-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Chương 27: Cuộc nói chuyện giữa hai người phụ nữ

Chương 27: Cuộc nói chuyện giữa hai người phụ nữ

Mặc Tiểu Tịch đứng đối diện với Ninh Ngữ Yên, ánh mặt trời xuyên qua thuỷ tinh chiếu lên người, vô cùng ấm áp, nhưng trong lòng của Mặc Tiểu Tịch lại lạnh như băng.
Cô không có can đảm ngẩng đầu, vì cô là người thứ ba, là con hề trước mặt vị hôn thê chính thức này.
Từ lúc đi vào đến giờ, Ninh Ngữ Yên chỉ ngồi phơi nắng, dùng ánh mắt ăn trên ngồi trước nhìn xuống cô.
"Tôi nên gọi cô là Mặc tiểu thư hay là Nguỵ phu nhân đây, theo thân phận của pháp lực, tôi nên gọi cô là Nguỵ phu nhân thì chính xác hơn phải không?" Khóe môi của Ninh Ngữ Yên mang theo nụ cười, thong thả nói.
"Tuỳ cô, gọi thế nào cũng được.". Mặc Tiểu Tịch miễn cưỡng nặn ra nụ cười.
"Làm người tuỳ tiện như vậy, sống cũng không có ai tôn trọng, nhưng tôi vô cùng khâm phục cô có thể được nhiều đàn ông vây quanh như vậy, điểm này, tôi thật sự rất tự ti." Trên mặt của Ninh Ngữ Yên hiện lên vẻ khinh thường.
Mặc Tiểu Tịch ngẩng đầu: "Ninh tiểu thư, quan hệ giữa tôi và Tập tiên sinh chỉ là giao dịch, tôi nghĩ cô cũng biết rõ sự thật trong đó, nếu không cô cũng không để tôi vào đây, cô yên tâm đi, sau khi kết thúc tôi sẽ lập tức ra đi."
"Nếu cô đã nói vậy, tôi cũng không cần thiết phải vòng vo, không sai, tôi biết nội dung giao dịch giữa các người, mà tôi cũng đã đồng ý với Niên, cho cô ở lại nhà họ Tập, sở dĩ đồng ý, thứ nhất là tôi có thể nắm chắc Niên sẽ không nảy sinh tình cảm với cô, thứ hai là làm ầm ĩ với anh ấy, , đối với tôi cũng không có lợi, chuyện anh ấy làm...không ai có cách ngăn cản, bởi vì nói cho cùng, cô cũng chỉ là một kỹ nữ thấp hèn, mà tôi là vị hôn thê danh chính ngôn thuận, cho dù trong lòng có tham luyến, anh ấy cũng sẽ không thuộc về cô, yêu anh ấy, cô sẽ còn chết thảm hơn." Giọng nói của Ninh Ngữ Yên vô cùng nhẹ nhàng, nhưng lại hết sức độc địa.
"Cô sai rồi, tôi không yêu anh ta, mãi mãi không bao giờ yêu anh ta." Ánh mắt của Mặc Tiểu Tịch vô cùng chắc chắn và lạnh nhạt.
Ninh Ngữ Yên cười nhẹ: "Hy vọng vậy, chúng ta có thể sống chung vui vẻ."
Vui vẻ? Mỗi ngày có thể nhìn thấy mặt trời là tốt lắm rồi, Mặc Tiểu Tịch biết cuộc sống của mình sau này sẽ không dễ chịu, , Ninh Ngữ Yên không giống như loại đàn bà đanh đá, nhưng cô ta lại hung ác và thông minh, dù chỉnh chết cô, cũng có thể tự mình bào chữa, còn tính tình của cô thì rất thẳng thắn, luôn không kiềm chế được tức giận ở nội tâm.
Từ nhà kiếng trồng hoa đi ra, , dáng vẻ của Ninh Ngữ Yên giống hệt như một nữ chủ nhân, nói với người giúp việc: "Sắp xếp cho Mặc tiểu thư một phòng dành cho khách tốt nhất, hầu hạ thật tốt, cô ấy là khách quý của tiên sinh, hiểu không?"
"Vâng, Ninh tiểu thư, chúng tôi hiểu rồi."
Nhóm người hầu đều gật đầu, đối với bà chủ tương lai, tất cả đều khen ngợi không thôi, ngay cả chồng tương lai của mình mang phụ nữ bên ngoài về nhà, , cũng vô cùng bình tĩnh khéo léo, mà người phụ nữ xấu xa nổi tiếng khắp thành phố Mặc Tiểu Tịch này, làm cho bọn họ cảm thấy ghê tởm không thôi.
"Xin đi theo chúng tôi, Mặc tiểu thư." Người giúp việc đi đến bên cạnh của Mặc Tiểu Tịch, vô cùng coi thường cô.
"Được, làm phiền cô rồi." Mặc Tiểu Tịch lạnh nhạt tiếp lời, , vẻ mặt của Ninh Ngữ Yên càng rộng lượng càng dịu dàng, lại càng làm cho cô cảm thấy giống như đang đứng trong nước với lửa, phụ nữ thật đáng sợ, mà cô biết rõ, thật sự không thể đánh trả.
Trong căn phòng lớn yên tĩnh và cô đơn, Mặc Tiểu Tịch ngồi trên ghế tựa ngoài ban công, nhìn trời chiều từ từ hạ xuống, cửa sắt phía xa mở ra, một chiếc xe màu đen chậm rãi chạy tới.
Tầm mắt của cô đi theo nó, dừng lại ở trước đài phun nước, , cửa xe mở ra, Tập Bác Niên mặc Tây trang màu bạc bước từ xuống trong xe, anh đi về phía trước mấy bước, ngẩng đầu nhìn lên.
Mặc Tiểu Tịch không trốn tránh, cứ như vậy nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của anh, đôi mắt có thể nhấn chìm của thế giới.
Anh nở nụ cười lạnh, thản nhiên cúi đầu tiếp tục đi về phía trước.

