãi, muốn trốn chạy thật xa.
Sau khi anh rời khỏi phòng, Mặc Tiểu Tịch ngồi ngẩn người một lúc, đột nhiên bật cười, bầu không khí vừa rồi quả thực rất kỳ dị, tình yêu là thứ gì đó giả dối nhất trên thế giới, nói chuyện yêu đương với anh, không bằng khiêu vũ với ma quỷ.
Gần 40 phút sau, anh mới quay lại ôm cô đến phòng ăn.
Trên đường đi, bọn họ vẫn luôn im lặng, cô ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh, nhớ tới triền miên và hành hạ mấy ngày nay, trong lòng lạnh nóng lẫn lộn, thật kỳ lạ, cô bắt đầu không còn thấy chán ghét vòng ôm của anh nữa.
Trên bàn ăn đặt sẵn hai phần ăn, sau khi anh đặt cô xuống, thì ngồi vào chỗ, một người thô bạo khắt nghiệt như vậy, không ngờ tướng ăn lại vô cùng tao nhã và đẹp mắt.
Mặc Tiểu Tịch cúi đầu, trước mặt cô là chén cháo cải với sò khô, cải cắt vô cùng tinh tế, cháo ninh rất vừa, mùi thơm xông vào mũi, trong lòng cô cảm thấy vô cùng ấm áp, từ trước đến nay chưa có ai vì cô mà nấu cháo.
Từ nhỏ đến lớn, cô đều tự chăm sóc mình, cho nên cảm giác ấm áp này, vô cùng trân quý.
Đáy lòng cô đã tiêu trừ những chuyện xấu mà anh đã làm với cô mấy ngày nay, người khác cho cô ân huệ, cô sẽ trả lại cho họ gấp trăm lần.
Chén cháo này có lẽ đối với với anh mà nói là một chuyện rất nhỏ, tuỳ tiện ném một chút nguyên liệu vào nồi rồi nấu, nhưng với cô thì khác.
"Cảm ơn cháo của anh, mùi rất thơm, tôi nghĩ ăn rất ngon." Cô mỉm cười, cúi đầu, ăn từng chút từng chút một.
"Em..." Tập Bác Niên có chút không vui, ngước mắt, vốn muốn nổi giận, nhưng thấy cô ăn vô cùng ngon miệng, anh cũng mất đi hứng thú mắng người.
Người phụ nữ này chắc chắn đã tu luyện thành tinh, vẻ thuần khiết bên ngoài, rốt cuộc chứa bao nhiêu tâm cơ.
Sau hơn hai tuần trên biển, vết thương ở chân của cô đã hồi phục, trong khoảng thời gian này, anh vẫn làm không biết mệt, mặc kệ là thời gian nào, địa điểm nào, chỉ cần anh muốn, sẽ lập tức hành động, cơ thể vô số lần kết hợp, trở nên quen thuộc, rồi sinh ra lưu luyến.
Anh vẫn luôn dùng lời nói vô tình để sỉ nhục cô, mà cô, không còn thờ ơ nữa.
Cho nên nói, con người ta tốt nhất không nên sinh ra cảm tình, một khi có, tim sẽ đau đớn, giống như miệng vết thương bị vi khuẩn xâm nhập, từ từ hư thối.
Khách sạn Hoa Kinh.
"Đại tiểu thư, chúng tôi sử dụng hệ thống định vị vệ tinh, phát hiện có một con thuyền đỗ ở giữa Thái Bình Dương đã quá thời gian cho phép hoạt động của du thuyền, theo điều tra, gần đây Tập tiên sinh có mua một chiếc du thuyền như vậy, bất luận là kiểu dáng hay màu sắc, hoàn toàn giống nhau, tôi đoán chừng, ngài ấy đang ở đó." Một người đàn ông mặc Tây trang màu xám bạc, báo cáo với Ninh Ngữ Yên đang ngồi đối diện.
"Ừ!" Nghe thuộc hạ báo cáo xong, Ninh Ngữ Yên gật đầu, thong thả đứng dậy: "Đi, đi tới Nguỵ gia."
Nguỵ Thu Hàn nghe thấy tin tốt của Ninh Ngữ Yên mang đến, phấn khởi không thôi: "Thật sao, đã tìm thấy bọn họ, bây giờ chúng ta lập tức đi tìm bọn họ đi."
"Tôi cũng đang có ý đó." Tâm trạng của Ninh Ngữ Yên lúc này cũng giống như anh ta, cho nên hai người vô cùng ăn nhịp với nhau.
Bọn họ vội vàng chạy ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy ba mẹ của Nguỵ Thu Hàn đứng ở cửa.
"Thu Hàn, con muốn đi tìm tiểu Tịch sao?" Nguỵ phu nhân Hứa Tuệ Linh nghiêm mặt, từ bên ngoài đi vào, vừa rồi ở ngoài cửa, bọn họ đều nghe thấy hết.
"Dạ! Con muốn đi tìm cô ấy, tiểu Tịch là vợ của con, con muốn dẫn cô ấy về." Nguỵ Thu Hàn kiên định nói.
"Con trai, sự việc đã ầm ĩ đến cả thành phố đều biết, con còn muốn tìm cô ta trở về làm gì, con còn ngại nón xanh trên đầu chưa đủ sáng sao, trừ khi ta chết, không thì con đừng mơ có thể ra khỏi cái nhà này." Hứa Tuệ Linh vô cùng tức giận, nói ra những lời nói độc địa.
Trong nhất thời, hai mẹ con giằng co không thôi.

Chương 13: Mạnh Mẽ Mớm Thuốc!

Chương 13: Mạnh Mẽ Mớm Thuốc!

