-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Chương 40: Nhìn Thấy Anh, Tôi Sẽ Bị Động Thai Khí!

Chương 40: Nhìn Thấy Anh, Tôi Sẽ Bị Động Thai Khí!

Editor: Lost In Love
Sáng sớm, Mặc Tiểu Tịch tỉnh lại, bốn phía chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của mình, cô rời giường, lên sân thượng hóng mát.
dữ
Theo góc độ này của cô, có thể nhìn thấy toàn bộ hoa viên, cách đó không xa, Tập Bác Niên đang ngồi trên ghế dài với Ninh Ngữ Yên, không biết đang nói chuyện gì, nụ cười trên mặt vô cùng ấm áp.
Lòng của Mặc Tiểu Tịch không hiểu sao cảm thấy rất đau đớn, cô là cái gì, dựa vào đâu mà khổ sở, hà tất phải khổ sở.
Cô hơi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mặt trời, để nước mắt lặng lẽ chảy ngược vào trong, đã hiểu rõ tương lai từ sớm, tại sao phải sinh lòng oán hận, không được khóc, mày có thể làm được.
Dường như Tập Bác Niên cảm giác được ánh mắt phía sau, anh bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, vừa lúc thấy Mặc Tiểu Tịch xoay người qua chỗ khác, mái tóc dài buông xuống sau lưng, gió thổi qua liền tung bay, trên người cô phát ra sự cô đơn, làm cho ngực anh không hiểu sao thắt chặt lại.
"Hình như gió hơi lớn, em ngồi đây đi, anh lên lầu lấy áo khoác cho em." Tập Bác Niên mỉm cười nói với Ninh Ngữ Yên xong thì đứng dậy rời đi.
Mặc Tiểu Tịch bình tĩnh quay trở về phòng, nhắm mắt làm ngơ, cô lấy sợi dây chuyền hồ lô bạch ngọc tìm được ở phòng của Tập Vân Noãn ra, mấy ngày nay cô suy nghĩ thế nào cũng không hiểu, sợi dây chuyền mình đánh rơi, tại sao lại ở trong tay của Tập Vân Noãn, Tập Vân Noãn là con gái nhà giàu, sao lại có quan hệ với đứa bé lớn lên ở cô nhi viện giống như cô.
Ở cửa truyền đến tiếng động, cô vội vàng bỏ sợi dây chuyền vào túi.
Trong tay của Tập Bác Niên bưng theo điểm tâm sáng đi tới, đặt xuống trước mặt cô: "Ngày nào em cũng ăn ngủ, ăn ngủ như vậy, sao chẳng thấy em béo lên chút nào thế."
"Không biết." Mặc Tiểu Tịch không muốn nói chuyện với anh, mở nắp ra, im lặng ăn điểm tâm sáng.
"Nghe nói phụ nữ mang thai đều nôn nghén, sao tôi thấy em ngược lại càng ăn ngon miệng hơn, cũng không thấy em nôn qua lần nào." Tập Bác Niên vòng hai tay trước ngực, chăm chú nhìn cô ăn.
"Mời anh ra ngoài cho, nhìn thấy anh, tôi sẽ bị động thai khí." Mặc Tiểu Tịch vừa ăn vừa nói, phụ nữ phải có người yêu thương mới tỏ ra yếu đuối, bởi vì biết một giây sau đó, sẽ nhận được sự che chở trăm bề, nhưng chỉ có một mình thì không cần thiết.
Trong lòng của Tập Bác Niên vô cùng buồn bực: "Tôi nói này Mặc Tiểu Tịch, lúc em nói chuyện, không thể nhìn vào mặt người khác để nói chuyện sao? Lúc nào cũng để gò má, hoặc là cái ót, không cảm thấy rất thiếu lịch sự sao?"
"Giữa tôi với anh, còn cần phép lịch sự sao? Đừng ở đây nhàm chán nữa, về với vị hôn thê của anh đi, con của cô ta mới là bảo bối của anh, con của tôi chỉ là công cụ để anh lợi dụng thôi, tôi hận anh, không muốn nhìn thấy mặt của anh." Mặc Tiểu Tịch nặng nề để đũa xuống, ngẩng đầu lên, nói thẳng cảm nhận trong lòng.
Tập Bác Niên không nói gì, nhìn cô chằm chằm, ngay cả một chữ cũng không nói nên lời, anh dường như cảm giác được sự đau đớn ở trái tim không ngừng lan rộng, giống như là mầm độc.
Mặc Tiểu Tịch đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, có lẽ vừa rồi không để ý đến anh sẽ tốt hơn, nhưng nhịn không được đã nói ra miệng, cô hận anh, rất hận, cho dù anh vì em gái mà báo thù, cô vẫn hận anh.
Ở lại bên trong một lúc, nghe tiếng anh rời đi, cô mới ra ngoài, giữa trưa, hai nữ giúp việc đưa cơm lên.
Mặc Tiểu Tịch ăn cơm, bọn họ chờ ở ngoài cửa.
"Cô xem tin tức này đi, trên đây nói hôm qua Thiên Dã và Nguỵ Thu Hàn đánh nhau ở quán bar, hai người đều bị thương, Nguỵ Thu Hàn còn nói muốn kiện Thiên Dã, không thể tưởng tượng được một người lịch sự như Thiên Dã cũng sẽ đánh nhau với người ta, cô nói xem có phải bọn họ vì..." Một trong hai người họ chỉ vào phòng của Mặc Tiểu Tịch.
Thiên Dã đánh nhau với Nguỵ Thu Hàn? Mặc Tiểu Tịch hoảng sợ đến rơi cả đũa, đứng dậy đi tới bên cạnh hai nữ giúp việc, giật lấy điện thoại di động mà nữ giúp việc đang cầm trong tay, xem hết bài viết, trong lòng vô cùng chấn động, Nguỵ Thu Hàn muốn kiện Thiên Dã cố ý đả thương người!
Không được, không thể để anh ta kiện, tên Thiên Dã ngu ngốc này! Cô muốn đi tìm Nguỵ Thu Hàn để huỷ bỏ đơn kiện.