Chương 25: Sự Tình Trở Nên Phức Tạp Hơn

Chương 25: Sự Tình Trở Nên Phức Tạp Hơn

"Đừng..." Mặc Tiểu Tịch theo bản năng nắm lấy tay anh, nghe thấy anh muốn đụng đến Thiên Dã, trái tim cô rung lên.
"Sao em phải căng thẳng như vậy, tôi sẽ không thuê một đám phụ nữ già đến ăn cậu ta, haha...nhưng nói không chừng, vẫn còn là xử nam." Tập Bác Niên cười vô cùng nham hiểm.
Mặc Tiểu Tịch nghe anh nói vậy, đầu óc vô cùng chấn động, xoay người, tức giận túm lấy áo của anh: "Tập Bác Niên, anh hơi quá đáng rồi đó, hôm nay anh để nhiều người làm nhục tôi, hất rượu vào tôi, xé lễ phục của tôi, tất cả những chuyện này tôi đều có thể nhịn, nhưng anh không được đụng đến Thiên Dã, nếu anh đụng đến anh ấy, tôi liều mạng với anh."
Thiên Dã là một người sạch sẽ, người bạn tốt nhất của cô, cô không cho phép bất kỳ kẻ nào làm bẩn anh.
Thấy cô để ý đến một người như vậy, tức giận trong lòng của Tập Bác Niên chợt mất đi cảm giác.
"Liều mạng với tôi? Em lấy cái gì để liều mạng? Tôi rất tò mò, rốt cuộc cậu ta và em có quan hệ gì? Bản lĩnh lớn nhất của Mặc Tiểu Tịch là quyến rũ đàn ông sao?" Trong bóng tối, anh kề sát lại gần cô, hơi thở mang theo mùi thuốc lá phun lên mặt cô.
"Anh ấy và tôi không có bất kỳ quan hệ gì cả, tôi không biết anh ấy." Mặc Tiểu Tịch xoay đầu, tránh né hơi thở của anh.
"Không biết? Em nghĩ tôi là con nít ba tuổi sao, lúc đầu, tôi vốn không có hứng thú với cậu ta, nhưng bây giờ xem ra, cần phải gặp cậu ta, tôi muốn biết, người em để ý rốt cuộc có sức hấp dẫn như thế nào?"
Căn phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
"Anh ấy chỉ là một người lạ, nếu vì anh ấy đã cứu tôi, làm xáo trộn mục đích anh muốn làm nhục tôi, vậy đều là lỗi của tôi, lúc đó tôi nên lịch sự nói với anh ấy, tiên sinh, tôi không cần anh cứu, anh đi đi, cứ để cho tôi chết, nói vậy, anh ấy sẽ không rước hoạ vào thân, nhưng lúc đó tôi thật sự rất sợ, Tập Bác Niên, bất luận thế nào, anh muốn nỗi giận, cứ nhằm vào tôi, đừng tổn thưởng đến người vô tội, được không?" Mặc Tiểu Tịch thật sự vô cùng phiền não, bất lực và thất bại càng làm cho cô cảm thấy khó chịu hơn.
Cảm giác được cơ thể của cô đang run lẩy bẩy, trong lòng Tập Bác Niên vô cùng xót xa, anh thật sự muốn cô chết sao?
Một giây sau, anh ôm lấy cô, hôn lên môi cô, tuỳ ý cướp đoạt, dùng sức hôn mút, trên người cô mặc áo ngủ của khách sạn, dây đai bị anh kéo nhanh chóng nới lỏng ra.
"Ư..." Mặc Tiểu Tịch đánh anh.
"Đinh..." Đúng lúc chuông cửa vang lên, Tập Bác Niên rời khỏi môi cô, chuẩn bị đi mở cửa, Mặc Tiểu Tịch kéo anh lại: "Đây là phòng của tôi, để tôi mở."
Tập Bác Niên đi mở đèn, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, Mặc Tiểu Tịch sửa sang lại tóc, chỉnh quần áo cho tốt mới đi qua mở cửa, nhìn thấy người ngoài cửa, cô ngẩn người, rất nhanh đã phản ứng kịp: "Thiên Dã tiên sinh, anh...sao lại đến đây, vừa rồi thật sự cảm ơn anh, tôi hơi mệt, anh đi đi."
Xin anh đi nhanh đi, trong lòng cô hét to.
Thiên Dã nghe cách xưng hô của cô, ánh mắt hơi tối lại, đưa tờ giấy trong tay qua cho cô: "Đây là số điện thoại của anh, cố gắn chống đỡ một thời gian, anh sẽ đến cứu em."
Nhìn người đàn ông đẹp trai và quen thuộc trước mắt, đôi mắt của Mặc Tiểu Tịch hơi ửng đỏ: "Thiên Dã tiên sinh đừng nói đùa, thời gian không còn sớm nữa, trở về phòng đi." Cô không thể nhận tờ giấy của anh, không thể cuốn anh vào cuộc.
"Mặc Tiểu Tịch, rốt cuộc em muốn thế nào." Thiên Dã tức giận, trên khuôn mặt dịu dàng ấm áp của anh lần đầu tiên xuất hiện lửa giận.
Tập Bác Niên ở trong phòng nghe được một lúc thì đứng dậy đi về phía cửa, Thiên Dã nhìn thấy người đàn ông phía sau Mặc Tiểu Tịch, trái tim gần như chết lặng, chăm chú nhìn Mặc Tiểu Tịch, mới phát hiện đôi môi của cô có chút sưng đỏ.
Cánh tay của Tập Bác Niên nhẹ nhàng vòng qua cổ cô, một tay khác theo cổ áo luồng vào trong quần áo cô, chuẩn bị vân vê.
"Anh dừng tay lại cho tôi." Mặc Tiểu Tịch tức giận muốn giết chết anh, anh đang cố ý làm nhục cô trước mặt Thiên Dã đây mà.
"Em chắc chắn chứ?" Tập Bác Niên liếc về phía người đàn ông vô cùng đẹp trai kia: "Em trò chuyện với Thiên Dã tiên sinh xong chưa? Tôi không chờ kịp nữa rồi."
Mặc Tiểu Tịch không dám nhìn Thiên Dã, nhất định anh đang cho rằng cô rất bẩn: "Ngủ ngon!" Cô rủ mắt xuống, đóng cửa lại, nước mắt lập tức trào ra.

