-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Chương 61: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (18)

Chương 61: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (18)

Hoooó hoéttttt
Ở phía xa xa trong rừng vọng đến một tiếng gầm rú thật lớn, âm thanh hỗn loạn này từ khoảng cách khá xa truyền tới, rõ ràng là cảm thấy vẫn còn cách khá xa, nhưng tiếng động lại khiến cho người ta hoảng sợ.
Úy Trì Hi bỗng chốc hoảng hốt! “Á! Đó là cái gì vậy?” Cô đột nhiên dừng lại.
“Đừng sợ.” Úy Trì Thác Dã nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, chân mày theo thói quen cau lại.
Hoooó hoéttttt
Sau đó, tiếng gầm rú lại truyền đến thêm lần nữa, cảm giác được âm thanh này đang càng lúc càng ép lại gần, khiến cho rừng cây bị chấn động rung lên xào xạc.
“Đó là voi!” Anh có thể nhận ra tiếng gầm này, “Không sao, bình thường voi sẽ không dễ dàng muốn tấn công người.” Anh xoa dịu sự căng thẳng trong lòng cô. Ở Thailand, voi là một biểu tượng của sự may mắn. Anh đã từng nghe nói, trong rừng rậm Thailand, thường xuyên xuất hiện từng đàn voi đi lại, thật không ngờ là bọn họ có cơ may được gặp, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Nếu như đây là thời kỳ động dục thì voi rất dễ bị kích thích và nổi giận đến mất kiểm soát.
“Tìm chỗ trốn trước đã!” Anh gắng gượng bả vai đang đau đớn, nắm lấy tay cô nhanh chóng trốn vào trong một lùm cây.
Hoooó hoéttttt
Tiếng voi gầm càng lúc càng gần, những bước chân nặng trịch đạp xuống rầm rầm làm rung chuyển mặt đất, quét qua rừng cây kêu lên xào xạc.
Cô cũng bị chấn động đến choáng váng, ngồi núp trong lùm cây mà toàn thân khẽ run lên, vòng tay đang ôm lấy eo anh càng lúc càng thít chặt, đầu móng tay cũng đã bấm sâu vào da thịt anh. Anh cố nén bị cô nhéo ở eo đau điếng, trong lòng thầm thở dài, cô nhỏ này thì ra lại nhát gan đến vậy.
Tiếng giậm chân của đàn voi đang đến gần. Cô mở to đôi mắt đen láy, chờ đợi con quái vật khổng lồ kia xuất hiện.
Hoooó hoéttttt
Đến đây, đến đây! Hỡi loài động vật trên cạn lớn nhất trái đất a!
Hoooó hoéttttt….. Hoooó hoéttttt
Con voi phe phẩy đôi tai giống như hai chiếc quạt nan, vung vẩy cái mũi dài ngoằng của mình, nện xuống những bước chân nặng ngàn cân, khoan thai đi đến.
Đừng bao giờ nói cô nhát gan nha, tâm trạng cô đang vừa hồi hộp lại vừa phấn khích, lần đầu tiên tận mắt được nhìn thấy một con voi sống động thật sự a.
Cô rướn cao cổ, bấu lấy eo anh càng thêm sâu, làm cho ấn đường của anh lại càng thêm nhíu chặt…
Oh My God! Khi những con voi đến gần thì bọn họ mới phát hiện ra không thể ngờ là theo phía sau còn có cả một đàn voi thật dài. Úy Trì Thác Dã nhanh chóng đè đầu cô xuống thấp. Chính anh cũng bị đàn voi này làm cho hoảng sợ. Quanh năm sống trong thành phố, chưa từng được nhìn thấy qua một đàn voi vừa nhiều lại vừa khổng lồ thế kia. Cho dù thế nào, bọn họ cũng không thể trêu vào, chỉ có thể trốn tránh.
Hoooó hoéttttt….. Hoooó hoéttttt
Liên tiếp từng con voi một đi qua bên người bọn họ. Bọn họ cúi đầu thật thấp, cố giấu kín thân thể mình, nghe tiếng bước chân đàn voi nện xuống đất, giống như tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực! Chấn động khiến người ta hốt hoảng.
Hoooó hoéttttt….. Hoooó hoéttttt
Tiếng gầm càng lúc càng xa, tiếng bước chân cũng đã đi xa dần…
Qua một lúc lâu, khu rừng cũng đã yên tĩnh lại như cũ, Úy Trì Hi ngột ngạt ngẩng đầu, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Đi hết chưa —— “
Ở giây tiếp theo, tiếng nói của cô bị lòng bàn tay to lớn của Thác Dã bịt kín lại.
Phì một tiếng!
A..A..A
Tiếp theo là tiếng thét chói tai của Úy Trì Hi! Đột nhiên cô cảm thấy đầu choáng mắt hoa, còn chưa hiểu được có chuyện gì xảy ra, liền cảm thấy mình giống như bị bay lên! Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.
“Hi!” Anh hét lớn! Đáng chết, bọn họ vẫn bị chúng phát hiện!
Một chú voi con đi ở sau cùng, đã phát hiện thấy bọn họ! Vươn cái mũi dài cuốn lấy cô lôi ra ngoài.
“Thả ta xuống mau!” Cô thở hổn hển, chạm vào bộ da xù xì quấn chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô, thì mới biết đó là chiếc vòi voi!
Chúa ơi, cô không phải đen đủi đến vậy chứ! Ai ya, người ta chỉ cần vẩy mũi một cái là đã có thể ném cô bay ra xa rồi.
“Con phải cố gắng vỗ về nó!” Thác Dã lo lắng nhìn cô hét lớn.
“Ồ!” Cô hít vào thở ra thật chậm, thật sâu, cố làm ình bình tĩnh lại, đưa tay vuốt ve nhè nhẹ chiếc mũi voi, sau đó quay đầu lại, nhìn thấy một con vật thật to lớn. Ôi, mặc dù không lớn bằng con voi đầu đàn, nhưng nếu đem so với cô thì vẫn rất khổng lồ. Cô bạo gan đưa tay vỗ vỗ cái ‘Mũi’ của nó, khuôn mặt mỉm cười dịu dàng, “Ngoan nha, đừng đùa chị nữa, chị không thích đùa như vậy.”
Cái vòi voi đang quấn lấy Úy Trì Hi giống như cũng có linh tính. Thật ra nó chỉ là một chú voi con, bản tính trẻ con, giống như hiểu được lời của cô, rống lên một tiếng, rồi lại đem cô quăng lên một vòng. Nó rất thích chị gái, đùa với chị gái rất vui, làm gì nó nào!
“Này, oái —— con voi… thối! Mày thả… Tao ra.. dừng…lại mau!” Giọng nói của cô bị ngắt quãng, xoay một vòng lại một vòng làm đầu óc cô choáng váng, não cô căng ra, ô ô ô, sao con vật này lại xem cô giống một cái đĩa xoay thế này!
Cơn giận bộc phát, cô liền bất chấp tất cả, ở trên không vung chân đá loạn xạ.
Úy Trì Thác Dã đứng bên cạnh, thấy vậy bị dọa đổ đầy mồ hôi lạnh, muốn tiến lại cứu cô, nhưng không có cách nào tới gần được, sợ nó vẫy mạnh một cái sẽ hất tung cô lên tận chín tầng mây: “Úy Trì Hi! Con không muốn sống nữa có phải không!”
Hoooó hoéttttt
Chú voi con dường như bị cô đá đau, trầm giọng kêu lên đau đớn. Đôi mắt chớp chớp, lỗ mũi thở phì phì, cô nhìn lại có chút không đành lòng. Haizz! Da thịt nó thô cứng như vậy, thì làm sao có thể bị đôi chân trắng nõn thon dài của cô đá đau chứ.
“Thôi được rồi, em thả chị xuống, chị sẽ không đá em nữa.” Trái tim nhỏ bé của cô mềm nhũn ra, chu môi nói.
Chú voi con cũng bình tĩnh lại, xem ra cô đã có thể giao tiếp được với nó. Nó dùng vòi cuộn cô lại rồi nâng cô lên quá đầu, ý bảo cô hãy leo lên lưng nó đi.
Úy Trì Hi mơ mơ hồ hồ, vẫn không hiểu có chuyện gì, nghĩ là nó lại muốn đùa với cô, há to miệng mắng: “Cái tên to xác ngốc nghếch này, không chịu giữ lời hứa!”
Con bé này đang nghĩ gì vậy?! Voi mà nói chữ tín cái gì chứ? Úy Trì Thác Dã thấy vậy, lập tức hét lên: “Có thể là nó muốn con leo lên trên lưng nó đó, con đừng lộn xộn nữa!” Cô nghĩ anh mấy ngày nay bị dọa cho khiếp sợ còn ít hay sao?
“Hả.” Cô nghe xong, nhanh chóng thu hồi lại ý nghĩ muốn co chân lên đá, cười xòa nói, “Muốn chị ngồi lên lưng em sao?”
Hoooó hoéttttt, nó ngâm lên một tiếng, có lòng tốt mà còn bị đá chứ.
Úy Trì Hi cẩn thận nắm chặt cái vòi voi, rồi từ từ trèo qua, mảnh vải quấn quanh mông đã bị dồn lại một đống, một nửa bộ ngực sữa cũng bị lộ hết ra ngoài! Chết tiệt, mỗi lần gặp phải con thú nào cô cũng đều bị lột trần a! Cảm xúc của cô quá khoa trương ư? Hay mọi con vật đều không kháng cự được sự quyến rũ của cô vậy?

