-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Chương 160: Dạ Vũ Hoàn Mỹ 2

Chương 160: Dạ Vũ Hoàn Mỹ 2

Vũ hội hoa lệ, quả nhiên, không phụ sự kỳ vọng, Giang Tuyết Nhi chính là người đẹp nhất hội trường!
Sau một điệu nhảy, Giang Tuyết Nhi đã có hơi lấm tấm mồ hôi, nhưng cô vẫn không muốn dừng lại. Đúng vậy, cô cảm thấy rất hào hứng, tim đập rộn ràng không thể bình tĩnh lại được. Hầu như ở trước mặt tất cả mọi người, Thác Dã đều giới thiệu cô là vị hôn thê của anh!
Vị hôn thê!
Chúa ơi, đừng nói với cô đây chỉ là một giấc mơ đẹp, nếu là như vậy, thì xin làm ơn vĩnh viễn đừng bao giờ đánh thức cô dậy!
“Tuyết Nhi, mệt rồi sao?” Úy Trì Thác Dã dịu dàng ôm lấy cơ thể mềm mại của Giang Tuyết Nhi, rút một chiếc khăn tay từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cho cô, “Em thật không nghe lời, đã nói đêm nay chỉ được phép khiêu vũ một bản thôi.”
Giang Tuyết Nhi khẽ thè lưỡi, cười duyên, “Người ta đang hạnh phúc mà, không cần anh để em ăn không ngồi chờ đâu.” Thực ra, cô cũng không muốn cho người phụ nữ khác có cơ hội khiêu vũ cùng Thác Dã. Thác Dã là của chỉ mình cô!
“Ông anh Uý Trì, đã lâu không gặp, có khoẻ hay không!” Một giọng nói vang dội chen vào, một người đàn ông cao to, lực lưỡng đang đi thẳng tới.
Úy Trì Thác Dã thấy người tới, không khỏi cười nhạt, cái tên này đúng thật là bám dai như đỉa, “Chúng ta cũng thật là có duyên, cảnh sát Lôi!”
“Ha ha ha, đúng vậy, tôi nghĩ ông anh Uý Trì sẽ không quên ‘vũ hội từ thiện’ mấy năm trước. Đêm đó ông anh Uý Trì thật đúng là nở mày nở mặt!” Lôi Hách bĩu môi nhạo báng.
Đêm ‘vũ hội Từ thiện’ tại khách sạn Hampton đó, làm sao mà anh quên cho được!
Lão Đại xã hội đen Úy Trì Thác Dã lại có thể là người đoạt được danh xưng nhà đại từ thiện của năm đó! Thông tin này cũng đủ để khiến ọi người đem ra bàn luận say sưa. Hơn nữa đêm đó Hampton xảy ra một vụ nổ kỳ lạ kéo theo hoả hoạn lớn, làm cho trong liên tục một tháng, báo chí và tạp chí cả nước đều đem Úy Trì Thác Dã ra làm tiêu đề trang bìa!
Điều khiến anh càng không thể nào quên được, chính là trùng hợp vào đêm ‘vũ hội từ thiện’ đó, anh đã gặp lại cô gái thần bí kia. Đêm đó quả thực là là một đêm khó quên!
Úy Trì Thác Dã nhớ lại cô gái đeo mặt nạ đêm đó, bây giờ nghĩ lại, quả thực chính là cô nàng ngu ngốc Lăng Vũ Hi.
Vẻ ngốc nghếch đêm đó mà cô đã thể hiện, bây giờ nghĩ lại tất cả đều trùng khớp! Vì vậy, tất cả mọi việc dường như đều có một lời giải thích hợp lý. Anh chọn cô sinh con ình, có lẽ vì trong tiềm thức, anh vẫn luôn hoài niệm cô của cái đêm bốn năm về trước.
Ít nhất, so với bây giờ động một chút là muốn đối chọi với anh thì đáng yêu hơn!
“Thế nào, cảnh sát Lôi đêm nay không dẫn thêm một vài viên cảnh sát đến đây sao? A, không sợ lại có thêm một vụ nổ nữa, khách sạn Nguyệt Cẩm cũng vì thế mà bị đá văng ra khỏi vũ đài lịch sử chứ?” Úy Trì Thác Dã cầm lấy ly rượu vang đỏ mà nhân viên phục vụ đang bưng tới, nhâm nhi một ngụm, khóe môi khẽ nhếch lên ý cười.
“Ha ha ha, ông anh Uý Trì anh đang muốn khiêu khích tôi hay sao?” Lôi Hách cười to lên, sau đó nhìn chằm chằm vào người phụ nữ bên cạnh Úy Trì Thác Dã, không khỏi than thở thành tiếng, “Nhìn vị mỹ nhân này xem, ông anh Uý Trì, đừng nói với tôi cô ấy là bạn gái của anh nha!”
“Hừ, cô ấy chính là bạn gái của tôi.” Úy Trì Thác Dã nhíu mày nói.
“Ồ! Chẳng lẽ không thể giới thiệu với tôi một chút?” Lôi Hách cố tình nháy mắt, mặt cười toe toét.
“Tuyết Nhi, vị này danh tiếng vang dội, thanh niên kiệt xuất, trừ gian diệt ác, tinh anh trong giới cảnh sát chính là…” Úy Trì Thác Dã cố ý dùng nhiều từ ngữ phóng đại vòng vo.
“Được rồi được rồi, cô Tuyết Nhi chào cô, tôi là Lôi Hách!” Lôi Hách nhanh chóng cắt ngang câu chữ dài dòng thao thao bất tuyệt của Úy Trì Thác Dã, trực tiếp tự giới thiệu mình.
Tuyết Nhi trước mặt, quả đúng là tiểu thư khuê các khó gặp, khí chất trên người cao quý mà tao nhã, điềm tĩnh mà dịu dàng, “Tôi nói ông anh Uý Trì, người đẹp như tiên thế này anh giấu ở đâu, mà tôi không hề biết thế?”
“Ôi, cảnh sát Lôi, ngài thật thích nói đùa.” Giang Tuyết Nhi đứng bên cạnh nhịn không được cười khẽ. Thác Dã thế nào lại có người bạn cảnh sát thú vị đến vậy.
“Oa, người đẹp cười rộ lên đúng là không tầm thường, chặc.. chặc.. chặc, đi theo ông anh Uý Trì thật là phí phạm a!” Lôi Hách phóng đại lắc lắc đầu, dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào Giang Tuyết Nhi.
“Cảnh sát Lôi, sao không thấy bạn gái của anh?” Úy Trì Thác Dã lười để ý đến Lôi Hách, đành thuận miệng hỏi.
Thực ra khi nghĩ tới cô nàng ngốc nghếch Lăng Vũ Hi, anh có chút mất tập trung.
Đêm nay, nhân tình của cô nói sẽ tới dẫn cô đi! Chết tiệt, nghĩ tới người đàn ông kia anh liền thấy tức giận!
“Lúc này bạn gái tôi không biết đang ở giường của tên nhà giàu nào đó rồi.” Lôi Hách làm mặt quỷ trước mặt Giang Tuyết Nhi, chọc cho Giang Tuyết Nhi cười khanh khách không ngừng.
“Chậc chậc, hiếm thấy người nào có vợ ngoại tình lại còn thấy vui vẻ giống như anh vậy.” Úy Trì Thác Dã khóe môi nhếch lên ý cười chế giễu Lôi Hách.
Nếu đổi lại là anh, chắc chắn sẽ không bao giờ để người phụ nữ của mình cắm sừng anh. Vì vậy Lăng Vũ Hi, tốt nhất đừng phản bội anh!
“Ha ha ha, nói đến cùng, cô ấy cũng có quyền theo đuổi tình yêu của mình. Đối với phụ nữ tôi luôn tuyệt đối tôn trọng. Cô nghĩ sao, cô Tuyết Nhi?” Lôi Hách cười to. Phụ nữ thì có rất nhiều, ngày hôm nay cắm sừng anh, không biết chừng ngày mai anh lại khiến cho người đàn ông khác bị cắm sừng.
Giang Tuyết Nhi cười nhạt không nói gì. Cô chẳng qua chỉ cảm thấy Lôi Hách trước mặt thật hài hước. Trong lòng cô, vĩnh viễn chỉ có duy nhất một người đàn ông là Thác Dã. Cô sẽ không bao giờ khiến anh phải đội nón xanh! Nghĩ đến đây, mặt Giang Tuyết Nhi đỏ bừng lên.
“Đừng dạy hư Tuyết Nhi!” Úy Trì Thác Dã bĩu môi nói. Những năm qua, sau nhiều lần so tài cùng Lôi Hách, anh càng thêm hiểu rõ tính nết của viên cảnh sát này. Làm việc thì vô cùng cẩn thận tỉ mỉ, nhưng lại rất thích nói đùa.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Úy Trì Thác Dã rung lên.
“Alo.”
“A, cậu chủ! Cô Lăng không thấy đâu rồi!” Đầu điện thoại bên kia là tiếng khóc của Đại Tiểu Ny.
“Cái gì?!” Úy Trì Thác Dã gầm nhẹ một tiếng, thu hút sự chú ý của Giang Tuyết Nhi và Lôi Hách. Sau đó, anh giả vờ tỏ ra thoải mái nói, “Cuối cùng thì có chuyện gì xảy ra?”
“Hu hu hu, cậu chủ, cô Lăng chạy vào trong khu vực dạ vũ rồi. Chính là bên trong vũ hội nơi cậu đang đứng! Chúng tôi không có cách nào vào được…”
“Được rồi, tôi biết rồi.” Úy Trì Thác Dã làm vẻ mặt hết sức bình tĩnh cúp điện thoại.
“Thác Dã, đã xảy ra chuyện gì?” Giang Tuyết Nhi lo lắng hỏi.
“Ha ha, không có gì. Tuyết Nhi, muốn ăn chút gì không?” Quay qua Giang Tuyết Nhi, anh vẫn như cũ tỏ ra vô cùng dịu dàng, “Tôi nói cảnh sát Lôi, đêm nay anh trông thật rảnh rỗi.”
“Ồ? Ha ha, vũ hội mà, cũng không phải nơi thích hợp để tôi ‘làm việc’.” Anh ta cố ý sờ sờ khẩu súng bên hông, nở nụ cười vô lại.
Người nào đó vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh, như không có chuyện gì xảy ra, lôi kéo Tuyết Nhi đi khắp nơi bên trong vũ hội. Nhưng nào ai biết, đây phải chăng chính là sự tĩnh lặng trước cuồng phong?