Chương 23: Uất Ức Muốn Khóc

Chương 23: Uất Ức Muốn Khóc

"Là Thiên Dã..."
Người này từ lúc nổi tiếng đến nay, chưa từng có một vụ xì căng đan nào, sạch sẽ cao quý giống như hoa sen, đã trở thành nhân vật huyền thoại trong làng giải trí, làm việc chuyên nghiệp, tính tình vừa khiêm tốn vừa lạnh lùng, không thích kết giao với người khác, không có bất kỳ nữ ngôi sao hay người nổi tiếng nào có thể quyến rũ được anh, bên ngoài vẫn luôn đồn rằng, có lẽ anh là đồng tính luyến ái, cũng bởi vì phong cách độc đáo sạch sẽ này, cho nên đạt được rất nhiều ưu ái của những đạo diễn lớn, ngay cả ngồi, cũng có thể toát ra vẻ quyến rũ.
Lúc này, anh ngồi xổm một chân xuống, trên người chỉ mặc áo sơ mi màu trắng, những sợi tóc màu xanh đậm không giống như thường ngày xuất hiện trong những buổi lễ lớn được tỉ mỉ tạo ra, nhưng lại rất mềm mại, ngũ quan tinh xảo, làn da sáng ngời, làm cho vẻ đẹp của anh có chút không chân thật.
Mặc Tiểu Tịch nhìn thấy anh, đôi mắt u ám, nắm lấy ống quần anh, nhép miệng nói, nhưng không phát ra tiếng.
"Sao lại biến thành như vậy?" Thiên Dã thở dài, lau vết rượu trên mặt cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô từ trên mặt đất lên.
"Phiền mọi người nhường đường một chút, được không?" Thiên Dã lạnh lùng mở miệng, đôi mắt vẫn yên tĩnh như nước, xa cách và lạnh nhạt.
Khách khứa tránh khỏi đường đi, nhưng phóng viên lại không bỏ qua cơ hội tốt này.
"Thiên Dã, xin hỏi Mặc tiểu thư là người tình bí mật của anh sao?"
"Anh có thể chấp nhận việc làm gần đây của Mặc tiểu thư không?"
"Anh có sợ dính líu quan hệ với cô ấy không, sẽ ảnh hưởng hình tượng của anh trong lòng những người mê điện ảnh?"
Hiện trường vô cùng ầm ĩ, Mặc Tiểu Tịch chỉ có thể nắm lấy quần áo của anh, vùi đầu vào ngực anh, cô không muốn liên luỵ đến anh, nhưng lúc này thật sự hết cách, anh là người duy nhất có thể cứu cô.
Tập Bác Niên thấy cảnh này, gần như muốn bóp nát ly rượu trong tay, Mặc Tiểu Tịch cấu kết với tên mặt trắng đó từ lúc nào?
"Wow, thật lợi hại, ngay cả Thiên Dã mà cô ta cũng có thể quyến rũ, năng lực dụ dỗ đàn ông đúng là không tồi..." Ninh Ngữ Yên ở bên cạnh quạt thêm gió, tên Thiên Dã này, em họ của cô ta luôn nhắc bên miệng, ngay cả điện thoại cũng đều dán hình của anh.
Thiên Dã bị vây không có đường để đi, đành phải dừng bước lại, tất cả mọi người đang muốn nghe câu trả lời của anh, vì thế đại sảnh của buổi tiệc trở nên vô cùng yên tĩnh.
"Chẳng lẽ, tôi phát huy vai trò của một người đàn ông lịch sự cũng là sai sao? Vị tiểu thư này bị khi dễ vô cùng thảm thương, tôi có chút bất bình, vậy thôi, còn nghi vấn gì sao?"
Đương nhiên phóng viên không tin lời nói dối này của anh, có lòng tốt cũng không cần sốt ruột như vậy, nhưng câu trả lời của anh rất chặt chẽ, bọn họ không nhìn ra được nghi vấn hữu lực nào, cuối cùng chỉ có thể hậm hực tránh qua, tin tức có thể tuyên truyền, nhiều nhất chỉ là Thiên Dã làm anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng cũng may, đây cũng coi như là một tin tức lớn, bởi vì người này không phải là ngôi sao hạng ba, mà là nam ngôi sao nổi tiếng Thiên Dã. đọc chương mới nhanh nhất tại
Thiên Dã nhanh chóng ôm Mặc Tiểu Tịch ra ngoài, trong thang máy, cô từ từ ngẩng đầu lên: "Tiểu Dã, em..."
"Anh không muốn nghe." Thiên Dã ngắt lời cô, tuy giọng nói rất nhẹ, nhưng vô cùng quyết đoán.
Mặc Tiểu Tịch cũng không nói thêm gì nữa, cô và Thiên Dã đã quen nhau từ nhỏ, bọn họ cùng nhau trải qua năm năm ở cô nhi viện, sau đó, anh được nhận nuôi, mà cô thì vẫn ở cô nhi viện, về sau anh lại theo ba mẹ nuôi ra nước ngoài, trước lúc cô đi du học, anh mới trở về, nhưng Nguỵ Thu Hàn không thích anh, luôn luôn cụt hứng bỏ về, anh từ từ xa lánh cô, thấy sự nghiệp của anh tiến triển tốt như vậy, trong lòng cô cũng rất vui.
Trong phòng của khách sạn, Thiên Dã im lặng đưa nước ấm cho cô, tỉ mỉ giúp cô sấy khô tóc, ngón tay thon dài xinh đẹp nhẹ nhàng lướt qua da đầu cô, bọn họ người trước người sau lặng lẽ ngồi đó, trong gương, cô thoải mái nhắm mắt lại.
"Tiểu Dã, có rất nhiều lúc, em thật sự không kiểm soát được số phận, anh có thể khinh thường em, nhưng..."
Thiên Dã bỏ máy sấy xuống: "Mặc Tiểu Tịch, em nhất định phải sống như vậy sao? Nhất định phải để anh nhìn thấy em tệ hại, nhếch nhác để người ta khi dễ như vậy sao hả?" Hô hấp của anh có chút dồn dập, trong mắt đầy đau xót.
"Anh nghĩ em muốn sao? Em cũng không muốn như vậy, em chưa từng làm qua bất kỳ chuyện xấu gì, không có lỗi với bất kỳ ai, nhưng mà, số phận lại trêu đùa em, anh muốn em phải làm sao, làm sao đây?" Ở trước mặt anh, cuối cùng Mặc Tiểu Tịch cũng uất ức muốn khóc, nước mắt từ trong vành mắt rơi xuống.