Khuôn mặt của Tập Bác Niên biến sắc, đôi mắt lạnh lẽo: "Người phụ nữ ngu ngốc, cứng miệng chỉ làm em chịu nhiều khổ sở hơn mà thôi, giả bộ đáng thương nói không chừng tôi sẽ cho em một chút bố thí."
Mặc Tiểu Tịch ngẩng đầu, đưa bàn tay không ngừng run rẩy ra, nắm chặt áo anh: "Tôi cầu xin Thượng Đế nhanh chóng đánh tên khốn nạn như anh vào địa ngục, ức hiếp một người phụ nữ, anh sẽ chết không tử tế." Lúc này ở trong lòng xuất hiện một nỗi căm phẫn, khiến cô bất chấp hết thảy.
"Nói tới chết không tử tế, em vẫn còn sống, sao lại đến lượt tôi, không muốn cầu xin tôi giúp đỡ đúng không, được, vậy sáng ngày mai tôi sẽ tới nhặt xác em." Tập Bác Niên kéo tay cô xuống, đứng lên, ngay cả đầu cũng không quay lại mà bỏ đi mất.
Thực ra, lời nói vừa rồi, không nằm trong dự kiến của anh, mở miệng nói, bộ não trong kiểm soát được.
Bóng tối lại một lần nữa phủ xuống, cái lạnh và cơn đau liên tiếp hành hạ cô, lúc này Mặc Tiểu Tịch mới phát hiện chuyện mình làm ngu ngốc đến cỡ nào, sống sót, mới là điều quan trọng nhất, hơn nữa, cũng không phải lần đầu tiên cô mở miệng cầu xin anh.
Tối nay, quả thật dài đăng đẳng.
Tay chân dần mất đi cảm giác, trở nên tê liệt, kiếp này cô không có làm chuyện gì xấu, chết đi chắc sẽ lên thiên đường.
Khóe miệng hơi giật giật, ý thức trở nên mơ hồ, trong thế giới màu trắng, phủ đầy sương mù, cô mơ màng đi về phía trước, nhìn thấy ba mẹ đứng đó, họ dịu dàng cười với cô, đang chờ cô đi qua, là muốn đón cô cùng lên thiên đường sao, vậy cũng tốt.
Tập Bác Niên ngồi trên ghế tựa, cách mấy phút sẽ nhìn ra ngoài một lần, cuối cùng, anh mở cửa phòng ra, đi nhanh về phía phòng khách.
"Chết chưa?" Anh kéo lấy Mặc Tiểu Tịch ở trên xô pha, lắc cơ thể của cô, phát hiện đã đông cứng, anh cởi Tây trang của mình, phủ lên người cô, ôm lấy cô, chạy ra ngoài.
Bên tai truyền đến tiếng gào thét, nhanh chóng kéo cô ra khỏi thế giới huyền ảo, trong mơ hồ, cô nhìn thấy chiếc cằm cương nghị, nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ, nội tâm của cô cảm thấy vô cùng ấm áp và an toàn, mùi thuốc lá nhàn nhạt, rất lâu vẫn chưa tiêu tan.
Sau khi anh ôm cô trở về phòng, xử lý vết thương ở lòng bàn chân cho cô, dùng băng gạc quấn lại thật tốt!
Làm xong tất cả, đã là năm giờ sáng, anh tự nói với chính mình, tuyệt đối không thể nổi lên lòng nhân từ đối với cô, nhưng ở trong trò chơi này, cô không thể cứ kết thúc sinh mạng dễ dàng như vậy.
Đúng, chính là như vậy, không có gì hơn.
Mê man đến chiều, Mặc Tiểu Tịch tỉnh lại, nhìn thấy mình đang nằm trên giường, cô không có chết.
Đầu rất đau, lại vừa khát vừa đói, cô nhớ tới sau khi cô bị bắt lên thuyền, cô vẫn chưa ăn gì, cũng chưa uống nước.
Cửa phòng mở ra, Tập Bác Niên cầm ly nước và thuốc đi tới, Mặc Tiểu Tịch không muốn nhìn thấy anh, vội vàng nhắm mắt lại.
"Em muốn tự mình uống, hay để tôi đút?" Tập Bác Niên lạnh nhạt hỏi, anh biết cô đã tỉnh.
Mặc Tiểu Tịch vẫn nhắm chặt hai mắt, một giây sau, miệng bị người ta bóp ra, mạnh mẽ nhét hai viên thuốc vào, sau đó, một đôi môi mang theo mùi thuốc lá ép xuống, rót nước vào trong miệng cô.
Có lẽ là quá khát, khi đầu lưỡi đụng tới nước, cô không nhịn được dùng sức hút, thuốc cũng thuận thế chạy vào cổ họng.
Anh vốn định cho uống thuốc xong thì dứt ra, nhưng sự chủ động của cô, vô tình chạm đến dục vọng mạnh mẽ của anh.
# Đã che giấu #
"Ư..." Mặc Tiểu Tịch vô lực vùng vẫy, trong lòng chửi mắng, tên khốn khiếp chết tiệt, vào lúc này mà cũng không buông tha cho cô.
"Ư..." Mặc Tiểu Tịch rên rỉ, chân bị nhấc lên quấn lấy eo anh.

Chương 12: Nhảy Múa Trên Mũi Đao!

Chương 12: Nhảy Múa Trên Mũi Đao!