Chương 39: Ninh Ngữ Yên Cũng Mang Thai!

Chương 39: Ninh Ngữ Yên Cũng Mang Thai!

Tập Bác Niên nghiêm mặt: "Không có gì thì tốt, nếu làm tổn thương đến con của tôi, tôi nhất định không bỏ qua cho em." Bộ dạng lạnh nhạt của cô, làm cho anh không thể nói lên những lời tốt đẹp.
Mặc Tiểu Tịch cong khóe môi giễu cợt, người không biết, còn tưởng rằng anh rất quan tâm đến đứa bé trong bụng cô, kỳ thực anh chỉ sợ xáo trộn kế hoạch của anh mà thôi, người đàn ông này, cô đã không còn ôm bất kỳ ảo tưởng nào nữa, nhưng có lúc, vẫn cảm động bởi những biểu hiện tình hư giả ý của anh.
Tập Bác Niên lập tức xoay người đi lên lầu, Mặc Tiểu Tịch im lặng đứng ở phòng khách một lúc, đột nhiên cảm thấy rối loạn, không biết tiếp theo nên làm gì, một cảm giác cô đơn, xa lạ, sợ hãi mạnh mẽ kéo đến, cô nghĩ cô tạm thời nên trốn vào trong phòng.
Cô đi lên lầu, nhìn thấy tay của Tập Bác Niên đặt trên cánh cửa, nhưng không đi ra, cô lặng lẽ đi ngang qua phía sau anh, lúc cô đang muốn vào phòng, cửa cách vách mở ra, bác sĩ từ bên trong đi ra.
"Cô ấy thế nào?" Tập Bác Niên lạnh nhạt hỏi.
"Tiên sinh, điều này...Ninh tiểu thư đã mang thai." Bác sĩ chần chừ một lúc, mới thốt ra khỏi miệng.
"Cái gì?" Giọng nói của Tập Bác Niên đột nhiên cao lên, nói thật, trong lòng anh bây giờ ngoại trừ ngạc nhiên, không có một chút vui mừng, anh theo bản năng nhìn về phía Mặc Tiểu Tịch đang đứng ngây người ở cửa phòng, đôi môi mỏng mấp máy, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Mặc Tiểu Tịch giống như khúc gỗ đờ đẫn đi về phía trước, đóng cửa phòng, Ninh Ngữ Yên cũng mang thai!
Tin tức này so với dự liệu còn chấn động hơn, trong lòng cô vô cùng chua xót, con của cô nhất định sẽ trở thành con riêng bị người ta chửi rủa, mà con của bọn họ sẽ được hạnh phúc vây quanh, cho dù trước đó vẫn tự nói với mình, không sao, một mình cô cũng có thể, nhưng lúc phải đối mặt, làm sao có thể không có gì.
Chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã rơi đầy hai má cô, cô rất ghét nước mắt, nhưng gần đây lại không ngừng tuôn rơi.
Tập Bác Niên ở ngoài trước nói chuyện với bác sĩ mấy câu, lúc đi vào phòng, nhìn thấy trán của Ninh Ngữ Yên quấn băng gạc, yếu ớt nằm trên giường, Thích Tân Nhã đứng bên cạnh, thấy anh đi vào, áy náy cúi đầu: "Anh rễ, đều là em không tốt, là em quá thô lỗ, mới làm hại chị họ bị thương, em không biết chị ấy có em bé, xem này, con hồ ly kia..."
"Tiểu Nhã, đừng nói nữa." Ninh Ngữ Yên lên tiếng ngăn cản.
Tập Bác Niên cười giả dối nói: "Không sao, tính tình cởi mở của Tân Nhã vẫn không thay đổi, sau này ở cùng chị họ của em nhiều một chút."
"Vâng, vâng." Thích Tân Nhã mỉm cười, sự tao nhã và lịch sự của anh ngược lại làm cho cô cảm thấy xấu hổ, trước đó suy nghĩ nên mắng anh thế nào cho tốt, nhưng bây giờ gặp được anh, lại không nói nên lời.
"Niên, Mặc Tiểu Tịch không sao chứ, hay là nhân tiện để bác sĩ đi xem một chút, nếu động đến thai khí, anh phải trách em rồi." Ninh Ngữ Yên tự trách nói, trong lời nói lộ ra chút thất vọng và buồn bã.
Tập Bác Niên cười nhạt nói: "Không cần xem, cô ấy rất tốt, trái lại em, mang thai cũng không biết, em thông minh như vậy, nên sớm phát hiện ra mới đúng, em muốn hại anh trở thành tội nhân thiên cổ sao?"
"Trong đầu em gần đây rất buồn phiền, cho nên không để ý, Niên, anh yên tâm đi, em nhất định sẽ vì anh mà sinh một đứa con khỏe mạnh." Ninh Ngữ Yên dịu dàng nhìn anh, lẳng lặng mỉm cười.
"Anh rất mong đợi!" Tập Bác Niên nở nụ cười tương tự.
Sau khi Ninh Ngữ Yên mang thai, từ trên xuống dưới trong nhà đều vô cùng cẩn thận, cộng thêm việc cô ta nôn nghén dữ dội, ăn gì nôn nấy, Tập Bác Niên cũng dành thêm thời gian đến bầu bạn với cô ta, Mặc Tiểu Tịch ở trong nhà giống như không khí, không phát ra tiếng động, cũng không xuất hiện trong tầm mắt của người khác, ngay cả cửa cũng không ra, người giúp việc đưa cơm đến thì ăn, bình thường luôn yên lặng ngồi trên sân thượng hoặc nằm ở trên giường.