Chương 60: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (17)

Chương 60: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (17)

“Fuck đồ con hoang! Xéo ngay!”
Một giọng quát khủng khiếp trong mơ đánh thức giấc ngủ say của Úy Trì Thác Dã! Anh hoảng hốt mở mắt ra, trên trán toát mồ hôi lạnh.
Liếc nhìn xung quanh, đều là rừng cây xanh um tươi tốt, ánh nắng mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, tiếng chim hót véo von trên cành.
Đột nhiên, trong lòng chợt có gì đó nhúc nhích, là con bé!
Anh cúi đầu nhìn người con gái đang nằm gọn trong lòng anh, đôi mắt đen kịt hiện lên một tia ấm áp.
Nhớ lại ngày hôm qua, trong lúc mơ mơ màng màng dường như có người vác anh trên lưng, dọc đường còn không ngừng réo gọi, giống như sợ anh sẽ không nghe thấy, làm cho anh đau hết cả đầu.
Con bé này thân thể thì gầy đét, nhưng không ngờ lại có sức lực lớn đến vậy, lại có thể vừa khiên vừa kéo cơ thể cao 1m86 của anh tới được nơi này.
Anh thoáng nhìn qua vết thương đã được cô băng bó lại cho, thật là rối tinh rối mù, tầng tầng lớp lớp, cô cho anh là xác ướp ư?
Trong lòng lặng lẽ dâng lên một niềm xúc động, tuy rằng ngày hôm qua ý thức rất mơ hồ, nhưng anh vẫn nhớ mang máng, chính cô đã cẩn thận giúp anh gắp viên đạn ra, băng bó vết thương, mớm thức ăn cho anh…
Anh đang cố gắng nhớ lại, nhưng mà những lời cô nói sau khi anh hôn mê thì lại hoàn toàn không nghe thấy gì hết.
Kỹ năng sinh tồn trong thiên nhiên hoang dã của cô đã khiến cho anh kinh ngạc, thì ra cô bé con của anh đã sớm trưởng thành rồi.
Chậc chậc, nước miếng thì vẫn còn nhiễu lên bờ ngực trần của anh, xem ra tật xấu này vẫn không đổi được.
“Ưm.” Cô khẽ ngâm lên, xem ra cũng sắp thức dậy rồi.
Ai đang cười cô? Úy Trì Hi cảm giác phía trên đỉnh đầu có giọng cười hướng xuống cô, sau đó cô lập tức tỉnh dậy.
Mở đôi mắt mơ mơ màng màng của mình, chớp chớp hai cái, dáng vẻ cực kỳ đáng yêu.
“Dậy rồi? Bé con.”
Trên đỉnh đầu vọng xuống một giọng nói khàn khàn trầm đục, Úy Trì Hi dụi dụi mắt, đầu óc tỉnh táo lại: “A! Người, người tỉnh lại rồi.” Cô mừng rỡ kêu lên, nhìn thấy anh bình yên vô sự, cô hạnh phúc vô cùng.
“Ừ.” Anh thản nhiên mỉm cười, đôi gò má trên khuôn mặt tái nhợt ửng hồng, không còn giống dáng vẻ thâm trầm nghiêm nghị thường ngày của anh nữa. Dáng vẻ đẹp trai khiến người ta choáng váng, gần như làm cho cô nhìn đến ngây ngốc.
“A, người cười lên thật xinh đẹp.” Lời vừa nói ra, mặt của cô ngay lập tức hiện ra vẻ lúng túng, hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình. Sao cô lại có thể lỡ lời như vậy, dáng vẻ của một người đàn ông đã lăn lộn trong giới xã hội đen mấy chục năm nay làm sao có thể dùng đến hai từ ‘xinh đẹp’ để mô tả được cơ chứ? Má ơi.
Mà anh, quả nhiên sắc mặt trong chớp mắt trở nên xanh mét, à, tuy rằng vẫn còn rất yếu: “Úy Trì Hi!” Anh nghiến răng nghiến lợi trèo trẹo.
“Hì hì.” Cô lè lưỡi nghịch ngợm, sau đó chu môi trách móc, “Người ta rất ít khi được nhìn thấy người cười nha, mười mấy năm qua đều trưng ra vẻ mặt giống như ăn ‘phân’ vậy.”
Oái, biểu tình lúc này càng giống như đang bị ăn ‘phân’ hơn. Cô biết là phải nhanh chóng đổi sang chủ đề khác, quan tâm lo lắng hỏi: “Người cảm thấy có khá hơn chút nào không?”
“Quấn ta lại xấu xí như vậy, sao có thể tốt được đây.” Anh nhíu mày, lỗ mũi phun ra phì phì tức giận, xem chừng vẫn còn đang vướng mắc cái từ ‘xinh đẹp’ lắm đây. Shit, Úy Trì Thác Dã anh tung hoành giang hồ đã nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên bị người khác miêu tả ‘thật xinh đẹp’, điều này tiêu biểu cho cái gì, gay sao?
“Á…” Úy Trì Hi xấu hổ cười gượng, đúng là xấu xí thật. Ai bảo quần áo của anh chất lượng quá tốt, xé rách thật không dễ dàng. Hơn nữa còn bị ngâm trong nước biển đến nhăn nhúm, lại thêm loang lổ vết máu, không xấu mới là lạ.
Mọi chuyện đều do lỗi của cái con khỉ chết tiệt kia, đang yên đang lành đi trộm quần áo của cô, còn trộm đi hết sạch sành sanh, đúng là tiểu nhân không phẩm chất, không đạo đức, ừ, tiểu hầu, oái, dường như tuổi cũng không còn nhỏ nữa mà là một con khỉ già.
Nhưng dù có thế nào thì cô cũng đã cứu anh, anh còn dám chê cô băng bó xấu xí?
“Người nói đúng lắm, thiệt là làm ơn mắc oán, hở một chút là bên này thì bị thương bên kia lại bị súng bắn, cũng không sợ dọa chết người ta!” Nói xong, cô bỗng nhiên cảm thấy giọng như bị tắc nghẹn lại. Anh xem như đã sắp chết, xem như cô có phải chạy xuống chỗ Diêm Vương kiện cáo cũng nhất định phải túm anh trở về. Anh còn nợ cô rất nhiều, Diêm Vương có hỏi tới, cô giải bày cũng đúng lý hợp tình, đó là, khoản nợ ân tình mười mấy năm, còn chưa đủ nhiều ư.
“Hỗn loạn trong giới xã hội đen, là chuyện bình thường.” Anh nhẹ nhàng nói bâng quơ, nhìn thấy mắt cô rưng rưng, tim anh tức khắc mềm xuống.
“Hôm qua, lúc băng bó cho người, người ta đã đếm thử số vết sẹo trên lưng người, có đến mười một vết!” Cô trợn to đôi mắt ngập nước, lớn tiếng la lên. Con mẹ nó, hai lần lên giường với anh, đều là một mảnh tối đen, giống như là đang vụng trộm vậy. Cũng khó trách cô đã luôn thắc mắc tại sao khi sờ vào lưng anh lại thấy quá sần sùi như vậy, sờ vào thấy gồ ghề lồi lõm rất quái lạ. Ngày hôm qua nhẩm đếm, có đến mười một vết sẹo cũ! Nhìn thấy vậy cô đau lòng muốn chết, anh cũng không biết tự bảo vệ mình sao?
“Không sao mà, bé ngoan, không phải nói đàn ông nếu có sẹo thì càng nam tính sao?” Anh cưng yêu chìu chuộng vuốt vuốt mái tóc rối bời của cô, cười nói, “Nhìn con kìa, bẩn thỉu giống như một tên ăn mày vậy.”
“Có tên ăn mày nào xinh đẹp mê người thế này không?” Cô chu môi, cố gắng ưỡn bộ ngực đang được quấn lại nhờ mảnh vải xé ra từ quần áo anh, tay đung đưa mái tóc, làm ra bộ dạng muốn trêu ghẹo anh.
“Đúng vậy, tên ăn mày xinh đẹp mê người của tôi, bây giờ có nên đi tìm chút gì để ăn, rồi sau đó nhanh chóng lên đường không?” Trong mắt anh tràn ngập ý cười, tiếp theo là ôm cô vào lòng.
“Á, người không cần nghỉ ngơi thêm một lát nữa sao?” Cô ngơ ngác để mặc anh ôm đứng dậy. Cho dù anh đang bị thương, nhưng sức lực vẫn còn là rất tốt, hơn nữa khả năng phục hồi cũng thật đáng kinh ngạc.
“Không, trong vòng hai ngày nếu không về nước, trong bang sẽ rất lộn xộn.” Ấn đường anh nhíu chặt lại, nếu tiếp tục không quay trở về, Xích Long bang chỉ sợ là hỗn loạn cả lên.
“Vâng, để người ta đỡ người.” Cô gật gật đầu. Từ nhỏ đến lớn ở bên anh, ảnh hưởng to lớn của anh đối với Xích Long bang, thậm chí là với cả toàn bộ giới xã hội đen, từ lâu cô đã hiểu rõ. Lần này anh bị ám sát, đây đã không phải là chuyện nhỏ nữa rồi!
Trong đầu một lần nữa hiện lên viên đạn bạc, lẽ nào…
Cô hít sâu vào một hơi, cố gắng quăng đi những suy nghĩ đáng sợ trong đầu này, chống đỡ cánh tay anh: “Chúng ta đi hướng nào đây?”
“Con xem phía trước có cây đại thụ kìa, nơi mà cành lá rậm rạp nhất chính là hướng nam, chúng ta tất nhiên phải đi hướng nam.” Trong lòng anh thầm tính toán, đảo Phuket rất gần Malaysia, Hắc Cẩu ở Thailand tất nhiên sẽ lại phái người tiếp tục truy sát anh. Anh nhất thiết phải đi đường vòng.
“À.” Cô là một đứa rất dốt địa lý, cảm nhận về phương hướng là siêu cấp kém. Cô tình nguyện tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của anh, giống như một cô vợ nhỏ xem chồng là trời, cô trộm cười khúc khích.
Nhưng mà, cô đã mất tích hai ngày, bọn Tiếu Tiếu sẽ không tìm cô đến lật tung trời đất lên đấy chứ.

Chương 58: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (15)

Chương 58: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (15)