Chương 22: Người Đàn Ông Đẹp Trai

Chương 22: Người Đàn Ông Đẹp Trai

Mở cửa, đứng bên ngoài là một người đàn ông mặc Tây trang màu đen: "Mặc tiểu thư, Tập tiên sinh sợ cô không tìm được đường, đặc biệt căn dặn tôi đến dẫn cô đi."
"Anh ta đúng là cẩn thận, thay tôi cảm ơn anh ta." Mặc Tiểu Tịch nói linh tinh với anh ta, còn không phải sợ cô sẽ chạy trốn sao, nói thật, cô thật sự cũng muốn chạy trốn, nghĩ đến phản ứng của khách khứa và phóng viên lát nữa, cô chợt rùng mình.
Đại sảnh của yến tiệc trang hoàng lấp lánh, ban nhạc đang ở một bên diễn tấu, khách khứa ăn mặc vô cùng lộng lẫy, tất cả đều là những đại nhân vật có máu mặt, hơn nữa các siêu sao cũng đến, càng lộ ra vẻ tráng lệ rực rỡ, tràn đầy thời trang và sang trọng.
Nhưng, nổi bật nhất hôm nay, vẫn là Mặc Tiểu Tịch cô.
Cô vừa xuất hiện, liền đưa đến những cuộc tranh luận nóng hổi ở hội trường, cô đi đến đâu, đông đảo ánh mắt đều đưa theo đến đó, so với nhìn ngôi sao còn tập trung hơn, phóng viên đứng ở cửa, ngay lúc cô đi vào, đã chặn cô lại, nếu không có người mở đường cho cô, có lẽ đã tử trận ở cửa.
Khinh thường, mỉa mai, chế giễu, chửi rủa, đủ loại âm thanh, ánh mắt chán ghét, hợp nhau tấn công làm cho bước chân của cô có chút khó khăn.
Mặc Tiểu Tịch nép sát vào góc tường, từ từ bước tới, xuất hiện ở chỗ này, bị đánh chết là chuyện bình thường.
"Chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy."
"Trường hợp này mà cô ta cũng dám đến, thật không biết da mặt quá dày, hay không sợ chết."
"Thứ đàn bà như thế, nên bán cho phần tử khủng bố Trung Đông làm nô lệ tình dục, trong hôn lễ vứt bỏ chồng mình, giờ còn đến phá hoại lễ đính hôn của người khác, tôi thật sự muốn rạch nát bộ mặt hồ ly tinh của cô ta."
Gần đó, Tập Bác Niên đang ôm Ninh Ngữ Yên trò chuyện với khách khứa, dường như căn bản không quan tâm tới Mặc Tiểu Tịch đã đến, kỳ thực Tập Bác Niên vẫn theo sát bóng dáng của cô, nép vào góc tường, dáng vẻ yếu ớt bất lực, đúng là bi thảm!
Đây cũng là một trong những mục đích của anh, nếu không phải cô cướp đi bạn trai của Vân Noãn, con bé ngốc kia cũng sẽ không nghĩ quẩn, bây giờ bị mắng là hồ ly tinh, cũng rất đáng.
Đáng lẽ Ninh Ngữ Yên nhìn thấy Mặc Tiểu Tịch thì trong lòng rất đỗi không vui, nhưng nghĩ lại, phàm là con người có đầu óc sẽ không xuất hiện ở đây, chỉ cần nước miếng thôi cũng có thể dìm chết cô ta, cho nên Niên sắp xếp như vậy, mục đích đơn giản là làm cho cô ta xấu mặt, cô cũng không ngại xem kịch vui.
Cũng không biết là ai cầm đầu, một ly rượu hất lên người cô, ngay sau đó, vô số người cầm rượu trong tay cũng hất về phía cô, lên mặt, lên tóc, loại đàn bà thấp hèn như vậy, ai nhìn cũng khó chịu.
Champagne làm cho lễ phục dán sát lên người cô, đường cong của cơ thể hiện ra, làm cho đàn ông thèm muốn, trong đó có một người phụ nữ cố tình giẫm lên mép váy của Mặc Tiểu Tịch, đẩy cô về phía trước.
Rẹt một tiếng, lúc ngã xuống mặt đất, cô cảm giác được lễ phục bị xé rách, cô sợ hãi kêu lên: "A..."
Lễ phục từ ngực trượt xuống đến eo, cô nằm trên mặt đất, phần lưng trần trụi mịn màng ở dưới ánh đèn, càng làm cô trở nên nóng bỏng, các phóng viên cũng ầm ầm ùa vào.
Có người chạy đến bên tai Tập Bác Niên nói nhỏ, khuôn mặt của anh biến sắc, chơi như vậy cũng có chút thái quá rồi.
Anh nhấc bước muốn qua đó, Ninh Ngữ Yên lại giữ chặt anh, mỉm cười nói: "Anh muốn đi đâu? Ba em đã đến rồi."
Tập Bác Niên nhìn thấy Ninh Hải Thành đang được thuộc hạ đỡ qua, lúc này mà hất Ninh Ngữ Yên ra, chắc chắn lễ đính hôn này sẽ bị phá huỷ, nhưng nghĩ đến tình huống mà Mặc Tiểu Tịch phải đối diện, tim anh thắt lại.
"Ha ha..." Khách khứa nhìn Mặc Tiểu Tịch thảm hại nằm sấp ở đó cười chế giễu.
Ngoài cửa, có một bóng người màu trắng bạc, còn chạy nhanh hơn cả phóng viên, cởi lễ phục trên người đắp lên mình Mặc Tiểu Tịch.
Mùi hoa sơn chi, mùi thật hoài niệm của cô, Mặc Tiểu Tịch ngẩng đầu.
Cùng lúc đó, phóng viên và khách khứa đều nhìn người đang thở hổn hển chưa rõ là ai kia, phát ra từng trận thán phục, người đàn ông này so với ánh mặt trời còn lấp lánh hơn, những người thấy anh, đều không nhịn được tán thưởng, không ngờ trên thế gian này còn có một người đẹp trai như vậy!

