-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Chương 126: Trốn Chạy Khỏi Kingloy (2)

Chương 126: Trốn Chạy Khỏi Kingloy (2)

“Cha nuôi của em đã chết!” Anh khó khăn bật ra những từ này.
Bước chân Úy Trì Hi khựng lại một chút, trái tim đột nhiên run lên, bất động trong ba giây, cô lại tiếp tục đi về phía trước, những bông tuyết rơi xuống bả vai cô, dần dần phủ dầy thêm.
“Là thật Tiểu Hi!” Anh không quay đầu lại, cũng không dám nhìn vào bóng lưng cô. Anh biết cô không tin.
Lần này, cô không dừng lại, bước chân càng mau hơn, càng lúc càng xa!
“Tiểu Hi!” Phong Ngạo có chút áo não, la lớn, “Cha nuôi của em tên là Úy Trì Thác Dã. Vào cái đêm anh dẫn em đi ăn lẩu, anh nói với em anh vào nhà vệ sinh, nhưng thật ra là đi ám sát ông ta!”
Cô vẫn không dừng bước, ngược lại càng bước nhanh hơn, dẫm mạnh bước chân. Tuyết phủ trên đầu, trên vai cô rơi xuống lả tả.
Phong Ngạo đột nhiên quay lại, nhìn bóng lưng đã đi xa của cô rống to: “Em còn không tin?! Là chính tay anh giết! Nhắm thẳng vào tim ông ta bắn một phát súng kết liễu! Anh chính mắt nhìn thấy máu ông ta nhiễm đỏ bộ âu phục trắng! Em còn không tin nữa sao…”
Cô kéo lê thân thể nặng nề bất chợt tăng tốc chạy bước nhỏ.
“A —— “
Một tiếng thét dài thê lương ảm đạm, xuyên thủng bầu trời trắng xóa!
Tuyết, rơi càng lúc càng dầy, mang theo vô vàn cảm xúc, phảng phất như bị tiếng thét này chấn động, hoảng hốt tán loạn.
Úy Trì Hi bất chợt quỳ rạp xuống mặt tuyết!
“Tiểu Hi!” Phong Ngạo thấy vậy lập tức chạy đến, khi anh nhìn thấy Úy Trì Hi nước mắt nước mũi tèm lem, nghẹn giọng nói, “Thật xin lỗi… Tiểu Hi … Giết ông ta chỉ vì nhiệm vụ!”
“Anh nói dối… Anh nói dối…” Cô lệ rơi đầy mặt, toàn thân không ngừng run rẩy. Cô không tin Thác Dã đã chết, cô không tin!
“Tiểu Hi, anh không có, không tin em có thể đi hỏi Diệc Linh. Nếu không, anh làm sao lại gặp được em?” Anh và cô cùng quỳ trên nền tuyết lạnh, nhìn Tiểu Hi thống khổ, nước mắt không khỏi chảy xuống, “Còn nhớ lúc ở trên tàu ‘Oriental Princess’, chuyện anh đã từng hỏi em không?”
Cô ngơ ngẩn nhìn hắn, ánh mắt có chút thất thần.
Phong Ngạo nói tiếp, “Anh hỏi em, em có vui vẻ không? Cuộc sống có hạnh phúc không? Lúc ấy em trả lời là không vui, cho nên anh mới quyết định đi ám sát cha nuôi em, vốn là anh vẫn còn đang do dự chưa quyết…”
“A —— “
Lần nữa, cô không khống chế được hét lên, tiếng hét trong trẻo nhưng lạnh lùng, âm cuối vẫn còn vang vọng giữa không trung, cùng những bông tuyết tung bay hỗn loạn. Úy Trì Hi không thể tin lắc đầu, nước mắt lả chả rơi xuống như mưa, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào thậm chí bắt đầu khiến cô hít thở không thông!
“Đừng như vậy, Tiểu Hi, xin em đừng trở nên như vậy!” Phong Ngạo ôm lấy cơ thể run rẩy của cô, “Anh biết, cha nuôi là người thân của em. Bất kể có đối tốt với em hay không, ít nhất đối với em cũng có ơn dưỡng dục. Nhưng mà, em cũng biết khi Kingloy nhận nhiệm vụ, cho dù anh không giết, cũng sẽ phái sát thủ khác đến giết!”
Thác Dã đã chết? Ngay lúc này trong đầu Úy Trì Hi không có gì ngoại trừ bốn chữ kia, càng không thể chứa được bất kỳ cái gì khác. Nước mắt không thể biểu đạt hết được những khiếp sợ cùng đau khổ của cô! Phong Ngạo hỏi cô có hạnh phúc hay không, thì ra vào lúc cô nói không vui, cũng là lúc đã hại chết Thác Dã! Cô khó có thể khống chế tiếng thét chói tai. Cô không tin Thác Dã đã chết thật rồi! Anh sao có thể! Sao có thể bỏ lại cô và cục cưng!
“Tiểu Hi … Em tỉnh lại đi, anh nói cho em biết tin này, bởi vì muốn em hiểu em đã không còn nơi nào để trở về nữa, hiểu không?” Khóe mắt anh rưng rưng, anh càng thêm bất chấp. Nếu từ nay về sau Tiểu Hi muốn hận anh, anh cũng sẽ không một lời biện hộ, chỉ xin cô đừng cùng cục cưng đứng ở nơi toàn là băng tuyết thế này chịu chết!
“Ha ha ha ha…” Cô chợt cười lớn, tiếng cười thê lương cùng với những giọt nước mắt ấm nóng, thoắt cái đã bị đông cứng trên mặt cô, dường như đang tự giễu cợt bản thân mình, “Thì ra chính tôi đã hại chết Thác Dã … Ha ha ha ha…”
“Tiểu Hi … Đừng như vậy…” Anh hiểu, anh không nên dựa vào câu trả lời của cô để quyết định. Tiểu Hi lương thiện như vậy, anh không nên!
Úy Trì Hi vẫn cười không ngừng, giống như những gì anh nói chỉ là chuyện cười vậy, cô khóc khóc cười cười không dứt!
Có chuyện nào đáng cười hơn chuyện này? Cô chẳng qua chỉ là một quân cờ của Kingloy, Phong Ngạo cũng vậy. Chủ nhân bảo bọn họ giết ai, thì bọn họ phải giết người đó! Nếu không, người chết chính là bọn họ!
“Ha ha ha ha…” Dường như một chút khí lực còn sót lại trong cơ thể cô cũng bị rút đi hết sạch, nhưng bản năng vẫn cười như điên, cô không thể khống chế bản thân mình. Thác Dã đã chết? Đây là chuyện cười lớn nhất thế kỷ ư? Buồn cười hơn là, chỉ vì một câu nói của cô, đã gián tiếp hại chết người cô yêu nhất, cha của con cô! Còn chuyện nào buồn cười hơn nữa không?
Trong lần gặp mặt cuối cùng, cô chỉ để lại sự oán hận chống đối với anh, rồi sau đó là đạp cửa dứt áo ra đi!
Chẳng lẽ lần gặp đó, chính là lần gặp mặt cuối cùng của bọn họ trong suốt cuộc đời này sao?
Nhưng nếu sớm biết như vậy, cô làm sao có thể để bị chọc tức rời đi, nhưng nếu sớm biết như vậy, cô làm sao lại nói những lời không vui, nhưng nếu sớm biết…
Kingloy muốn giết Thác Dã sao?
Ha ha ha ha…
“Đừng, đừng như vậy, Tiểu Hi! Thật xin lỗi, xin em đừng cười nữa!” Phong Ngạo thống khổ nhắm mắt lại, khóe mắt chảy xuống hai hàng lệ nóng. Anh biết Tiểu Hi đang vô cùng đau đớn, nếu không cô sẽ không vừa cười vừa khóc mãi như vậy, cười đến mức thở dốc từng cơn!
Cô chưa bao giờ cảm thấy bi thương nhiều đến thế, cho dù là cười to, trong mắt cũng chỉ toát ra toàn là đau đớn nồng đậm. Phong Ngạo không cam lòng, vì sao tin tức này gần như đã làm cô suy sụp đến vậy?
Chẳng lẽ, anh đã làm sai rồi sao?
Vị cha nuôi đó của Tiểu Hi, vì sao có thể khiến cho cô nhớ thương đến vậy, vì sao có thể khiến cho cô đau khổ đến thế?
“Xin lỗi em…” Nếu như ba chữ này đủ để Tiểu Hi tha thứ cho anh, anh có thể nói hơn ngàn vạn lần, nhưng hữu dụng sao?
“Xin lỗi em, Tiểu Hi …” Anh ôm lấy cô bởi vì cười to mà run rẩy, nghẹn ngào lặp đi lặp lại, chỉ van cô có thể dừng lại.
Pằng!
Chợt, một tiếng súng nổ vang lên trên nền trời tuyết trắng tung bay!