Chương 36: Một Cái Gai Trong Lòng!

Chương 36: Một Cái Gai Trong Lòng!

"Hài lòng! Nhưng đây không phải là chuyện ngày một ngày hai, vì vậy mỗi ngày em đều phải ăn như vậy, nếu làm tôi không vừa ý, tôi sẽ mang tên mặt trắng kia trói lại rồi ném xuống biển để nuôi cá mập, hiểu không?" Tập Bác Niên hung hăng đe doạ, lửa giận trong mắt toát ra.
Cô quan tâm đến tên đó như vậy sao? Vì người đàn ông tên Thiên Dã kia, cô không do dự hạ mình, cảm giác này làm cho gan phổi của anh căng ra như muốn nổ tung.
Mặc Tiểu Tịch rủ mắt xuống, một lúc sau mới thả lỏng cơ thể đang căng thẳng, kỳ thực cô biết mình không có cách kháng cự lại số mệnh, cô không ăn cơm là vì không muốn để anh được như ý: "Tôi sẽ ăn, anh đừng làm ảnh hưởng đến những người không có liên quan."
"Người không liên quan tại sao em lại lo lắng đến vậy, nếu liên quan, có phải em cũng đồng ý chết vì cậu ta hay không?" Tập Bác Niên nâng cằm cô lên, sâu xa nói, ở bên trong đôi mắt thâm sâu lóe lên một chút quỷ dị.
Mặc Tiểu Tịch không có chút phản ứng, khuôn mặt cứng nhắc, không có biểu hiện gì, cô từ từ thở dài một hơi: "Tôi mệt, muốn ngủ!"
Nói chuyện với anh, đối mặt với anh, chỉ một phút cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô không muốn nhìn thấy mặt của anh, cũng không muốn nghe thấy giọng nói của anh.
Tập Bác Niên buông tay ra, bế cô về giường, giống như rất quan tâm đắp mền cho cô: "Ngày mai tôi sẽ đến, em ngoan ngoãn ngủ đi, đừng nghĩ nhiều nữa, biết không?"
Mặc Tiểu Tịch nhắm mắt lại, xoay đầu qua chỗ khác, lời nói của anh, mặc dù rất dễ nghe, nhưng trong lòng cô lại lạnh như băng.
Cứ như vậy nghỉ ngơi ở trong phòng gần nửa tháng, Mặc Tiểu Tịch từ trong rối loạn tỉnh táo lại, phải làm rõ những gì cần làm, trước khi đứa bé sinh ra, cô muốn biết rõ sự thật tại sao Tập Vân Noãn lại chết, chứng minh sự trong sạch của mình, đến lúc đó, cô sẽ làm cho Tập Bác Niên hối hận, mang đứa bé nghênh ngang rời đi.
Từ khi bắt đầu quyết định này, cô cũng quyết định giữ lại đứa bé, kể từ nửa tháng nay, cô có thể cảm nhận được mạch đập của một sinh mạng nhỏ đang nhảy lên trong bụng cô, gắn liền với máu và nhịp tim của cô, cô yêu đứa bé này, bất luận là từ một mục đích đáng sợ nào sinh ra, nhưng đứa bé vẫn là đứa bé, từ lúc bắt đầu hình thành, nó chính là một sinh mệnh thuần khiết, cô sẽ làm cho nó hạnh phúc, bất luận thế nào, cũng sẽ!
Mặt khác, Ninh Ngữ Yên ở trong nửa tháng nay vẫn vô cùng im lặng, cô ta không qua chăm sóc Mặc Tiểu Tịch cũng hợp tình hợp lý, có người phụ nữ nào có thể chấp nhận người đàn ông của mình có con với người phụ nữ khác, cho dù là thánh nhân cũng không rộng lượng như vậy.
Dưới cây tử đằng bên ngoài biệt thự, Ninh Ngữ Yên ngồi ngay ngắn ở đó, đôi mắt ngây dại nhìn về phía trước, trà Tích Lan Hồng trong tay đã nguội.
"Tiểu thư, cô định làm thế nào, có cần nghĩ cách làm cho đứa bé của người phụ nữ kia mất đi hay không?" Nữ giúp việc đứng bên cạnh, lên tiếng hỏi, cô ta là người Ninh Ngữ Yên mang từ nhà đến, chuyên làm việc cho Ninh Ngữ Yên.
"Hừ..." Ninh Ngữ Yên cười lạnh: "Cho dù bây giờ đứa bé là do Mặc Tiểu Tịch làm sẩy, Tập Bác Niên cũng sẽ tính nợ lên đầu tôi, nếu tôi tự ra tay, không phải càng giấu đầu lòi đuôi sao?" Lần trước anh cảnh cáo cô, cũng giống như một câu Kim Cô Chú. (Kim cô chú: Đường Tăng dùng để khống chế Tôn Ngộ Không trong truyện Tây du kí, ví với việc trói buộc người khác)
"Nhưng mà tiểu thư, đứa bé này không thể sinh ra, cho dù Tập tiên sinh trách cô, tôi nghĩ đến lúc đó, đứa bé cũng đã không còn, ngài ấy cũng sẽ từ từ tỉnh táo lại, nhưng một khi sinh ra, cả đời này của cô sẽ vì vậy mà bị quấy nhiễu, vĩnh viễn là một cái gai trong lòng cô, nhất định phải nhổ." Người giúp việc hạ giọng nói.
Ninh Ngữ Yên uống một ngụm trà nguội, đón gió nhẹ thổi tới, từ từ nuốt xuống: "Cô không hiểu đâu, nếu bây giờ tôi loại bỏ đứa bé này, tôi sẽ biến thành cái gai trong mắt của Tập Bác Niên, sớm hay muộn gì tôi cũng sẽ biến thành người bị nhổ."
"Vậy phải làm sao đây? Tiểu thư?"
"Tuy bàn cờ khó hạ, nhưng không phải hoàn toàn không có cơ hội chuyển ngoặt." Khóe môi của Ninh Ngữ Yên lộ ra nụ cười nham hiểm, trong lòng cô ta đã nghĩ ra cách.