Chương 21: Lại Phải Bị Tra Tấn Rồi

Chương 21: Lại Phải Bị Tra Tấn Rồi

"Đương nhiên anh biết, em thích tổ chức ở đâu, em sắp xếp là được, anh không có ý kiến." Tập Bác Niên nở nụ cười ấm áp, bởi vì quá mức ấm áp, cho nên lộ ra vẻ giả dối.
Nhưng Ninh Ngữ Yên không ngại, chuyện quan trọng trước mắt là đạt được con người của anh, còn tim, có thể cảm hóa từ từ.
"Em đi đây, em hy vọng sự khoan dung của em sẽ nhận được hồi báo tốt của anh." Ninh Ngữ Yên nhón chân, in lên môi anh một nụ hôn, xoay người đi ra cửa, lại quay đầu nhìn về phía Nguỵ Thu Hàn: "Nguỵ tổng, còn anh, vẫn muốn ở lại đây sao?"
Nguỵ Thu Hàn ổn định lại hơi thở, hỏi người trước mắt: "Mặc Tiểu Tịch, anh biết anh không xứng với em, phá huỷ đi hạnh phúc vốn thuộc về chúng ta, nếu trong lòng em muốn rời khỏi đây, cho dù có liều cái mạng này, anh cũng sẽ dẫn em đi, bây giờ anh rất hối hận, anh muốn bù đắp, ngay cả khi em không tha thứ cho anh, cũng không quan trọng, tiểu Tịch, em vẫn là người anh yêu nhất."
"Anh đi đi." Mặc Tiểu Tịch thản nhiên nói, bất luận bây giờ có nói những lời êm tai đến cỡ nào, cũng không làm cho cô cảm động, những chuyện xảy ra trước mắt, đã làm cho tình yêu trở nên mỏng manh, không có sức thuyết phục.
Nguỵ Thu Hàn cô đơn gật đầu: "Anh hiểu rồi!" Anh ta đứng dậy, đi nhanh ra ngoài, bây giờ anh ta bắt đầu có chút hận cô, tất cả những lỗi lầm là bắt đầu ở nơi anh, nhưng cô đã thật sự thay lòng rồi.
Trong phòng, khôi phục lại yên lặng, những tiếng ầm ĩ vừa rồi, giống nhưng chưa từng xảy ra, điều duy nhất có thể chứng minh chính là đau đớn và nóng rát trên mặt.
Tập Bác Niên đóng cửa, đi đến bên cạnh cô, lướt qua khuôn mặt cô, ánh mắt sáng quắc nhìn cô: "Hình như em thật sự rất thích ở bên cạnh tôi, phải không?"
"Tôi chỉ biết, tên khốn nạn nào đó sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi." Mặc Tiểu Tịch lạnh lùng phản kích.
"Nhưng, đối với tên khốn nạn này, hình như em rất lưu luyến, đến nỗi chồng cầu xin em trở về, em vẫn muốn ở lại, thèm muốn cơ thể của tôi sao? Mỗi ngày mỗi đêm đều đạt được cực khoái, vô cùng hưởng thụ, đúng là người đàn bà dâm loạn trời sinh." Tập Bác Niên sờ vào khuôn mặt trẻ trung giống như hoa của cô.
"Nếu tôi là người đàn bà dâm loạn, thì anh chính là chó điên phát dục." Mặc Tiểu Tịch liều chết nói.
Tập Bác Niên cười lạnh, xốc chăn lên, cô chỉ mặc áo, dưới thân cũng chỉ mặc quần lót: "Đói khát lắm sao? Muốn làm không?"
"Chó điên lại muốn động dục sao? Nói tôi là người phụ nữ dâm loạn, có bản lĩnh thì anh đừng chạm vào tôi." Trong lòng của Mặc Tiểu Tịch đang hồi hộp lo lắng, muốn dùng phép khích tướng, để đẩy lùi anh.
"Mặc Tiểu Tịch, chiêu này của em, sau 6 tuổi tôi đã không chơi nữa." Tập Bác Niên nắm lấy đôi chân trần trụi của cô, kéo đến mép giường, ôm cặp mông cô, áp về phía lửa nóng của mình: "Còn dám mắng nữa không?"
"Chó điên, chó điên..." Mắng hay không mắng thì kết quả cũng như nhau, cô thà rằng mắng cho sảnh khoái.
Ngày hôm đó, từ trời sáng đến khi trời tối, anh đều ra sức hành hạ cô, không chút thương tiếc, bộc phát thú tính, lòng của cô từ từ lạnh xuống, đau đớn, không ai quan tâm đến cô, cho dù khóc cũng lãng phí nước mắt, nhưng chất lỏng lấp lánh trong hốc mắt không ngừng chảy qua huyệt thái dương, rơi xuống trên gối.
Trong bóng đêm, Tập Bác Niên xoay người ngã qua một bên, trong không khí có vị mặn, làm cho tim anh thắt chặt, anh nhắm mắt lại, cuối cùng cũng mặc kệ cô.
Năm ngày sau đó.
Dubai, khách sạn lớn bảy sao.
Hôm nay, Tập Bác Niên cùng con gái của phú hào Đài Loan Ninh Ngữ Yên đính hôn ở nơi này, thiên kim đại tiểu thư của Ninh gia từ trước đến nay đều theo đuổi sự hoàn hảo, ngay cả đính hôn, cũng muốn làm cho toàn thế giới chú ý đến.
Trong phòng của khách sạn, Mặc Tiểu Tịch nhìn hộp quà đặt trên giường, là Tập Bác Niên kêu phục vụ đưa tới, anh sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể sỉ nhục cô, giống như lần trước múa trên thuỷ tinh, sợ hay không, cô cũng phải đi.
Hít sâu một hơi, cô thay lễ phục, gom mái tóc dài lại, nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, lại phải bị tra tấn rồi.