Ban ngày, sau khi Tập Bác Niên rời đi, Mặc Tiểu Tịch qua loa tắm một trận, sau đó ngồi luôn ở trên giường, dù đói bụng cũng không đi ra ngoài tìm đồ ăn, trong lòng vẫn còn hoảng loạn.
Muốn trốn, nhưng bên ngoài là biển, nhảy xuống biển chỉ làm mồi cho cá mập.
Nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân, đầu óc cô căng thẳng, tối nay, khẳng định sẽ dài đằng đẵng, cô có một loại dự cảm này.
Sau đó cả tiếng gõ cửa và tiếng bước chân đều không có, chỉ nghe: "Phịch..." Một tiếng thật lớn, cửa phòng bị đá văng ra, bụi gỗ tung bay trong không khí.
"Em đã chuẩn bị tốt chưa?" Bước chân của Tập Bác Niên vững vàng đi đến cạnh giường, lạnh nhạt mở miệng.
"Tôi không nhảy, anh ném tôi xuống biển cho cá mập ăn cũng được, một đao kết liễu cũng được, tóm lại, tôi có chết cũng sẽ không nhảy." Mặc Tiểu Tịch quật cường cúi thấp đầu, cô nghĩ, anh xấu xa, nhưng cũng không đến mức giết người, có lẽ mình có thể tránh được một kiếp.
"Chữ yes kia, là chính miệng em nói." Tập Bác Niên khom lưng kề sát vào cô, anh đã sớm đoán được cô sẽ có chiêu này.
Đôi mắt của Mặc Tiểu Tịch nhấp nháy: "Anh có chứng cớ gì? Tôi có nói yes sao, tôi không nhớ rõ." Cô dám chắc vừa rồi anh không có thời gian để ghi âm lại lời nói của cô.
Tập Bác Niên mỉm cười, lấy điện thoại di động ra rồi ấn xuống và đưa đến trước mặt cô: "Bằng chứng này có đủ không?"
Nhìn tấm hình trong điện thoại, sắc mặt của Mặc Tiểu Tịch trắng bệch, là ảnh nude của cô, anh chụp lúc nào?
"Bỉ ổi, xóa nó cho tôi." Trong tình thế cấp bách, cô nhào tới cướp lấy.
Tập Bác Niên giơ cao điện thoại qua khỏi đỉnh đầu anh, mỉm cười: "Chỉ cần tôi ấn nhẹ một cái, sẽ tung ra toàn thế giới."
"Đừng mà..." Mặc Tiểu Tịch sợ hãi la lên, không dám lộn xộn kéo lấy anh nữa: "Tôi nhảy, tôi nhảy được chưa." Cho một người xem, dù sao so với ấy tỷ người xem vẫn tốt hơn.
Sau này tìm cơ hội trộm đi điện thoại của anh, nói vậy, còn có thể gọi điện thoại ra ngoài cầu cứu, cô thầm tính toán trong lòng, ổn định lại tâm trạng.
* * * * *
Sân khấu rất đẹp.
Bây giờ cô đã biết, ban ngày anh nói nạp thêm nguyên liệu là ý gì.
Ở phía dưới đèn pha lê rực rỡ và chói mắt, phủ đầy thuỷ tinh nhỏ vụn, hòa lẫn, giống như những ngôi sao rớt xuống.
Tập Bác Niên ngồi trước xô pha, chân dài tao nhã vắt lên nhau, rót một ly rượu Brandy: "Bắt đầu nhảy đi."
Mặc Tiểu Tịch nuốt nước bọt, hai tay để trước ngực, đứng yên tại chỗ.
Cô không phân rõ bây giờ là sợ hãi nhiều hơn, hay cảm thấy bị sỉ nhục vì phải cởi sạch quần áo nhiều hơn.
Nếu có thể trốn, cô nhất định sẽ trốn, cô sợ đau, sợ mất đi tôn nghiêm, sợ những điều mà tất cả những người bình thường đều sợ.
Trong lòng rối rắm, tấm vải xanh phút chốc tụt xuống mắc cá chân, dù sao cũng phải nhảy, thay vì khóc lóc trước mặt anh, làm ình càng thêm xấu xí, không bằng đứng thẳng lưng, để anh không có lời nào để nói.
Tiếng nhạc Swan Lake vang lên bên tai cô, là giai điệu cô thích nhất.
Cô hít vào một hơi thật sâu, ổn định lại tư thế, cơ thể uyển chuyển linh hoạt đi vào sân khấu thuỷ tinh anh đã tỉ mỉ chuẩn bị cho cô.
Mũi chân hạ xuống trên thuỷ tinh bén nhọn và lạnh băng, đau đớn lập tức bao phủ đầu óc cô, hơi thở trì trệ.
Nỗi đau đớn này, trực tiếp và không để lại lối thoát!
Sắc mặt của Mặc Tiểu Tịch trở nên trắng bệch, mày phải kiên trì, mày nhất định phải chịu đựng, từ đáy lòng phát ra tiếng nói, rõ ràng và cứng rắn.
Nhịn đau, cô nhắm hai mắt, cố gắng thanh tịnh lại tâm trí của mình, quay tròn, nhảy, dùng gót chân chỉa xuống đất, tuy không có mặc váy múa, tóc tai cũng bù xù, nhưng cô lại xinh đẹp giống như một con Thiên Nga Trắng, cao quý và thuần khiết.
Trên mặt đất, dần được nhuộm thành một mảng đỏ tươi, giống như đoá hoa nở rộ, mùi máu tanh dày đặc che lấp đi mùi rượu của anh.
Rất đẹp! !
Đây là suy nghĩ đầu tiên bùng ra trong đầu Tập Bác Niên, tầm mắt của anh bị cô thu hút, vẻ đẹp này, tác động mạnh mẽ vào trái tim anh, anh cảm giác được tim mình đang đập bình bịch, rất nặng, rất chậm.
Anh hơi thu lại ly rượu trong tay, im lặng trầm ngâm.
Tiếng nhạc ngừng lại, trước mắt cô tối đen, ngã về phía trước.
Cô cho rằng sẽ rơi vào trên sàn nhà lạnh lẽo, mặt cũng sẽ bị thuỷ tinh rạch nát, nhưng hình như có một đôi tay mạnh mẽ tiếp được, vô cùng ấm áp, có mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Tập Bác Niên nhìn người phụ nữ té xỉu trong lòng, mới nhớ đến bản thân ở trong lúc cấp bách đã đứng dậy đón lấy cô, mà chuyện này hoàn toàn không được sự cho phép của lý trí.
Anh nghĩ mình nhất định đã điên rồi, cho dù chỉ nương tay với cô một lần, cũng là tàn nhẫn đối với Vân Noãn.
Anh chán ghét ném cô lên xô pha, tắt đèn bỏ đi, ngay cả quần áo cũng không khoác lên cho cô, ban đêm, nhiệt độ rất thấp.
Nửa đêm, Mặc Tiểu Tịch bị lạnh cóng mà tỉnh, xung quanh tối đen, cô rất lạnh, không nhìn thấy gì cả, lòng bàn chân đau đớn giống như bị kim châm muối xát, mỗi một khúc xương trên người đều đang run lẩy bẩy.
Tối, lạnh, đau đớn, ba thứ mà cô không chịu nổi nhất thế gian, cô sẽ cứ như vậy mà chết đi sao, cô còn có mộng tưởng chưa thực hiện, nghĩ tới, cảm thấy rất tủi thân, rất oan uỗng.
Cô đã trêu chọc ai, bởi vì từ nhỏ không có ba mẹ, nên cô so với mọi người đều phải chăm chỉ học tập hơn, để làm ình vui vẻ, tại sao lại bất công với cô như vậy?
"Ba..."
Đèn đột nhiên sáng lên, cô hơi nhức mắt, vốn muốn khóc, lúc này, nước mắt thật sự vỡ oà và rơi xuống.
Tập Bác Niên ngồi xổm xuống bên cạnh cô, thấy trên mặt cô đầy nước mắt, đôi môi lạnh đến tím đi, toàn thân không kiềm được mà run rẩy, trái tim không hiểu sao thắt chặt: "Thế nào, mùi vị rất dễ chịu phải không? Cầu xin tôi ôm em trở về phòng đi."
"Đi chết đi..." Mặc Tiểu Tịch nổi giận, cô căm thù người đàn ông trước mắt này, anh đã phá huỷ đi mọi thứ của cô, cô thà rằng bây giờ lập tức chết đi, cũng không nói nửa lời cầu xin.

Chương 10: Chúng Ta Hợp Tác Tìm Bọn Họ!

Chương 10: Chúng Ta Hợp Tác Tìm Bọn Họ!