“Hòn ngọc biển Andaman” của đảo Phuket thực sự là một địa điểm đáng để tham quan du lịch. Nó có một bãi biển rộng tuyệt đẹp không gì sánh bằng. Nơi đó trải dài một bờ cát trắng tinh nguyên sơ, mỗi bãi biển đều có lợi thế và sức mê hoặc của riêng mình. Dưới ánh nắng mặt trời, tầng tầng lớp lớp những con sóng nhỏ đánh vào bờ biển Andaman xủi bọt trắng xóa.
Hộc
Đột nhiên một loạt âm thanh khuấy nước, tạo thành những con sóng nhỏ xô vào bờ, sau đó trên mặt biển hiện ra hai bóng người.
Cuối cùng, bọn họ cũng bơi được vào bờ.
“Hi, chúng ta lên bờ rồi…” Úy Trì Thác Dã há miệng thở dốc, giọng anh run rẩy, đầu lưỡi như bị ríu lại “Hi?” Anh cúi đầu nhìn cô gái đang được ôm chặt trong ngực, sắc mặt cô trắng bệch, chết tiệt! Cô đã bị hôn mê rồi!
Tim anh đập thùm thụp, môi trắng bệch, từng giọt nước biển chảy men theo khuôn mặt cương nghị của anh. Sắc mặt làm cho người ta sợ hãi, cắn răng gắng gượng chút hơi tàn, ôm lấy cô bơi về phía bãi biển.
“Úy Trì Hi! Con tỉnh lại cho ta!” Anh gầm lên thống thiết, anh không cho phép cô chết!
Hai mắt Úy Trì Hi vẫn nhắm nghiền. Ánh nắng mặt trời rọi xuống thân thể trần truồng của cô. Nụ hoa phấn hồng quyến rũ mời gọi, làn da trắng nõn lấm tấm vài giọt nước giống như được mạ lên một lớp bạc lấp lánh động lòng người, đâm vào mắt anh. Anh không muốn cô trông giống như một con rối gỗ bị đứt dây, không còn chút sức sống.
Úy Trì Thác Dã bồng cô đặt lên trên bờ cát, mặt cát nóng làm bỏng rát tấy đỏ da thịt sau lưng cô. Anh dùng tay ấn xuống ngực cô, bắt đầu tiến hành các biện pháp cấp cứu.
Anh không còn tâm trí để thưởng thức thân thể lõa lồ của cô, vùng bụng bị căng tức phồng to cho thấy cô đã uống vào không ít nước biển. Anh nhất định phải chạy đua với thời gian để cứu cô trở về!
Tất cả là sai lầm của anh, lỗi của anh, anh không nên buông cô ra…
Nhấn lần thứ nhất!
Không có phản ứng. Hai hàng lông mày của anh cau chặt.
Lần thứ hai!
Vẫn bật vô âm tín. Sắc mặt anh càng thêm nhợt nhạt.

Anh không tin cô sẽ chết đi như vậy, anh không tin!
Lần thứ tư!
Vẫn không có chút phản hồi. Trái tim anh đập càng lúc càng nhanh, tròng mắt gần như đỏ quạch.
Lần thứ năm!
Đôi môi cô gần như không còn chút huyết sắc, sinh mệnh chỉ còn trong một sớm một chiều. Sự sợ hãi trong nháy mắt hạ gục anh.

Lần thứ chín!
“Khục khụ khụ!” Cô sặc ói ra nước, đôi mày lá liễu khẽ nhướng lên, cuối cùng đã thở rồi.
“Chúa ơi…” Anh khàn khàn rên lên, mọi nỗi chua xót mệt mỏi đều tắt nghẹn trong cổ họng, trong chớp măt nằm xụi lơ ngã nhào xuống bãi cát!
Cô bé con của anh cuối cùng đã tỉnh lại. Mí mắt anh càng lúc càng nặng. Con bé đã bình an vô sự, khóe môi anh hơi hơi nhếch lên, sau đó là một cơn choáng váng. Anh ngã oặt xuống mềm nhũn trên bãi biển…
Úy Trì Hi ho khan ói hết nước ra, thật là khó chịu, cô há to miệng thở dốc, rồi chậm rãi mở đôi mắt rát buốt ra. Những tia nắng gắt đâm thẳng vào mắt khiến cho cô theo phản xạ nheo mắt lại. Cả người đau nhức, xương cốt giống như bị rã rệu hết, cô đã chết rồi ư?
Từng đợt từng đợt khí nóng di chuyển lan ra từ phần da thịt ở sau lưng cô, rồi chạy dài xuống tới mông, đến chân. Cô đưa tay xoa nhẹ, thì bốc lên được một nắm cát mềm mại, nhỏ bé chóng vánh chảy xuôi qua kẻ những ngón tay.
Cô ngước nhìn lên nền trời, là một màu xanh lam trong vắt, loại màu xanh này, giống như màu của viên đá sapphire đã được gia công gọt dũa sáng bóng, lại giống như một tấm lụa satin màu xanh được dệt rất tinh xảo, mà dưới ngòi bút của bất cứ hoạ sĩ nào cô cũng chưa từng được thấy qua, phảng phất nền trời như được nhìn qua một lăng kính mộng mơ; miếng satin kia dường như rất mỏng manh và cực kỳ trong suốt. Làm người ta liên tưởng đến một cô gái đang xúng xính trong bộ áo mùa hè sắc xanh trong suốt diễm lệ, quanh cổ còn quấn thêm một chiếc khăn lụa trắng nho nhỏ.