Chương 156: Em Không Nên Trêu Chọc Tôi!

Chương 156: Em Không Nên Trêu Chọc Tôi!

“Đại Ny, tôi ra sau núi đi dạo một chút, các cô đừng lo lắng nha.” Lăng Vũ Hi hướng về phía ngôi nhà hét lên.
“Ồ, cô Lăng, cô nhớ cẩn thận.” Cô hầu gái vừa quét nhà vừa trả lời, trong miệng còn khe khẽ hát. Qua mấy ngày ở chung, các cô đã không cần một tấc cũng bám sát không rời theo sau cô nữa.
Vì vậy, Lăng Vũ Hi đeo một chiếc ba lô nhỏ ra sau núi.
Sau tối hôm qua, kể từ khi Phong Ngạo tới, trái tim của cô vẫn không thể bình tĩnh lại. Không đến hai ngày nữa, cô vẻn vẹn chỉ còn hai ngày ở lại nơi này.
Đêm nay hắn sẽ đến sao?
Cô ngửa đầu nhìn tia nắng mặt trời buổi sáng sớm, có hơi chút chói mắt, thế nhưng thật ấm áp, thật thoải mái.
Dường như đã rất lâu rồi không được hòa mình cùng với thiên nhiên. Nơi này là ở phía sau núi, bên cạnh có một con sông nhỏ, phong cảnh rất khác biệt. Khiến cho người đến đây có cảm giác mình đang ở thiên đường.
Con sông nhỏ nước sông trong vắt, toàn bộ mặt nước ánh lên một màu xanh ngắt, óng ánh như ngọc bích, từng lớp sương mù mong manh trắng xóa uốn lượn bốc lên, như muốn giấu đi gương mặt ngượng ngùng của con sông nhỏ.
Lăng Vũ Hi tìm tới một khối nham thạch nằm bên bờ sông để nghỉ chân. Lấy ra bình nước từ chiếc ba lô nhỏ, chậm rãi uống. Nếu như cuộc sống của cô có thể yên bình tao nhã như thiên nhiên nơi đây, thì thật tốt biết bao nhiêu.
Đến nơi này, lại giống như một giấc mộng không hề có thực vậy.
“Cô Lăng —— Cô Lăng ——!”
“Cô Lăng…”
Phía sau, có hai giọng gọi gấp gáp truyền đến.
Lăng Vũ Hi ngoái đầu nhìn lại, Đại Ny, Tiểu Ny thở hồng hộc chạy tới, “Sao vậy?”
“Cậu chủ về rồi!”
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
“Sao tôi lại không biết, em còn có nhã hứng du sơn ngoạn thủy này!”
Lăng Vũ Hi vừa mới bước vào cửa, liền nhìn thấy Úy Trì Thác Dã ngồi trên sofa, mặc một bộ âu phục màu đen, vẻ mặt nghiêm trọng hút xì gà.
“Sao vậy?” Cô nhướng mày.
Thành thật mà nói, đã vài ngày rồi không gặp anh ta, nên có hơi nhớ một chút.
“Sao gì? Đừng nói với tôi, người đàn ông tối hôm qua, em không quen!” Anh nói phủ đầu!
Lăng Vũ Hi trong lòng run lên, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, “Không hiểu anh đang nói cái gì.”
Dứt lời, cô xách chiếc ba lô nhỏ chuẩn bị đi lên cầu thang.
“Đứng lại!” Úy Trì Thác Dã hét lớn một tiếng, “Đừng tưởng rằng tôi không biết!”
Lăng Vũ Hi không lên tiếng, cúi đầu không hề dừng lại, nhưng trái tim vẫn nhảy lên thịch thịch. Anh ta phát hiện rồi sao? Anh ta đã phát hiện ra Phong Ngạo đến tối hôm qua?
“Lăng Vũ Hi!” Anh bước một bước dài chắn ở trước mặt cô, “Chết tiệt! Em rõ ràng là đang chột dạ!”
Đại Ny, Tiểu Ny nhìn thấy cậu chủ nổi nóng, liền gấp gáp lẻn ra sau nhà. Tối hôm qua có người đột nhập vào, ấy vậy mà các cô lại không hề hay biết, kể ra thì các cô cũng khó mà thoát khỏi tội. Vào thời điểm căng thẳng thế này, các cô vẫn nên ngoan ngoãn tránh đi là tốt nhất, miễn cho tai bay vạ gió tới thân. Cô Lăng, xin cô hãy tự lo lấy thân đi thôi.
“Nói! Người đàn ông tối hôm qua, có phải là nhân tình của cô?!” Anh tức giận đến đuôi lông mày xếch ngược cả lên.
Có lẽ cô không biết, mấy ngày nay, mặc dù anh không đến, nhưng sáng nào anh cũng đều mở máy tính ra, theo dõi nhất cử nhất động của cô qua màn hình máy tính. Anh cũng không hiểu rốt cuộc thì trên người cô gái này có thứ ma lực gì, mà cứ luôn khiến cho anh phải bận tâm lo lắng. Nhưng đêm qua, trong phòng cô bỗng xuất hiện một người đàn ông mặc đồ đen, anh rõ ràng nghe thấy người đàn ông kia muốn dẫn cô đi!
Chết tiệt! Cô nàng này đến cùng là ở sau lưng anh tính làm chuyện gì?! Điểm tâm còn chưa kịp ăn, anh liền lái xe lại đây hưng binh vấn tội, nào ngờ cô ta còn có tâm tình chạy ra sau núi ngắm cảnh, thực sự là tức chết anh!
“Anh đang nói lung tung gì vậy? Tự nhiên nổi giận với tôi!” Cô tức giận trợn tròn mắt, so khí thế, ai sợ ai! Có chết cũng quyết không khai Phong Ngạo ra!
“Hừ, cô không biết trong phạm vi ba thước quanh người cô tôi đều có sắp xếp giám sát cả sao? Cô cho rằng muốn thoát khỏi đây dễ dàng đến vậy?” Anh đưa tay ra, bóp lấy cằm cô, từ trên cao nhìn xuống cả người cô gái nhỏ nhắn này.
“Anh. . . Anh là đồ biến thái!” Lăng Vũ Hi sau nghe thấy vậy thì mặt trở nên lúc đỏ lúc trắng. Trong vòng ba thước? Trời ơi, chẳng lẽ nói lúc cô ngủ, tắm rửa, thậm chí là đi vệ sinh, người đàn ông này cũng đều nhìn thấy hết sao? Biến thái quá , quá biến thái ….biến thái a!
“Làm sao, thẹn quá hóa giận?” Úy Trì Thác Dã nhếch nhẹ khóe môi, nở một nụ cười đầy nguy hiểm, “Muốn đêm mai bỏ trốn? Kế hoạch có phải là rất hoành tráng hay không, hả?”
“Chết tiệt! Tại sao anh lại cứ muốn bám lấy tôi không tha hả?! Tôi nói rồi, có chết tôi cũng sẽ không bán đứng Kingloy!” Lăng Vũ Hi gào lên. Ngón tay anh bấm đỏ cả cằm của cô.
“Tôi cũng đã nói rồi, điều kiện duy nhất có thể trao đổi chính là, em sinh con cho tôi!” Anh vẫn không buông tay, kẹp chặt lấy cằm cô.
Lăng Vũ Hi nhịn đau, không chịu yếu thế, trong lòng thầm nghĩ hỏng bét rồi. Đêm mai nếu Phong Ngạo lại đến, chẳng phải là đang tự chui đầu vào lưới sao? Phải làm gì đây? Cô phải nghĩ biện pháp thông báo cho anh ấy biết, giá nào cũng không thể đến đây!
“A, tính thông báo cho gã tình nhân kia sao? Lăng Vũ Hi, nói cho cô hay, tôi sẽ không để cho cô có cơ hội đó!” Anh liếc mắt liền đọc được ý nghĩ của cô, đột nhiên lại thấy tức giận! Gã đàn ông kia nhìn cũng biết lão luyện hơn cô, sao cô phải lo lắng đến vậy? Chết tiệt! Anh sẽ không thả cô đi!
“Anh ấy không phải là nhân tình của tôi!” Cô nói, “Tôi cũng không muốn sinh con cho anh!”
“Điều này không do em quyết định!” Anh khẽ mỉm cười, nhưng tràn đầy tà ác.
“Tại sao?! Anh là cái đồ đại biến thái, tại sao lại là tôi!” Cô vẫn luôn muốn hỏi, tại sao lại là cô? Có thể cô sợ phải nghe câu trả lời kia, sẽ làm cho cô đau lòng. Điều anh ta muốn chỉ là một đứa bé, mà không phải là cô!
Một lát sau, Úy Trì Thác Dã mới phun ra một câu, “Bởi vì bốn năm trước, em không nên trêu chọc tôi!”
Bốn năm trước? Đây là lần thứ hai anh ta nhắc tới chuyện bốn năm trước!
Chẳng lẽ, bốn năm trước cô đã biết anh ta rồi sao?
Biết việc này làm cảm xúc của Lăng Vũ Hi dâng trào. Bốn năm trước, cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì, làm cho anh đối với cô tràn ngập nỗi thù hận không tên? Nhưng mà sự thù hận kia xem ra cũng rất phức tạp, nhìn thì có vẻ là đang hận cô, nhưng nếu quan sát kỹ, thì lại không thấy chút thù hận nào dâng lên trong mắt anh.
Bốn năm trước, đến cùng là cô đã quên chuyện gì?