Chương 35: Anh Không Phải Là Người!

Chương 35: Anh Không Phải Là Người!

Mặc Tiểu Tịch ngừng khóc, trong nháy mắt, những giọt lệ nóng hổi lại rơi xuống: "Anh không phải là người, anh không phải là người, anh căn bản không phải là người." Cô nắm lấy áo anh, điên cuồng hét lên, cô thà rằng chết ở trong biển, cũng không muốn chịu hành hạ như vậy.
Đây là một sinh mạng nhỏ, sau này sẽ ra đời, vậy mà anh lại nói, tuỳ cô xử lý thế nào cũng được, lời nói tàn nhẫn như vậy, sao anh có thể nói ra miệng.
"Đúng vậy, tôi không phải là người, tôi đến là để trừng phạt ác quỷ như em." Tập Bác Niên cố ý làm cho cô khổ sở, lời nói vô cùng thản nhiên.
"Tập Bác Niên, một ngày nào đó anh sẽ hối hận." Mặc Tiểu Tịch buông anh ra, lui về phía sau và cách xa anh, dựa vào thành giường, hơi thở dồn dập.
Tập Bác Niên lạnh lùng đứng lên: "Em nghỉ ngơi cho tốt đi."
Sau đó anh đi ra ngoài, một phút sau, có người đi vào.
"Mặc tiểu thư, tiên sinh kêu chúng tôi đến chăm sóc cô, sau này cô muốn ăn gì, làm gì, cứ việc căn dặn." Hai nữ giúp việc lễ phép nói.
Nhanh như vậy đã tìm người đến giám sát cô, tâm cơ của anh đúng là rất sâu, ngay cả mí mắt mà Mặc Tiểu Tịch cũng không nâng lên, vẫn dựa vào thành giường như cũ.
Dưới phòng khách, Ninh Ngữ Yên và Tập Bác Niên mỗi người ngồi trên một chiếc ghế sofa.
"Niên, anh định để cô ấy sinh đứa bé ra sao?" Ninh Ngữ Yên nhẹ nhàng hỏi, không nghe ra một chút ý nghĩ trách cứ nào.
"Đương nhiên! Đây là món quà tốt nhất anh tặng cho Nguỵ Thu Hàn, hẳn là em cũng ủng hộ anh làm vậy phải không, đứa bé này, phiền em giúp anh coi chừng cho thật tốt, xảy ra chuyện gì, anh sẽ hỏi tội em." Tập Bác Niên nửa đùa nửa thật nói, đôi mắt lóe sáng làm cho người ta không dám trêu chọc.
Cơ thể của Ninh Ngữ Yên hoá đá, cứng nhắc cười: "Em nhất định sẽ cố gắng làm tốt." Anh đang uy hiếp cô sao? Nếu đứa bé kia mất, cô nhất định không tránh khỏi hiềm nghi.
"Anh tin tưởng em!" Tập Bác Niên nở nụ cười tán thưởng, bởi vì Ninh Ngữ Yên đủ thông minh, cho nên anh mới dùng chiêu này.
Mấy ngày liên tiếp, Mặc Tiểu Tịch vẫn không ăn gì, bất luận người giúp việc khuyên bảo thế nào, cô đều không ăn, cũng không xuống giường, nằm ở trên giường ngủ mê man, giống như đã chết.
Người giúp việc hết cách, đành phải báo cáo tình hình này lại cho Tập Bác Niên, anh căn dặn người giúp việc chuẩn bị đồ ăn, muốn tự mình đút.
"Mặc Tiểu Tịch, mở mắt ra." Tập Bác Niên đặt đồ ăn lên giường, cúi người kề sát vào hai mắt đang nhắm chặt của Mặc Tiểu Tịch, muốn dùng tuyệt thực để kháng nghị sao, vậy anh sẽ có biện pháp cạy miệng của cô ra.
Đôi mắt của Mặc Tiểu Tịch vẫn khép chặt như cũ, còn âm thầm cắn chặt răng, miệng là ở trên người cô, cô không ăn, anh cũng không ép được cô.
Đáy mắt của Tập Bác Niên nhuộm đầy lửa giận, định tiếp tục chống đối với anh sao, anh mạnh mẽ nâng đầu cô dậy, bóp miệng của cô ra, ép đồ ăn vào trong miệng cô: "Ăn hết."
"Phốc..." Mặc Tiểu Tịch phun hết cơm trong miệng ra ngoài, trên tóc, trên mặt của Tập Bác Niên dính đầy hột cơm.
Tập Bác Niên hít vào một hơi thật sâu, đặt muỗng qua một bên, xốc chăn lên, ôm cô lên đùi mình: "Cuối cùng em có ăn hay không?"
Mặc Tiểu Tịch bướng bĩnh quay đầu đi, cô có chết cũng không ăn!
"Bên ngoài có tin đồn, tên Thiên Dã kia cùng lớn lên ở cô nhi viện với em, em có muốn đi chăm sóc cậu ta hay không?" Tập Bác Niên thân mật ôm cô, cười nham hiểm nói.
Nhưng phản ứng của Mặc Tiểu Tịch lại làm cho Tập Bác Niên muốn bóp chết cô.
Nghe Tập Bác Niên muốn gây phiền phức cho Thiên Dã, Mặc Tiểu Tịch đột nhiên mở mắt ra, cầm lấy phần cơm bên cạnh, tuỳ tiện cho vào miệng, cố gắng nuốt xuống: "Tôi đã ăn, anh hài lòng chưa?"

Chương 34: Rốt cuộc sự thật là gì?

Chương 34: Rốt cuộc sự thật là gì?