Kể từ khi đám cưới của Nguỵ gia xảy ra những chuyện như vậy, đã trở thành trò cười cho thiên hạ, cùng ngày đưa đến chấn động cho khắp thành phố.
Báo chí , tạp chí, và đài truyền hình đều ùn ùn đưa tin, một vụ tai tiếng chấn động làm cho người ta hưng phấn, chuyện này cũng trở thành đề tài nóng hổi cho người ta bàn tán gần đây.
Cô dâu bị người ta tìm tòi sục sạo, còn bị mắng là người đàn bà hạ tiện, chú rễ chiếm được sự đồng tình của mọi người, mà Tập Bác Niên, được người ta bình luận có chút sâu xa, tuy tác phong cuồng vọng, nhưng không thể không nói rất có thủ đoạn, cô dâu trong một đêm vứt bỏ bạn trai, lao vào vòng tay của anh, khẳng định ở mọi phương diện đều mạnh hơn chú rễ.
Hiện tại rốt cuộc Tập Bác Niên dẫn cô dâu đi đâu, bao giờ quay về, đã trở thành đề tài khiến người ta quan tâm.
Tập thị vốn là ông trùm bất động sản của thành phố, mặc dù Nguỵ thị không thể sánh bằng thế lực hùng mạnh của Tập thị, nhưng cũng là một doanh nghiệp có chút danh tiếng, mấy năm trước còn truyền ra xì căng đan giữa tiểu thư nhà họ Tập và Nguỵ thiếu gia, nhưng không bao lâu, Tập tiểu thư nhảy lầu tự sát, không biết chuyện này và chuyện lúc đó có liên quan gì hay không.
Nhà họ Nguỵ.
"Mang rượu tới cho tôi." Nguỵ Thu Hàn ngã trên ghế xô pha, ném ly rượu đã uống cạn đi, hướng về phía người giúp việc hét lớn, trên người anh ta vẫn còn mặc bộ lễ phục trong hôn lễ, mặt đầy râu ria, vô cùng hốc hác.
Người giúp việc đứng ở bên cạnh, nhịn không được khuyên can: "Thiếu gia, ngài không thể uống nữa."
"Tôi nói mang rượu tới cho tôi, có nghe thấy không hả." Anh ta hướng về phía người giúp việc rống giận, nâng ly rượu đập xuống đất, làm người giúp việc sợ hãi.
Chẳng mấy chốc, anh ta khổ sở ôm đầu, rơi vào trong tuyệt vọng: "Tiểu Tịch, trả tiểu Tịch lại cho tôi, cô ấy là của tôi, ai cũng không thể lấy đi." Nói xong, trong mắt đầy hơi nước, tích tụ lại thành nước mắt, không ngừng rơi xuống.
Người giúp việc muốn an ủi anh ta, nhưng không biết nên nói gì mới phải, chỉ ở bên cạnh thở dài, thu dọn đóng bừa bộn trên đất.
Cửa phòng, vang lên tiếng của giày cao gót, vững vàng và rất nhịp điệu.
"Nếu muốn tìm tiểu Tịch của anh, thì nên tỉnh táo lại đi, cùng tôi tìm cho ra hai người bọn họ."
Nguỵ Thu Hàn ngẩng đầu say mèm mơ màng nhìn về phía người nói chuyện, ở trước mắt anh ta, lập tức hoá thành ba người, sau đó hợp lại thành một người phụ nữ, có chút quen mắt, nhưng không nhớ đã gặp qua ở đâu.
"Cô là ai?"
"Tôi là vị hôn thê của Tập Bác Niên, Ninh Ngữ Yên." Cô ta ngồi xuống đối diện với anh ta, phong cách đơn giản, mặc một chiếc váy màu đen chất liệu hảo hạng, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, mái tóc màu nâu chạm qua vai, được xử lý hơi hỗn loạn, không chê vào đâu được, ngược lại làm cho người ta cảm thấy quá cứng nhắc, không có sức sống.
"Ninh Ngữ Yên..." Nguỵ Thu Hàn lặp đi lặp lại, bỗng nhiên nhớ tới cô ta là con gái của phú hào Đài Loan Ninh Hải Thành, giá trị con người lên đến hàng nghìn tỷ, cô ta là vị hôn thê của Tập Bác Niên? Nhưng anh ta chưa từng nghe qua tin tức này.
Nhìn ra nghi hoặc của Nguỵ Thu Hàn, Ninh Ngữ Yên lại bước thêm một bước và giải thích: "Bởi vì cơ thể của ba tôi không khỏe, cho nên lễ đính hôn đã định ra trước đó bị chậm đến tháng sau, sau khi tôi ở trên TV nhìn thấy chuyện này, cũng rất sốc, cho nên mới từ Đài Loan đến đây, chúng ta tuyệt đối không thể để bọn họ ở chung một chỗ."
Tập Bác Niên là người chồng cô ta nghìn chọn vạn tuyển mới nhìn trúng, cô ta không thể để bất kỳ người phụ nữ nào cướp đi.
Vẻ mặt của Nguỵ Thu Hàn lạnh lẽo, dùng sức gật đầu: "Đúng, tuyệt đối không thể để bọn họ ở chung một chỗ." Anh ta không có nói ra chuyện giao dịch với Tập Bác Niên, trong tiềm thức, anh ta không muốn người khác khinh người anh ta.
"Tôi đã phái người tìm kiếm trong phạm vi toàn cầu, có tin tức, tôi hy vọng anh có thể đi cùng tôi, sau đó để tất cả mọi thứ quay về vị trí cũ." Khuôn mặt của Ninh Ngữ Yên vô cùng lạnh lẽo, còn có phần ngạo nghễ và bình tĩnh.
"Được, chúng ta hợp tác, để tất cả mọi thứ quay trở về ban đầu." Nguỵ Thu Hàn giống như ở trong bóng đêm tìm thấy hy vọng, phấn chấn không thôi.
Một chiếc xe màu đen đang chạy trên đường cao tốc, áo hở cổ màu xanh bạc, khăn quàng cổ màu trắng, giống như là ở trong truyện tranh, một người đàn ông vô cùng đẹp trai làm cho người ta rung động, đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí trên tay, vẻ mặt phức tạp.
"Thiên Dã, anh đang xem gì vậy?" Trợ lý bên cạnh tò mò chăm chú nhìn vào cuốn tạp chí trong tay anh.
"Không có gì, tôi chỉ tuỳ tiện xem một chút." Khép tạp chí trong tay lại, Thiên Dã dựa lưng vào ghế, nhắm hai mắt. (Cậu bé năm xưa đã trở về...theo ta đoán là vậy nhưng k biết phải k...)
Trên du thuyền.
Mặc Tiểu Tịch vất vả lắm mới thoát khỏi bàn tay quỷ dữ của anh, chạy nhanh về phòng, khóa chặt cửa, tìm khắp các ngăn tủ, nhưng không có bộ quần áo nào có thể mặc, chẳng lẽ thật sự muốn cô trần truồng đi tới đi lui sao.
Đang vô cùng phiền muộn, thì vang lên tiếng đá cửa: "Ai cho phép em khóa cửa lại, tôi cho em 10 giây, còn không mở ra, tôi sẽ phá chốt cửa."