Ánh nắng mặt trời rạng rỡ, dường như khoác thêm lên cho vạn vật một lớp lụa mỏng vàng óng, rực rỡ chói mắt. Vừa nhìn thì có vẻ như rất gần với cô, như thể chỉ cần đưa tay lên là có thể chạm vào được. Thế nhưng nó dường như lại cách cô rất xa, làm thế nào cũng không thể tiếp cận.
Một dòng khí ấm áp nóng hổi đang vây quanh toàn bộ cơ thể cô. Mặc dù đầu váng mắt hoa, xương cốt mềm nhũn, nhưng lại thấy rất thoải mái, rất dễ chịu, gần như đã khiến cho cô quên hết mọi đau đớn trên cơ thể.
Bên tai tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát, vang lên một bản nhạc rung động lòng người. Bầu trời và đại dương gần như hòa vào làm một, không thể phân biết được đâu là nước biển đâu là trời xanh, cuối chân trời là biển rộng mênh mông.
Ở đại dương xa xa, trong cái nắng chói chang của ánh mặt trời, trên mặt nước giống như được khảm lên vô vàn những chiếc vẩy cá, lại giống như một đứa trẻ nghịch ngợm không ngừng khoát nước về phía bờ biển.
Cô dường như đang ở Thiên Đường, với nhiều cảnh quang đẹp mắt, phong cảnh này lại cực kỳ giống như trên đảo Phuket.
Trí nhớ ngay lập tức quay trở lại, cô đột nhiên nhớ tới, bãi biển bạt ngàn này, bầu trời này, khỉ, tiếng súng nổ, nàng tiên cá…
Thác Dã! Trong lòng cô hoảng hốt, quay đầu lại nhìn
Không!
Hai mắt anh nhắm nghiền, nằm trên bờ cát, quần áo ướt sũng dán sát vào cơ thể rắn chắc của anh, phơi bày hết các đường nét nam tính, thế nhưng sắc mặt lại trắng bệch quá mức, đôi môi cũng đã không còn chút sắc đỏ nào!
“Thác Dã!” Cô khàn giọng gọi. Hoảng hốt khi nhìn thấy một vũng máu từ sau lưng anh ri rỉ chảy ra.
Cả người Úy Trì Hi run lên lẩy bẩy bò đến bên cạnh anh, nước mắt cứ thế lả chả rơi như mưa xuống mặt anh: “Thác Dã, Thác Dã… Cứu mạng a, cứu mạng…”
Cô thét lên, trên bãi cát mềm mại, ngoại trừ chằng chịt dấu chân của đám người mặt đồ đen đuổi giết Thác Dã ra, cái gì cũng không có, không có lấy một bóng người. Không còn cách nào khác, cô vội vã lau nước mắt, chật vật nâng cơ thể anh lên, lật bả vai anh lại, tìm kiếm vết thương gây chảy máu.
Chúa ơi! Cô thở dốc vì kinh ngạc, thật không ngờ sau lưng anh lại bị trúng đạn!
Cô hoảng sợ đến tột cùng, nước mắt lại chảy xuống ào ào. Cô cứ tưởng rằng lúc dưới biển anh buông cô ra, cho nên cô nghĩ anh là…
Chúa ơi, cô không dám tưởng tượng, anh đã bị bắn nhưng vẫn một mực ôm lấy cô kéo lên. Người đàn ông này, cuối cùng thì mạnh mẽ đến mức nào a!
Úy Trì Hi cẩn thận lật úp thân thể anh lại, một lỗ thủng ghê người ở bả vai bên trái sau lưng anh đập thẳng vào tầm mắt cô! Màu máu đỏ tươi đã ngấm hết vào quần áo. Cô gắng sức xé rách toạc chiếc áo ra, bề mặt miệng vết thương đã bị nước biển làm cho trắng bệch, máu thịt lẫn lộn, có thể thấy được viên đạn thấp thoáng ở bên trong, cũng không sâu lắm. Cô đoán chắc hẳn tấm bắn ở khá xa, nếu ở cự ly gần thì sớm đã bị khoét lủng một lỗ rồi! Trên trán không ngừng toát mồ hôi lạnh, thật may mắn đây là viên đạn lệch!
Cô cố gắng khiến ình giữ được bình tĩnh. Cô không thể để cho anh có việc gì!
Cô cấp tốc lần tìm trong trí nhớ bất kỳ biện pháp gì có thể cứu anh. Đột nhiên một tia sáng lóe lên, nhìn về khu rừng rậm rạp phía trước, cô hấp tấp đứng dậy, dùng hết sức bình vác cơ thể cao lớn của anh trên đôi vai gầy yếu của cô, chẳng quan tâm xem bản thân chỉ đang mặc độc mỗi một chiếc quần chíp, từng bước một lê chân vác anh trên vai đi vào rừng.
Dọc theo bờ biển dài ngoằng, chỉ còn lưu lại trên cát trắng vài dấu chân lún sâu đã phai nhạt dần. Gió biển trên đảo Phuket vẫn hiu hiu thổi, loáng thoáng còn nghe được cả tiếng chim hót véo von ở trong khu rừng kia…