"Hừ, có dũng khí lắm." Đôi mắt của Tập Bác Niên trở nên lạnh lẽo: "Sau khi em gái tôi tự sát, có để lại một di thư, ở trên đó con bé viết, người đàn ông mà trong lòng con bé yêu nhất đã bị cướp đi, người phụ nữ kia còn năm lần bảy lượt sỉ nhục và đe dọa con bé, tình yêu của con bé sắp kết thúc, ,con bé cũng không còn gì lưu luyến, phải rời khỏi thế giới làm cho con bé tuyệt vọng này, hẳn là em cũng biết người đàn ông nó yêu là ai?"
Mặc Tiểu Tịch không hề ngốc, cô lập tức có thể đoán ra: "Người anh nói, là Nguỵ Thu Hàn?"
"Đừng nói với tôi, em không biết chuyện qua lại của em gái tôi và Nguỵ Thu Hàn, làm bộ cũng quá giả tạo rồi, Nguỵ Thu Hàn bởi vì muốn kết hôn với em, cho nên ruồng bỏ em gái của tôi, cộng thêm em liên tiếp đe dọa con bé, cuối cùng bức con bé vào đường cùng, con bé từ trên lầu cao nhảy xuống, chết tại chỗ, Nguỵ Thu Hàn đã thừa nhận, là vì em, mà từ chối em gái của tôi, cũng từng xảy ra tranh chấp, tất cả mọi chuyện, ,hoàn toàn trùng khớp với những gì con bé miêu tả trong di thư, em còn gì để nói?" Tập Bác Niên nhìn Mặc Tiểu Tịch nói không ra lời, trong lòng đau nhói.
Mặc Tiểu Tịch cảm thấy mình sắp điên rồi, cô cười khổ: "Thành thật mà nói, tôi thật sự không biết Nguỵ Thu Hàn và em gái anh qua lại với nhau, tôi có thể thề với trời, người kia tuyệt đối không phải là tôi, nói không chừng người trong lòng mà em gái anh nói, căn bản không phải Nguỵ Thu Hàn."
Nhiều bằng chứng trước mắt như vậy, cô vẫn còn nguỵ biện, điều này thật sự làm cho anh vô cùng thất vọng: "Mặc Tiểu Tịch, tại sao em không thẳng thắn thừa nhận, nếu không nắm đủ bằng chứng, tôi sẽ không đổ oan cho bất kỳ ai, em gái tôi là người hướng nội, con bé chỉ qua lại với Nguỵ Thu Hàn, cộng thêm những lời trong di thư, là anh ta muốn kết hôn với người phụ nữ khác, đúng lúc em và Nguỵ Thu Hàn cũng muốn kết hôn, nhân chứng, vật chứng, toàn bộ mũi dùi, đều chỉ về phía các người."
Mặc Tiểu Tịch không nói nên lời, cô nghĩ đến hai khả năng, một là Tập Vân Noãn cố ý viết di thư như thế, để đánh lừa anh trai mình, hai là, giả dụ những gì Tập Vân Noãn nói là sự thật, vậy ở trong sinh mệnh của cô khẳng định còn yêu một người khác.
Người này là ai?
"Cuối cùng cũng không còn gì để biện minh ình rồi phải không?" Tập Bác Niên thấy cô im lặng, cho là đã thừa nhận.
"Tôi vốn không cần biện minh, anh có hỏi tôi một vạn lần, ép tôi một vạn lần, tôi cũng sẽ nói, tôi không có làm." .Đôi mắt của Mặc Tiểu Tịch vẫn lạnh lùng như cũ, cô nhất định sẽ tìm ra sự thật, lấy lại sự trong sạch ình, đến bây giờ, cô mới biết rõ lý do của những chuyện đã xảy ra liên tiếp mấy ngày nay.
Tập Bác Niên nghiêm mặt, không cần thiết phải tiếp tục đề tài này, cô có chết cũng không nhận, nói đi nói lại, cũng vậy thôi.
"Đúng rồi, nói cho em biết một tin vui." Tập Bác Niên thay đổi vẻ lạnh lùng, mỉm cười nói: "Chúc mừng em, em mang thai rồi!"
Ầm...
Mặc Tiểu Tịch chấn động đến ngây người tại chỗ, tay nhẹ nhàng xoa bụng của mình, cô thật sự mang thai, mang thai con của anh, nhưng cô không có một chút cảm giác vui mừng, ,chỉ cảm thấy trái tim đau nhói: "Tôi sẽ không sinh, ngay từ đầu đứa bé đã bị nguyền rủa, sau khi sinh ra sẽ không hạnh phúc, tuyệt đối sẽ không hạnh phúc."
Nói xong, cô giơ tay đánh về phía bụng mình, Tập Bác Niên nắm lấy tay cô: "Em dám làm tổn thương đến nó, tôi sẽ giết em." Lúc cô muốn đánh hư đứa bé, lòng của anh vô cùng đau đớn.
"Người tổn thương nó không phải là tôi, mà là anh." Hai mắt của Mặc Tiểu Tịch đẫm lệ mờ mịt nhìn anh, cô tự nói với mình không được khóc trước mặt anh, tuyệt đối không được, nhưng, trái tim của cô rất đau, rất đau, cô không có cách nào khống chế.
Đây là lần đầu tiên anh thấy cô khóc thương tâm như vậy, nước mắt giống như từng giọt trân châu lạnh buốt, đánh vào ngực anh, anh thật sự rất ghét nước mắt của cô, muốn đưa tay ra lau nước mắt cho cô.
Nhưng cuối cùng anh vẫn không làm vậy, chỉ lạnh lùng ném ra một câu: "Không được làm tổn thương nó! 9 tháng sau, em muốn xử lý thế nào, tuỳ em!"

Chương 32: Thật sự muốn cô chết!

Chương 32: Thật sự muốn cô chết!