Chương 8: Giây Phút Sau Cùng!

Chương 8: Giây Phút Sau Cùng!

Không đến giây phút sau cùng, anh sẽ không ra tay, anh phải thua sao?
Suy nghĩ của Mặc Tiểu Tịch trở nên rối loạn, tim đập nhanh hơn, bên tai vang lên tiếng ông ông, võng mạc bắt đầu tắt nghẽn, sự sợ hãi đang gặm nhấm đầu óc của cô, giống như bị treo trên một toà cao ốc, nhìn thấy dây thừng từng chút bị cắt đứt, nỗi sợ hãi với cái chết cuối cùng cũng vượt qua sự tôn nghiêm của cô.
(Võng mạc là màng thần kinh nằm ở đáy mắt.)
"Cầu xin anh cứu tôi, cứu tôi..."
Cuối cùng cô cũng không chịu nổi mà cầu xin tha thứ.
Trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, bản năng sinh tồn đã vượt qua tất cả mọi thứ.
Tập Bác Niên rõ ràng đã thở ra một hơi, sau đó hạ thang xuống, Mặc Tiểu Tịch rất nhanh bò lên, trong khoảng thời gian ngắn nhất, chân đã rời khỏi mặt nước.
Tay nắm chặt dây thang, Mặc Tiểu Tịch ghé vào phía trên liên tục thở dốc, quay đầu nhìn thấy cá mập vây quanh bốn phía thang dây, thật sự có cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết.
Lúc cô đang chuẩn bị bò tiếp lên trên, lại cảm thấy thang dây giống như bị hạ xuống một phân.
Cô sợ hãi nhìn lên trên, thấy Tập Bác Niên đang cười xấu xa, cô mở to hai mắt: "Anh còn muốn thế nào, tôi đã cầu xin anh, là một người đàn ông, tốt nhất đừng lật lọng."
Tay cô nắm chặt sợi dây, vẻ mặt vô cùng sợ hãi, Tập Bác Niên biết, cô đã không còn dũng khí để chơi tiếp, đặc biệt đối với người vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, nếu lại đứng ở cửa Quỷ Môn Quan một lần nữa, cô sẽ càng sợ hãi hơn, nên nói cách khác, bây giờ đến phiên anh chơi.
"Hả? Em có cầu xin tôi sao? Sao tôi lại không nghe thấy, có ai có thể làm chứng cho em không?" Tập Bác Niên cười mỉa, nghi hoặc cau mày.
Trên biển này, chỉ có hai người bọn họ, tìm quỷ đến làm chứng à!
"Tôi cho em một cơ hội, nghe nói em có học múa ba lê, lát nữa cởi hết quần áo nhảy một điệu Swan Lake cho tôi xem, nếu em đồng ý, tôi sẽ kéo em lên, nếu không đồng ý, tôi thả em xuống cho cá mập ăn, nhanh ra quyết định đi, đừng để tôi và cá mập chờ lâu." Tập Bác Niên thản nhiên nói, trong mắt đầy vẻ đùa cợt.
Mặt của Mặc Tiểu Tịch từ trắng chuyển sang hồng, chửi ầm lên: "Anh là đồ bỉ ổi vô sỉ."
Trong phút chốc cô vừa mắng anh, thì nhìn thấy đôi mắt của anh lạnh xuống, thang dây lập tức hạ xuống một phân nữa, chỉ thiếu một chút là đụng đến mặt nước.
"Cho em ba giây, yes hay no, thời gian qua mà không trả lời, tôi lập tức nới thang dây ra." Vẻ mặt của Tập Bác Niên vô cùng nghiêm túc và lạnh lẽo.
Mặc Tiểu Tịch căm hận siết chặt hai tay, trừng mắt nhìn anh, bên tai nghe thấy tiếng anh đếm.
"1..., 2...., 3..."
"Yes..."
Sau khi tiếng cô thốt lên, thì nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của anh tràn đầy vẻ thắng lợi, so với ánh mặt trời còn chói mắt hơn, sự tôn nghiêm của cô đang bị anh chà đạp, những ngày tiếp theo sẽ chịu đựng những gì cô thật sự không dám nghĩ tới, cô thắng đến cảm thấy giờ phút này không bằng sảng khoái một chút, để cá mập ăn tới vui sướng, nhưng cô lại không có dũng khí như vậy.
Tập Bác Niên kéo cô lên, ném trên boong thuyền: "Nên như vậy sớm một chút, nhớ buổi tối nhảy thoát y đấy, tôi rất mong đợi." Ánh mắt của anh lướt qua cơ thể cô, sau khi bị ngâm ướt trong nước biển, quần áo dán sát lên người, cộng thêm không có mặc đồ lót, loại như ẩn như hiện này, lại càng lộ ra sự gợi cảm quyến rũ, giữa bụng dưới khô nóng dựng đứng lên, anh nhớ lại cảm giác khít khao của cô.
Mặc Tiểu Tịch nằm sấp trên mặt đất, đưa lưng về phía anh, nên không biết tâm tư của anh, ngọ ngoạy muốn từ trên đất đứng lên, nhưng một giây sau, cô lại bị anh áp đảo trên mặt đất.

Chương 7: Không Cẩn Thận Rơi Xuống Biển!

Chương 7: Không Cẩn Thận Rơi Xuống Biển!