Chương 155: Yêu Hắn?

Chương 155: Yêu Hắn?

Bóng đêm mờ mịt, trời vừa tối Lăng Vũ Hi liền lên giường ngủ.
Gần đây có chút uể oải, căn biệt thự này càng ngày càng giống như một chiếc lồng sắt khổng lồ, nhốt cô lại trong đó.
“Gru gru!”
Ngoài cửa sổ gió thổi khiến lá cây kêu xào xạc.
Mà cô đang nằm trong chăn đệm lăn qua lộn lại, khó ngủ.
Đêm nay, anh ta không đến?
Kỳ cục, tại sao mong đợi anh ta đến làm gì? Anh ta không đến mới đúng ý của cô không phải sao?
“Gru gru!”
Lại vang lên một vài tiếng động vật kêu, Lăng Vũ Hi không để ý lắm, trong đầu nhớ lại chuyện xảy ra mấy ngày nay.
Không biết Phong Ngạo bọn họ thế nào rồi, cô mất tích, không biết bọn họ có nhớ đến cô hay không?
“Gru gru!”
Tiếng động kia phảng phất như không muốn từ bỏ ý định, lại kêu lên lần nữa.
Bỗng nhiên, trong đầu một ý nghĩ vụt lóe lên, Lăng Vũ Hi vội vàng từ trong chăn chui ra, không kịp xỏ giày vào liền chạy về phía cửa sổ.
“Gru gru!”
Lăng Vũ Hi nhanh chóng đẩy cửa sổ ra, quả nhiên
Một bóng đen mặc quần áo dạ hành theo cửa sổ nhanh chóng nhảy vào.
“Tiểu Hi!” Chất giọng đàn ông trầm ấm, khi anh ta vừa nhảy qua cửa sổ vào phòng, thì giọng nói đó vang lên ngay tại thời điểm chiếc mặt nạ màu đen được lột ra.
“Phong Ngạo!” Lăng Vũ Hi thở phào một tiếng, vội vàng đóng cửa sổ lại, chỉ lo bị người khác phát hiện rồi đem anh kéo đến nơi bí mật nào đó, “Anh làm sao mà tìm được đến đây?”
“Tiểu Hi, em có khỏe không? Hắn có nói gì không? Hắn có làm em bị thương không?” Phong Ngạo lôi kéo cánh tay Lăng Vũ Hi, dáng vẻ có chút kích động, không ngừng hỏi han cô.
“À, em rất khỏe, Phong Ngạo anh sao vậy? Anh có biết xông vào nơi này rất nguy hiểm hay không, chẳng may để hắn phát hiện được thì phải làm sao bây giờ?” Đúng lúc gã biến thái chết tiệt kia đang muốn tìm Kingloy, Phong Ngạo lại đến, chẳng phải là càng thêm nguy hiểm hay sao?
“Tiểu Hi, anh không thể bỏ mặc em không lo, Tiger cũng tới rồi!” Phong Ngạo nhíu mày nói.
“Cái gì? Nó cũng tới?” Cô trợn tròn mắt.
Phong Ngạo gật đầu, sau đó kéo lấy cánh tay cô, “Anh đưa em đi!”
“Đợi chút!” Lăng Vũ Hi theo phản xạ kêu lên. Trong lúc nhất thời cô cũng không hiểu vì sao mình lại từ chối. Cô vẫn luôn khát vọng được rời khỏi đây, không phải sao? Cô vẫn luôn rất căm hận khi mình bị xem như là một chiếc máy đẻ, thế thì vào lúc này, vì sao cô lại tỏ ra do dự, thậm chí là không nỡ rời đi? “À ý em là, em không thể cứ vậy mà đi theo anh được. Hắn đã cài thiết bị định vị trên người em.” Cô vừa vặn tìm được một lý do thích hợp nhất, đúng, chỉ bởi vì lý do này, nên cô không thể rời khỏi đây được.
“Thiết bị định vị? Chết tiệt, Tiểu Hi, em nói thật cho anh biết, có phải là hắn. . . ức hiếp em?” Phong Ngạo nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Hả?” Lăng Vũ Hi nhìn khuôn mặt giận dữ của Phong Ngạo, “Phong ca, anh biết hắn là ai, anh có quen hắn phải không?”
Phong Ngạo nhìn cô một lát, cố nén những lời sắp buột miệng nói ra, điều hòa hơi thở, hít sâu một hơi, “Tiểu Hi, em. . . Không biết hắn sao?”
Lăng Vũ Hi nghi hoặc lắc đầu, “Hắn không phải là chủ nhân của ‘Trái tim Florence’ thôi sao?”
“Vậy hắn có hỏi em cái gì không?” Phong Ngạo cẩn thận dò hỏi từng tí một.
“Chuyện này thì anh yên tâm, việc của Kingloy có đánh chết em cũng sẽ không khai!” Trên thực tế, gã đó ngoại trừ mấy ngày đầu bức bách cô khai ra trụ sở của Kingloy ở đâu, cô liều chết không chịu, thì sau đó hắn cũng không còn ép buộc cô nữa.
“Hắn đánh em?” Phong Ngạo nhếch mày.
“Không có, chỉ là bắt em nhốt lại, anh xem, chỗ em ở cũng không tệ lắm phải không.” Lăng Vũ Hi cười lúng túng. Tên đó không có đánh cô, chỉ là cưỡng ép cô mà thôi. Những lời này cô không dám nói với Phong Ngạo.
Aiii, xấu hổ nhất là, cô thực sự không thấy căm ghét hắn ta!
“Vậy em còn do dự cái gì? Tiểu Hi, mặc kệ là có thiết bị định vị hay không, đêm nay anh nhất định phải dẫn em đi!” Phong Ngạo kiên quyết nói.
“Nhưng, em không muốn liên lụy mọi người.” Cô nhìn Phong Ngạo, nội tâm mâu thuẫn kịch liệt. Cô khát vọng rời đi, không muốn tiếp tục làm công cụ tiết dục của hắn, nhưng trong lòng lại có một giọng nói nói với cô rằng, phải gặp hắn thêm một lần nữa, chí ít là để tạm biệt hắn lần cuối!
Cô chớp chớp mắt, ngón tay thì không ngừng vặn xoắn, Phong Ngạo liền biết cô đang nói dối!
Tiểu Hi cuối cùng là bị làm sao vậy? Lẽ nào em không muốn rời khỏi nơi này sao?
Đêm hôm đó ở Florence, khi Tiểu Hi đi làm nhiệm vụ không về, anh liền đoán chắc rằng cô ấy nhất định đã bị Úy Trì Thác Dã bắt được rồi!
Ban đầu, anh đã phản đối để cho Tiểu Hi đi thực hiện nhiệm vụ lần này, nhưng tiếc rằng chủ nhân lại cố tình muốn phái cô đi, nói là theo chỉ định bên phía khách hàng.
Anh biết, Úy Trì Thác Dã chính là cha nuôi của Tiểu Hi. Sau này anh cũng biết, phát súng năm đó, đã không giết chết được hắn, nhưng mà Tiểu Hi lại suýt chút nữa mất mạng vì chuyện này!
May là, Tiểu Hi bị mất trí nhớ, nếu không thật không dám tưởng tượng nỗi, khi cô đối mặt với cha nuôi mình, sẽ xảy ra chuyện gì!
Theo những gì Tiểu Hi kể, thì người kia chắc hẳn cũng không nhận ra cô ấy. Nhưng vì sao Tiểu Hi lại không chịu đi?
Chẳng lẽ là. . .
Đột nhiên, một ý tưởng xoẹt qua trong đầu, anh nắm lấy tay cô hỏi, “Tiểu Hi! Em nói thật với anh, em có phải. . . Lại yêu hắn ta?”
“Hả? Lại yêu hắn ta?” Lăng Vũ Hi bị lời nói của anh hù doạ, tim đập thịch thịch.
“Không, ý anh là, lẽ nào em đã yêu người đó rồi sao?” Phong Ngạo nhanh chóng sửa lời.
“Đ. u a. . Đùa gì thế!” Cô ú a ú ớ, cố ý lớn tiếng phủ nhận.
“Xuỵt!” Phong Ngạo bịt miệng cô lại, “Em muốn đánh động cho người bên ngoài sao? Tiểu Hi, anh rất hiểu em. Em hãy nói thật cho anh biết, mấy ngày này, em và hắn, chính xác là đã có chuyện gì xảy ra?”
“Ha ha.” Lăng Vũ Hi cười gượng hai tiếng, “Phong ca, anh nghĩ bậy gì thế. Em không hề quen biết hắn ta, hắn ta cũng không quen biết em, sao có thể xảy ra chuyện gì được chứ! Đây cũng không phải là đang đóng phim!”
“Vậy hãy đi cùng anh!” Phong Ngạo càng tin vào nhận định của mình, Tiểu Hi trước giờ sẽ không nói dối!
“Um. . .”
“Còn do dự chuyện gì nữa? Vì không nỡ bỏ hắn!”
“A, không có!”
“Vậy hãy đi cùng anh!”
“Um. . . Được!” Lăng Vũ Hi không thể làm gì khác hơn là đồng ý, “Nhưng hãy cho em thêm hai ngày, vào giờ này hai ngày sau, em sẽ đi với anh!”