Chương 20: Đồ Chơi Cũng Chỉ Là Đồ Chơi

Chương 20: Đồ Chơi Cũng Chỉ Là Đồ Chơi

Tập Bác Niên nhìn Mặc Tiểu Tịch, tim vô cùng căng thẳng.
Cô sẽ trả lời thế nào? Sẽ trả lời giống vậy sao, anh lặng lẽ nắm chặt quả đấm.
Mặc Tiểu Tịch im lặng, không rút tay về, cũng không nói chuyện, vẫn duy trì dáng vẻ cứng nhắc vừa rồi, cô ghét nói yêu, ghét được yêu, ghét mọi thứ, bao gồm cả bản thân.
Thấy cô không lên tiếng, Nguỵ Thu Hàn bồn chồn lo sợ: "Tại sao không trả lời anh, chuyện này rất khó trả lời sao? Trong lòng Mặc Tiểu Tịch em còn yêu Nguỵ Thu Hàn không, em nói đi." Anh ta nắm chặt hai tay cô, dường như muốn bóp nát.
Nhưng Mặc Tiểu Tịch vẫn làm thinh.
"Haha..." Nguỵ Thu Hàn cười khổ: "Trái tim của em cũng bị Tập Bác Niên lấy đi rồi phải không? Em yêu anh ta, cho nên em tình nguyện chạy trốn cùng anh ta, ngủ chung với anh ta phải không?"
Trong mắt của Tập Bác Niên có chút kinh động, anh muốn nghe cô nói phải, hay không phải.
Cuối cùng Mặc Tiểu Tịch cũng có phản ứng, cô chậm rãi ngẩng đầu, cười yếu ớt: "Đây...không phải là giao dịch sao?"
Một câu nói, làm trái tim của mọi người vỡ vụn.
Tập Bác Niên thở dài một hơi, cười tự giễu, vừa rồi anh đang mong đợi điều gì, người phụ nữ này còn tồi tệ hơn so với tưởng tượng.
Đây là nỗi đau trong lòng của Nguỵ Thu Hàn, anh ta khổ sở né tránh cái nhìn của cô: "Em chỉ vì giao dịch, nên mới không phản kháng sao? Anh sẽ kết thúc cuộc giao dịch này, em sẽ trở về bên cạnh anh phải không?"
"Sẽ không!" Mặc Tiểu Tịch bình tĩnh lắc đầu: "Tôi thật sự không thích anh, nếu có thể kết thúc giao dịch, tôi sẽ rất vui, nếu anh không thể, tôi sẽ cố gắng đến cùng, anh cho tôi ân huệ, tôi sẽ trả lại anh gấp đôi, như vậy, hai ta không còn thiếu nợ nhau nữa."
"Nói đến cùng, em vẫn không nỡ rời khỏi Tập Bác Niên đúng không, Mặc Tiểu Tịch, em không gạt được tôi đâu." Nguỵ Thu Hàn tức giận hét lên, khổ sở không biết phải làm sao.
Mặc Tiểu Tịch quay đầu đi, không tranh luận, ngay cả cô cũng không hiểu rõ lòng của mình.
"Hai người nói chuyện xong chưa? Hình như các người hoàn toàn xem nhẹ người mua như tôi thì phải, tôi mua cô ta một năm, một ngày tôi cũng sẽ không lãng phí." Tập Bác Niên cài cúc áo lại, thong thả đi tới: "Đồ chơi mua về, đương nhiên là dùng để chơi đùa, không phải ngay cả điều này mà Nguỵ tổng cũng không hiểu chứ, một năm sau, các người muốn hợp lại hay chia tay, cũng không liên quan đến tôi nữa."
Lời nói vô tình, giống như một cây đinh đóng vào lòng Mặc Tiểu Tịch, nhìn ánh sáng bên ngoài cửa sổ, trước mắt là một cái gai màu trắng.
"Niên, tháng sau chúng ta phải đính hôn, chuyện giữa anh và người phụ nữ này đã truyền ầm ĩ ra ngoài, em hy vọng anh có thể dừng lại tất cả những việc làm hoang đường này." Ninh Ngữ Yên giữ chặt lấy Tập Bác Niên, cô ta không cách nào chịu đựng được nữa, đặc biệt lúc đối mặt với anh, trong lòng sẽ luôn rối loạn.
"Chuyện của tôi, lúc nào thì đến lượt em can dự?" Tập Bác Niên chuyển động cặp mắt, lạnh lùng hất Ninh Ngữ Yên ra, anh và cô ta, bất quá chỉ là kết hợp theo nhu cầu mà thôi, dáng dấp của cô ta không tệ, gia thế cũng không tồi, cho nên anh mới đồng ý kết hôn với cô ta.
"Không phải em muốn quản anh, mà là, anh có thể chọn một phương pháp khác, tại sao cứ muốn dùng cách này, anh làm như vậy, là đặt em ở đâu?" Mấy ngày trước Ninh Ngữ Yên đã điều tra được giao dịch của bọn họ, suy đoán, Niên là vì chuyện em gái nhảy lầu, mà tìm Nguỵ Thu Hàn và Mặc Tiểu Tịch tính sổ.
Tập Bác Niên nhìn ra sự lo lắng của cô ta, nét mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng, ôm lấy eo cô ta nói: "Em yên tâm đi, chuyện gì em cũng đã biết rồi, vậy em nên hiểu, người phụ nữ như vậy, anh chỉ dùng để chơi đùa, chúng ta sẽ đính hôn đúng thời hạn, kết hôn, tất cả đều sẽ không thay đổi, Ngữ Yên em là người biết tiến thoái, nên làm thế nào, trong lòng em đã biết rồi đúng không?"
Ninh Ngữ Yên dựa vào lòng anh, hưởng thụ sự dịu dàng của anh, nếu cô ta lại tỏ thái độ so đo từng tý, anh thật sự sẽ tức giận, huống hồ, cô ta dám chắc, anh không phải là người sẽ vì một người phụ nữ mà vứt bỏ cả giang sơn, còn người đàn bà hèn hạ này, cô ta có cách để trừng trị cô.
"Niên, em hiểu rồi, thứ tư tuần sau chúng ta đính hôn, anh sẽ không quên chứ?"