Nhìn thấy ngón tay sắp đụng vào lưng anh, thì phía đông bỗng nhiên tràn đến ánh sáng chói lọi, làm cô chết đứng tại chỗ, nhìn biển cả mênh mông, nhìn như si như dại, mặt trời đã phá vỡ chân trời, ánh sáng nhuộm nước biển thành màu vàng, bầu trời không có mây, xanh biếc như được tẩy rửa, nhiệt độ dưới 10 độ, ánh mặt trời chiếu lên người vô cùng ấm áp.
"Mặt trời mọc trên biển thật đẹp."
Một giọng nam đầy từ tính từ phía trước truyền tới, khiến cho Mặc Tiểu Tịch giống như mới từ trong mơ tỉnh lại, cũng trong phút chốc nhớ tới việc mình cần làm, không cần suy nghĩ, hai tay dùng sức đẩy về phía trước.
Bàn tay rõ ràng đã đụng đến lưng anh, nhưng không biết tại sao, lại bị anh linh hoạt tránh qua một bên.
Mà cô bởi vì dừng sức quá lớn, khi nhận thấy đã hỏng việc, thì không còn kịp nữa, cơ thể không khống chế được nhào đầu về phía trước, thẳng tắp từ đầu thuyền rơi xuống.
"Bùm..." Kết quả người rớt xuống biển ngược lại là cô.
Mặc Tiểu Tịch trồi lên mặt biển, may mà bình thường vì để giữ vững vóc dáng nên thường đi bơi lội, nếu không rơi xuống biển là chết chắc rồi, đồ đàn ông gian trá, anh cố ý để cô ra tay, sau đó nhân cơ hội tránh qua.
Tập Bác Niên khoanh hai tay, cúi đầu nhìn người phụ nữ trong nước: "Không nghĩ tới Nguỵ phu nhân lại có sở thích này, thích bơi lội vào mùa đông, sáng sớm đã nhảy xuống biển tắm rửa, nước rất lạnh phải không?"
Mặc Tiểu Tịch bướng bỉnh xoay đầu đi, cô sẽ không cầu xin tha thứ.
"Xem ra, em còn muốn tắm thêm một lát, vậy cũng được, tôi đi ăn sáng." Bên môi của Tập Bác Niên hiện lên một nụ cười chế nhạo, muốn đánh lén anh, cô vẫn còn non lắm, đi hai bước, anh lại quay trở lại nói: "À..., tôi đã quên nói với em, ở khu vực này, thường xuyên có cá mập qua lại, đợi lát nữa ngộ nhỡ em gặp phải rủi ro gì, tôi sẽ thương tiếc cho em."
Nói xong, anh nhanh chóng rời đi.
Mặc Tiểu Tịch không biết là anh không phải đang hù cô, nhưng tỷ lệ có cá mập trong biển rất cao, có phải cô thật sự sẽ gặp cá mập hay không, nước biển lạnh băng càng làm cho nội tâm thêm hoảng sợ, sắc mặt cô từ từ trở nên trắng bệch.
Không biết ngâm ở trong nước bao lâu, tay chân càng ngày càng cứng ngắc, giống nhưng không còn là của cô nữa.
Tiếp theo cái lạnh còn có điều đáng sợ hơn, ở trên mặt biển phía xa, có mấy đỉnh nhọn bơi về phía cô.
Trời ạ! Sẽ không xui xẻo như vậy chứ, tim bắt đầu đập nhanh hơn, không trốn thoát, cô nhất định sẽ bị cá mập cắn thành từng mảnh nhỏ.
"Cứu mạng, cứu mạng..." Mặc Tiểu Tịch không suy nghĩ nhiều, bản năng sinh tồn buộc cô lúc này phải mở miệng cầu cứu.
Tập Bác Niên đang nhàn nhã ăn bữa sáng thì nghe tiếng kêu cứu của cô, đứng dậy đi tới đầu thuyền, nhìn thấy mấy chục con cá mập bơi về phía này, có lẽ là ngửi thấy hơi thở của con mồi nên mới đến.
Mặc Tiểu Tịch ngẩng đầu nhìn anh, vội vàng la lên: "Cứu tôi lên đi, thật sự có cá mập."
"Em cho rằng tôi chỉ hù doạ em sao?" Tập Bác Niên liếc nhìn Mặc Tiểu Tịch ở trong nước: "Cứu em lên cũng không phải không được, cầu xin tôi đi."
"Anh mơ đi, cho dù tôi chết cũng không cầu xin anh." Mặc Tiểu Tịch trừng mắt nhìn anh, vẫn mạnh miệng như cũ.
"Rất có chí khí, vậy tôi sẽ nhìn xem, rốt cuộc em có bao nhiêu chí khí, mấy chú cá mập đáng yêu, bơi nhanh một chút." Tập Bác Niên hướng về phía xa hô lớn, cô muốn chết, anh không có lý do gì không thành toàn cho cô, quan trọng là...anh khẳng định cô không muốn chết.
Mặc Tiểu Tịch nhìn cá mập cách cô không tới 50 mét, đã sợ đến tay chân luống cuống, cô không muốn bị cá mập ăn, nhưng cô lại không bỏ xuống tôn nghiêm để cầu xin anh, mặc dù biết mình rất ngu ngốc, nhưng với cô mà nói, tôn nghiêm và mạng sống đều quan trọng như nhau.
"Xem ra, tôi có thể xem được một trận đại chiến giữa người và cá miễn phí." Tập Bác Niên dựa vào lan can, dáng vẻ vô cùng vui sướng.
Cá mập đã đến gần trong 20 mét, Mặc Tiểu Tịch nghe rất rõ cánh cửa địa ngục đang từ từ mở ra cho cô.
Tập Bác Niên lạnh lùng nghiêm mặt, cô thật sự thà rằng chịu chết cũng không khuất phục sao? Còn lại 10m, nếu anh không hạ thang xuống, cô nhiều nhất chỉ có 20 giây để sống, chẳng lẽ cuộc chiến tâm lý lần này, người thua chính là anh sao? Anh ngầm ổn định lại hô hấp, môi hơi nhếch lên.