Chương 55: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (12)

Chương 55: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (12)

Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Đột nhiên, từ xa truyền lại mấy tiếng súng nổ!
Úy Trì Hi cực kỳ hoang mang hoảng sợ, tiếng súng này thật giống với tình hình ngày hôm qua. Bỗng nhiên cô cảm thấy tức ngực đến nghẹt thở, chẳng lẽ đã có chuyện xảy ra với Thác Dã rồi?
Ngay sau đó, thấp thoáng hiện ra một bóng người trong bộ đồ màu trắng, là Thác Dã!
Anh nghiêng ngã loạng choạng chạy tới, thấy cô đang nóng vội muốn leo lên khỏi mặt nước, anh đột nhiên hét to: “Quay lại trốn mau!”
Đoàng!
Từ xa lại vang lên một loạt tiếng súng nổ!
Tóm lại là chuyện gì thế này?! Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt tái xanh, đám người này quả nhiên là muốn giết chết Thác Dã!
“Chạy mau…” Anh chạy thật nhanh về phía cô, tốc độ nhanh đến kinh người!
Bùm ——
Úy Trì Thác Dã nhún người một cái nhảy vọt vào trong nước.
Ôi, ngay cả tư thế gieo người xuống nước của anh cũng đẹp trai đến vậy!
Úy Trì Hi bỗng nhiên bừng tỉnh, lập tức hiểu được ý định của anh. Vào ngay giờ phút quan trọng này vậy mà, cô vẫn còn để tâm ngắm trai!
Tỏm, cô lặn một mạch ra xa khoảng vài hải lý, rồi xoay người nhìn Thác Dã đang cố sức bơi lại đây, thật khẩn trương!
Vào ngay khoảnh khắc cô buông tay ra, thì chiếc áo nịt ngực cũng đã trôi tuột đi mất rồi. Ở cái thời điểm hoảng loạn sợ hãi này, còn ai mà thèm quan tâm đến chuyện đó nữa!
Nước biển ở đảo Phuket, thật sự rất thoải mái, hết thảy đều mê người bao gồm cả sự ấm áp và mềm mại.
Thỉnh thoảng có một vài con cá nhỏ quẫy đuôi quệt qua tai cô, cô liền đưa tay bắt lấy, nhưng lại khiến cho lũ cá bị bất ngờ hoảng sợ chạy trối chết, để lại phía sau một chuỗi bọt nước, chẳng phải chúng nó đã trêu chọc người ta trước sao?
Những con sóng nhỏ nhẹ nhàng vỗ về làn da trơn bóng mịn màng của cô, giống như có một dòng điện nhỏ kích thích lên các đầu mút dây thần kinh của cô. Cô giống như một chú cá nhỏ bơi lội tung tăng, nhất thời khiến áu huyết trong người cô sôi trào…
Vào năm cô sáu tuổi, khi đó cô vốn không biết bơi, thế mà lại ngây ngốc nhảy vào bể bơi, chỉ vì muốn biết cảm giác làm Nàng tiên cá sẽ thế nào. Nhưng không may lại bị Thác Dã chỉ với một tay vớt lên, bóp chết mộng đẹp của cô.
Năm chín tuổi, cô cũng học bơi xong, thế nhưng lại chỉ được phép ngụp lặng vài cái giống như một chú vịt con ở trong bồn tắm của anh, thường vẫn luôn không thỏa được ý nguyện.
Lần này thì cô rất vui mừng, mong đợi nhiều năm rồi, cuối cùng cô đã có thể cảm nhận được cảm giác làm một nàng tiên cá, thì ra lại tuyệt vời đến vậy…
Lúc này Úy Trì Thác Dã đã bơi đến bên cạnh cô, một tay quắp lấy chiếc eo nhỏ của cô, kéo cô chìm sâu xuống biển. Ánh mắt tuấn lãnh dường như đang mắng cô, ở tình huống nguy kịch, lúc này là đang lẫn trốn để toàn mạng, vậy mà cô còn để tâm đi bắt cá?!
Cô phồng má nín thở, nhìn anh khẽ mỉm cười.
Úy Trì Thác Dã nhíu mày, con bé này đã thế rồi mà còn có tâm trạng đùa giỡn, không biết là do cô quá ngây thơ hay là quá ngu ngốc nữa. Nước biển xõa tung mái tóc dài đen bóng mềm mại của cô, mặc nó trôi bồng bềnh trong nước, nhìn cô lúc này giống hệt như một nàng tiên cá. Từ bao giờ cô con gái nhỏ của anh lại có bộ dạng quyến rũ đến vậy nhỉ? Hai ngày này, anh bỗng phát hiện thấy thì ra cô con gái nhỏ mũm mĩm trước đây của anh đã từ từ lột xác rồi.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng nổ dồn dập, dường như có thể cảm nhận được những viên đạn đang bay sượt qua ngay trên đỉnh đầu bọn họ.
Anh nhanh chóng ôm chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô, chìm sâu hơn xuống đáy biển…

Chương 53: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (10)

Chương 53: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (10)