Chương 152: Anh Ta Bị Điên Thật Rồi!

Chương 152: Anh Ta Bị Điên Thật Rồi!

Anh ta bị điên thật rồi!
Anh cứ nghĩ rằng chiều nay, khi cô bắt gặp anh đi cùng Tuyết Nhi, cô cũng sẽ suy nghĩ nhiều, thậm chí là để tâm. Dù sao lúc đó sắc mặt của cô cũng biến đổi đến trắng xanh. Nếu như cô vì chuyện này mà ồn ào với anh, anh chắc sẽ bảo cô phải học cách câm miệng lại! Bởi vì cô căn bản không có quyền gì để quản chuyện của anh và Tuyết Nhi.
Nhưng khi cô tỏ ra hoàn toàn không thèm bận tâm, không ngờ lại khiến anh thấy tức giận đến vậy! Anh đúng là bị điên rồi, không hiểu tại sao bản thân lại mâu thuẫn thế này.
Cô thực sự không không thèm quan tâm!
Điều này phải chăng có nghĩa cô không hề quan tâm đến anh?
Đáng chết, đã vậy thì cũng đừng có leo lên giường của anh chứ (Có vẻ như là nam chính đã tự ý leo lên giường nữ chính nha, khúc này xin cho phép anh ta tỏ ra tự đại một chút – Lời tác giả)
Đúng, anh thật sự điên rồi!
Ngay khi anh thốt ra câu nói kia: Sinh con cho tôi!
Chết tiệt, ấy vậy mà cho đến lúc này, anh quả thực không có một nửa điểm hối hận nào!
Trên thực tế, ý nghĩ muốn có một đứa bé của riêng mình, cũng không phải là ý nghĩ đột nhiên mà bộc phát. Tuyết Nhi mắc bệnh tim, nên anh gần như cũng không nghĩ ngợi gì. Nhưng nếu với những người phụ nữ khác, anh đều rất kén chọn, thế mà với Lăng Vũ Hi thì ngược lại. Tuy rằng cô gái này chính là người của Kingloy, nhưng lại không có chút ảnh hưởng nào đối với việc cô giúp anh sinh con nối dõi tông đường.
“Anh điên rồi!” Lăng Vũ Hi không thể tin trợn tròn hai mắt, phảng phất như thể anh đang dùng thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh để nói chuyện với cô, sinh con cho anh ta? “Làm sao có thể!”
“Chết tiệt! Sao lại không thể?” Anh gầm gừ chán nản. Ánh mắt của cô như vậy là có ý gì? Có rất nhiều người phụ nữ đều muốn được sinh con cho anh. Bây giờ anh đem nhiệm vụ này giao cho cô, cô tất nhiên là phải thấy vô cùng vinh hạnh mới đúng, thế nhưng cô lại tỏ ra. . . Xem thường?! Bàn tay to lớn của anh lần xuống tới bụng dưới của cô, “Không chừng, bên trong đã có bé cưng thành hình ở đây rồi!”
Lăng Vũ Hi hít vào một ngụm khí lạnh, tim đột nhiên bị thít chặt, “Không! Tôi không muốn sinh con cho anh!”
“Cô gái! Em nói gì?!” Anh dùng sức kéo sát thân thể mảnh mai của cô lại gần, “Rất nhiều phụ nữ xin cũng xin không được, em lại không muốn?! Chết tiệt!”
Anh phát hỏa! Cô gái này quả thực không biết phân biệt tốt xấu!
Úy Trì Thác Dã chỉ vài động tác đã cởi xong quần, phần thân dưới căng tức, giống như lửa giận của anh lúc này, bừng bừng ngẩng cao đầu!
“Này, anh không nói lý! Làm gì có người nào muốn anh sinh con thì anh phải sinh chứ. . .” Lăng Vũ Hi thở hổn hển, ra sức giẫy giụa, nhưng tim thì đập thình thịch. Anh chính là người đàn ông duy nhất trong tâm trí cô. Mặc dù anh là người đã cưỡng đoạt cô, lẽ ra cô nên hận anh. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cô lại không thể hận anh được, mà ngược lại còn có chút say mê, cô bị làm sao vậy?
Cô thậm chí còn chưa bao giờ nghĩ muốn sinh con cho anh, nhưng tại sao khi nghĩ đến chuyện này lại làm cho trái tim cô đập liên hồi? Cô không nên như vậy. Cô không thuộc về nơi này, càng không nên cùng anh có bất kỳ liên quan nào!
“Em không phải muốn tôi thả em đi sao? Đây chính là điều kiện trao đổi!” Anh giảo hoạt uy hiếp cô. Nếu đây bị xem như là hành vi không quang minh chính đại, thì anh cũng chấp nhận. “Sinh con! Sinh con! Sao anh có thể thản nhiên xem trẻ con như là một món hàng để làm điều kiện trao đổi?” Lời của anh ta như thể mồi dẫn làm nổ tung quả bom trong lòng cô. Anh ta xem cô là thứ gì? Là một cái máy đẻ? Là một thứ công cụ tạo người nối dõi tông đường? Mà anh ta xem đứa trẻ là gì? Một món đồ chơi, thích thì muốn, không thích thì vứt đi sao? Có thể coi trẻ con như là hàng hóa để giao dịch sao? Tên biến thái chết tiệt, hắn ta sao có thể không tôn trọng trẻ con đến vậy!
Càng nghĩ càng khiến cho cô tức giận hơn, kích động cắn một phát vào bả vai anh!
“A!” Anh rên lên một tiếng, “Cái cô nàng ngu ngốc này, em cắn bậy cắn bạ gì vậy!”
Cô vẫn cắn chặt hàm không chịu nhả ra. Úy Trì Thác Dã bất đắc dĩ, chỉ cố gắng chịu đựng, nhưng anh vẫn không chịu bó tay chịu thua, dùng sức chen bắp đùi rắn chắc vào giữa hai chân cô. Cô gái này, lần nào cũng đều khiến cho anh muốn ‘phấn khích chào cờ’!
Anh dán sát vào bên tai cô, khẽ phun một hơi, thì thầm mê hoặc, “Nhả ra! Nếu không tôi sẽ có biện pháp để em phải vâng lời!”
“A. . .” Cô một mực cắn chặt, lấy hết sức bình sinh mà cắn, cơ thể người đàn ông này làm bằng thép sao? Cắn đến mức làm cho cả hàm răng cô bị mỏi nhừ rồi!
“Không nghe lời, hả?” Đột nhiên, hạ thân căng trướng của anh dùng sức một phát đâm thẳng vào vùng cấm địa bí mật của cô!
“A ——” Cô hét to một tiếng, cho dù đây không phải là lần đầu tiên, nhưng của anh thực sự quá to, hại cô rất đau! “Anh đánh lén!”
“Thì sao? Có chịu nghe lời hay không?” Anh cười nhạt, giống như muốn trừng phạt càng đâm sâu vào. “Khốn kiếp! Anh đi ra mau. . . Không cho phép anh đem con làm vật trao đổi! Không cho phép anh bắt nạt tôi! Không cho phép anh bắt tôi sinh con! Không cho không cho không cho. . .” Lăng Vũ Hi giơ nắm đấm lên đấm liên hồi, vừa la, vừa hét giận dữ. Cô không muốn bị xem như một cái máy đẻ của anh! Cô không muốn!
“Xuỵt!” Anh cố nhẫn nhịn cảm giác trướng đau, nắm lấy bàn tay đang nắm chặt của cô, “Ngoan, ngoan. . .”
“Ưm. . .” Anh hôn lên đôi môi cô, chỉ muốn cô bình tĩnh trở lại. Cô muốn cũng được, không muốn cũng được, tóm lại, cô không thể không sinh con cho anh!
Cái ý nghĩ này, chưa bao giờ mãnh liệt như thế, bốn năm trước, khi cô làm vậy hẳn nên dự liệu được trêu chọc anh sẽ có kết cục như thế nào!
Tuy rằng anh cho rằng làm như vậy thì cô quá có lợi, nhưng vì sao anh vẫn muốn như vậy? Anh cũng không muốn truy cứu. Từ khi Úy Trì Hi đi rồi, đã quá lâu rồi không còn người nào lại gọi anh là papa. . .
Anh không hiểu đó là cảm giác gì, chẳng qua chỉ cảm thấy, có lẽ do anh quá cô đơn, nên bây giờ chính là thời điểm thích hợp vì Úy Trì gia bổ sung thành viên mới.
Chưa bao giờ có khoảnh khắc rối rắm như ngày hôm nay, trước giờ anh vốn luôn không bận tâm về những câu hỏi mà anh không thể tìm ra đáp án!
Anh chỉ biết, người phụ nữ dưới thân này luôn gây cho anh một cảm giác đặc biệt, rất hấp dẫn anh!
Từ bốn năm trước cho đến bốn năm sau, khi gặp lại cô ở Florence, cảm giác đêm đó, khiến cho anh không muốn lại buông tay.
Nếu như nỗi mong nhớ con bé trong lòng anh, là nỗi nhớ của người cha đối với con gái, hoặc là cái gì sâu hơn, anh cũng không rõ; Nhưng người phụ nữ dưới thân này, thì anh biết rõ, chính là nỗi khao khát nguyên thủy nhất – ham muốn một người phụ nữ!
Anh quyết không buông tay!
Anh không biết việc bắt trói cô về đây có thể xem như là một cái cớ hay không. Anh không hiểu tại sao mình lại rối tung lên thế này. Đáng chết, tất cả đều là lỗi của cô gái này!
“A. . . Anh thả tôi ra. . .Um. . .”
Đúng, anh điên thật rồi! Anh không muốn thả cô đi!