Chương 125: Trốn Chạy Khỏi Kingloy(1)

Chương 125: Trốn Chạy Khỏi Kingloy(1)

Tuyết rơi đầy trời, những bông tuyết nhảy múa trên không với đủ các loại tư thế, bay lượn, xoay tít, hoặc thẳng tắp lao xuống, phủ dầy trên mặt đất, đã làm đóng băng hết cả thành quốc Vatican nhỏ bé!
Úy Trì Hi được bọc trong một chiếc áo choàng, bước đi từng bước chật vật, trên mặt tuyết dầy vài thước, lo lắng di chuyển về phía trước.
“Tiểu Hi, lần này bất luận thế nào, chủ nhân cũng sẽ không để cho em trốn thoát, em vì sao không chịu chấp nhận số phận? Đứa trẻ… Anh sẽ giúp em chăm sóc…” Lời của Phong Ngạo còn vang vọng bên tai cô, nhưng cô đã không thể chờ đợi thêm được nữa!
Mới đó mà đã bảy tháng, cô bị Kingloy giam giữ đã bảy tháng! Cô lập, hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài!
Thác Dã, anh đang ở đâu? Anh có biết cô bị nhốt ở một nơi xa bên kia địa cầu không?
Bụng căng tròn, đã có dấu hiệu lâm bồn, Úy Trì Hi khấn thầm, cục cưng cầu xin con đừng chào đời vào lúc này, cũng đừng xảy ra chuyện gì! Một khi hạ sinh ở Kingloy, bọn họ sẽ đến cướp con đi, bọn họ sẽ lại bắt đầu áp dụng một kế hoạch bồi dưỡng mới! Cô không muốn, cô không muốn cục cưng lại dẫm lên vết xe đổ của cô!
Cục cưng, con có hiểu ý định của mẹ không?
Bất chấp gió tuyết rét lạnh, gương mặt Úy Trì Hi bị đông cứng tái nhợt, hai tay vẫn luôn quấn chặt quanh bụng.
“Tiểu Hi —— “
Sau lưng, truyền tới tiếng gọi lớn, cô quay đầu, là Phong Ngạo. Mặc kệ cẳng chân đã tê dại, cô vội vã xoay người tăng nhanh cước bộ.
“Tiểu Hi, em đừng chạy, cẩn thận…” Phong Ngạo ở phía sau nhanh chóng bắt kịp.
Chỉ mất vài bước, anh đã đứng chắn trước mặt Úy Trì Hi: “Bụng em cũng đã lớn, không quan tâm đến bản thân, cũng phải nghĩ một chút cho đứa nhỏ nữa chứ!”
“Phong ca ca! Thật xin lỗi, con của em tuyệt đối không thể đưa cho cái loại bạo chúa đó! Nếu không, em thà chết cùng nó!” Cô cười thê lương, miệng thở ra từng hồi nhiệt khí, nhưng khi vừa hòa vào khoảng không giá rét cũng đã nhanh chóng bị đóng băng, giống như lòng của cô vậy.
“Tiểu Hi …” Phong Ngạo hiểu, cuộc sống ở Kingloy, chẳng qua chỉ giống như một cổ máy giết người, một cái xác biết đi, sống hay chết đã không có gì khác biệt! “Nhưng, trời lạnh thế này, em có thể kiên trì được bao lâu? Em còn có thể đi đâu được chứ?”
“Em phải về! Phong ca ca! Xin anh dẫn em trở về, có được hay không?” Cô thở có chút bất ổn. Khó khăn lắm, thừa dịp hầu hết người của Kingloy đã đi thực hiện nhiệm vụ lớn nên không thể ngăn cản, cô mới tìm được cơ hội chạy trốn ra đây, nói gì cô cũng không thể quay lại!
“Quay về chỗ cha nuôi của em sao?” Phong Ngạo buột miệng thốt ra.
“Anh…” Úy Trì Hi nhíu mày, tò mò làm sao anh có thể biết cha nuôi của cô?
“Xin lỗi, Tiểu Hi, sau khi gặp em, anh đã đi điều tra về em.” Phong Ngạo giải thích, nhưng biểu cảm trên mặt càng lúc càng cứng ngắt. Anh do dự không biết nên nói thế nào với Tiểu Hi, cha nuôi của cô đã bị anh giết! “Tiểu Hi, nơi này là Châu Âu, em có hiểu như vậy đại biểu cho khoảng cách bao xa không?”
“Nhưng mà Phong ca ca, em nhất định phải trở về, nơi này không phải là nhà của em, nơi đó mới đúng a!” Cô kích động hét lên, bảy tháng đối với nỗi nhớ về Thác Dã đã đến cực hạn!
Bảy tháng, cô chưa bao giờ rời khỏi Thác Dã bảy tháng, giống như là đã qua bảy năm rồi vậy. Mỗi lúc đêm khuya trằn trọc trở mình, bởi vì mang thai nên chân bị chuột rút lại không có người giúp cô xoa bóp? Khi tỉnh dậy nước mắt ướt đẫm gối, lại chẳng có ai để cùng san sẻ?
Nhắm mắt lại, tất cả đều là hình bóng Thác Dã, đâm vào tim đau nhói. Anh thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của cục cưng. Cô nhất định phải trở về, cô nhất định phải quay trở về!
“Tiểu Hi, Tiểu Hi, em không được kích động!” Phong Ngạo ôm lấy Úy Trì Hi đang rống giận, “Anh hiểu, anh hiểu.” Hốc mắt anh trong nháy mắt đỏ hồng, Kingloy cũng không phải là nhà của anh. Cảm giác của Tiểu Hi thế nào làm sao anh lại không hiểu chứ? Ông trời ơi, nếu như năm đó ông đã quyết định để cho Tiểu Hi rời khỏi đây, vậy vì sao còn để cho cô ấy phải quay trở lại cái nơi ma quỷ này chứ?
Một giọt nước mắt từ hốc mắt cô chảy xuống, mới được giữa chừng đã lập tức đóng băng!
“Ọe…” Một cơn nôn nghén từ trong miệng cô bật ra.
“Sao vậy, Tiểu Hi?” Phong Ngạo lo lắng vỗ nhè nhẹ lưng cô, “Đừng kích động, sẽ có hại cho cục cưng.”
Mặc dù Tiểu Hi vẫn luôn giữ bí mật về cha đứa nhỏ, nhưng đứa bé là vô tội, cho dù ngay từ đầu, anh vẫn luôn thấy khó mà chấp nhận chuyện này, nhưng sau bảy tháng, cũng đủ để anh có thể đối mặt với sự thật.
“Ọe…” Úy Trì Hi hít sâu một hơi, đã một thời gian dài không ốm nghén quá, mới vừa kích động, liền khiến cho cô không nhịn được buồn nôn. “Hãy để cho em đi, Phong ca ca, em không muốn liên lụy anh, anh hãy để cho em đi!”
Cô dứt lời, ưỡn ngực sải bước tới trước, dấu chân hằn sâu trên mặt tuyết, giống như ý niệm kiên định của cô vậy! Bảo cô làm sao có thể dứt bỏ tình cảm với Thác Dã đây? Đặc biệt là sau khi có cục cưng, Kingloy không còn là nơi cô có thể ở lại. Cô chỉ có thể lựa chọn trốn đi, cho dù con đường phía trước rất nguy hiểm, cô cũng không sợ hãi chút nào!
“Không! Xin lỗi em, Tiểu Hi, anh không thể trơ mắt đứng nhìn em chết được!” Phong Ngạo lại lần nữa tiến lên trước đứng chắn lối đi của cô, “Bụng em lớn như vậy, còn có thể đi đâu chứ? Bây giờ trời lại đổ tuyết, thời tiết giá rét như vậy, em muốn một xác hai mạng sao?!”
Úy Trì Hi lặng thinh, ánh mắt bình tĩnh nhìn Phong Ngạo, là ánh mắt kiên định. Cô nhất định phải rời đi, ai cũng không thể ngăn được!
“Không… Tiểu Hi, đừng ép anh…” Phong Ngạo hiểu ánh mắt của cô có nghĩa là gì, nhưng anh thật sự không thể buông tay. Tiểu Hi không thể ra khỏi mảnh đất hoang vắng này!
Chợt, nước mắt một lần nữa lặng lẽ lăn dài xuống, Phong Ngạo không hiểu trong lòng cô lo lắng điều gì, cho dù có cách nửa vòng trái đất, cũng không thể nào ngăn được ý định trở về của cô. Cục cưng của cô, ngay cả khi được sinh ra ở giới hắc đạo, cô cũng không cho phép nó trưởng thành tại Kingloy!
Cô mặc kệ sự cản trở của Phong Ngạo, tiếp tục đi về phía trước, cho dù con đường phía trước mịt mù tăm tối, cô cũng phải đem cục cưng thoát khỏi cái nơi ma quỷ này!
Phong Ngạo chật vật nhắm lại hai mắt, hít sâu một hơi, bước chân Úy Trì Hi vẫn không ngừng lại, ở phía sau anh, in xuống những dấu chân nông sâu…

Chương 120: Kí Ức Trước Khi Gặp Thác Dã (2)

Chương 120: Kí Ức Trước Khi Gặp Thác Dã (2)