Tảng sáng ở đảo Phuket, các tia sáng đầu tiên của ánh nắng mặt trời xuyên qua những tán lá xanh um, phủ xuống đỉnh đồi ngập một màu xanh non tươi tốt, tung tăng nhẹ nhàng lướt xuống trần gian, như ban phát sinh khí đến khắp mọi nơi. Cả rừng cây giống như mới vừa từ trong một giấc ngủ vùi mơ màng tỉnh lại.
Ưm!
Một loạt âm thanh sột soạt vang lên, như cố tình phá nhiễu đánh thức hai người đang ôm nhau ngủ say trên khoảng đất trống.
“Đừng! Không được nghịch như vậy!” Úy Trì Hi đột nhiên bừng tỉnh, con mẹ nó, là ai khiến ũi cô cảm thấy ngứa ngáy! Cô mơ thấy mình đang đi bên cạnh Thác Dã bước vào giáo đường giữa không gian tràn ngập tiếng thánh ca, chết tiệt, dám phá hỏng mộng đẹp của cô!
Ngay lúc cô mở mắt ra, thì bị cảnh vật trước mắt làm cho hoảng sợ, nhanh chóng lay gọi cơ thể rắn chắc bên cạnh: “Thác…Thác Dã, dậy mau!”
“Hử?” Úy Trì Thác Dã lầm bầm một tiếng, nhập nhèm mở mắt, quả thật đã hết sức mỏi mệt, vừa tỉnh dậy liền cảm giác được bả vai âm ỉ đau, miệng vết thương cũng có chút nóng sốt.
Một con khỉ lông vàng đang cầm một cành cây, chọt chọt Úy Trì Hi.
“Tránh ra!” Úy Trì Hi lập tức hét toáng lên. Con khỉ tức thì bất động, nhưng dường như đúng ý nên cười rất khoái trá.
“Đừng sợ nó.” Anh thầm thì nói, rồi ngồi dậy.
Mọi loài động vật, đều có bản năng khi dễ kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, chú khỉ lông vàng vừa nhìn thấy người đàn ông to lớn hơn đứng dậy, thì ngay lập tức sợ hãi lùi về phía sau vài bước. Một đôi mắt khỉ thông minh sáng long lanh nhìn chằm chằm vào bọn họ.
“Con này vừa nhìn thấy người đã sợ hãi, thật giống như cún con nịnh hót.” Khóe miệng Úy Trì Hi nhếch lên, làm mặt quỷ để chọc tức con khỉ lông vàng, cũng tỏ ra cực kỳ khinh bỉ con khỉ kia.
Con khỉ lông vàng nghiến răng nhẫn nhịn, vừa dè chừng Úy Trì Thác Dã, vừa nhìn nhìn lại Úy Trì Hi, sau đó hú lên một tiếng quái dị rồi xoay người bỏ đi. Đi được vài bước, thì quay đầu lại, vẫy vẫy cành cây trong tay, rồi đi thêm vài bước nữa, lại tiếp tục quay đầu, tiếp tục vẫy vẫy cành cây, ánh mắt đó giống như muốn bảo hãy đi theo nó——
Úy Trì Thác Dã liền nhận ra, vội vàng nói: “Hi, mau đứng lên. Chắc hẳn nó đoán được chúng ta đang bị lạc đường. Mau đi theo nó không chừng có thể thoát ra ngoài.”
“Nó á?” Úy Trì Hi cười nhạo, con khỉ chết tiệt, dám phá giấc mộng đẹp của cô.
Úy Trì Thác Dã nhanh chóng đứng dậy, kéo theo Úy Trì Hi đang chậm rì rì đứng lên, sau đó phủi hết bụi đất bám trên người xuống. Con khỉ lông vàng vẫn chờ ở phía trước, dường như cũng có trí thông minh giống con người.
“Thác Dã, miệng vết thương của người có khá hơn chút nào không?” Úy Trì Hi lo lắng hỏi. Vết máu trên băng quấn vai anh cũng đã bị đông cứng lại, nhưng do vết thương không được khử trùng nên rất dễ bị sưng tấy lên.
“Không có gì đáng ngại. Bình thường những con khỉ này rất nghịch ngợm, nhưng cũng rất thông minh. Ta nghĩ nó sẽ đưa chúng ta thoát khỏi đây.” Úy Trì Thác Dã khoác tay lên đôi vai gầy nhỏ nhắn của Úy Trì Hi, “Lại đây đi, còn có thể chống đỡ được không?”
“Được!” Cô kiên định gật đầu, tuy rằng từ tối hôm qua đến giờ một giọt nước cũng chưa được uống, nhưng chỉ cần có Thác Dã ở bên, có khổ hơn nữa cô cũng không sợ.
Khẹt khẹt ——
Con khỉ lông vàng đứng đợi đã có chút mất kiên nhẫn, cả hai nhìn nhau cười, rồi nhanh chân chạy theo đuổi kịp tốc độ của nó.
Dọc đường đi, tiếng gió thổi nhẹ bên tai, tiếng chim hót véo von, thỉnh thoảng cô bất chợt càm ràm mấy câu “con khỉ chết tiệt”, thế là con khỉ lông vàng liền tủi thân kêu ầm lên…
Xuyên qua khu rừng rậm nhiệt đới, vượt qua những dãy núi gồ ghề, băng qua nhiều bãi cỏ bạt ngàn, cả hai đều không có thời gian để ngắm nhìn phong cảnh hữu tình mỹ lệ, không kịp tỉ tê kể khổ với nhau, bọn họ cần phải nhanh chóng thoát khỏi cái ma trận này càng sớm càng tốt…

Chương 52: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (9)

Chương 52: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (9)