Anh thật sự muốn cô chết, đây là cảm nhận đau đớn nhất từ đáy lòng của Mặc Tiểu Tịch.
“Nếu em dám bò ra, tôi sẽ ném lại vào trong, ai cũng không được phép cứu.” Tập Bác Niên đứng đó một lúc, xoay người vào nhà, nhìn về phía người giúp việc đứng ở một bên, lạnh lùng nói.
“Vâng, vâng.” Người giúp việc sợ hãi trả lời không ngừng, tiên sinh hôm nay làm cho bọn họ cảm thấy thật đáng sợ.
Sắc trời sắp tối.
Tập Bác Niên lập tức đi lên lầu. Ninh Ngữ Yên theo phía sau, vặn cửa thư phòng, mới phát hiện đã khóa, hôm nay anh thật sự muốn giết chết Mặc Tiểu Tịch sao? Mặc Tiểu Tịch chết đi cô ta cũng không tội nghiệp, nói thật, cô ta chỉ mong sao con tiện nhân này biến mất, nhưng giết người phải đền mạng, cô ta không thể để chồng của mình trở thành tội phạm giết người,
cô ta thong thả đi xuống lầu, suy nghĩ xem nên xử lý thế nào, mới có thể làm cho Mặc Tiểu Tịch sống sót, rất nhanh trong đầu đã nảy sinh ra một kế, cô ta cầm điện thoại gọi đến một dãy số: “A lô, là Ngụy Thu Hàn phải không?”
“Là tôi.” Ngụy Thu Hàn đang ở trong quán bar mua say, đã nhiều ngày vẫn chưa gượng dậy nổi, từ sau khi trở về từ Alaska, vẫn luôn như vậy, cả công ty cũng không muốn đến, tin tức cũng không muốn nghe, mỗi ngày đều đắm mình trong quán bar, thậm chí nhà cũng không muốn về.
“Nghe này, bây giờ Mặc Tiểu Tịch đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, anh lập tức đến nhà họ Tập một chuyến đi, đây chính là cơ hội tốt để làm anh hùng cứu mỹ nhân, nói không chừng còn có thể kéo được trái tim của cô ta về lần nữa.”
Ngụy Thu Hàn đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, đột nhiên thức tỉnh: “cô nói cái gì? Xảy ra chuyện gì hả? Tại sao lại nguy hiểm đến tính mạng?”
“Thay vì lãng phí thời gian nghe tôi nói, không bằng anh tự mình đến đây nhanh đi, anh chậm trễ một giây, cô ta sẽ càng chịu nhiều khổ sở hơn, tới hay không tùy anh.” Ninh Ngữ Yên quyết đoán cúp điện thoại, cô chắc chắn anh nhất định sẽ đến.
Ngụy Thu Hàn ngẩn người nhìn vào điện thoại, một giây sau, điên cuồng xông ra ngoài.
Bầu trời, từ màu xám trắng, dần trở nên tối đen.
Trong thư phòng, Tập Bác Niên đứng ở cửa sổ, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang lạnh run trong đài phun nước, anh nhớ đến chuyện Vân Noãn nhảy từ lầu cao xuống, ngã trên mặt đất, máu chảy đến bên chân anh, đôi mắt mở to, trên khóe mắt vẫn còn lưu lại nước mắt, cho đến bây giờ những lúc anh nhắm mắt lại, vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc kia.
một mạng đền một mạng, không có gì tốt hơn, nhưng tại sao, nghĩ đến người phụ nữ đáng xuống địa ngục kia cũng chết trước mặt mình, anh lại đau khổ khôn cùng, đôi mắt từ từ bị phủ một lớp sương mù, xua không tan, tan không được.
Bên ngoài cửa sắt của nhà họ Tập, một chiếc xe màu đen chạy vào.
Nghe được tiếng xe ngoài cửa, Ninh Ngữ Yên nhanh chóng đứng dậy, Tập Bác Niên nhìn thấy chiếc xe ở dưới lầu, sương mù trong mắt tan biến, sắc bén giống như mũi tên, sao Ngụy Thu Hàn lại đến đây, anh rời khỏi cửa sổ, bước nhanh xuống lầu.
Mặc Tiểu Tịch bị nước lạnh bào mòn từ đầu đến chân đã gần một giờ, cô đã không còn cảm giác, một chút ý thức còn lại cũng thúc giục cô buông xuôi, bởi vì quá đau khổ.
Ngụy Thu Hàn bước xuống xe nhìn thấy cảnh này, thật sự vô cùng sợ hãi: “Tiểu Tịch…”
Anh ta xông tới đài phun nước, không chút nghĩ ngợi liền nhảy vào, kéo cô từ bên trong ra, ôm lên bờ: “Người đâu, mau tới đây, có khăn lông không?” Anh ta đau lòng sờ vào mặt cô, vô cùng hoảng hốt.
một bóng đen lướt qua mọi người, mạnh mẽ ôm Mặc Tiểu Tịch từ trong tay của Ngụy Thu Hàn qua: “Ngụy tổng, anh phá hư trò chơi thú vị của tôi rồi, bây giờ mời anh về đi.”
Ánh mắt của anh hướng về phía bảo an ra lệnh, bọn họ lập tức bước lên, chế ngự Ngụy Thu Hàn, dắt anh ta ra khỏi biệt thự.
“Tập Bác Niên, anh tiếp tục như vậy thì cô ấy sẽ chết, xin anh hãy buông tha cho cô ấy đi.” Ngụy Thu Hàn vùng vẫy gào thét, anh ta không hy vọng xa vời là cô có thể trở về bên cạnh mình, chỉ hy vọng cô có thể sống thật tốt.