“Hả?” Lăng Vũ Hi tập trung nhìn kỹ, chớp mắt, môi hơi bĩu ra, đôi mắt trong veo ầng ậc nước, “Hu hu hu, nai con thật đáng thương…” Hơn nữa lại là do chính bé tự tay giết chết!
“Khóc cái gì mà khóc?!” Huấn luyện viên quát lớn, thật sự dọa cô bé đem nước mắt nuốt ngược trở vào.
“Vậy… Nhiệm vụ của tôi đã kết thúc rồi?” Bé thật cẩn thận hỏi, không dám nhìn vào mắt huấn luyện viên. Cô bé đã học được cách biết vâng lời! Nếu không chịu sẽ bị quất roi trừng phạt!
Huấn luyện viên không thèm để ý tới bé, lấy ra mười hai viên đạn từ trong bọc hành lý, ném cho Lăng Vũ Hi: “Nạp vào! Bắn chết một con nai, lại phải tốn hết cả một băng đạn! Lăng Vũ Hi, lúc này nếu như kẻ địch có sáu người, ngươi phải tính làm sao?!”
“Á…” Lăng Vũ Hi bĩu cái môi nhỏ nhắn, khi bé bắn súng gần như rất sợ phải mở mắt ra nhìn! Bất đắc dĩ nhặt lên mấy viên đạn huấn luyện viên ném qua, thuần thục mở hộp tiếp đạn ra, kí hiệu chữ K khắc trên vỏ đạn lập tức hiện ra trước mắt, đây là loại đạn độc nhất vô nhị của riêng tổ chức Kingloy. Bọn họ mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, cũng đều cuồng ngạo báo cho đối phương biết là do chính Kingloy gây nên, tuyệt đối sẽ không bao giờ che giấu.
“Tiểu Hi, nghe lời, đừng chống lại lệnh huấn luyện viên, nếu không chúng ta sẽ bị tai ương!” Phong Ngạo bất lực thúc giục Lăng Vũ Hi. Trong một năm qua, tổ chức đối với bọn nó so với trước đây càng nghiêm khắc hơn, vì phòng ngừa hai đứa lại đào tẩu. Một ngày hai mươi bốn giờ thì hết hai mười giờ là huấn luyện hai đứa, cho tới lúc bọn nhóc kiệt sức, đến ngay cả sức để chạy trốn cũng không có!
Nhớ tới vẻ mặt khủng bố của chủ nhân, vung roi không hề thương tiếc chút nào! Toàn thân Lăng Vũ Hi không khỏi run rẩy, vội vàng đem những viên đạn đang cầm trong tay lưu loát nạp vào hộp tiếp đạn!
“Con thỏ!” Huấn luyện gầm nhẹ một tiếng, chỉ vào rừng cây phía trước đột nhiên xuất hiện một con thỏ, Lăng Vũ Hi theo phản xạ giơ súng lên hướng về phía mục tiêu nhanh chóng bóp cò pằng!
Lần này, chỉ một phát trúng đích!
Xin lỗi mày, thỏ con! Lăng Vũ Hi âm thầm cầu nguyện. Một năm này, cho dù đã sắp chai sạn khi bắn chết động vật, nhưng mỗi khi cô bé giết một con vật, đều vẫn luôn có một cảm giác tội lỗi. Trong tâm trí ý nghĩ muốn thoát khỏi chốn a tỳ địa ngục này càng ngày càng mạnh mẽ!
Tick Tick Tick
Lúc này, bộ đàm trên người huấn luyện viên vang lên, hắn cầm lên: “Dạ, chủ nhân xin nói!”
“Ngươi lập tức lại đây!” Đầu kia của bộ đàm truyền đến giọng nói lạnh như băng.
“Dạ, chủ nhân!” Huấn luyện viên cúp máy, quay đầu nhìn sang hai đứa trẻ lớn tiếng nói, “Các ngươi ngoan ngoãn luyện tập, ta đi một chút sẽ trở lại! Đừng hòng giở trò với ta!”
Huấn luyện viên giơ súng chỉ vào bọn nhóc, ánh mắt uy hiếp đảo qua bọn chúng, rồi bước nhanh rời khỏi.
“Woa ——” Lăng Vũ Hi thở dài một hơi, ném khẩu súng trong tay rồi lập tức đi về phía con vật nhỏ đang nằm trong vũng máu.
“Tiểu Hi?” Phong Ngạo nghi hoặc gọi, rồi vội vàng đuổi theo sau.
Đợi đến khi Lăng Vũ Hi nhìn thấy con vật nhỏ máu thịt lẫn lộn, không khỏi đỏ hoe vành mắt, “Phong ca… Chúng nó thật đáng thương, có thể cứu chúng không?”
“Aiii… Rất khó!” Phong Ngạo lắc đầu, mặc dù cậu cũng rất thương xót cho những con vật nhỏ đã bị bọn cậu bắn chết, nhưng nếu không giết chết tụi nó, thì người chết, chính là bọn cậu! Kẻ này muốn sinh tồn, người kia nhất định phải hy sinh, đây chính là nơi tàn khốc như vậy!
“Hu hu hu… Phong ca… Chúng nó sẽ trách em…” Lăng Vũ Hi khóc như mưa, thật cẩn thận nâng… đầu con nai lên, bỗng nhiên cô bé hét lớn, “Phong ca, nó còn thở!”
Cái chết của thỏ con tuy rằng đã không thể thay đổi được nữa, nhưng bé thấy rõ ràng con nai này vẫn còn đang thở!
“Thật sao? Để anh xem!” Phong Ngạo vội vàng bước đến gần xem xét cẩn thận, chỉ thấy có duy nhất một con nai tim vẫn còn đang đập! “Tiểu Hi, nhanh lên bịt kín miệng vết thương của nó, anh đi tìm cỏ tiêu viêm cầm máu cho nó! Anh biết nơi nào có!”
Dứt lời, Phong Ngạo chạy nhanh vào trong bụi cây.
“Á! Phong ca anh phải nhanh lên nghen!” Khóe mắt Lăng Vũ Hi vẫn vương lệ, vội vàng lấy khăn tay nhẹ nhàng bịt kín miệng vết thương cho con nai, “Nai con, xin lỗi mày…Mày nhất định phải kiên cường! Không thể chết nha…”
Một lát sau, Phong Ngạo thở hổn hển chạy lại, trên tay đang cầm là một bó cỏ màu trắng, quả của nó có hình dạng rất kỳ lạ, cậu hét lên, “Tiểu Hi, anh tìm được rồi!”
“Đây là cỏ tiêu viêm cầm máu sao?” Lăng Vũ Hi cau mày hỏi.
Phong Ngạo dùng sức gật gật đầu, “Đúng, lần trước anh có thấy chủ nhân hái qua!”
Sau đó, cả hai đồng tâm hiệp lực gắp viên đạn trong người con nai ra, rồi băng bó lại cẩn thận.
“Chúng ta phải đem giấu nó đi, nó bây giờ còn không thể cử động được, mấy ngày nữa vết thương lành hẳn rồi, nó lại có thể đi!” Phong Ngạo nói xong, ôm con nai lên đem giấu nó vào trong một đống cỏ khô bí mật, “Tiểu Hi, em đi hái một ít lá cây, chúng ta đặt gần nó, như vậy nó cũng sẽ không bị đói!”
“Ùm!” Lăng Vũ Hi vội vàng đi hái cỏ và lá cây, cơ thể bé nhỏ ở trên đường đi nhiều lần bị vấp ngã, nhưng rất nhanh lại đứng lên, trong lòng mang theo ý niệm cứu vớt mãnh liệt. Tuy rằng con nai là do cô bé bắn, nhưng chưa có lúc nào như bây giờ lại khiến cho cô bé vui sướng như vậy!
Nai con, mày nhất định phải cố gắng lên nha!
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Trụ sở tổ chức Kingloy, đại sảnh tòa lâu đài ngầm.
“Chủ nhân, nhiệm vụ lần này có chút khó khăn. Chúng ta đã bị quá nhiều người chú ý, căn bản là không thể đến gần mục tiêu!” Vừa nói chính là huấn luyện viên mới từ ngoài chạy về, khúm na khúm núm đứng trước mắt người đàn ông tóc bạc. Thì ra chủ nhân gọi hắn về là để thương nghị công việc, không ngờ lại là về vụ việc ở Trung Quốc!
“Nếu là mục tiêu dễ đối phó, khách hàng cũng sẽ không tìm tới Kingloy chúng ta!” Người đàn ông tóc bạc lạnh lùng nói, trong lời nói lộ ra vẻ kiêu ngạo. Tổ chức Kingloy là do một tay hắn sáng lập, quy mô có thể tăng lên một cách nhanh chóng trên phạm vi toàn cầu như thế, lại khiến cho tất cả mọi người chỉ nghe tên thôi đã sợ mất mật! Phải nói rằng thành công của hắn chính là một huyền thoại!
“Dạ, vậy papa có dự tính gì không?” Người đàn ông kia hỏi. Hắn cũng là một sát thủ của Kingloy. Tại đây… trong tổ chức này, mỗi một tên sát thủ đều biết tính tình chủ nhân hỉ nộ vô thường. Nhưng chỉ cần kêu chủ nhân là papa, liền có thể được chủ nhân ‘Thương yêu’. Cái gọi là ‘Thương yêu’ bất quá cũng chỉ là trong tức thời, được lúc nào hay lúc ấy! Bởi vì nếu không tuân theo, bị chết còn nhanh hơn!