Chương 17: Vị Hôn Thê Của Anh?

Chương 17: Vị Hôn Thê Của Anh?

Nguỵ Thu Hàn theo lên: "Cô cho rằng bọn họ sẽ dừng lại ở đó sao?"
"Khẳng định! Chắc chắn là Bác Niên nhận được tin mới vội vàng rời khỏi, ở trên không trung nhìn xuống biển là nhìn thấy không thể nghi ngờ, anh ấy đương nhiên sẽ nhanh chóng lên bờ, cộng thêm ngộ nhỡ lái xa không đủ dầu, vậy chẳng khác gì cá trong chậu, anh ấy không ngu ngốc như vậy." Ninh Ngữ Yên tự tin phân tích.
"Cô nói rất đúng!" Nguỵ Thu Hàn cười lạnh, Tập Bác Niên có vị hôn thê thông minh và mạnh mẽ như vậy, trở về như lúc đầu sẽ không quá khó khăn.
Ca nô ở trên biển dùng hết tốc độ chạy về phía trước, kéo ra bọt sóng thật dài ở sau đuôi.
Mặc Tiểu Tịch che kín quần áo trên người, nghênh đón gió lớn thổi tới, thổi đến mái tóc của cô cũng hỗn loạn, nhẹ nhàng bay lượn trong không trung, Tập Bác Niên vẫn tập chung lái thuyền, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Chúng ta..."
"Ngậm miệng."
Cô muốn hỏi anh, bây giờ phải đi đâu, còn chưa mở miệng, đã bị tiếng hét của anh bóp chết từ trong trứng nước.
Bờ biển gần ngay trước mắt, Tập Bác Niên quay đầu, đôi mắt giống như một con báo đen nhìn lại đốm trắng ở phía xa, nặng nề híp chặt.
"Đại tiểu thư, phía trước phát hiện có một chiếc ca nô, đang cập bờ."
"Nhanh lên, đừng để họ chạy thoát." Ninh Ngữ Yên chấn động, đứng dậy, nhận lấy Ống Nhòm của thuộc hạ, Nguỵ Thu Hàn cũng kích động đứng lên.
Tập Bác Niên dừng lại, kéo tay Mặc Tiểu Tịch chạy về phía bãi biển, ở đây có rất nhiều du khách, sau khi hoà vào, lập tức sẽ mất đi tiêu điểm trong đám người.
"Không xong rồi đại tiểu thư, bọn họ đã lên bờ, xem ra chúng ta phải ngừng máy bay lại mới được."
Trong lòng Ninh Ngữ Yên hiểu rõ, xuống máy bay càng khó tìm hơn, nhưng ở trên không trung cũng không phải cách, bọn họ có thể tìm một chỗ ẩn núp không ra, nên bây giờ chỉ có thể xuống máy bay mà tìm."
"Hạ xuống đi."
Tập Bác Niên kéo Mặc Tiểu Tịch chạy vào trong cửa hàng trên bờ biển, ngẩng đầu quan sát máy bay ở trên không.
Mặc Tiểu Tịch chạy tới thở hổn hển, theo tầm mắt của anh nhìn lại: "Người trên máy bay là ai?" Anh nhìn chăm chú như vậy, nhất định là có vấn đề.
"Chồng em và vị hôn thê của tôi." Tập Bác Niên quay đầu nhìn cô, thờ ơ trả lời.
"Cái gì..." Mặc Tiểu Tịch bị lời nói của anh làm cho giật mình: "Vị hôn thê của anh?"
Khi nghe thấy ba chữ vị hôn thê đó, lòng cô chợt nặng trĩu, cảm thấy hít thở không thông.
Tập Bác Niên bật cười: "Tôi có vị hôn thê thì rất kỳ lạ sao? Thế nào? Em sẽ không vì điều này mà cảm thấy khổ sở chứ?"
"Bệnh thần kinh, sao tôi phải khổ sở, tôi chỉ cảm thấy có chút tò mò thôi." Mặc Tiểu Tịch vội vàng phủ nhận, có thể là bởi vì chột dạ, nên ánh mắt hơi bất định.
"Tò mò? Tôi còn nghĩ rằng sau khi nghe người chồng yêu dấu của em cũng đến đây, em sẽ cảm thấy vui vẻ chứ? Phụ nữ, đúng là hay thay đổi." Tập Bác Niên lạnh lùng giểu cợt, tiếp tục quan sát động thái của máy bay.
Nhìn thấy máy bay hạ cánh, một đám người bước xuống, tất cả đều đi về phía này, Tập Bác Niên kéo lấy Mặc Tiểu Tịch đang ngẩn người: "Chạy mau..."
Anh nắm chặt tay cô, từ cửa sau của cửa hàng chạy ra ngoài, trên đường cái rộng lớn chạy như điên.
Gió thổi vù vù bên tai cô, thổi vào trong miệng và mũi cô, cổ họng cô bỏng rát, nhịp tim đập rất nhanh, nặng nề đập thình thịch, lòng bàn tay vô cùng ấm, mái tóc ngắn màu đen của anh tung bay, bóng lưng đẹp trai cao lớn, hoàn toàn chạy không có mục đích, làm cho cô có cảm giác giống như chạy trốn, nội tâm buông lỏng, cô nghĩ cứ như vậy mà chạy cũng tốt...
Tuỳ ý để anh dắt đến tận cùng của thế giới.
Yêu hay không yêu đều không quan trọng.
Một chiếc xe khách chạy đến trước mặt, Tập Bác Niên ngăn lại, đẩy Mặc Tiểu Tịch lên.