Chương 31: Bị Ném Vào Đài Phun Nước

Chương 31: Bị Ném Vào Đài Phun Nước

Nhưng cô căn bản không biết Tập Vân Noãn là ai!
Ninh Ngữ Yên nói cho cô biết tin tức này, làm cô vô cùng kinh hãi, cô dường như đã thử dò xét tất cả ngọn nguồn của sự việc.
"Ninh tiểu thư, Tập Vân Noãn là ai?diễn-đàn-lê-quý-đôn Tại sao cô lại nói là do tôi hại chết?" Mặc Tiểu Tịch lo lắng hỏi, cái tên Tập Vân Noãn này, trước đó cô đã nghe Tập Bác Niên nói qua.
Ninh Ngữ Yên dừng lại, buông tay ra, chế nhạo: "Cô cứ tiếp tục giả bộ ngu ngốc đi, nhưng không thừa nhận không có nghĩa là không có chuyện gì."
Suốt một ngày, Mặc Tiểu Tịch đều suy nghĩ về chuyện này, không được! Cô nhất định phải biết rõ,diễn-đàn-lê-quý-đôn, cô không thể vô duyên vô cớ gánh trên lưng tội danh hại chết người, cô làm người luôn ngay thẳng, ghét nhất là bị người khác vu oan cho cô.
Giống như người họ Tập kia, có thể là chị gái hoặc là em gái, những chuyện này người giúp việc chắc hẳn phải biết đôi chút.
"Cái đó, có thể làm phiền cô một chút không?" Cô gọi nữ giúp việc đang dọn dẹp lại.
Nữ giúp việc ném cho cô một cái nhìn xem thường: "Có chuyện gì thế? Tôi còn rất nhiều việc."
Mặc Tiểu Tịch nắm chặt cơ hội và hỏi: "Có phải nhà họ Tập có một vị tên là Tập Vân Noãn hay không?"
Nói đến tên này, sắc mặt của nữ giúp việc trở nên trắng bệch: "Nhị tiểu thư đã qua đời, cô đừng vô lễ với linh hồn của người chết." Nói xong, lập tức rời đi.
Tuy người giúp việc chỉ nói hai câu, nhưng đã đủ, Tập Vân Noãn quả thực là em gái của Tập Bác Niên, còn về phần cái chết của cô ấy tại sao có liên quan đến cô, cô thật sự không hiểu.
Có lẽ ở trong phòng của cô ấy, có thể tìm ra một chút đáp án!
Nói là làm ngay, Mặc Tiểu Tịch sải bước lên cầu thang, tìm một lúc lâu, mới tìm được phòng của Tập Vân Noãn,diễn-đàn-lê-quý-đôn, bên trong không nhiễm một hạt bụi, cách bài trí tràn ngập mùi nữ tính, xem ra mỗi ngày đều có người dọn dẹp.
Trên tủ đầu giường, đặt một tấm hình, bên trong là một cô gái có mái tóc bobo, cười vô cùng ngọt ngào.
Cô ấy chính là Tập Vân Noãn sao? Mặc Tiểu Tịch khom lưng cầm lấy tấm hình.
"Em ở trong này làm gì hả?" Một tiếng hét giận dữ từ cửa truyền đến, làm tay của Mặc Tiểu Tịch run rẩy, khung hình rơi xuống đất, vỡ tan, người ở bên trong, mặt mũi hình như cũng bóp méo, trở nên rất đáng sợ.
Khí lạnh làm cho bước chân của Mặc Tiểu Tịch vô thức lui về phía sau: "Tôi không cố ý, thật xin lỗi..." Cô nhìn xuống đất, thật tâm nói xin lỗi.
Tập Bác Niên giật mình nhìn khung hình vỡ vụn, tức giận phun trào lên phút chốc, đi đến ngồi xổm xuống nhặt tấm hình lên, lấy thuỷ tinh đã vỡ phía trên ra: "Vân Noãn, em đừng giận, ngày mai anh hai sẽ mua khung hình đẹp hơn cho em, có được không?"
Mặc Tiểu Tịch chưa từng nhìn thấy bộ dạng dịu dàng như vậy của anh, nói chuyện với tấm hình, trong mắt tràn đầy yêu thương và buồn bã.
Tập Bác Niên cất kỹ tấm hình, nhìn về phía Mặc Tiểu Tịch,diễn-đàn-lê-quý-đôn, trong mắt nổi lên bão táp như muốn huỷ diệt tất cả: "Mặc Tiểu Tịch, em thật đáng chết." Anh nắm lấy quần áo của cô, kéo ra khỏi phòng, kéo xuống lầu.
Người giúp việc và Ninh Ngữ Yên nhìn thấy bộ dạng Diêm La của Tập Bác Niên, ai cũng không dám bước lên.
Anh lạnh lùng kéo cô ra đến bên cạnh đài phun nước, ném vào trong nước: "Em đi chết đi, một mạng đền một mạng, đây mới là cách giải quyết tốt nhất." Giọng nói của anh lạnh lẽo mà vô tình, đôi mắt đen nhánh không có một tia sáng.
"A..." Cả người của Mặc Tiểu Tịch chìm trong nước, bị ép uống vào miệng hai ngụm nước lớn, vùng vẫy nổi lên mặt nước.
Nhưng ngay sau đó nước phía trên giội xuống, thiếu chút nữa làm cho cô ngạt thở, sức nước to lớn gần như quật ngã cô vào trong nước, cô ra sức đi về phía trước, muốn rời khỏi.
Tay vừa đụng đến thành đá hoa cương của đài phun nước, đã bị một bàn chân to đá trở lại trong nước.