“Vâng.” Cô cúi đầu líu ríu trả lời, giống như một chú mèo nhỏ, nằm cuộn tròn trong lồng ngực rộng lớn của anh. Cánh tay bé nhỏ ôm chặt lấy thắt lưng cường tráng, hít vào thật sâu hương vị của anh, thật khiến người ta hoài niệm.
Cô nhớ lại lúc còn bé, mỗi đêm đều lẻn vào phòng anh, chui vào chăn, ôm lấy chân anh, thì mới có thể ngủ ngon được. Cô còn nhớ rõ chuyện năm ấy khi cô tròn mười hai tuổi, đã bị anh vung chân đạp lăn xuống giường…
Ánh lửa bập bùng, xua đi cảm giác lạnh lẽo của đêm đen, trong không khí ấm áp yên tĩnh, thân thể áp sát thân mật khiến cho bọn họ không hẹn mà gặp đều cùng nhớ lại cái đêm vũ hội từ thiện kia.
“Thác Dã, người… đã có người phụ nữ nào trong lòng chưa?” Cô đã phá vỡ sự im lặng, dè dặt dò hỏi, cực kỳ sợ hãi anh sẽ trả lời là ‘có rồi’.
“Sao thế? Nếu tôi nói chưa, phải chăng nhóc con nghịch ngợm nhà cô lại chuẩn bị giới thiệu một người cho tôi sao?” Anh pha trò hỏi.
Một người phụ nữ yêu thích? Anh nhíu mày, không thể nhớ nổi bất kỳ khuôn mặt của người phụ nữ nào, trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt đeo mặt nạ của cô gái kia. Anh nhớ lại vào đêm xảy ra vụ nổ đó, anh đã bắt nhầm tay cô ấy. Cô gái đó rốt cuộc là ai? Cô ấy ở nơi nào? Cô… Có khỏe không? Cô…
Anh dường như có chút hoài niệm.
“Người mơ mộng hão huyền gì vậy, bạn bè người ta đều là ‘cỏ non’ thôi, sẽ không để cho ‘trâu già’ như người ăn đâu.” Cô vội vã muốn phá tan ý định của anh, kêu lên.
Nhưng khi vừa dứt lời, cô liền nghĩ lại, nói thế không phải giống như bảo cô cũng chính là ‘cỏ non’ không cho phép ‘trâu già’ được ăn sao? Chết tiệt! Cô lại tự lấy đá đập vào chân mình rồi, nhưng mà lần đầu của cô không phải cũng bị chính con ‘trâu già’ nhà anh ăn sao a…
“Ba không ăn ‘cỏ non’.” Anh nhíu mày. Anh không thích những cô bé non nớt, anh thích sự dịu dàng điềm đạm, vì vậy từ nhỏ anh đã thích…
“Hả?!” Trái tim cô nhói lên, rất muốn nói, thứ anh không thích cũng đã ăn rồi, chẳng lẽ lại định ăn quỵt sao?! Nhưng những lời này cô làm sao nói được đây? Bức bối… Bức bối… Bức bối quá đi!
“Vậy người sẽ ăn loại ‘cỏ’ nào đây?” Cô kiên trì hỏi cho ra nhẽ.
“Ba không ăn ‘cỏ’, ba ăn cơm.” Anh lầu bầu.
Choáng, cô bực mình trợn trắng mắt: “Hừ!”
“Vậy ra con muốn ba cưới một người phụ nữ về để giáo huấn con?” Sau đó, anh làm như thật nói tiếp, “Ý tưởng này cũng không tồi.”
“Không! Không! Không!” Cô hét to lên ba tiếng, sau đó càng ôm anh chặt hơn, “Người ta không muốn người kết hôn…”
Giọng nói của cô mang theo đôi chút run rẩy, cô biết anh là người nói được làm được. Cô hận không thể cắn đứt lưỡi mình, nếu sớm biết vậy thì đã không hỏi anh loại câu hỏi thế này!
Úy Trì Thác Dã nhếch khóe miệng lên, nhìn lên bầu trời đầy sao lấp lánh, nhận thấy thiên nhiên thật kỳ diệu và độc đáo.
Anh chợt nhớ tới một bài hồi bé từng nghe ‘Twinkle twinkle little star (lấp lánh, lấp lánh ánh sao nhỏ)’, đã nhiều năm rồi anh chưa được nghe lại bài hát trẻ con đó. ‘Bà’ đã hát cho anh nghe. Anh nhớ rõ, ‘bà’ vẫn luôn dùng giọng nói êm ái, dịu dàng gọi anh “Thác Dã, Thác Dã…”
Nhưng mà ‘bà’, đã mất rồi…
Hốt hoảng nhận thấy trong hốc mắt mình vương một thứ chất lỏng ấm nóng, anh nhắm nghiền hai mắt, hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Bây giờ cũng không còn sớm nữa, mau ngủ đi.”

Chương 51: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (8)

Chương 51: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (8)

“Đừng nhúc nhích!” Anh nén giọng thấp xuống, siết chặt lấy thân thể cô trong vòng tay mạnh mẽ.
Nhìn thấy anh dần hạ đầu thấp xuống gần cô, cô gần như có thể cảm nhận được hơi thở của anh, đang từ từ phủ xuống người cô…
Không khí có chút mờ ám.
Ngực cô áp sát vào người anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ hồng đến mang tai, trái tim bé nhỏ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh còn bảo cô đừng nhúc nhích, hay là…
Khóe miệng Úy Trì Hi nhếch lên một nụ cười trộm, bàn tay nhỏ bé vô tình nắm chặt lấy vạt áo anh, thẹn thùng đỏ mặt nhắm nghiền hai mắt, cánh môi đỏ hồng lặng lẽ chu lên, chờ đợi bờ môi ấm áp kia phủ xuống…
Im lặng…
Lặng lẽ…
Khe khẽ…
Nhẹ nhàng…
Mềm mại…
Êm dịu…
Thầm thì…

Hả, đứng hình…
Sao lâu rồi vẫn không thấy cánh môi kia phủ lên.
“Được rồi.” Một lúc lâu sau, anh trầm giọng nói.
“Cái quái gì vậy?” Cô đột ngột mở choàng mắt ra, vẻ mặt ngơ ngơ, rốt cuộc thì anh đang làm gì vậy? Cái gì mà được rồi? Đợi cả buổi trời anh cũng không thèm hôn, hại cô phải chờ rất lâu nha.
“Vừa nãy có rắn.”
“Hả?!” Cô kinh hãi kêu lên, “Rắn á!” Cô hốt hoảng, cực kỳ sợ hãi.
Cô phắt một cái liền tót lên người Úy Trì Thác Dã, hai tay bám chặt lấy cổ anh một cách thô bạo, còn hai chân thì ngay tức khắc quắp ngang hông anh, hoảng loạn thét lên: “Người ta không muốn bị rắn cắn nha, cứu với cứu với!”
“Con không thấy là phản ứng đã quá chậm rồi hay sao? Ba đã đuổi con rắn đó đi từ lâu rồi.” Úy Trì Thác Dã hết cách phải đỡ lấy mông cô, đề phòng cô bị té ngã, sau đó tiện thể vỗ nhẹ một cái lên mông cô, “Không có ý thức đề phòng nguy hiểm gì cả, có phải đáng đánh đòn hay không?”
Ô ô ô, nghe thấy con rắn đã bị đuổi đi rồi, lúc này trái tim đang đập dồn của Úy Trì Hi mới từ từ đập thong thả lại.
Trời ạ, cô mặt mày nhăn nhúm, suýt ngất!
Còn tưởng rằng Thác Dã muốn làm gì cô, sự thật chứng minh, cô tự mình rước nhục, thật uổng công làm một sắc nữ.
“Ổn rồi, xuống đi, bây giờ có thể đi nhóm lửa được rồi.” Anh cưng chìu vỗ vỗ vào cặp mông mềm mại của cô.
Úy Trì Hi chậm chạp miễn cưỡng trợt xuống người anh, vừa ngay lúc đó, dạ dày bỗng kêu lên ùng ục, đôi môi anh đào cong lên, cô lầu bầu nói: “Người ta đói bụng.”
“Đói thì ngủ sẽ hết đói.” Úy Trì Thác Dã thả cô xuống, khom lưng nhặt ít cành khô, vừa đi vừa quay đầu lại nói, “Chạy theo ba nhanh lên, chứ không nếu lại gặp phải con rắn hay con thú nào khác ba cũng sẽ mặc kệ con đó.”
“Oái!” Cô ngây ngốc kêu lên, rồi hấp tấp đuổi theo bắt kịp bước chân anh. Cô không muốn bị rắn cắn đâu, ô ô ô, nghe đã thấy thật khủng khiếp.
Chỉ một lát sau, bọn họ đã nhóm được một đống lửa ở giữa bãi đất trống. Úy Trì Thác Dã nằm ngay xuống, miệng vết thương ở bả vai đang đau âm ỉ, đêm nay anh nhất định phải nghiêm túc nghỉ ngơi, mai mới có sức chạy tiếp, mới có đủ sức bảo vệ cô nhóc của anh, đồng thời cũng phải sống sót trở về để tính sổ với kẻ đã bán đứng mình.
Úy Trì Hi theo sau nhào xuống, tiến đến nằm bên cạnh anh: “Thác Dã, chúng ta có thể thoát khỏi cái nơi thâm sơn cùng cốc này không?”
“Chắc chắn có thể. Đừng có suy nghĩ lung tung nữa.” Anh nghiêng người về bên cánh tay không bị thương duỗi tay kéo cô ôm vào sâu trong ngực, dịu dàng nói, “Bé ngoan ngủ đi, sáng mai sẽ tìm thứ gì đó cho con ăn.”
Suốt chặng đường này, quả thật đã uất ức cho cô, bắt cô phải đi đường vòng, càng hẻo lánh bí mật càng có lợi với anh. Anh không hề xem thường thế lực của Hắc Cẩu ở Thailand, nhưng lại không lường trước mình sẽ bị bán đứng. Bỗng nhiên, tròng mắt anh lại toát ra vẻ lạnh như băng.