Chương 151: Trừ Khi, Sinh Con Cho Tôi!

Chương 151: Trừ Khi, Sinh Con Cho Tôi!

“Cô ta đâu?” Úy Trì Thác Dã vừa vào nhà câu đầu tiên liền hỏi mấy cô hầu gái đang thu dọn chiến lợi phẩm mới mua được.
“Hôm nay hình như cô ấy không được thoải mái, nên đã về phòng từ rất sớm.” Cô hầu gái đáp. Các cô cũng không rõ lắm, lúc đầu thấy cô còn rất hứng thú, nhưng đến một lúc sau, liền rầu rĩ không vui.
Úy Trì Thác Dã gật đầu, không lên tiếng, phóng thẳng lên lầu, đi về phía phòng của Lăng Vũ Hi.
Hiếm có dịp cùng đi shopping với Tuyết Nhi như hôm nay, để chuẩn bị cho vũ hội vào đầu tháng sau, không ngờ lại để cho con vịt ngốc kia bắt gặp. Thành thật mà nói, anh cũng không hiểu trong lòng đang có loại cảm giác quái lạ gì. Trong thoáng chốc khi sắc mặt của cô nàng ngốc nghếch Lăng Vũ Hi bỗng nhiên trắng bệch, anh không phải là không nhìn thấy. Có lẽ vì vậy cho nên sau khi cùng ăn tối với Tuyết Nhi xong, anh liền tức tốc chạy xe tới đây.
Anh gõ nhẹ cửa, cửa không khóa, “Lăng Vũ Hi?”
Đi vào trong phòng, trên giường trống rỗng. Cửa phòng tắm khép hờ, thỉnh thoảng có hơi nóng thoát ra.
Trong lòng hoảng hốt, anh chạy nhanh tới, đẩy cửa phòng tắm ra, lo lắng gọi, “Lăng Vũ Hi?”
Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt, bên trong bồn tắm lớn thấp thoáng có bóng một người đang nằm, “Chết tiệt, Lăng Vũ Hi!”
Anh lao về phía trước, vục tay xuống nước sốc cả người cô lên, không quan tâm toàn thân cô đang ướt sủng nước, bồng cô ra ngoài phòng.
“Cái cô nàng này, tỉnh lại cho tôi!” Anh ra lệnh, nhưng cũng không dám lơ là chút nào, đặt cả người cô nằm thẳng trên giường, bắt đầu tiến hành hô hấp nhân tạo.
Chỉ tắm thôi mà cũng để bị chết đuối! Kiếp trước của cô là con vịt đầu thai sao? Vì sao lại ngu đến mức này chứ!
Gặp chuyện thế này, nhanh chóng gợi lại một số việc trong tâm trí anh. Anh nhớ, cái lần ở Thái Lan đó, khi con bé bị đuối nước, anh cũng đã làm cấp cứu thế này! Lúc đó anh và con bé trốn chạy trên đảo Phuket, phải nhảy xuống biển để tránh né sự truy sát… Cái cảm giác hoảng sợ trong thời khắc đó, vào ngay lúc này không ngờ cũng đang diễn ra giống y như vậy!
Úy Trì Thác Dã nhanh chóng ấn mạnh xuống ngực của cô, “Lập tức tỉnh lại, có nghe hay không!”
Nhìn cô gái trần truồng đang bị hôn mê nằm trên giường, dần dần cùng với bóng dáng của con bé chồng khớp lên nhau, anh bất chợt hất mạnh đầu, muốn hất bỏ cái suy nghĩ lộn xộn kia đi. Da dẻ của cô gái trước mắt này rất thô ráp, màu da không đồng đều, còn có thêm một vài vết sẹo nhỏ, làm sao có thể đem so với bé con của anh?!
Anh điên rồi! Làm sao anh lại có thể phát sinh ra cái loại ảo giác như vậy?
Đáng chết, Úy Trì Hi, thật ra thì con đang ở nơi nào?
“Khụ khụ!”
Cuối cùng, Lăng Vũ Hi đã có phản ứng. Hơi mở mí mắt, nghi hoặc nhìn người đàn ông trước mắt.
“Chết tiệt, cô muốn tự sát thì làm ơn đi xa một chút, đừng làm bẩn phòng của tôi!” Anh gầm lớn.
“Hả?” Cô bị tiếng gầm đột ngột của anh làm cho sợ run lên. Anh ta bị làm sao vậy? Cô chỉ nhớ mình đang tắm trong bồn tắm, nằm ngâm nước nóng, rồi buồn ngủ, sau đó thế nào đều quên hết…
Tắm?! A! Lúc này Lăng Vũ Hi mới chợt nhớ ra, thân thể trần truồng lập tức như con bọ chét dùng hết sức rúc vào trong chăn, khuôn mặt trong nháy mắt nóng đỏ lên.
“Bây giờ mới che, có phải đã quá muộn rồi hay không?” Úy Trì Thác Dã buồn bực liếc cô một cái, chế giễu tiếp, “Lần sau có tắm cũng đừng để ngủ quên, nào có ai ngủ luôn ở trong nước mà cũng không biết gì!”
Lăng Vũ Hi bình tĩnh nhìn anh, im lặng không nói tiếng nào, nhớ lại hình ảnh buổi chiều hôm nay anh cùng cô gái xinh đẹp kia, trong lòng đau nhói. Cô rất muốn hỏi anh, cô gái đó là ai, là vợ của anh hay chỉ là bạn gái?
Nhưng cô không hỏi được, lời muốn nói cứ mắc lại trong cổ họng, mà cô cũng không dám hỏi.
Là sao thế này? Cô bị làm sao vậy? Làm sao lại giống như một người phụ nữ bình thường. Cô là Lăng Vũ Hi, cô chính là Lăng Vũ Hi của Kingloy, cô là một sát thủ vô tình, cô không nên cũng không thể… có bất kỳ cảm xúc không bình thường nào với anh ta!
“Sao vậy? Sao không nói?” Úy Trì Thác Dã khẽ nhếch lông mày, thực sự không quen với việc cô quá mức yên tĩnh thế này.
“…” Cô rúc sâu hơn vào trong chăn, vẫn chìm đắm trong những suy nghĩ của chính mình.
“Câm rồi sao?”
“…” Cô nháy mắt mấy cái.
“Lăng Vũ Hi?!” Tính nhẫn nại của anh cũng có hạn. Anh cực kỳ không thích bị người khác phớt lờ, xưa nay chỉ có anh mới có quyền phớt lờ người khác!
Trong một lúc lâu, anh ở trên cao nhìn thẳng vào mắt cô, trong không khí dường như đang phóng ra những tia lửa điện.
“Thả tôi ra đi, có được hay không?” Cuối cùng, cô cũng không nhịn được, giọng khàn khàn mở miệng nói.
“…” Tim Úy Trì Thác Dã rung lên, tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên cô nói như vậy, nhưng càng ngày lại càng khiến cho anh cảm thấy không được thoải mái, “Bởi vì chuyện chiều nay sao?”
Trực giác nói với anh, là cô để ý. Anh vò đầu, cau mày, như thể cô không nên để tâm như vậy. Cô chỉ là một người phụ nữ bị anh giam giữ, anh ở cùng người nào, cô hoàn toàn không có quyền được hỏi!
Có lẽ vậy, Lăng Vũ Hi nghĩ thầm trong lòng, nhưng cô chỉ nhìn anh lắc đầu, “Thực ra, đối với anh, tôi đã không còn giá trị lợi dụng.” Hay phải nói, người đàn ông này, quá mức nguy hiểm!
“Có giá trị lợi dụng hay không trong lòng tôi tự tính toán!” Úy Trì Thác Dã bị vẻ mặt lãnh đạm của cô làm cho tức giận. Cô không thèm để ý sao? Cô lại dám không thèm để ý chuyện anh ở cùng Tuyết Nhi! Điều này có phải có nghĩa rằng, cô hoàn toàn không thèm quan tâm đến anh chút nào? “Đáng chết! Muốn tôi để cho cô đi, trừ phi…”
“Trừ phi cái gì?” Cô chờ mong nghe anh nói ra điều kiện kia. Chỉ cần là việc cô có thể làm được, chỉ cần có thể khiến cô rời đi!
“Đáng chết! Cô nôn nóng muốn rời đi như thế sao?!” Anh phẫn nộ nói không lựa lời, “Bốn năm trước vì sao lại đến trêu chọc tôi?! Người phụ nữ chết tiệt!”
Anh vừa nói, vừa đưa tay cởi y phục. Anh biết cô gái này chỉ luôn muốn chọc giận anh!
“Bốn năm trước?” Lăng Vũ Hi ngơ ngác hỏi, nhưng nhìn động tác trút bỏ áo lót của anh, vội vàng hét lên, “Anh muốn làm gì?!”
“Làm gì?” Anh gầm lên, dùng sức bổ nhào lên người cô, không cho cô bất kỳ cơ hội phản kháng nào, mút lấy đôi môi cô, mang theo cảm giác nguy hiểm kỳ lạ, trong ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh, “Em không phải muốn tôi thả em ra sao? Trừ phi… Sinh con cho tôi!”
Anh ta điên rồi!

