-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Q.1 - Chương 14: Phương Nặc Nho

Q.1 - Chương 14: Phương Nặc Nho

Edit: Lina, Sakura Beta: Sakura “Cháu chào Chú Kỳ ạ!” Tiếng nói ngọt ngào vang lên.
Kỳ Phi ngồi ở bên trong quầy thu tiền ngẩng đầu lên rồi nở nụ cười từ ái với người đến: “Là Mặc Mặc đến à, vẫn chào buổi sáng như thế.”
“Vâng.” Mặc Hi đối với chú Kỳ bên trong quầy thu tiền rất lễ phép gật đầu, cười đáp lại, Kỳ Phi là đàn ông sắp 40 tuổi là ông chủ cửa hàng sách, mà ở một tháng trước, Chu Tiểu Trúc giúp Mặc Hi làm cái túi đựng sách, hàng ngày Mặc Hi đều đến cửa hàng này từ sớm để đọc sách, một đến hai về cho nên rất quen thuộc mọi người trong cửa hàng.
Mà người trong cửa hàng sách cũng đều rất vui vẻ, đứa bé gái này đáng yêu lại hiểu lễ phép, luôn thấy Mặc Hi nở nụ cười, đương nhiên Kỳ Phi cũng như thế.
Sau khi chào Kỳ Phi thì Mặc Hi liền theo thói quen đi đến từng đống kệ sách để tìm sách đọc, tìm được một quyển gọi là [vật chất luận ] giống như kiểu sách vật lý, sau đó đi tới bên ghế, đứng ở phía trên rồi lấy quyển sách đó xuống, ngồi vào chỗ gần cửa sổ, đó là vị trí của Mặc Hi ngồi mỗi ngày, dựa vào song cửa có ánh mặt trời chiếu rọi, mà song cửa này ở trong cửa sổ rất lớn đặt sát mặt đất cho nên mọi người ở bên ngoài cũng có thể nhìn thấy bên trong
Nhìn quyển sách trong tay, mở từng trang ra, đọc sách trong vòng một tháng, để Mặc Hi có chút cao hứng và cũng có ít thất vọng, cao hứng ở đây là có nhiều loại giống Trung Quốc, thất vọng là mặc dù có nhiều thứ giống Trung Quốc nhưng bản chất lại khác nhau, ví dụ đợn vị ở đây cũng là cm, mét, ngàn mét v…v, số đếm cũng là 1,2,3,4, chữ viết là hán tự, vật lý học cũng như thế, nhưng hết lần này tới lần khác rất nhiều tổ hợp khoa học kỹ thuật lại thì hoàn toàn khác nhau, tựa như di động, TV…. tamvunguyetlau không chỉ khác tên mà ngay cả thành phần cấu tạo đều không giống, ở đây phần lớn đều dùng loại năng lượng đặc thù cung ứng, làm cho những tri thức lúc trước của Mặc Hi trở thành vật trang trí không hề có tác dụng gì
Vuốt vuốt mắt có chút đau xót, sau đó, một ly sữa bò đưa tới bên cạnh bàn Mặc Hi, Mặc Hi còn không có nhìn đến người liền cười nói “Cám ơn anh Nho.” Ngẩng đầu lên, đúng là người trong dự đoán.
Một thân quần áo lao động màu trắng, dáng người thon dài, búi tóc màu nâu đen mềm mại, con mắt cũng là màu nâu đấy, rất dịu dàng, môi màu trắng nhạt nhẹ nhàng cong lên, làm cho người ta lâm vào cảm giác như tắm gió xuân, là một chàng trai rất đẹp lại ôn nhu, khoảng chừng 16, 17 tuổi, lại bày ra bộ dạng già trước tuổi tác, đối với Mặc Hi nhẹ nhàng nói: “Mặc Mặc lại không có ăn điểm tâm ư, như vậy đối với thân thể không tốt nha.” Thanh nhã như gió.
Mặc Hi khả ái cười, có chút hương vị làm nũng, nói: “Không phải còn có anh Nho sao? Mặc Mặc biết chắc anh Nho sẽ cho Mặc Mặc một ly sữa bò, ha ha!”
Phương Nặc Nho nhìn Mặc Hi với ánh mắt dịu dàng kèm theo sủng nịch, theo đó là cái ngữ khí ôn nhu kia có hiên lên một chút vô nại nói: “Nếu ngày nào đó anh Nho mất đi, Mặc Mặc sẽ làm sao bây giờ đây này?”
“Thì Mặc Mặc cũng chỉ có thể để bụng đói thôi.” Mặc Hi nghiêng đầu, đau khổ nói.
“Thế nên anh Nho không thể đi nha.” Phương Nặc Nho cười nhạt đi. Nhìn cái mặt nhỏ xinh xắn của Mặc Hi, “Mặc Mặc từ từ đọc sách đi, anh Nho phải đi làm việc, thừa dịp sữa bò còn nóng thì nên uống ngay.”