Chương 117: Xin Lỗi Em, Tiểu Hi

Chương 117: Xin Lỗi Em, Tiểu Hi

“Phong Ngạo, cám ơn anh đã tiễn tôi, đến đây là được rồi!” Úy Trì Hi cảm kích mỉm cười, đứng ở bãi đậu taxi, chuẩn bị gọi xe quay về biệt thự. Cô quyết sẽ không quay về Xích Long bảo!
“Tiểu Hi, thật sự không cần tôi đưa em về sao?” Phong Ngạo thấp giọng hỏi lần nữa. Lúc này, cha nuôi của cô chỉ sợ là lành ít dữ nhiều rồi.
Úy Trì Hi bình tĩnh lắc đầu. Bây giờ là thời điểm quan trọng, cô sẽ không để cho Thác Dã có thêm cơ hội hiểu lầm cô có quan hệ nam nữ lung tung! Cánh tay mảnh khảnh vung lên, một chiếc taxi cách đó không xa lập tức chạy đến.
“À, Phong Ngạo, đêm nay rất cám ơn anh, hôm nào để tôi mời anh đi ăn!” Úy Trì Hi mỉm cười tạm biệt Phong Ngạo, gió đêm thổi bay mái tóc cô, ánh mắt sáng như sao giữa bầu trời đêm.
Phong Ngạo có chút luyến tiếc để cô rời đi, có thể cô không biết, đời này, có lẽ đêm nay, chính là ánh mắt này, từ nay về sau, cũng không thể nào xuất hiện thêm lần nữa!
“Tiểu Hi, tôi có thể…” Tiếng nói của Phong Ngạo đột nhiên có chút tắc nghẹn, nhìn thật sâu vào đáy mắt Úy Trì Hi.
“Hả?” Úy Trì Hi nhìn chằm chằm chiếc taxi càng lúc càng đến gần, có chút không yên lòng, càng thêm háo hức được về nhà. Chỉ chốc nữa thôi khi quay về biệt thự, nếu Thác Dã cũng vừa vặn ở đó, thì cô phải làm sao bây giờ? Anh có cười nhạo cô không có chí khí hay không đây? A! Cô gần như có thể thấy vẻ mặt nhạo báng xem thường của anh.
“Tôi có thể ôm em một cái được không?” Phong Ngạo có chút gian nan thốt ra yêu cầu này. Hắn sợ, sợ loại cảm giác chia lìa này! Tiểu Hi từng là ánh mặt trời của hắn, là hắn nhìn cô rời đi, rời xa thế giới của hắn, mà lần này, cô cũng lại rời xa, còn quên mất hắn!
“Hả?” Cô hốt hoảng. Mắt hạnh Úy Trì Hi trợn tròn, Phong Ngạo sao lại muốn vậy?
Phong Ngạo xấu hổ cong cong khóe miệng, “Ha ha, em đừng hiểu lầm, chỉ là tôi có rất ít bạn bè, lại cảm thấy em thực thân thiết.”
“A! Thì ra là vậy!” Cô gật đầu, mở miệng cười tươi, duỗi ra hai tay, “Đến đây nào, bạn thân mến ơi, cho anh một cái ôm thân mật!”
Taxi đã dừng lại ở bên đường, chờ khách lên xe.
“Tiểu Hi!” Mũi Phong Ngạo chua xót, hắn đi qua, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô. Cúi đầu, ngửi mùi thơm trên tóc cô, trong mắt không khỏi dâng lên một dòng ẩm ướt. Tiểu Hi! Tiểu Hi! Nhắm lại hai mắt, hắn yên lặng nhớ kỹ, em nhất định phải hạnh phúc!
“Phong đại ca, thật sự cảm ơn anh!” Úy Trì Hi có chút không rõ người đàn ông ôm cô vì sao lại lộ ra vẻ ưu thương như vậy, là do cô nhìn lầm rồi sao?
“Tiểu Hi, sau này phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, không được lại trốn trong góc ngồi khóc một mình nữa nha.” Phong Ngạo ôm cô, dịu dàng nói nhỏ.
Khóc? Từ sau khi Giang Tuyết Nhi xuất hiện, cuộc sống của cô dường như có thêm thật nhiều nước mắt, nhưng mà —— “Yên tâm đi, tôi là tiểu cường đánh không chết nha!”
Trong lúc cô nói câu này, cảm giác được thân mình Phong Ngạo hơi hơi run lên.
“Đúng a, em là… tiểu cường đánh không chết!” Hắn thở dài, cô còn nhớ rõ những lời nói này, nhưng lại quên mất hắn…
Kétttt
Tiếng xe thắng gấp đột nhiên vang lên!
Ven đường hiện ra một chiếc Hummer màu đen, rít lên tiếng phanh xe chói tai, xuyên thủng bầu trời đêm! Xe ngừng lại!
Mắt liếc thấy chiếc xe quen thuộc, Phong Ngạo lập tức cảnh giác đẩy Úy Trì Hi ra! “Tiểu Hi, đi mau!”
“Hả?” Hiển nhiên cô còn không hiểu ra sao.
Rầm một tiếng, từ trong xe nhảy xuống mấy gả đàn ông mang kính đen! Nhanh chóng vây quanh hai người vừa rồi còn đang ôm nhau.
Tài xế taxi vừa nhìn thấy dấu hiệu bất thường, lập tức lái xe chạy trối chết, con bà nó, nhìn mấy người đàn ông đó không dễ chọc a!
“Phong —— “
Úy Trì Hi còn không kịp kêu ra miệng, gáy đã bị đập một phát đau đớn, tiếp theo cô bị cuốn vào một dòng xoáy đen…
Đáng chết! Là ai đánh cô ngất xỉu!
“Tiểu Hi!” Phong Ngạo ôm lấy thân mình muốn ngã của Úy Trì Hi, phẫn nộ hướng người đàn ông quát, “Các người muốn gì? !”
“Xin lỗi, Phong Ngạo! Đây là ý của chủ nhân!” Phía sau truyền đến giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ.
Hắn đột nhiên quay đầu lại, hai mắt nhất thời hiện lên vẻ lo lắng, “Diệc Linh, cô theo dõi tôi!”
Trong mắt Diệc Linh có chút đau xót chợt lóe lên, cô hơi ngẫn ra, cô gái trong lòng Phong Ngạo nhìn rất đẹp, vẻ đẹp hoạt bát kia giống như không nhiễm một chút khói bụi nhân gian, không như cô – một nữ sát thủ lãnh khốc sao có thể sánh bằng? A, trong lòng cô bi thương, thì ra Phong Ngạo thích chính là mẫu người như vậy!
“Phong Ngạo, hành tung của anh rất khả nghi, em không có biện pháp…” Cô xem nhẹ đau đớn trong lòng. Chủ nhân bảo cô sau khi hoàn thành nhiệm vụ, phải cùng Phong Ngạo lập tức trở lại phục mệnh, lên máy bay lúc 1h, nhưng Phong Ngạo lại không thèm quan tâm! Rơi vào đường cùng, cô chỉ còn cách theo dõi Phong Ngạo, đem hình chụp được, truyền về cho chủ nhân. Nào ngờ chủ nhân lại yêu cầu cô dẫn cô gái trong tấm ảnh về, tuy rằng không hiểu, nhưng cô chỉ có thể làm theo.
Phong Ngạo lạnh lùng nhìn cô, trong mắt đầy hận ý, khiến Diệc Linh có chút run rẩy.
Tại sao hắn lại khẩn trương vì cô gái trong lòng như vậy? “Anh đừng trách em, là ý của chủ nhân!” Diệc Linh nhấn mạnh, bỏ qua ánh mắt của hắn, hướng người đàn ông mang kính râm nói, “Mang lên xe!”
“Thả cho cô ấy đi!” Phong Ngạo nghiến răng nói.
“Không được!”
“Vì sao? Tôi trở về là được rồi! Cô ấy chỉ là một người qua đường!” Chẳng lẽ chủ nhân đã biết rồi sao? Trong đầu Phong Ngạo hiện lên ý niệm mơ hồ.
Diệc Linh xin lỗi lắc đầu, “Cô ấy có phải người qua đường hay không em không rõ, nhưng chủ nhân bảo em đem cả hai người cùng trở về!”
“Diệc Linh!” Hắn chán nản, “Chủ nhân đã biết?”
“Đúng!”
“Đáng chết! Cô đã làm gì?!” Phong Ngạo rống to, mang theo phẫn nộ “ Cô có biết làm vậy là hại chết cô ấy hay không?!”
“Em không biết!” Diệc Linh lớn tiếng quát lại, “Tôi chỉ biết là, nếu không làm như vậy, thì sẽ hại anh!” Bởi tiếng gầm giận dữ này, mà vành mắt cô ngấn lệ, nhưng rất nhanh cô liền tỉnh táo lại, lạnh lùng ném ra một câu, “Mang đi!” Rồi xoay người đi về phía chiếc xe.
Phong Ngạo hít sâu một hơi, nhìn Úy Trì Hi đang hôn mê, trong lòng cảm xúc lẫn lộn!
Xin lỗi em, Tiểu Hi…