Chương 6: Ở Trên Biển

Chương 6: Ở Trên Biển

Máy bay rời khỏi mặt đất, trong nháy mắt đã bay lên 2m.
Nguỵ Thu Hàn từ trên mặt đất đứng dậy, đuổi theo máy bay: "Tập Bác Niên, anh trả tiểu Tịch lại cho tôi, anh không thể dẫn cô ấy đi, trả lại cho tôi..." Anh ta điên cuồng la hét, mất đi người yêu, thì ra là đau đớn như vậy, từng cho rằng sự nghiệp là quan trọng nhất, bỗng nhiên cảm thấy không còn ý nghĩa nữa.
Mặc Tiểu Tịch ghé vào cửa sổ, nhìn xuống dưới, những sự vật trước mắt từ từ nhỏ đi, nhìn thấy Nguỵ Thu Hàn khổ sở như vậy, trong lòng cô xuất hiện đủ thứ hương vị, nên hận hay là nên thương xót cho anh ta đây, là anh ta tự mình mua dây buộc mình, huỷ hoại tương lai vốn rất tốt đẹp của bọn họ.
Hạnh phúc giống như thuỷ tinh, đã vỡ, thì không có cách nào ráp lại với nhau.
"Ơ kìa..., nhìn người đàn ông em yêu đau khổ như vậy, không phải lòng em cũng đau như cắt đó chứ?" Tập Bác Niên phóng đãng ngồi ở bên cạnh, giọng nói pha lẫn sự chế giễu và hoài nghi.
"Anh thả tôi xuống..." Mặc Tiểu Tịch mở cửa khoang, quay lại, tức giận hét lớn với Tập Bác Niên.
Tập Bác Niên quay mặt về phía cô, trong mắt chứa đầy ác ý: "Em muốn xuống thật không? Cũng không phải là không được, mở cửa khoang máy bay ra, cho em nhảy xuống được không? Dùng cái chết trở về biểu đạt tình yêu với anh ta."
Mặc Tiểu Tịch kiên nghị mím môi: "Được! Anh mở ra tôi sẽ nhảy!"
"Ha ha..." Tập Bác Niên cười gượng, đột nhiên nảy sinh ác ý kéo lấy cánh tay cô, đưa đến trước mặt mình, đáy mắt hừng hực lửa giận: "Sao phải như vậy vì một người đàn ông ngay cả đồ bỏ đi cũng không bằng, em muốn nhảy xuống chết vì anh ta, đáng sao?"
Trong mắt anh đột nhiên tràn đầy vẻ đau đớn, tức giận trộn lẫn với thù hận, làm cho cô thoáng chốc ngây dại.
"Đánh bóng con mắt của em lại rồi nhìn cho thật tốt, vì một công trình mà anh ta có thể bán em, ánh mắt của phụ nữ các người, chẳng lẽ mù hết rồi sao, thật sự ngu đến có thể nhảy xuống sao, trả lời tôi."
Anh chăm chú nhìn cô, dường như đang hỏi cô, cũng giống như đang hỏi một người khác, sự giận dữ này khó có thể đè xuống đau thương.
Mặc Tiểu Tịch bị anh gào thét có chút hoảng sợ: "Anh...anh lầm rồi, tôi muốn xuống máy bay không phải bởi vì anh ta, mà là, anh không có tư cách dẫn tôi đi, tôi và Nguỵ Thu Hàn đã không còn bất cứ quan hệ gì, tôi cũng không phải là vật trao đổi của các người, ân oán giữa các người, không liên quan đến tôi."
Tập Bác Niên thu lại sự giận dữ, đôi mắt sắc bén giống như mũi tên: "Hừ, đừng nghĩ em làm vậy là có thể không liên quan đến em, một tuần trước em và anh ta đã đi đăng ký kết hôn, hôn lễ bất quá chỉ là hình thức bên ngoài, nên về mặt pháp luật, tôi còn phải gọi em một tiếng Nguỵ phu nhân."
Anh vốn tưởng rằng sáng nay là cô bi thương quá mức, mới để anh tuỳ ý dẫn đến lễ đường, thì ra cô đã sớm có kế hoạch, mang toàn bộ lỗi lầm ôm lên người mình, bảo vệ sự tôn nghiêm cuối cùng cho Nguỵ Thu Hàn, còn mình thì bị mọi người mắng là dâm phụ, người phụ nữ ngu ngốc, thật sự không có thuốc nào cứu chữa, giống như em gái của anh, vì người đàn ông của cô không yêu, mà tự mình kết thúc sinh mạng.
Nghĩ đến đây, anh không thể bỏ qua cho người khởi xướng trước mắt, nợ máu cuối cùng phải trả bằng máu.
Mặc Tiểu Tịch cố gắng giữ bình tĩnh: "Anh nói đúng, tôi và anh ta đã đăng ký kết hôn, nhưng cũng như anh nói, thứ đàn ông rác rưởi như vậy, không cần cũng được, anh thả tôi xuống máy bay, tôi sẽ lập tức ly hôn với anh ta."
"Hừ..." Tập Bác Niên quỷ dị cười lạnh: "Trò chơi còn chưa chơi đến phần đặc sắc, đã muốn rút lui rồi sao? Đừng nằm mơ, nếu xương cốt thật sự cứng như vậy, em đừng ngại có thể thử xem, làm thế nào để tự mình chết thoải mái."
Anh buông cô ra, chỉnh lại vết nhăn trên cổ tay áo.
Mặc Tiểu Tịch im lặng ngồi ở bên cạnh, không tiếp tục tranh cãi với anh nữa, máy bay đã bay lên mây, ai lại muốn đi tìm đường chết.
Đột nhiên xảy ra nhiều chuyện như vậy, bây giờ yên tĩnh lại, mới cảm thấy đáng sợ, giống như chạy cự li dài, lúc chạy thì trong đầu luôn nghĩ phải chống đỡ đến cùng, sau khi dừng lại, mới cảm thấy tất cả các bộ phận trong cơ thể đều đang đau đớn.
Cô cảm thấy mệt mỏi quá, mí mắt càng ngày càng nặng trĩu.
Màn đêm buông xuống.
"Ư..." Không biết đã ngủ bao lâu, Mặc Tiểu Tịch mở mắt ra, phát hiện mình đang ngủ trên giường, xung quanh đều vô cùng yên tĩnh, không tìm thấy tên khốn khiếp kia.
Từ trên giường đứng dậy, áo cưới trên người đã được đổi, đây là đâu, cô nhìn quanh phòng một vòng, đi về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Biển cả mênh mông xanh thẳm, giống như một bức hình phong cảnh đẹp nhất, phản chiếu ở trong đáy mắt cô.
Nói vậy, bây giờ cô đang ở trên thuyền, xoay người đi ra khỏi phòng, đi tới trên boong thuyền, nhìn thấy Tập Bác Niên đứng ở đầu thuyền, gió biển thổi bay những sợi tóc đen nhánh của anh, vẻ đẹp tràn đầy ngang ngược, làm cho người ta không thể rời mắt.
Đồ xấu xa! Khốn nạn!
Nếu đẩy anh xuống biển, là có thể cho anh ăn một chút khổ sở.
Nghĩ thầm, cô rón rén đi tới gần anh, định thừa lúc anh không để ý, từ phía sau dồn sức đẩy anh xuống biển.

Chương 5: Bị Trói Lên Máy Bay!

Chương 5: Bị Trói Lên Máy Bay!