Chương 150: Đôi Tình Nhân Hoàn Mỹ

Chương 150: Đôi Tình Nhân Hoàn Mỹ

Tòa cao ốc Empire State, là khu tiêu dùng mua sắm đắt tiền, sang trọng nhất của thành phố, là nơi tụ tập của những người nổi tiếng, miễn là các thương hiệu nổi tiếng thế giới, ở đây đều không thiếu thứ gì. Mục đích chính của nó, chỉ để nhằm phục vụ giới thượng lưu!
“Thác Dã, anh xem, lễ phục này mặc đẹp không?”
“Hừm, không tệ.”
“Thiết kế của Chanel, vẫn luôn khiến em yêu thích.”
“Em thích là được rồi.”
“Anh thấy, vũ hội vào đầu tháng sau, em mặc bộ này được không?” Trong giọng nói nhẹ nhàng của cô gái, nghe ra được cảm giác háo hức như đang nhảy nhót.
“Được.” Người đàn ông trả lời gãy gọn.
“Thưa ngài, vợ của ngài thật là tinh mắt, đây là thiết kế mới nhất của Chanel, số lượng giới hạn trên toàn thế giới.” Người phục vụ đứng bên cạnh nhiệt tình giải thích. Ở khu này, người có tiền cô gặp đã nhiều, nhưng hầu hết không phải béo ục ịch lùn tịt, thì cũng chỉ có dáng vẻ hết sức bình thường, rất khó để gặp được người đẹp giống như đôi tình nhân hoàn mỹ trước mắt này. Người đàn ông thì cao to tuấn tú, tao nhã lịch sự, còn cô gái thì xinh đẹp mỹ lệ, dịu dàng động lòng người.
“Ha ha, cô nói đùa, anh ấy không phải là chồng tôi.” Cô gái mỉm cười nói, nhưng lờ mờ có thể nghe ra kỳ vọng của cô đối với người đàn ông.
“Ha ha, hai người quả thật rất xứng đôi. Khu chuyên kinh doanh thương hiệu Chanel Châu Á, mới đây có ra vài thiết kế đặc biệt dành cho phụ nữ châu Á. Cô có thể xem qua, tôi nghĩ nó rất phù hợp với cô.
Cô gái dịu dàng gật đầu. Giờ khắc này, cô chỉ muốn làm một người phụ nữ xinh đẹp nhất trong mắt anh!
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
“Cô đi vào nhanh lên, còn lề mề gì vậy?” Cô hầu gái kéo tay Lăng Vũ Hi đang đứng ì ở cửa chậm chạp không chịu đi vào.
“Không thích! Nơi này dường như quá…” Vừa nhìn liền biết đây là một nơi sang trọng cao cấp, Lăng Vũ Hi kiên quyết bám chặt vào tường không chịu đi vào.
Đang giỡn sao, cao ốc Empire State này, vừa nhìn cách trang hoàng liền biết chỉ những người giàu có cao quý mới có thể mua sắm được những thứ đắt tiền trong đó.
“Cô à, cô không cần phải trả tiền, cậu chủ chi nha!” Cô hầu gái không nhịn được liếc trắng mắt. Người muốn ra ngoài đi dạo là cô ấy, bây giờ người không chịu vào trung tâm mua sắm cũng là cô ấy.
“Híc, tôi vốn chỉ định đi dạo miễn phí như đi dạo công viên …”
“Thôi xin đi, cô bao nhiêu tuổi rồi, giống bình thường một chút có được hay không? Công viên? Cô nghĩ bọn tôi là vú em hả?” Đó là nơi mà chỉ những đứa trẻ mới đến chơi. Tuy rằng hai chị em cô nhìn bề ngoài chỉ là hầu gái, nhưng trên thực tế lại chính là song thù Bá Vương hoa của Xích Long bang, chị cả của giới hắc đạo, không vào nơi cao cấp chẳng lẽ thật sự mang cái cô ngốc Lăng Vũ Hi này dung dăng dung dẻ đi công viên ngắm hoa sao?
“Ây… Đừng, đừng kéo!” Không chịu nổi sức lực dã man của cô hầu gái, Lăng Vũ Hi liền bị lôi kéo vào cao ốc Empire State.
“Cô xem, quần áo GUCCI rất hợp với cô!”
“Không sai, khí chất của cô rất thích hợp với phong cách ngây thơ!”
“À, cô cũng phải mua mỹ phẩm nữa, La e nhé?”
“Hey, chúng ta cũng rất lâu rồi không đi shopping…”
Tất nhiên, các cô hầu gái này còn tích cực hơn cả người trong cuộc như cô. Lôi kéo cô hết chạy đông lại chạy tây, chỉ một lát sau, vật phẩm mua được gần như đã xếp thành một núi nhỏ.
“Này, cô cầm hộ tôi cái này một lát, tôi đi chọn giúp cô.”
“Hừm, cô chịu khó một chút, chúng tôi sẽ giúp cô chọn lựa cẩn thận. Cô xem những bộ váy áo xinh đẹp kia một chút, có phải rất hợp với cô không?”
“…” Lăng Vũ Hi không nói gì, lúc này, cô đang đẩy xe đẩy chất đầy túi lớn túi nhỏ, bất đắc dĩ đi theo đuôi hai cô hầu gái. Mà cuối cùng thì ai đang phục vụ cho ai đây?
Các bạn nói, nếu như trên thế giới thật sự có chuyện trùng hợp đến vậy, thì đó sẽ là chuyện gì?
Khi Lăng Vũ Hi đang ngây ngốc đứng trên hành lang, đợi các cô hầu gái, vỗ vỗ lên cánh tay có chút nhức mỏi, nhìn quanh quẩn xung quanh.
Trang hoàng đẹp đẽ lộng lẫy, trung tâm mua sắm được thiết kế xung quanh một vòng tròn, một khoản tròn trống rỗng thông lên bầu trời, làm ỗi một tầng lầu đều trong suốt lóa mắt. Khắp nơi đều có thể trông thấy mọi người ăn mặc sang trọng, cầm theo túi to túi nhỏ, đi dạo khắp các gian hàng hiệu có trên thế giới được tập trung lại ở nơi này.
Bỗng nhiên, một bóng người xinh đẹp hấp dẫn sự chú ý của cô.
Đó là một đôi tình nhân hoàn mỹ, hai người đều có vóc người cao gầy, giống người mẫu, cô gái xinh đẹp đến không dính chút khói bụi trần gian, dịu dàng khoát tay người đàn ông bên cạnh, đang chậm rãi đi thẳng về phía Lăng Vũ Hi.
Mà người đàn ông, Lăng Vũ Hi ngơ ngác nhìn, quả nhiên là… Anh ta!
Cô gái kia thân mật khoát tay anh, vô thức nhìn anh mỉm cười, mà anh ta, với ánh mắt dịu dàng, mang theo cưng chiều xoa xoa tóc cô gái. Hai người trông thật xứng đôi, thoáng nhìn như một đôi tình nhân đang yêu!
Trái tim có chút âm ỉ đau, Lăng Vũ Hi đứng lặng nơi đó, cũng không kịp né tránh, anh ta… Dường như cũng nhìn thấy cô!
“Thác Dã, lễ phục Armani chuyên dùng của anh, ước chừng phải mất mấy ngày nữa mới có thể hoàn thành. Anh sẽ không trách em đã quyết định thay anh làm bộ lễ phục này thế nào chứ?” Cô gái cất tiếng nói, chất giọng mềm mại, truyền vào tai Lăng Vũ Hi, giống như bị kim đâm.
Không trách, anh ta luôn nói giọng cô khó nghe, thì ra giọng cô gái kia mới xứng là giọng nói trời ban.
Anh thực sự đã nhìn thấy cô, nhưng ánh mắt của anh ta, giống như đang nhìn vào một người xa lạ, cũng không hề dừng lại chút nào trên người cô, chớp mắt đã chuyển sang cô gái bên cạnh, khóe miệng khẽ cong lên, “Tuyết Nhi, không cần áy náy, em nên biết, anh sẽ không quở trách em bất cứ chuyện gì.”
“Hì hì, Thác Dã anh thật tốt.” Cô gái như được cho ăn mật, mỉm cười e thẹn, ôm lấy cánh tay anh ta, đi lướt qua bên cạnh Lăng Vũ Hi…
Có âm thanh vỡ vụn, trong ngực Lăng Vũ Hi nổ tung ra, cô không rõ đó là tiếng gì, không dám nhìn thêm một chút nào đôi tình nhân hoàn mỹ kia nữa.
“Cô làm sao vậy? Sắc mặt sao kém thế này?” Các cô hầu gái mang theo túi lớn túi nhỏ từ trong cửa hàng đi ra.
“Không thoải mái sao? Có muốn nghỉ ngơi một chút hay không?”
Cô mỉm cười cứng ngắc, “Không có chuyện gì, chúng ta đi đâu tiếp đây?”
Cô giả vờ trấn tĩnh, nhưng trong lòng là sóng ngầm dậy sóng.
Tuyết Nhi là ai?
Bọn họ trông thật, xứng đôi!
Anh ta đã có vợ rồi sao? Vậy tại sao lại còn trêu chọc cô?