Chương 16: Rời Đi

Chương 16: Rời Đi

Ninh Ngữ Yên đứng bên cạnh, cô ta không có hứng thú với chuyện của Nguỵ gia, thời gian cấp bách, không thể lãng phí nữa.
Cô ta đi tới trước mặt bọn họ, nở nụ cười mẫu mực, nhẹ nhàng và duyên dáng nói: "Bác trai bác gái, không tìm trở về, không có nghĩa là Mặc Tiểu Tịch có thể phân rõ ranh giới với các người, chuyện ly hôn này phải do bản thân cô ta ký mới có hiệu lực."
Về sự thật của chuyện này, cô ta đã sớm điều tra rõ.
Lời của cô ta vừa thốt ra, thì sắc mặt của ba mẹ Nguỵ Thu Hàn hơi thay đổi.
Ninh Ngữ Yên tiếp tục nói hết: "Kéo dài, không phải biện pháp tốt, một ngày nào đó bọn họ sẽ trở về, đến lúc ấy, để truyền thông khai thác ra chuyện này, còn thổi phồng trắng trợn hơn, không bằng mau chóng tìm thấy, chấm dứt cho xong."
Sau khi suy xét, ông Nguỵ mở miệng nói: "Thu Hàn, con tìm tiểu Tịch về rồi nói sau." Ông cảm thấy Ninh Ngữ Yên nói rất có lý, mặc dù nghi lễ đã huỷ bỏ, nhưng trên pháp luật vẫn là vợ chồng, muốn giải quyết, phải tìm thấy người rồi hãy nói.
"Bác trai quả là người hiểu chuyện." Ninh Ngữ Yên hợp thời cho thêm một chút ngon ngọt, liếc nhìn Nguỵ Thu Hàn: "Chúng ta đi thôi."
Lúc này, Nguỵ Thu Hàn cũng không muốn tranh chấp nhiều với ba mẹ anh ta, cất bước nhanh chóng rời đi.
Sở dĩ Ninh Ngữ Yên nôn nóng như vậy, là sợ bị Tập Bác Niên phát hiện sớm hơn một bước.
Trên du thuyền, trong phòng bếp truyền đến từng trận rên rỉ, sau một lát mới dừng lại.
Mặc Tiểu Tịch im lặng mặc quần áo, lặng lẽ đi ra ngoài, dựa vào trên lan can hóng gió biển.
Nhìn biển rộng mênh mông, tương lai của cô đã bị lạc mất, cô không biết cuộc sống như vậy đến khi nào mới kết thúc, sau khi kết thúc, cô nên đi đâu.
Cơ thể và trái tim đều đã rơi vào tay giặc, nhưng tiếp tục đi tới, cũng chỉ là đường cùng.
Kỳ thực, nửa tháng nay, làm cho cô cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, cô rất ít suy nghĩ đến Nguỵ Thu Hàn, tưởng rằng mình sẽ luôn nhớ đến anh, hận anh, oán anh, nhưng cô không có.
Giữa bọn họ có rất nhiều kỷ niệm, tại sao tất cả đều mơ hồ không rõ, là từ một khắc anh bắt đầu bán cô, từ một khắc cơ thể bị người đàn ông kia bắt đầu đoạt lấy sao, cô không biết, thật sự không biết, tất cả đều rối loạn.
Sau khi Tập Bác Niên tắm xong, nhận một cú điện thoại: "Thật sao, hành động của anh ta cũng rất nhanh." Nghe người bên kia đầu điện thoại nói tiếp, anh không khỏi cau mày: "Cậu nói Ninh Ngữ Yên cũng tới? Được, tôi hiểu rồi."
Anh nhanh chóng thay quần áo, tiện tay lấy ví tiền và điện thoại, lại lấy một bộ nữ trang từ trong tủ ra, đi nhanh ra ngoài, ném cho Mặc Tiểu Tịch: "Hạn cho em trong vòng một phút để mặc vào, chúng ta phải rời khỏi đây."
"Rời đi? Đi đâu?" Mặc Tiểu Tịch cầm quần áo, sao đột nhiên nói đi là đi, lại còn gấp như vậy.
"Đã qua 15 giây." Tập Bác Niên không có thời gian giải thích nhiều, chạy đến tháo dây ca nô đã chuẩn bị sẵn, nhảy lên trên.
Mặc Tiểu Tịch vội vàng khoác quần áo lên, cả khóa kéo sau lưng cũng chưa kéo, chạy tới nhảy lên ca nô, ngồi xuống bên cạnh anh, có một sự tín nhiệm nào đó trong tiềm thức, thúc đẩy cô phải đi cùng anh.
20 phút sau, trên không có một chiếc trực thăng từ từ hạ xuống du thuyền.
"Tiểu Tịch..., tiểu Tịch..." Nguỵ Thu Hàn vừa kêu vừa chạy vào bên trong du thuyền, mù quáng tìm kiếm.
Ninh Ngữ Yên bình tĩnh hơn anh ta rất nhiều, cô ta cẩn thận kiểm tra phòng để quần áo, đi vào phòng tắm thì nhìn thấy một sợi dây nịt của nam, cô ta cầm lên nhìn, rồi lại thả vào bồn rửa tay, tiếp theo thì đến phòng ăn và phòng khách xem, sau đó đi ra bên ngoài khoang thuyền.
"Cô không tìm nhầm chỗ chứ, ở đây căn bản không có ai, thuyền trống không."
"Không tìm nhầm chỗ đâu, chắc là bọn họ đã đi, hơn nữa không quá nửa tiếng." Ninh Ngữ Yên liếc về phía anh ta, lạnh nhạt nói.
"Trên bồn rửa tay trong phòng tắm có một sợi dây nịt của nam, là Bác Niên, trên mặt đất của bồn tắm còn chưa khô, chứng minh vừa có người tắm qua, đồ ăn trong phòng ăn còn ấm, tất cả những điều này cho thấy, bọn họ vừa đi không lâu." Ninh Ngữ Yên phân tích rõ ràng.
Nguỵ Thu Hàn ổn định cảm xúc: "Vậy bây giờ làm gì?"
"Tôi nghĩ, bọn họ ngồi ca nô đi khỏi, thời gian rất gấp, bọn họ không có thời gian chờ máy báy tới." Ninh Ngữ Yên nhìn ra phía xa nói.
"Đi thôi, nói không chừng còn có thể đuổi kịp bọn họ." Cô bước lên máy bay trực thăng, căn dặn thuộc hạ: "Bay tới bờ biển gần nhất, nơi đó hẳn là Alaska."