Chương 47: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (4)

Chương 47: Bị Lạc Ở Đảo Phuket (4)

“Hừ!”
Úy Trì Hi bĩu môi chu chu cái miệng nhỏ nhắn, trong lòng giống như bị kim đâm. Từ nhỏ đến lớn, cô đã quá quen với cách nói châm chọc lãnh đạm này của anh: “Sớm biết vậy đã không thèm cứu người.”
“Vừa rồi người nào thiếu chút nữa làm cho ta bị tuyệt hậu hả? Còn nói cứu ta, đừng có chọc cười ta.” Úy Trì Thác Dã khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Á…” Mặt cô đỏ bừng lên, nghĩ đến vừa rồi sống chết níu chặt hạ thể của anh, cô chỉ muốn nhanh chóng tìm một miếng đậu hủ rồi đâm đầu vào chết cho xong. Mặc dù đã từng cùng anh trải qua chuyện đó, nhưng mỗi lần nhớ lại đều cảm thấy rất ngượng ngùng. Huống chi, anh hoàn toàn không biết người đó là cô.
Cô cũng không nói được nên lời…
Úy Trì Thác Dã nhìn sắc trời đã là hoàng hôn, trong rừng cây rậm rạp hầu như không thấy được điểm cuối, ánh mắt trong phút chốc trở nên lạnh lẽo: “Đi dọc theo đường mòn, trước khi trời tối nhất định sẽ tìm được lối ra!”
“À. Thế… Người vì sao lại bị thương ở Thailand?” Úy Trì Hi nhỏ giọng hỏi. Thấy anh bị thương, cô liền hiểu được việc này không thể xem thường.
“Trẻ con đừng có tò mò như vậy.” Anh cau mày, tựa lên bả vai nhỏ gầy của cô, mới phát hiện ra cô đã cao lớn trưởng thành rồi, không còn là cô bé con năm nào ôm chân anh bập bẹ i a nữa.
Quần áo của cô thiếu mất một mảng lớn, do đã dùng để băng bó vết thương cho anh.
Vòng eo nhỏ tuyết trắng để lộ ra, khiến anh không khỏi nhíu mày, liền cởi chiếc áo vest trắng đang khoác trên người xuống, cố chấp bọc kín cả người cô lại: “Mới tí tuổi đầu, đã thích lộ tay lộ chân?”
“Ở đâu chứ? Người ta không phải là vì cứu người sao.” Úy Trì Hi chu chu cái miệng nhỏ nhắn. Mặc dù không cam lòng, nhưng sực nhớ anh đang bị thương, đành phải ngoan ngoãn mặc vào, dù vậy miệng vẫn phản bác lại, “Thật sự là người đàn ông vô tâm vô phế mà!”
Đây chỉ là mới lộ có cái thắt lưng thôi. Lần đó ở vũ hội từ thiện, đồ cô mặc còn lộ đến đâu chứ, cổ chữ V khoét sâu đến bụng luôn. May mắn là anh không nhận ra cô, nếu không cô chắc chắn là bị anh tụng kinh giáo huấn cho đến chết.
Nhìn một mảng lớn vết máu đỏ tươi nhuộm đỏ chiếc áo vest trắng, trong lòng cô càng thêm căng thẳng, lặng lẽ nhanh tay đỡ lấy thân thể anh, như muốn truyền cho anh thêm một chút sức lực. Giờ phút này, cái gì cũng không quan trọng, cô chỉ cần anh còn sống! Cô biết bọn họ nếu vào đến thành phố thì sẽ bình an vô sự!
Dọc đường đi, Úy Trì Thác Dã không thèm nói lại, bởi vì phải luôn di chuyển, nên miệng vết thương không ngừng bị rách ra, hoàn toàn không thể khép lại được. Hơn nữa do thể lực đã cạn kiệt, nên môi anh lại càng lúc càng tái nhợt.
Bầu trời đã sẩm tối, nhưng bọn họ vẫn không tìm được lối ra.
Mẹ nó, đây không phải là địa điểm du lịch sao? Sao lại là nơi khỉ ho cò gáy không một bóng người thế này?
Cô quên mất, trong rừng từ trước đến nay dân cư vốn đã rất thưa thớt.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Trì Hi nhăn nhúm lại, nhìn thấy một bên sườn mặt anh đổ đầy mồ hôi, nhưng vẫn tuấn lãng đến vậy, giống như được chạm khắc mà thành. Có điều, cô chưa bao giờ nhìn thấy mặt anh nhợt nhạt trắng bệch thế này, bỗng nhiên cô khóc òa lên: “Thác Dã, người ta không muốn người chết!”
Ô ô ô ô…
Cô không muốn anh chết a! Thoáng cái đã khóc ầm lên, rồi lao vào trong ngực anh, ôm chặt lấy thân thể anh, vừa nghĩ tới nếu như anh vì bị mất máu nhiều mà chết đi, cô lập tức gào khóc.
“Úy Trì Hi, ta còn chưa có chết, con khóc tang cái gì.” Úy Trì Thác Dã bất lực cười nói. Yêu thương vuốt tóc cô, mặc cho nước mắt nước mũi của cô chùi hết lên bộ quần áo sang trọng của anh, anh biết cô đang rất sợ hãi.
“Phì phì phì! Nhổ nước bọt nói lại, ai khóc tang chứ!” Cô từ trong lòng ngực anh ngước mặt lên, lệ chảy hai hàng, nước mũi lòng thòng, tức giận kêu lên, “Người không được ăn nói vớ vẩn! Người sẽ không có việc gì!” Trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ kiên định quyết không để cho anh phản bác.