Chương 116: Khoảnh Khắc Trong Nhà Vệ Sinh

Chương 116: Khoảnh Khắc Trong Nhà Vệ Sinh

“Phong Ngạo!”
Giọng nói lạnh lùng của cô gái xuyên qua đêm đen, Phong Ngạo không cần quay đầu cũng biết là Diệc Linh đến!
“Không ngờ anh rất đúng giờ! Diệc Linh thấy Phong Ngạo không lên tiếng, bước nhẹ về phía hắn.
Kim đồng hồ chỉ 0 giờ 1 phút, xem ra nhiệm vụ lần này đã được hoàn thành.
Trên sân thượng vắng lặng này, Diệc Linh nhìn về phía đường lớn lầu đối diện, ở hiện trường vẫn còn đang hỗn loạn, tiếng người ồn ào, ở trong đó có người đàn ông mặc âu phục màu trắng bên ngực trái máu chảy loang ra một mảng lớn. Chậc chậc, đáng tiếc bộ âu phục kia vừa nhìn đã biết rất đắt tiền, cô gật đầu hài lòng, “Vị trí rất chuẩn! Vì sao không bắn thêm vài phát?”
“Cô không thấy mấy chiếc xe cảnh sát ở đây sao?” Phong Ngạo lạnh lùng thu hồi khẩu súng lục trong tay. Hắn không đoán được cảnh sát sẽ tới đây giúp vui, dù sao chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được, không cần phải kinh động cảnh sát, rước thêm phiền phức!
“Sao cảnh sát lại tới?” Diệc Linh hỏi, “Úy Trì Thác Dã trong giới hắc đạo cũng là một nhân vật nổi tiếng, không ngờ lại chết trên tay anh!”
“Thế nào? Cô mềm lòng sao?” Phong Ngạo liếc xéo Diệc Linh, “Nếu phát súng này không thể lấy mạng của hắn, trừ phi tim hắn nằm sai chỗ!”
“Đáng tiếc, người này quả thật rất đẹp trai!” Diệc Linh thở dài lắc đầu.
Một trận cười khẽ bật ra khỏi miệng Phong Ngạo, “Đáng tiếc? Vừa rồi là ai gấp rút muốn thay tôi làm nhiệm vụ, làm rồi lại thấy luyến tiếc sao?”
“Không nói nhiều nữa, chủ nhân vừa mới cho tôi biết, một lát nữa sẽ có người tới đón chúng ta đến nơi an toàn!” Diệc Linh nói. May mắn Phong Ngạo đã bắn phát đạn này trước 0 giờ, trúng ngay mục tiêu, nếu không, cô quả thật không biết làm sao để báo kết quả!
“Cô về trước đi, tôi còn có chút việc.” Hắn cúi đầu lẩm bẩm mấy tiếng, đem súng lục giấu vào trong áo.
“Có chuyện gì sao?” Diệc Linh nhíu mi, “Anh gần đây làm sao vậy? Cuộc sống nơi này không quen thuộc, nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, còn vướng bận chuyện gì?”
“Diệc Linh, cô đừng quan tâm. Đến lúc đó tôi sẽ tới gặp cô!” Để lại câu này, Phong Ngạo xoay người vội vàng rời đi.
Để lại Diệc Linh ở trên sân thượng, nhìn đám đông hỗn loạn dưới lầu kia. Phong Ngạo rốt cuộc làm sao vậy? Thần thần bí bí.
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
“Anh đã về rồi!” Úy Trì Hi nhìn thấy Phong Ngạo trở lại thản nhiên nở nụ cười tươi.
Phong Ngạo gật đầu, “Lẩu ăn ngon không?”
“Ừm! Cực ngon! Phong Ngạo, cám ơn anh nhiều lắm!” Cô cười hồn nhiên. Phong Ngạo mang cô tới nơi này, lại là một nhà hàng bán lẩu, hương vị rất tuyệt nên cô không có thời gian để ý những chuyện xung quanh mình.
Úy Trì Hi không biết, vừa rồi ngay thời điểm Phong Ngạo nói đi vệ sinh kia, đã xảy ra chuyện gì!
“Đừng vội, cứ từ từ ăn.” Phong Ngạo nhìn thấy bộ dạng ăn ngấu nghiến của cô, đôi mắt hiện lên vẻ dịu dàng.
“Ợ!” Úy Trì Hi lơ đãng ợ một cái, bộ dáng trẻ con đáng yêu cực kỳ. Cô đã hơi no, hôm nay tí nữa là làm đói chết cục cưng rồi, mẹ thực xin lỗi nha.
“Ha ha, ăn no rồi sao?”
“Ừm! Anh ăn đi, lúc anh đi toilet, tôi đã ăn nhiều lắm rồi.” Bởi vì cô thật sự chịu không được cảm giác đói bụng, không có cách nào chờ anh được, đành phải lấp đầy bụng mình trước rồi nói sau, “Đúng rồi, bên ngoài sao lại náo nhiệt như vậy nhỉ? Hình như có rất nhiều người”
Úy Trì Hi không chút để ý chỉ chỉ cảnh tượng bên ngoài cửa kính, dường như ngoài kia rất ồn ào, đã xảy ra chuyện gì sao?
Phong Ngạo khẽ biến sắc, nhưng rất nhanh liền giấu đi, “Không rõ lắm. Thịt viên này rất ngon, ăn thêm một chút chứ?”
“Á!” Cô nấc lên một cái, “Hì hì tôi ăn không nổi nữa!”
Trong một khắc cô ngoái đầu nhìn lại, bên ngoài cửa kính mơ hồ truyền đến một hồi âm thanh còi hú, không đợi cô kịp phản ứng, xe cảnh sát đã nhanh chóng chạy vụt qua!
“Đó là … xe cảnh sát?” Cô quay đầu nhìn chiếc xe cảnh sát đã sớm không còn bóng dáng , “ Ở chỗ nào…”
“Có thể là cảnh sát đi bắt cướp.” Phong Ngạo thấp giọng nói, bỗng nhiên trong nội tâm dâng lên một cảm xúc kì lạ.
Tiểu Hi có biết hắn vừa giết cha nuôi của cô không? Hoặc là, chân tướng này cô vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ biết được! Nhưng, cô nói cô không vui, không phải sao? Một người cha nuôi khiến Tiểu Hi không vui, khiến cuộc sống của Tiểu Hi không vui, vậy hắn giúp cô nhanh chóng chấm dứt chuyện này, xem như là làm một chuyện tốt cho cô không phải sao?
Phong Ngạo tự nhủ, hắn là sát thủ, một sát thủ lãnh khốc vô tình, phải chấp hành nhiệm vụ là chuyện ‘thiên kinh địa nghĩa’. Nhưng lần này, hắn do dự lâu như vậy, từ đầu đến cuối không thể xuống tay, là bởi vì không muốn để Tiểu Hi bị ấm ức! Mà câu nói kia của cô đã lập tức giải tỏa khúc mắc của hắn. Hắn không biết làm như vậy là đúng hay sai, nhưng có một chuyện, hắn biết rõ, chính là suốt đời này hắn không hy vọng Tiểu Hi biết chính hắn đã giết cha nuôi của cô!
“Ờ!” Úy Trì Hi gật gật đầu, liếc nhìn đồng hồ trong nhà hàng, bị dọa cho nhảy dựng lên, “Oa! Hơn 0 giờ rồi!”
Nguy rồi, muộn như vậy còn không về, Thác Dã có đợi cô hay không? Sáng nay, sau khi cãi nhau, cô liền nổi giận đùng đùng chạy ra ngoài, không nghĩ tới nhoáng một cái đã đến giờ này! Thác Dã đáng ghét kia cũng không chịu đi tìm cô, hại cô đói bụng! Hại cục cưng cũng theo cô chịu khổ!
“Hả? Ha ha, đã trễ rồi.” Phong Ngạo gật đầu mỉm cười, lại nghĩ đến tình cảnh ngẫu nhiên gặp cô đêm nay, mày không khỏi nhướng lên, “Em… hôm nay sao lại ngồi khóc ở Oriental Princess ‘?”
“A ——” Cô xấu hổ cười cười, né tránh câu hỏi của hắn, “Phong Ngạo, tôi nghĩ tôi cần phải trở về!” Cô khẽ thở dài, thì ra trời đất bao la, ngoại trừ nơi có Thác Dã, cô căn bản là không thể tìm thấy được nơi mình có thể dừng chân! Huống hồ bây giờ lại đang mang cục cưng, cho dù có dỗi, cũng không thể khiến cho đứa nhỏ theo cô chịu khổ nha.
“Trở về?” Phong Ngạo nhíu mày.
Mặc dù Phong Ngạo muốn ngăn cản ý định quay về trong đầu Úy Trì Hi, mặc dù hắn rất muốn nói với cô, hắn nguyện ý bảo hộ cô suốt đời, mặc dù hắn… Nhưng trên hết, tất cả cũng chỉ là mặc dù mà thôi! Hắn trước sau vẫn nói không nên lời, cũng làm không được. Hắn không phải là người tự do, ngay cả tánh mạng của mình hắn cũng không thể bảo toàn được, huống chi là bảo hộ cho Tiểu Hi?
“Cũng được! Tôi đưa em đi.” Hắn khẽ thở dài. Có lẽ việc hắn có thể làm, vĩnh viễn chỉ là tiễn Tiểu Hi một đoạn đường. Hắn vĩnh viễn chỉ có thể ở yên tại chỗ, đứng dõi theo Tiểu Hi từ xa, nhìn cô thoát khỏi thống khổ, theo đuổi hạnh phúc!