Chương 28: Không Học Được Một Chút Thông Minh

Chương 28: Không Học Được Một Chút Thông Minh

Khi tin tức Thiên Dã cứu Mặc Tiểu Tịch từ trong buổi tiệc ra ngoài được tung lên, thì dẫn đến một đợt sóng lớn, phải biết rằng đây không phải ai khác, mà là siêu sao Thiên Dã, đối tượng cũng không phải là một người phụ nữ bình thường, mà là nữ chính đứng đầu các đề tài gần đây, Mặc Tiểu Tịch!
Lúc trứng thối và hoa sen trắng đặt cùng một chỗ, sẽ dẫn đến phản ứng theo bản năng của mọi người, đó là điều có thể tưởng tượng được.
Cho nên, sau khi Thiên Dã vừa xuất hiện ở nơi công chúng, các phóng viên vẫn không biết mệt muốn moi ra mối quan hệ giữa anh và Mặc Tiểu Tịch, tuy người đại diện đã giúp trả lời một số vấn đề, nhưng các phóng viên vẫn không buông tha cho anh.
Anh giống như một viên ngọc hoàn mỹ, không tìm thấy một chút tì vết hay khe hở nào, muốn moi ra xì căng đan cũng không dễ, lần này cuối cùng cũng có lý do mang chuyện bé xé ra to, đương nhiên sẽ cắn chết không rời.
Vì thế cũng không ngần ngại đào sâu ba thước, để tìm quá khứ của anh và Mặc Tiểu Tịch, may mà, bên cô nhi viện che giấu vô cùng chặt chẽ, sau khi Thiên Dã được nhận nuôi, thì không lâu sau đã ra nước ngoài, ngoại trừ việc Mặc Tiểu Tịch cũng ở cô nhi viện ra, không tìm thấy bất kỳ mối quan hệ mờ ám nào giữa bọn họ.
Tập Bác Niên cũng điều tra ra mọi chuyện, thì ra là thanh mai trúc mã, thảo nào cô lại căng thẳng như vậy.
Buổi chiều, Mặc Tiểu Tịch không có chuyện gì để làm, chỉ nằm trên giường ngủ.
Trong lúc mông lung, cảm thấy có một đôi tay lạnh lẽo mò vào trong chăn, cô hơi hoảng hốt, vội vàng mở mắt.
Một khuôn mặt đẹp trai phóng đại trước mắt cô, cô có thể nhìn thấy vẻ lạnh lùng của anh, đường nét rõ ràng, hơi thở nam tính nóng rực áp về phía cô.
"Anh có việc gì sao?" Mặc Tiểu Tịch tránh né hơi thở của anh, lông mày cau lại.
Vẻ mặt của cô dường như vô cùng chán ghét, làm cho Tập Bác Niên rất đỗi không vui: "Em nói gì? Chẳng lẽ em nghĩ, tôi cho em ở lại nhà tôi, là để em mỗi ngày trốn trong phòng sao? Đã lâu không muốn em, em có muốn tôi không?"
"Một chút cũng không muốn, anh làm tôi cảm thấy vô cùng ghê tởm." Mặc Tiểu Tịch không do dự nói.
Vẻ mặt của Tập Bác Niên cứng đờ: "Mặc Tiểu Tịch em thật sự là không học được một chút thông minh nào, còn muốn nhào tới đánh tôi lần nữa sao? Dám nói tôi ghê tởm, hôm nay tôi sẽ để em cảm thấy thế nào là ghê tởm đến tột cùng."
Anh xốc chăn của cô lên, phát hiện trên người cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ, hai chân mịn màng thon thả làm máu trong người anh sôi sục, bụng dưới nhanh chóng căng lên, đã lâu anh không có đụng vào cô, nhớ lại vui sướng kích thích trên người cô, làm cho anh không nhịn nổi, anh muốn lập tức đoạt lấy cô, thật sâu.
Dưới ánh mắt sói lang của anh, trong lòng của Mặc Tiểu Tịch bắt đầu hoảng hốt: "Tập Bác Niên, tôi khuyên anh không nên đụng vào tôi, Ninh Ngữ Yên sẽ nhanh chóng trở về, trên thế giới này không có người phụ nữ nào thật sự rộng lượng đến mức có thể chia sẻ chồng cô ta với người phụ nữ khác đâu."
"Haha..." Tập Bác Niên vuốt ve hai chân cô: "Em nghĩ tôi đến giờ này, là vì muốn tránh mặt cô ta sao? Em quá coi thường tôi rồi, tôi đã dẫn em về nhà chơi đùa, sao còn phải sợ cô ta mất hứng."
Anh rút tay về, đứng lên cởi quần áo, từng cái từng cái một, ung dung tao nhã cởi ra, thân hình cao lớn và cường tráng, giống như phơi bày một tác phẩm nghệ thuật.
"Anh..." Sắc mặt của Mặc Tiểu Tịch trắng bệch, cô không muốn làm với anh, nhớ tới những tiếng buổi tối nghe được, cô cảm thấy buồn nôn: "Tập Bác Niên, cái kia của tôi đã tới, không thể cùng với anh..."
"Thật sao? Để tôi kiểm tra xem." Anh cúi đầu sờ soạn bắp đùi của cô.
"Anh cút ngay cho tôi, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của anh chạm vào tôi." Mặc Tiểu Tịch vô thức mắng chửi, đẩy tay anh ra.
Sắc mặt của Tập Bác Niên tái mét, giận dữ xé rách váy ngủ trên người cô: "Đừng chạm vào em?, vậy hôm nay tôi muốn dùng đôi tay này sờ khắp người em, em có tư cách gì ghét bỏ tôi? Đồ kỹ nữ thối tha, em là thứ gì mà chê tôi dơ bẩn." Cảm nhận được ác cảm cô đối với mình, trong lòng anh rất khó chịu, giống như có một bàn tay vô hình đang quấy nhiễu trong lòng anh.
"Cho dù tôi là thứ gì cũng tốt hơn là thứ ngựa đực như anh, đúng là tôi chê anh ghê tởm, chê anh bẩn thỉu, nhìn thấy anh, tôi cũng muốn ói, anh là một thằng khốn nạn, đốn mạt." Mặc Tiểu Tịch hung hăng phản kích, trái tim của cô đã bị chọc thủng một lỗ, cho nên cần phải tận sức phản kích.