“Vâng! Mặc Mặc biết rõ, anh Nho đi đi.” Mặc Hi liền cười vẫy vẫy tay,rồi cầm ly sữa bò trên bàn uống lên uống.
Phương Nặc Nho cười cười, xoay người đi sửa sang lại sách vở.
Nhìn bóng lưng Phương Nặc Nho, Mặc Hi cười, Phương Nặc Nho này cũng là một nhân viên làm việc trong cửa hàng sách này, là tại một lần Mặc Hi không với được quyển sách ở trên cao, Phương Nặc Nho xuất hiện, giúp cô cầm xuống, lần thứ nhất gặp mặt của hai người là như vậy, tiếp theo nói chuyện, sau này mỗi ngày Mặc Hi đều đến đây nên hai người liền quen thuộc, tamvunguyetlau mà mỗi ngày Phương Nặc Nho đều chuẩn bị một ly sữa bò cho Mặc Hi, Mặc Hi cũng đã thành thói quen, mà này bên ngoài bên trong có thêm nhiều khách nữ đều là vì Phương Nặc Nho mới tới, ai bảo quá đẹp trai làm chi, còn không phải đẹp trai bình thường, hơn nữa còn dịu dàng như vậy, trở thành người mà tất cả khách hàng nữ yêu thích.
Uống sữa bò xong, Phương Nặc Nho cũng đi lại đây lấy ly, đồng thời đưa cho Mặc Hi một cái khăn mùi soa giấy, Mặc Hi vui thích ha ha nhận lấy lấy, lau miệng, vứt giấy vào bên trong thùng rác rồi tiếp tục xem sách.
Nói thật, lúc nhân viên làm việc cùng với khách nhân trong cửa hàng đang nhìn Mặc Hi đều sẽ kỳ quái vì cái gì cô thấy đọc được vậy, dường như có thể hiểu, không có khả năng nha, đứa bé mới 7 tuổi có thể xem hiểu mấy chữ này, cho nên chỉ coi là đứa trẻ thấy thú vị khi cầm sách, cũng mặc kệ cô.
Đến buổi trưa, sau khi ánh mặt trời lên cao, chiếu thẳng lên thủy tinh, mà Mặc Hi an tĩnh nhìn sách trên bàn, thân hình bị ánh mặt trời chiếu rọi xuống, phát tán ra huỳnh quang, cái mặt nhỏ xinh kia như em bé, xinh đẹp đáng yêu có cảm giác không chân thật. Người đi qua đường đều là không khỏi tròn xoe mắt.
Sau đó, trên đường phố đột nhiên có một trận hoảng loạn, chỉ trên bầu trời có mấy chiếc xe bay cấp tốc bay đến, không đúng, mấy chiếc xe bay này đang đuổi theo một đứa trẻ khoảng chừng 10 tuổi.
Chỉ thấy bé trai kia đang điểu khiển xe nhanh chóng từ trên trời lướt xuống mặt đất rồi nói, “Đã bảo bọn anh là đừng có theo bản thiếu gia rồi, bản thiếu gia chơi chán thì sẽ trở về, đuổi theo làm gì!”
Mấy cái xe bay kia cũng theo bé trai từ không trung lướt xuống mặt đất, bên trong truyền tới một giọng nói của đàn ông, “Kỳ thiếu gia! Xin mời ngài về cùng với chúng tôi, bằng không ông chủ sẽ tức giận đó.”
“Cắt! ông già kia sẽ không tức giận thì liên quan gì tới bản thiếu gia, hừ hừ, các người đã muốn đuổi theo, đừng có quái bản thiếu gia.” Đứa bé nói, ngay sau đó lóe lên màu lục nhạt sáng rọi, chạy với tốc độ nhanh hơn.”Hắc hắc, muốn đuổi theo bản thiếu gia? Không đơn giản như vậy.”
Ngay tại lúc đứa bé trai đắc ý, bé trai ngẩng đầu lên thì vẫn thấy mấy xe bay dó bám theo cậu, trong lòng cậu rất giận dữ, lập tức bay xuống mặt đất, lại không giảm phanh làm ọi người ở dưới mặt đất kinh hoàng chạy toán loạn, khi mọi người tưởng đứa bé kia sẽ đâm phải mặt đất thì một tay của bé vừa động thì cái xe kia liền quay tròn, nổi trên mặt đất, khóe miệng bé trai kia cong lên, tamvunguyetlau nhìn thấy biểu hiện của mấy người này thì cười rất đắc ý, rồi tăng tốc độ định chạy trốn, nhưng lúc này đột nhiên bé trai ngẩng mặt lên, thấy Mặc Hi ngồi ở bên trong song cửa, nhất thời sững sờ.