Chương 115: Máu Chảy Lúc 0 Giờ

Chương 115: Máu Chảy Lúc 0 Giờ

Lôi Hách dẫn những người liên can, chuẩn bị rút đi.
“Cảnh sát Lôi! Tại sao không bắt Úy Trì Thác Dã?!” Thanh Hổ gào lên. Hắn giận dữ, phố thập cẩm là địa bàn của Xích Long bang, hai giới hắc bạch từ trước đến nay vẫn nể mặt vài phần, nhưng đêm nay, cảnh sát lại dám đến phố thập cẩm bắt người, Úy Trì Thác Dã tuyệt đối không thoát khỏi liên quan!
“Thanh Hổ, bắt trộm phải bắt tận tay!” Lôi Hách lạnh lùng nói, không nói hai lời liền bước đi về hướng đầu đường phố thập cẩm.
Đi thêm vài bước, là đường Phong Lâm, mấy chiếc xe cảnh sát đang đậu ở ngay ngã tư đường, đèn báo hiệu nhấp nháy. Bên đường, đám đông dân chúng vây xem cũng chỉ tập trung ở phía xa theo dõi, không dám tới gần.
Úy Trì Thác Dã híp lại hai mắt, Thanh Hổ bị cảnh sát mang đi, thỉnh thoảng quay đầu lại dùng ánh mắt thù hằn nhìn Úy Trì Thác Dã, thù này sớm hay muộn hắn cũng sẽ báo!
“Lão Đại!” Lâm Ngạn đi đến bên cạnh Úy Trì Thác Dã kêu to, “Xem ra chuyện Thanh Hổ tạm thời đã giải quyết xong.”
“Đây mới chỉ là bắt đầu!” Úy Trì Thác Dã trầm giọng. Không sai, là anh bảo Lâm Ngạn đưa tin cho Lôi Hách, để cho anh ta đến bắt người! Đối với Thanh Hổ, không cần phải dùng cứng đối cứng, để kẻ ngồi sau màn ‘ngư ông đắc lợi’!
Tiếp đó, anh quay đầu sang Hà Hỏa Hoan, Nghiêm Ngự Phong đang đứng bên cạnh nói: “A Hoan, gần đây phải giám sát chặt chẽ, Ngự Phong cậu điều thêm một số thủ hạ tới đây, tăng cường phòng vệ cho phố thập cẩm.”
“Vâng, lão Đại!”
“Vâng, lão Đại!”
Hai người đồng loại gật đầu, trận đánh đêm nay, bọn họ đều nghĩ lão Đại sẽ đích thân giải quyết bọn Thanh Hổ, không nghĩ tới cảnh sát lại đến đây. Lão Đại còn hào phóng để cảnh sát soát người, tuy rằng đây không giống tác phong của giới hắc đạo, nhưng việc cảnh sát bắt Thanh Hổ bang, đối với Xích Long bang mà nói, tổn hại là thấp nhất.
“Lão Đại, em nghĩ bắt đầu từ ngày mai, sẽ tăng số người bảo vệ từ Xích Long bang đến, bảo vệ anh hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Em sợ Thanh Hổ sẽ gây bất lợi cho anh!” Lâm Ngạn lo lắng nói. Sau khi phân tích cẩn thận cùng với sự kiện bất ngờ tối nay, tin là Hắc Cẩu, Thanh Hổ thậm chí là tổ chức thần bí Kingloy, đều là mối đe dọa đối với lão đại, không thể xem nhẹ!
“Xem tình hình rồi nói sau. Giờ này không còn sớm…” Úy Trì Thác Dã giơ cổ tay lên. Pằng!
Một tiếng súng nổ vang!
Tiếp đó, phố thập cẩm lại lâm vào tình cảnh hỗn loạn!
“A —— “
“Lão Đại…”
“Lão Đại trúng đạn rồi!”
“Bảo vệ lão Đại!”
“Mau nằm xuống!”
Không thể phân rõ là tiếng kêu của ai, một tiếng súng này, làm chấn động phố thập cẩm thậm chí kéo dài tới đầu đường Phong Lâm Nam, mọi người hốt hoảng ôm đầu chạy trốn!
Bỗng nhiên, tiếng còi của xe cảnh sát lại vang lên, còn chưa kịp lái xe rời đi Lôi Hách đột ngột quay trở lại! Tiếng súng bất thình lình, khiến cho anh nhanh chóng rút khẩu súng từ bên hông ra! Đầu đường náo loạn cả lên, anh hét lớn: “Chết tiệt! Tất cả nằm xuống hết cho tôi!”
Người của Thanh Hổ muốn thừa dịp náo loạn chạy trốn, theo cảnh sát mở cửa xe ra!
Pằng!
Lại thêm một tiếng súng vang lên! Lần này, do Lôi Hách hướng lên trời bắn, “Ai dám lộn xộn thử xem!”
Tiếng gầm giận dữ của anh thành công ngăn cản bọn người Thanh Hổ bang đang muốn rục rịch! Lôi Hách hướng về phía các nhân viên cảnh sát nói, “Canh giữ đám người đó! Tôi đi xem đã xảy ra chuyện gì!”
Dứt lời, Lôi Hách chạy đến hướng phát ra tiếng súng.
“Lão Đại! Trời ơi, mau gọi xe cứu thương!” Lâm Ngạn rống lên!
Nghe vậy, Úy Trì Thác Dã mới cảm thấy nơi nào đó trên thân thể mình có một cơn đau đớn nhanh chóng lan ra! Đáng chết! Anh thấy trên ngực trái mình chảy máu, nhỏ xuống đồng hồ của anh, kim đồng hồ vừa chỉ đúng 0giờ!
Hai chân bắt đầu vô lực, anh có chút chống đỡ không được, ngã nhào xuống trước, Lâm Ngạn lập tức đỡ lấy cả người anh!
Úy Trì Thác Dã không rõ có trúng tim hay không, nhưng có thể khẳng định, đối phương muốn mạng của mình, cho nên mới nhắm ngay vị trí này mà bắn!
Anh đột nhiên nhớ tới lần trước bị bắn ở đảo Phuket! Ánh mắt ngay lập tức âm lãnh! Quả nhiên, anh đoán không sai, bọn chúng sẽ không từ bỏ ý đồ!
“Lão Đại!” Nghiêm Ngự Phong thê lương gọi, phút chốc hai mắt đỏ hoe, “Lão Đại…”
Vết máu đỏ thẫm lập tức nhuộm đỏ âu phục tuyết trắng của Úy Trì Thác Dã! Trên vầng trán tuấn mỹ của anh toát ra mồ hôi lạnh. Shit! Phát súng này đủ uy lực!
“Xảy ra chuyện gì? !” Lôi Hách đi tới, nhìn thấy trên người Úy Trì Thác Dã là một mảng lớn máu đỏ, “Chết tiệt, ông anh Úy Trì, xem ra kẻ thù lần này của anh thu hoạch được rất lớn”
“Không… Chết… được!” Úy Trì Thác Dã gian nan phun ra mấy chữ, Lôi Hách lúc này còn có tâm tư đi cười nhạo anh.
Khóe miệng Lôi Hách run run, người đàn ông này được làm bằng sắt sao? Bị trúng đạn ở tim rồi còn có thể chống đỡ lâu như vậy! Trong mắt của anh ánh lên một tia tán thưởng: “Gọi xe cứu thương chưa?”
“Đã gọi!” Không biết là ai trả lời.
“Nhanh chóng đưa lão Đại các anh đi đi, truyền thông sắp tới rồi!” Lôi Hách điềm tĩnh nói. Trên thực tế nhắc nhở của anh ta cũng không sai, tin rằng trên trang nhất tờ báo buổi sáng ngày mai, chính là thông tin chấn động “Lão đại của Xích Long bang bị ám sát chết!” Chậc, nếu mạng của Úy Trì Thác Dã đủ lớn như lời anh ta nói thì là chyện khác!
“Ngạn… Lái xe… giúp tôi!” Úy Trì Thác Dã cắn răng nói, sự bình tĩnh làm cho người ta phải líu lưỡi!
“Không cần, dùng xe của tôi, nhanh lên!” Không đợi Lâm Ngạn trả lời, Lôi Hách bỏ lại một câu, “Nâng lão đại các anh lên xe của tôi!”
Đáng chết! Lôi Lách cố ý muốn chơi anh có phải không! Lão Đại hắc đạo lại ngồi xe cảnh sát đi cấp cứu! Bảo mặt mũi của anh còn để chỗ nào đây?!
Không để cho Úy Trì Thác Dã có cơ hội cự tuyệt, các huynh đệ lòng nóng như lửa đốt ba chân bốn cẳng nâng Úy Trì Thác Dã lên xe cảnh sát của Lôi Hách.
Ú..ù..ú..ù.
Sau khi lên xe, ý thức Úy Trì Thác Dã bắt đầu mơ hồ!
Xe cảnh sát chạy nhanh ra đường Phong Lâm, bỗng nhiên, một bóng hình xinh đẹp thoáng xoẹt qua mắt anh!
Úy Trì Hi!
Qua cửa kính thủy tinh, cô gái nhỏ kia đang nhàn nhã ngồi ăn lẩu!
Khoan đã! Người đàn ông ngồi đối diện cô! Nhưng tốc độ xe quá nhanh, anh chưa kịp nhìn cho rõ xe đã phóng vụt qua!
Đáng chết! Anh trúng đạn sắp mất mạng, cô nhóc kia còn có tâm tình dụ dỗ đàn ông cùng ăn lẩu!
Một luồng khí nóng xông lên, anh đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi!
“Lão Đại!” Lâm Ngạn lo lắng hét lên, “Cảnh sát Lôi, làm ơn lái xe nhanh lên!”
Tiếng còi xe cảnh sát cắt qua bầu trời đêm, những chiếc khác nghe được tiếng còi báo hiệu đều nhanh chóng nhường đường, chiếc xe tăng tốc như xé gió lao đi!
Nếu sáng mai trang đầu là tin tức anh đã bị bắn chết! Anh chết cũng không cam tâm!
Bởi vì, chỉ có cô nhóc kia mới có thể khiến cho anh tức chết!