Chương 144: Chim Trong Lồng (2)

Chương 144: Chim Trong Lồng (2)

Cháy, cháy, cháy!
Ánh sáng của lửa đỏ làm mắt cô đau nhức, dường như cô cảm thấy toàn thân đang bị đốt nóng bỏng rát, đau đớn vật vã.
Nóng, nóng, nóng!
Nóng quá, nóng đến mức cô như sắp tan chảy ra, biến thành tro bụi.
Đau, đau, đau quá!
Đau đớn, gặm nhắm đục khoét xương tủy cô, ăn mòn mỗi một tấc da thịt, cô đã chết rồi sao?

Đột nhiên, một cảm giác lạnh buốt đột ngột tấn công vào cơ thể nóng hầm hập của cô, cảm giác bỏng rát do bị lửa nóng thiêu đốt trong nháy mắt biến mất, thay vào đó là cảm giác rét buốt đau thấu xương!
“A —— “
Hét to một tiếng! Lăng Vũ Hi đột ngột mở trừng hai mắt! Cô lại gặp cơn ác mộng đó sao?
Ngẩng đầu lên, một khuôn mặt đàn ông đập vào tầm mắt cô, trí nhớ trong chớp mắt tràn về, là anh ta!
“Tỉnh rồi?” Vẫn là khóe miệng khẽ nhếch lên, cùng với ánh mắt có chút khinh miệt.
“Đồ khốn kiếp chết tiệt!” Cổ họng khàn khàn, cô kêu lên. Nhớ tới những việc xấu gã đàn ông này đã làm, cô hận không thể đấm cho hắn một đấm!
Dưới tình thế cấp bách, cô đột ngột muốn đứng bật dậy
Nhưng lại phát hiện ra mình không thể nhúc nhích!
“A —— “
Lại gầm lên một tiếng, cô không thể tin vào mắt mình. Cô cô cô… đang nằm trần truồng trong bồn tắm, không, mà là trong một bồn tắm đầy nước đá!
“A —— “
Không thể nhịn thêm nữa! Lạnh lạnh lạnh cô sắp chết rét rồi! Không kịp bận tâm thân thể đang trần truồng ở trước mặt anh, cũng chưa kịp đỏ mặt, thì cô đã bị đông lạnh đến trắng bệch!
Thảo nào cô cảm thấy cơ thể này giống như không phải là của mình, thì ra là bị lạnh cóng đến mức tê liệt luôn rồi!
Fuck, gã đàn ông này quả thực là đồ không có nhân tính!
“Câm miệng, xem ra lúc ngủ trông cô có vẻ đáng yêu hơn một chút.” Úy Trì Thác Dã nhếch môi, trêu chọc, dường như rất hài lòng khi nhìn thấy dáng vẻ của cô khi bị tra tấn.
“Anh là… tên biến thái chết tiệt!” Lăng Vũ Hi không khỏi rùng mình một cái, thừa dịp trong lúc cô ngủ, đem ném cô vào trong nước đá. Thế mà hắn cũng nghĩ ra được! Ném vào thì cũng xong đi, còn không thèm cho cô một mảnh vải che thân! Cô tức giận gắng sức nhấc cánh tay tê cứng của mình lên, mỗi lần động thân một cái, thì nước đá lạnh thấu xương ngay lập tức công kích lên da thịt của cô, WTF, đồ chó đẻ!
“Thế nào? Nhanh như vậy đã bị đông cứng rồi?” Anh châm chọc. Sau đó, lại móc một bao thuốc lá từ trong túi ra, châm một điếu. Anh càng ngày càng hút nhiều hơn, chẳng biết tại sao, trong bốn năm qua, số lượng thuốc hút mỗi ngày nhiều hơn trước rất xa.
“Đồ biến thái chết tiệt! Anh bắt nhốt tôi không chịu thả, rốt cuộc là anh muốn gì?!” Cô lạnh cóng đến mức nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt tràn đầy sát ý căm phẫn bắn về phía anh.
“Chậc chậc, phụ nữ giống như cô, thật là làm nhục hình tượng quyến rũ!” Anh lại gần cơ thể cô, từ trên cao nhìn xuống cơ thể bị đông cứng của cô trong bồn tắm, cười lạnh một tiếng, “Bắt cô làm gì ư? Cô không phải là người biết rõ nhất sao?”
“Buồn cười! Chẳng lẽ tự tôi muốn bị anh bắt sao?” Cô trừng mắt. Gã đàn ông thối này nói giống như tự cô ngoan ngoãn đến đây để cho anh ta bắt nhốt lại vậy!
Anh cúi đầu, đưa tay nâng cằm cô lên, “Đừng nói với tôi, người đấu thắng ‘trái tim Florence’ mang thẻ số 101 đêm đó không phải là cô.”
Bất chợt, tâm lý hoảng hốt, ánh mắt Lăng Vũ Hi trong lúc vô tình toát ra vẻ phòng bị, “Cái… Cái gì?” Cô cố tình giả ngốc.
“Hừ.” Úy Trì Thác Dã hừ lạnh, “Đừng nghĩ rằng tôi không biết chuyện gì!”
“Không hiểu anh đang nói gì!” Lăng Vũ Hi lấp liếm, hiển nhiên là kỹ năng nói láo vẫn còn non kém lắm.
Anh bất chợt dùng sức bóp một cái, kẹp chặt chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, “Đừng có cố khiêu khích tính nhẫn nại của tôi!”
“A!” Cô nhíu mày rên khẽ một tiếng. Gã khốn này sức thật khỏe, “Cằm tôi sắp bị anh bóp nát rồi!”
“Hừ? Nói hay không?” Anh vẫn không có ý nới lỏng lực tay, nhẹ giọng uy hiếp.
“Anh thả tôi ra trước đã!” Vừa lạnh lại vừa đau, mẹ kiếp, gã biến thái chết tiệt! Ở đâu ra cái kiểu hành hạ người như vậy! Cô chỉ nghe nói tra tấn bằng que sắt nung đỏ, hay trói lại hỏa thiêu, hoặc chôn sống, hoặc là kẹp ngón tay, còn ném vào trong nước đá thì chưa từng nghe qua! Hơn nữa là thân thể trần truồng! Lạnh đến mức đau nhói tim, lạnh đến nỗi răng cô va vào nhau kêu lạch cạch, biến thái, biến thái, đồ biến thái chết tiệt!
“Cô cho rằng, cô có tư cách ra điều kiện với tôi?” Anh hừ nhẹ, cặp lông mày xinh đẹp nhếch lên, lộ ra gương mặt đẹp trai hiểm độc, nhìn thấy ánh mắt Lăng Vũ Hi có chút mơ màng!
Phì, đã là lúc nào rồi, cô còn như vậy, đúng là không có tiền đồ! Nhưng, cô đang ở dưới mái hiên nhà người ta, ai bảo cô bản tính nhát gan, giải quyết mọi chuyện trước mắt đã rồi tính tiếp. Vì vậy, cô nhỏ nhẹ, cắn cắn môi, chậm rãi nói, “Tôi… Tôi chẳng qua chỉ là… kẻ trộm, lần này quả thật đã… đắc tội hic!”
“Còn nói dối?!” Anh cau mày, tăng thêm lực siết chặt cằm cô, “Đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”
“Hả?!”
“Trụ sở Kingloy nằm ở đâu?!” Anh kẹp chặt cằm cô, cương quyết muốn đè đầu cô xuống, “Nói!”
Lăng Vũ Hi thầm hốt hoảng, tên khốn này rốt cuộc biết được bao nhiêu rồi? Sẽ không…, không được, cô không thể phản bội tổ chức! Cô cố sức ngẩng đầu lên, nhưng vì áp lực anh tạo ra quá lớn, cô chỉ có thể trơ mắt mặc cho đầu mình càng lúc càng chìm dần xuống. Dù vậy cô vẫn mím chặt môi, một chữ cũng không chịu tiết lộ!
“A, tôi quên mất, cô là cô gái không chỉ có chất giọng vịt đực, mà còn có cái mỏ vịt, quả thật là cứng miệng!” Úy Trì Thác Dã rị cằm cô chìm vào trong nước, cho đến khi nước dân lên đến miệng cô, anh mới nói, “Chẳng qua, tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn nói ra! Nếu không, tôi không biết rồi sẽ có chuyện gì xảy ra!”
“Không… Biết… Đường!” Cô vừa nói, vừa mở miệng nên nước đá lập tức tràn vào!
“Không biết là sao?” Ánh mắt anh thoáng qua tia thâm độc. Anh tăng thêm lực tay, nước đá đã ngập quá môi cô.
Cô chợt nhắm nghiền hai mắt, dáng vẻ có chết cũng không sợ!
“Được, giỏi! Có khí phách!” Lần này, anh không chút thương tiếc đưa tay nắm chặt đầu cô, ra sức đè mạnh xuống!
Cả người Lăng Vũ Hi, ngay cả tâm trí, cùng bị nhấn chìm vào trong nước đá lạnh thấu xương! Đừng nói là lạnh, mà ngay cả không khí cũng không có để thở!