"Tôi mất rồi." Từ trong miệng của Mặc Tiểu Tịch yên lặng bật ra.
Cha sứ ngẩn người, không biết nên nói tiếp thế nào cho phải, bởi vì ông không hiểu ý nghĩa trong lời nói của cô, quan khách bàn tán to nhỏ, dáng vẻ của Tập Bác Niên hình như vô cùng hứng thú với câu trả lời của cô, có phần ngoài dự liệu của anh.
Khuôn mặt tuấn tú của Nguỵ Thu Hàn trong nháy mắt đã trắng bệch, huyết áp tụt xuống, bởi vì anh ta hiểu được lời nói của cô, anh ta hiểu được.
"Tiểu Tịch, cho anh thêm một cơ hội nữa được không, anh thật sự yêu em, cầu xin em, tha thứ cho anh một lần, cả đời này anh sẽ yêu thương em gấp bội." Anh ta dùng sức nắm lấy tay cô, căng thẳng đến nói năng lộn xộn, sợ một giây sau, cô sẽ rời bỏ anh ta mãi mãi.
"Yêu?" Mặc Tiểu Tịch giống như đang nghe truyện cười, lộ ra vẻ mặt coi thường, sau khi bán cô, còn ở đây không biết xấu hổ mà nói yêu cô, cô thật sự rất muốn xé rách bộ mặt giả nhân giả nghĩa này, nhưng mà, cô không thể, một lần sau cùng, cô không nghĩ sẽ mang chuyện xấu của anh ta ra ánh sáng, dẫn đến thân bại danh liệt, cho dù anh ta có tàn nhẫn bao nhiêu, nhưng cũng từng cho cô ân huệ, cô không thể nào quên, sự tốt đẹp để lại trong trí nhớ, cô cũng không muốn làm hoen ố.
Cô rút tay mình về: "Thật xin lỗi, nhưng tôi không yêu anh."
"Không..., không thể nào, Mặc Tiểu Tịch, em hận anh đúng không, em hận anh mang em..."
Mặc Tiểu Tịch giơ tay lên cho anh ta một cái tát, cũng thuận lợi ngắt đi lời nói của anh ta: "Sao lại là hận, là tôi nợ anh mới đúng, tôi vốn là một cô nhi, anh cho tôi đi du học, mua nhà cửa cho tôi, tôi cùng anh diễn đến đây cũng đủ rồi, tôi thật sự không diễn nổi nữa, gả cho anh, tôi không làm được." Nói xong lời nói cuối cùng, cô cắn chặt môi, ổn định lại cảm xúc của mình.
Nguỵ Thu Hàn không còn để ý mình có mất thể diện hay không, bước lên ôm lấy cô, không chịu buông tay: "Em không thể bỏ đi, anh biết em yêu anh, em yêu anh."
Anh ta giống như một đứa bé yếu đuối, nước mắt nóng hổi như thiêu đốt vai cô.
Mặc Tiểu Tịch nhịn xuống khổ sở trong lòng, dùng sức đẩy anh ta ra và nói: "Xin lỗi, tôi không thể diễn trọn bộ với anh."
Hít vào một hơi thật sâu, cô xoay người đi tới trước mặt Tập Bác Niên, mỉm cười như hoa nở rộ: "Anh yêu, cảm ơn anh hôm nay đã đi cùng em đến đây, đi thôi, đừng để mất mặt nữa." Mấy chữ sau cùng đó, cô nói vô cùng to và rõ.
Vẻ mặt của Tập Bác Niên cũng không quá ngạc nhiên, nhưng bên trong đôi mắt lại tích tụ một chút phẫn nộ, người phụ nữ này, có lẽ vẫn chưa biết kết cục khi chọc giận anh.
Ánh mắt của anh và cô giao nhau trong không khí, yêu và hận mãnh liệt, vừa bắt đầu mở màn.
Tập Bác Niên đột nhiên mỉm cười đứng lên: "Cũng đúng! Để bồi thường cho em mất đi một người chồng, anh dẫn em đi nghỉ mát, chỗ đó ít người đến, chúng ta có thể thỏa sức chơi đùa." Nói xong, lấy tốc độ sét đánh cúi người hôn xuống đôi môi đỏ mọng của cô.
Sau nhiều tiếng hít không khí, là sự tĩnh lặng tạm thời, tiếp theo bốn phía đều là tiếng phỉ báng chửi rủa cô.
Anh rời khỏi đôi môi cô, cắn lên vành tai cô và cười thâm hiểm: "Bảo bối, em nhất định phải chết!"
Mặc Tiểu Tịch đẩy anh ra, không sợ hãi mà nở nụ cười, thờ ơ với những lời khinh bỉ, chửi rủa của người khác, ngẩng đầu, dùng dáng vẻ kiêu ngạo đi ra ngoài.
Tập Bác Niên đuổi theo cô, cánh tay thon dài ôm cô vào trong ngực: "Em không đợi tôi, là muốn lén lút chạy trốn sao?" Anh cười bên ngoài nhưng bên trong không cười, lực của cánh tay đột nhiên tăng lên.
Mặc Tiểu Tịch căm hận nhìn anh, nhưng chỉ có thể tuỳ ý để anh kéo ra khỏi lễ đường.
Trên bầu trời, đột nhiên có tiếng vang, một chiếc trực thăng bay về phía bọn họ, sau đó đáp xuống bên cạnh hai người.
"Khốn nạn, anh buông ra, anh muốn dẫn tôi đi đâu?" Mặc Tiểu Tịch tức giận mắng anh, nếu không phải phía sau còn có phóng viên, cô sẽ không bó tay hết cách như vậy.
"Xuỵt..., nhỏ tiếng một chút, đã diễn hơn nửa trận đường, đừng để cuối cùng bị đổ sông đổ biển." Tập Bác Niên nắm chặt eo cô, ép lên máy bay.
Trong lễ đường, Nguỵ Thu Hàn giống như người điên chạy như bay ra ngoài, chặn đường đi của bọn họ lại, kéo lấy tay của Mặc Tiểu Tịch: "Không được đi với anh ta, em là vợ của anh, em là của anh, Tập Bác Niên, cái gì tôi cũng không cần, không cần, giao dịch kết thúc."
Đến bây giờ anh ta mới tỉnh ngộ, mất đi cô, mới là chuyện đáng sợ nhất.
Mặc Tiểu Tịch nhìn bộ dạng này của Nguỵ Thu Hàn, trong lòng tràn đầy đau thương, nhưng người tạo ra kết quả này, không phải cũng là anh ta sao.
"Nguỵ tổng, một khi trò chơi đã bắt đầu, thì không có cách nào kết thúc, muốn đoạt vợ trở về, không bằng trước tiên hãy đoán xem tôi sẽ dẫn cô ta đi đâu, phế vật." Tập Bác Niên kéo tay anh ta ra, một cước đá anh ta té xuống mặt đất.
"Hàn..." Mặc Tiểu Tịch lo lắng muốn bước lên đỡ anh, nhưng lại bị Tập Bác Niên ném lên máy bay.