Chương 114: Bình Yên Trước Cơn Bão (2)

Chương 114: Bình Yên Trước Cơn Bão (2)

Không phải là Úy Trì Thác Dã muốn Lâm Ngạn đi gọi hết thuộc hạ trong Xích Long bang đến đây chứ?
Thanh Hổ suýt nữa bị ý nghĩ này hù dọa, tiếng cười đột ngột ngừng lại.
Xích Long bang nhân số đông đảo, không thể xem thường. Nếu như lấy thế lực lúc này của Thanh Hổ bang đến đối đầu với Xích Long bang, thì cũng giống như là lấy trứng chọi đá. Vì thế, hắn nói, “Úy Trì lão Đại, tôi sẽ không nhiều lời với cậu nữa! Xích Long bang các người can thiệp vào chuyện của Thanh Hổ bang, chúng tôi không có lý nào mặc kệ! Làm bị thương mấy anh em của cậu, tôi sẽ chịu tiền thuốc men. Nhưng nếu sau này các người lại can thiệp, đừng trách chúng tôi xuống tay vô tình!”
“Lão Đại! Rõ ràng là người Thanh Hổ bang ở phố thập cẩm bán thuốc, làm rối loạn quy củ!” Một thuộc hạ bị đánh trọng thương của Xích Long bang hét to. Phố thập cẩm vẫn luôn là địa bàn của Xích Long bang, sao có thể để cho Thanh Hổ bang thích đến thì đến?! Huống hồ là đến đây để bán thuốc phiện!
“Hừ! Phố Thập cẩm là nơi công cộng, tất cả mọi người đến đây đều có thể mở cửa buôn bán, không can thiệp chuyện của nhau!” Thanh Hổ hừ lạnh một tiếng, tỏ thái độ khinh thường đối với những người luôn đỏ mắt ngưỡng mộ Xích Long bang hết lần này đến lần khác!
“Ý của Thanh bang chủ, là không để Xích Long bang của tôi vào trong mắt chăng?” Úy Trì Thác Dã mở miệng nói, thanh âm rét lạnh.
Tim Thanh Hổ nảy lên ‘thình thịch’. Kẻ ngốc cũng nghe ra được ý tứ uy hiếp trong lời nói của Úy Trì Thác Dã, hắn có hơi co vòi lại. Dù sao, Úy Trì Thác Dã cũng không phải là loại dễ chọc vào. Nhưng bọn thủ hạ cường tráng của Thanh Hổ ở phía sau đã lại nhanh hơn hắn một bước, kêu gào ầm ĩ bằng thứ chất giọng quái dị: “Con mẹ nó, không để vào mắt thì thế nào!”
“Các ngươi đừng có quá đáng!” Nghiêm Ngự Phong gầm lên giận dữ!
“Quá đáng? ! Ha ha ha! Lũ Xích Long bang các ngươi đều là bọn chuột nhắt nhát gan! Ta thấy phố thập cẩm hẳn là nên để lại cho chúng ta tiếp quản! Ha ha ha ha!” Một gã đàn ông vạm vỡ khác trong đám tay chân của Thanh Hổ cuồng vọng cười nói.
“Con mẹ nó!” Một người trong đám Xích Long bang nhịn không được xông lên trước tung ra một quyền!
“A! Dám đánh ta!” Người của Thanh Hổ bang cũng không chịu kém lập tức đánh trả!
Mắt thấy cuộc chém giết giữa hai bang đảng sắp xảy ra!
Úy Trì Thác Dã đứng ở ngay chính giữa, không nói tiếng nào, trên hiện trường bắt đầu ồn ào, Nghiêm Ngự Phong, Hà Hỏa Hoan đứng hai bên, bảo vệ anh.
Anh giơ tay lên, nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay, kim đồng hồ chỉ mười một giờ bốn mươi ba phút! Sắp đến không giờ, anh nhíu mày.
Người của hai bang đã xông vào đánh nhau loạn cả lên. Mấy gã đàn ông của Thanh Hổ có chất giọng quái lạ thân thủ cũng không hề yếu kém, đấu tay đôi với người của Xích Long bang vô cùng hung ác tàn nhẫn!
Do anh đánh giá thấp dã tâm của Thanh Hổ? Hay là lần này Hắc Cẩu quyết tâm muốn thôn tính thế lực của anh?!
Còn tiếp tục chém giết như vậy, chỉ sợ có thêm nhiều anh em sẽ bị trọng thương! Anh không thể đợi được nữa!
Úy Trì Thác Dã quét ánh mắt sắt lạnh về phía Thanh Hổ, gã kia đang run rẩy tránh né ở giữa rừng người đang đánh nhau! Tốt lắm! Anh thật muốn xem, Thanh Hổ có thể trốn bao lâu!
Đột nhiên! Một cú đá xoay vung lên! Úy Trì Thác Dã tung ra một cước, đá bay đám hộ vệ trước người Thanh Hổ văng ra phía sau, hung hăng đạp lên người Thanh Hổ!
“A ——” Thanh Hổ tru lên “Con mẹ nó! Úy Trì Thác Dã!” Thanh Hổ chịu đựng đau nhức, hai mắt lập tức đỏ lên, một cú đá tung hết sức. Một gã giơ dao đâm về phía Úy Trì Thác Dã!
Anh nhanh nhẹn tránh thoát lưỡi dao của gã kia. Quanh năm đánh đấm nên thân thủ của anh tất nhiên lợi hại hơn so với những người khác!
Đúng lúc này, một hồi còi vang lên cách đó không xa!
“Nguy rồi, ‘cớm’ đến!” Trong hỗn loạn, không biết là ai hô to một tiếng, bọn người Thanh Hổ bang sợ đến mức tay chân hoảng hốt. {…} Ba giây sau, một đám người mặc quân phục cảnh sát giơ súng vây quanh, “Không được nhúc nhích! Toàn bộ bỏ vũ khí xuống!”
Loảng xoảng loảng xoảng, loảng xoảng loảng xoảng…
Có con dao dính máu còn đang nhỏ giọt cũng rơi xuống!
Úy Trì Thác Dã thu chân lại, chậm rãi sửa sang âu phục vì đánh nhau mà hơi nhăn của mình.
“Ông anh Úy Trì! Chúng ta lại gặp nhau!” Theo sau giọng nói mạnh mẽ là một người đàn ông cao lớn mặc y phục màu đen đang đi tới!
Thấy người vừa đến, khóe miệng Úy Trì Thác Dã nhếch lên một nụ cười, trong con ngươi đen bóng lóe lên tia sáng, “Ha ha, sao đêm nay cảnh sát Lôi lại có nhã hứng vậy?”
Người đàn ông mặc âu phục đen đó chính là anh hùng truyền kỳ của giới chính đạo —— Lôi Hách! Vẫn là một đôi mắt hẹp dài, vẻ mặt khí khái anh hùng, trời sinh đã định phải kiếm cơm ở ngành này! “Nhận được điện báo, nói trên đầu đường phố thập cẩm có người bán thuốc phiện, không nghĩ tới gặp được cảnh tượng càng đặc sắc hơn.”
Lôi Hách liếc mắt nhìn quét qua tình hình xung quanh, cuối cùng, tầm mắt dừng lại trên người Thanh Hổ, anh trầm giọng nói: “Tịch thu cho tôi! Lục soát, mang toàn bộ thuốc phiện đi! Đánh nhau gây rối cũng dẫn đi!”
Mặt mày Thanh Hổ trắng bệch! “Cảnh sát Lôi, tất cả đều là hiểu lầm, hiểu lầm a…”
Nói như thế nào, cũng phải giữ mặt mũi cho giới chính đạo, huống hồ người này lại là tinh anh dũng mãnh thiện chiến nhất của cảnh sát thành phố, cảnh sát Lôi Hách! Tiểu tử này lai lịch không nhỏ, hậu phương vững chắc, đáng gờm! Úy Trì Thác Dã không dễ chọc, bởi hắn ngoan độc! Lôi Hách cũng thế không dễ đối phó, bởi hắn đủ chính trực!
“Hiểu lầm?” Lôi Hách nhướng mày, đảo mắt liếc xéo âu phục màu trắng của Úy Trì Thác Dã.
Úy Trì Thác Dã nhẹ nhàng phủi phủi bụi bặm trên người đi, đến khi tây trang khôi phục lại vẻ sạch sẽ vốn có, hoàn mỹ như một minh tinh điện ảnh .”Có phải hiểu lầm hay không, cảnh sát Lôi soát người biết liền!” Anh hào phóng giang tay, giống như hoan nghênh Lôi Hách tùy ý lục soát, trong giọng nói lộ ra vẻ bỡn cợt.
Lôi Hách không khỏi nhíu mày, người đàn ông trong bộ đồ trắng tuấn tú trước mắt này, không hổ là người đứng đầu giới hắc đạo Úy Trì Thác Dã! Trước mặt là cảnh chém giết của hai bang phái nhưng vẫn bình tĩnh như Thái Sơn!
Vì thế, Lôi Hách ra lệnh cho những nhân viên cảnh sát dưới quyền, tất cả những tên có dùng binh khí tham gia đánh nhau cũng đều phải tiến hành xét người.
Kết quả, cảnh sát từ trên người thủ hạ của Thanh Hổ bang tìm được thuốc viên cùng với hàng cấm! Mà trên người của Xích Long bang, lại không thu hoạch được gì! Càng buồn cười hơn là, Lôi Hách lại có thể tìm được một bao bột trắng ở trên người Thanh Hổ! Lần này Thanh Hổ tức đến tái mặt, nhưng chỉ có thể nghiến răng.
“Những người liên can dẫn về hết cho tôi!” Lôi Hách ra lệnh. Tiếp đó, anh nhìn thoáng qua đồng hồ, mười một giờ năm mươi tám phút, muộn rồi, anh nhìn Úy Trì Thác Dã một cái đầy hàm ý, rồi ra lệnh, “Thu quân!”
“Ha ha, cảnh sát Lôi đi thong thả, không tiễn!” Úy Trì Thác Dã như Đức Chúa Trời, dường như đã sớm dự liệu được mọi việc. Anh ra dấu cho các huynh đệ nhường đường, đối với Lôi Hách hơi khẽ gật đầu, trong mắt chợt lóe lên lòng biết ơn.