Chương 143: Chim Trong Lồng (1)

Chương 143: Chim Trong Lồng (1)

“Này! Đồ ngựa giống chết tiệt, đồ Bát Giới kia, mau thả tôi ra!”
Rầm!
Ầm ầm!
“Đồ khốn kiếp, thả tôi ra!”
Tiếng gào khàn khàn, xen lẫn âm thanh đồ vật bị ném vỡ, trong căn phòng trống, trên chiếc giường lớn, chỉ độc mỗi cô gái lẻ loi một mình!
Lăng Vũ Hi đã gào thét suốt hai giờ rồi, nhưng chẳng có ai thèm đoái hoài đến.
Giọng khàn đặc, hét đến muốn đứt luôn cả nửa cái mạng, cô suýt chút nữa là tắt thở.
Gã kia, cái gì mà Y.C. Tên khốn! Đêm qua không nói tiếng nào đã cưỡng đoạt cô, sáng nay cô lại bị hắn giam lỏng.
A! Sao cô lại xui xẻo quá vậy!
“Thả tôi ra…”
Chẳng qua cô chỉ làm nhiệm vụ thất bại mà thôi, lần này quả thật là mất cả chì lẫn chài!
Hét đến rách cổ họng rồi, mà bọn họ vẫn không có chút động tĩnh nào.
Đáng ghét nhất chính là, căn phòng này bốn bề đều là các bức tường, nhà vệ sinh thì đáng thương đến mức không thể đáng thương hơn chỉ có mỗi một cái lỗ thông gió. Vì để giảm thiểu thiệt hại do cô gây ra, nên ngoại trừ một chiếc giường, những đồ vật khác đều bị bọn họ dời đi hết!
Thứ duy nhất cô có thể ném, chính là hộp cơm do bọn họ đưa tới, tên khốn chết tiệt!
“Này… Các người không có quyền giam giữ tôi!” Rầm rầm rầm, cô đập cửa rầm rầm, “Thả tôi ra…”
Tên Trư Bát Giới chết tiệt kia, lại còn không cho cô nổi một bộ quần áo tử tế để mặc, chỉ ném cho cô một cái mền là xong sao. Hắn có còn có nhân tính hay không!
Xem cô là cái gì?!
Dần dần, hét mệt, cô xoay người leo lên giường, dồn hết bực tức ra sức xé nát chiếc gối trên đó, hận cái gối này không phải chính là người mà cô đang muốn cắt ra từng mảnh nhỏ!
Từ từ, mắt cô nặng trĩu, trong đầu thoáng qua gương mặt của gã Y.C kia. Mặc dù gã rất đáng đánh đòn…
Nhưng… không thể phủ nhận, gã là người đàn ông hấp dẫn nhất mà cô đã từng nhìn thấy trong ‘trí nhớ’.
Ùm… Vóc người phải nói là chuẩn, cơ ngực, cơ bụng, bắp đùi…
A… Môi cũng rất mềm, giống như có ma lực vậy, hôn xuống thân thể cô…
Đáng chết, Lăng Vũ Hi, ngươi có tự trọng hay không…
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
“Lão Đại!” Ngoài cửa, vang lên một giọng nói hết mực cung kính.
Úy Trì Thác Dã khẽ gật đầu, “Cô ấy sao rồi?”
“Cô Lăng chửi rủa gần ba tiếng, từ đó cho tới bây giờ đã không còn phát ra tiếng động nào nữa.” Người vệ sĩ áo đen nói.
“Chửi rủa?” Úy Trì Thác Dã nhướng mày.
“Dạ, đúng vậy, cô Lăng gần như dùng hết vốn từ thô tục để mắng chửi, hơn nữa, người bị mắng, về cơ bản đều là… ừm, lão Đại!” Người vệ sĩ có chút khó nói. Mặc dù hắn không biết lão Đại đem nhốt ‘cô gái quấn chăn’ này lại để làm gì, nhưng thành thật mà nói, cái giọng của người phụ nữ này rất khó nghe, hại lỗ tai của hắn cũng sắp đóng kén luôn rồi.
Khóe miệng Úy Trì Thác Dã nhếch lên thành một nụ cười vui vẻ, “Đi xuống kho lạnh lấy một thùng đá lên đây.”
“Dạ, lão Đại.”
Sau đó người vệ sĩ mở cửa, lập tức đi lấy đá. Mặc dù không biết lão Đại muốn dùng đá để làm gì, nhưng nghĩ đến cảm giác lạnh thấu xương lúc nãy nói cho hắn biết, ‘cô gái quấn chăn’ này xem ra sẽ chịu nếm mùi đau khổ rồi.
Úy Trì Thác Dã đi vào trong phòng, nhấn nút để mở các vách tường lên, cả căn phòng bất chợt bừng sáng.
Trong căn phòng trống rỗng, chỉ còn mỗi một chiếc giường lớn, và cô gái đang ngủ say sưa trên giường.
Cả căn phòng là một mớ hỗn độn.
Thức ăn đổ đầy trên đất, về cơ bản mỗi thứ mỗi nơi, ngổn ngang nằm trên đất.
Khắp nơi đều là lông ngỗng trong gối, drap giường cũng bị dẫm nát đến nhăn nhúm.
Mà cái đống hỗn độn này được tạo ra bởi một cô gái, vào giờ phút này đang lười biếng nằm dài trên giường. Vài sợi lông ngỗng đậu rải rác trên bắp chân cô, giống như ăn vạ không chịu rời đi, trông thật thoải mái.
Chậc, da dẻ cô gái này quả nhiên không đẹp, nhưng Úy Trì Thác Dã không có hứng thú xem xét những chuyện này. Cô ta là người của Kingloy! Chỉ dựa vào điều này của cô ta, cũng đủ để khơi gợi tính khát máu trong anh!
Cơ thể bọc trong chăn, gần như không che hết mông, bắp đùi kẹp chặt, loáng thoáng lộ ra sự cám dỗ.
Móc trong túi ra một bao thuốc lá, đốt một điếu xi gà.
Cám dỗ? Anh phì cười, chẳng trách cô gái này chỉ dám leo lên giường anh vào lúc nửa đêm.
“Lão Đại, đá lạnh đã được đem tới.”
Úy Trì Thác Dã ngoái đầu nhìn lại, liếc thấy một gã vệ sĩ đang bưng một cái thùng lớn, “Đem đổ hết vào trong bồn tắm, đổ đầy nước, nhớ, nước phải đủ lạnh.”
“Dạ!”
Anh hơi híp mắt, nhìn cô gái trên giường, đã bị bắt còn có thể ngủ ngon như vậy, không biết do cô ta quá ngây thơ, hay tại anh đối xử với cô ta quá tốt?!
Cô sống quá tốt, ngược lại làm cho anh cảm thấy không thoải mái.
Bốn năm trước, chính cô đã quyến rũ anh trước, quả thật không thể nhận ra, vụ đánh bom tại khách sạn Hampton có liên quan đến cô gái nhỏ này!
Cảm giác giống như bị người khác tính kế, đã khiến cho anh cực kỳ khó chịu!
Bốn năm sau, vậy mà lại có can đảm đột nhập vào chỗ anh ở lần thứ hai, với ý định ăn cắp “trái tim Florence”!
Thậm chí dám giả dạng thành người đấu giá, một mặt chấp thuận dùng bốn trăm triệu đô la mua quả cầu thạch anh tím, mặt khác lại chạy đi trộm, xem anh là khỉ để đùa giỡn sao?
Trạch Lạc Kỳ sao lại phái một cô gái ngu ngốc đến vậy đi đùa bỡn anh, quá xem thường anh hay tự đánh giá bản thân quá cao?
Rất nhanh, Úy Trì Thác Dã tin rằng, anh sẽ giành chiến thắng trong trò chơi này, niềm tin đó, vẫn luôn tồn tại trong bốn năm qua, anh không thể đợi lâu thêm nữa!
Bởi vì.
Úy Trì Hi rất có khả năng đang ở Giannutri, trong tay Trạch Lạc Kỳ.
Nhớ đến gương mặt bụ bẫm bĩu đôi môi hồng phấn của cô bé, trái tim anh liền mềm nhũn. Đúng vậy, không thể đợi thêm được nữa!
Bất kể thế thế nào, Kingloy chính là đầu mối tốt nhất!
“Lão Đại, nước đã đổ xong.” Gã vệ sĩ xách chiếc thùng rỗng đi ra.
“Ừ, cậu ra ngoài trước đi, đóng kín cửa lại.” Úy Trì Thác Dã gật đầu, dụi tắt thuốc lá trên tay.
Cô gái nằm lì trên giường, đến bây giờ vẫn không có chút động tĩnh nào. Cô đang cùng Chu công đánh cờ, hoàn toàn không biết sau lưng mình đã bị ánh mắt của một người khoét thủng lỗ!
Lạy Chúa, xin người phù hộ cho cô ấy!