Chương 113: Bình Yên Trước Cơn Bão (1)

Chương 113: Bình Yên Trước Cơn Bão (1)

“Lão Đại, chuyện này rõ ràng có người cố ý khích bác. Thanh Hổ bang hẳn là không có dũng khí lớn như vậy.” Lâm Ngạn phân tích. Trên thực tế, đúng như lời hắn nói, với địa vị của Xích Long bang trong giới hắc đạo, sao có thể nói muốn gây hấn thì gây hấn, trừ phi là không muốn làm ăn nữa!
Hà Hỏa Hoan gật gật đầu: “Thế lực của Thanh Hổ gần đây rõ ràng là lớn hơn rất nhiều, nhất là có thêm nhiều gương mặt lạ, giọng nói cùng khẩu âm quái lạ không hề giống người dân địa phương.”
Cốc cốc cốc, ngoài cửa lại vang lên một loạt tiếng gõ cửa dồn dập, Nghiêm Ngự Phong ra mở cửa “Không xong rồi! Không xong rồi!” Ngoài cửa là người của Xích Long bang.
“A Báo, chuyện gì vậy?” Nghiêm Ngự Phong nhíu mày.
“Nghiêm đường chủ, Thanh Hổ bang đang đánh nhau với các anh em, lão Đại của Thanh Hổ bang cũng tới!”
“Đánh nhau?” Nghiêm Ngự Phong cảm thấy mức độ nghiêm trọng của tình hình, quay đầu nhìn Úy Trì Thác Dã nói, “Lão Đại, em đi xử lý một chút!”
“Ngự Phong!” Úy Trì Thác Dã gọi Nghiêm Ngự Phong đang muốn đi ra, “Để tôi đi. Xem ra Thanh Hổ bang không thấy tôi, sẽ không bỏ qua.”
Trong phòng mấy người đàn ông đều gật đầu đồng ý. Dù sao có lão Đại ở đây, tin rằng Thanh Hổ cũng không dám làm bậy.
Vì vậy, Nghiêm Ngự Phong gọi thêm vài trăm anh em trong bang tùy lúc tiếp ứng, sau đó đuổi theo Úy Trì Thác Dã đi ra khỏi câu lạc bộ ‘Caribean Bay’, hướng về nơi đang có náo loạn ở phía đầu đường đi đến.
Phố thập cẩm này luôn ồn ào về đêm, nay lại vì cuộc ẩu đả phía đầu đường mà càng trở nên ầm ĩ hơn .
Đầu đường đầy ắp người, ánh dao sáng loáng, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh.
“Mẹ kiếp, còn tưởng rằng Xích Long bang các người lợi hại! Gọi lão Đại của các người ra đây! Mẹ nó, toàn là một lũ hèn nhát!” Một người đàn ông vạm vỡ, giọng nói đậm chất địa phương đứng ở đầu đường gào thét!
“Thanh lão Đại, xem ra Úy Trì Thác Dã là một tên nhát gan, mẹ kiếp, đúng là đồ không có dũng khí, ha ha ha!” Một người đàn ông khác cất tiếng cười cuồng vọng.
Người của Thanh Hổ bang cũng cười theo như điên.
Người của hai bang phái đang tranh chấp, ai cũng không dám lơi lỏng!
“Lão Đại!”
Bỗng nhiên, một thủ hạ của Xích Long bang tinh mắt nhìn thấy Úy Trì Thác Dã trong bộ âu phục màu trắng sang trọng, hai tay đút túi quần, tao nhã thong dong đi tới. Hắn giống như nhìn thấy được thần linh vậy, mừng rỡ thét lên!
Một tiếng lão Đại này, khiến các anh em trong Xích Long bang nhao nhao quay đầu nhìn lại.
“Lão Đại!” Lần này, mọi người trong Xích Long bang cung kính kêu lên. Tự động tách ra hai bên nhường đường.
“Ừ.” Úy Trì Thác Dã trầm giọng đáp, cả người tản ra một loại khí chất uy nghiêm.
Khi anh bình tĩnh tiến lên phía trước đứng giữa hai nhóm người đang đối địch, nhìn về phía người đàn ông cầm đầu to béo đối diện, khóe miệng Úy Trì Thác Dã bất giác nhếch lên cười châm biếm. Nhưng tí trào phúng này còn chưa kịp truyền tới đáy mắt, đã toát ra hơi thở rét lạnh.
“Ha ha, Úy Trì lão Đại, làm kinh động đến cậu rồi?” Thanh Hổ giả lả, trên mặt là nụ cười giả tạo.
“Mấy tháng không gặp, xem ra Thanh bang chủ bây giờ đã không như ngày xưa.” Úy Trì Thác Dã mở miệng nói, ngiọng điệu lộ ra nồng đậm châm chọc.
Thanh Hổ cười gượng hai tiếng, “Úy Trì lão Đại quá khen, gần đây kinh doanh tốt mà thôi, ha ha.” Hắn cười, thịt mỡ trên người cũng rung rinh theo.
Úy Trì Thác Dã liếc mắt thấy mấy anh em bị thương nằm trên đất, chân mày hơi nhíu lại, “Có chuyện gì, Thanh bang chủ cứ nói thẳng, cần gì làm khó anh em!”
“Úy Trì lão Đại, chuyện này tôi không phải chưa nói qua. Lần trước, ở Casino, chính cậu cũng không cho tôi cơ hội a!” Thanh Hổ ngoài mặt tỏ vẻ nịnh hót, nhưng thực tế ngữ khí lại hung hăng, kiêu ngạo vô cùng. Hắn còn đang canh cánh trong lòng vụ đàm phán không có kết quả mấy tháng trước ở Casnio. Lúc ấy Úy Trì Thác Dã không nói tiếng nào liền phất tay áo bỏ đi, thật sự làm cho hắn cảm thấy nhục nhã!
Hai mắt Úy Trì Thác Dã híp lại. Nghiêm Ngự Phong đã ở bên cạnh anh nhiều năm, thấy lão Đại vừa lộ ra loại thần sắc này, liền biết anh đã bắt đầu nổi lên sát ý. Vì thế, Nghiêm Ngự Phong lập tức nói: “Thanh bang chủ, lần trước ở Casino, không phải tôi đã nói rõ ràng với ông rồi sao. Việc kinh doanh của ông, Xích Long bang chúng tôi không can thiệp. Nhưng nếu ông muốn lợi dụng địa bàn của chúng tôi để mở các ổ thuốc phiện, ma túy, mại dâm thì không thể được!”
“Ha ha ha ha ha…” Giống như nghe được truyện cười hay nhất trên đời, tiếng cười như giết heo của Thanh Hổ lập tức vang vọng khắp cả khu phố. Các anh em trong Xích Long bang siết chặt nắm tay, hận không thể đấm bẹp khuôn mặt ngông cuồng kia! “Hắc bang mà không làm ma túy, cờ bạc, mại dâm?! A ha ha ha! Úy Trì lão Đại, đừng nói với tôi, hắc bang của cậu khởi nghiệp dựa vào kinh doanh bột mì, a ha ha ha ha!”
Thanh Hổ lại phát ra một tràng cười chói tai đầy nhạo báng, kéo theo đám người Thanh Hổ bang cũng cười như điên. Người nào không biết, trong giới hắc đạo, trước đây Xích Long bang không chuyện ác nào không làm, nếu không sao có thể khiến cho người ta vừa nghe tên đã sợ mất mật như vậy?! Không cho phép Thanh Hổ hắn mở ổ mại dâm, cờ bạc, ma tuý, chẳng qua là không muốn chia miếng ăn này cho hắn. Nếu Úy Trì Thác Dã đã rượu mời không uống, vậy chỉ có thể cho hắn uống rượu phạt!
Trên khuôn mặt Úy Trì Thác Dã mơ hồ nổi lên gân xanh, bàn tay để trong túi quần siết chặt, trong mắt nhanh chóng lóe lên một tia sắc lạnh. Rốt cuộc thì ai chống lưng cho Thanh Hổ, để hắn có dáng vẻ kiêu căng như vậy! Thậm chí không sợ thế lực trong giới hắc đạo của Xích Long bang, cố ý gây chuyện, bây giờ, còn cuồng vọng muốn đạp lên đầu của anh!
Anh híp mắt quét qua đám người của Thanh Hổ bang, đa số trên cánh tay đều có hình xăm, dáng người cường tráng mạnh mẽ. Anh tuyệt đối không tin, chỉ mới mấy tháng ngắn ngủi, Thanh Hổ bang đã có thể chiêu nạp được nhiều thuộc hạ đến vậy, trừ phi… Trong đầu Úy Trì Thác Dã lóe lên một ý tưởng, Hắc Cẩu! Trừ phi Hắc Cẩu chính là chỗ dựa của Thanh Hổ!
Bỗng chốc, đôi mắt anh trở nên sắc lạnh. Anh nháy mắt với Lâm Ngạn, Lâm Ngạn lập tức đi tới. Sau đó, Úy Trì Thác Dã ghé sát vào bên tai Lâm Ngạn thì thầm mấy câu. Tất cả mọi người đều dỏng tai lên nghe ngóng, trăm ngàn lần dè chừng. Nhưng giọng nói của anh quá nhỏ, nhỏ đến mức những người khác đều không thể nghe được, nên càng làm cho Thanh Hổ cảm thấy đầu óc mơ hồ.
Lâm Ngạn nghe xong gật gật đầu, liền xoay người rời đi.