Q.1 - Chương 12: Trăm Nguyên Nhân Dẫn Phát Sự Kiện

Q.1 - Chương 12: Trăm Nguyên Nhân Dẫn Phát Sự Kiện

Edit: Lina
Beta: Sakura
Quả nhiên, khi ấy Chu Tiểu Trúc nghe như vậy liền mở miệng cười, “Bẹp” một ngụm tại khuôn mặt Mặc Hi.
Khi ngồi trên ghế bán hoa, Mặc Hi ở tại trong lòng Chu Tiểu Trúc, trông như là đi ngủ kỳ thật là đang hấp thu năng lượng.
Chu Tiểu Trúc nhìn Mặc Hi ở trong lòng, trong lòng tràn đầy áy náy, con từ bé đã không được hưởng thụ cái gì hơn nữa nhỏ như thế lại phải phụ giúp bố mẹ, bản thân mình không xứng làm mẹ, nói rằng sẽ không để cho con phải chịu thiệt thòi, thế nhưng mà…
Trông lâu như thế chắc là đã mệt, bây giờ đã ngủ rồi, vừa mới nói cái gì mà không mệt.
Lấy áo ngoài phủ lên trên người Mặc Hi, tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng Mặc Hi, để con ngủ ngon hơn .
Gần đến hết ngày, sau khi bán bó hoa nhỏ xong, Chu Tiểu Trúc chuẩn bị thu thập, khi đó Mặc Hi đã tỉnh, xách giỏ hoa theo Chu Tiểu Trúc trở về, bên cạnh cũng thấy chú Kha Lượng đang dọn hàng.
Kha Lượng nhìn Mặc Hi lộ ra vẻ từ ái nói: “Mặc Mặc à, cầm cái đó có mệt hay không vậy, nếu không để chú Kha cầm giúp cháu nhé.”
Mặc Hi chỉ cười cười, lắc đầu cười nói: “Không cần đâu ạ, cám ơn chú Kha, Mặc Mặc không mệt đâu ạ.”
“A.” Kha Lượng thấy Mặc Hi nói như vậy cũng không hề nói điều gì nữa, Mặc Mặc vẫn hiểu chuyện như thế a.
Lúc này, Chu Tiểu Trúc quay đầu đối với Kha Lượng cười nói: ” Cám ơn anh Kha vừa rồi để ý Mặc Mặc.”
“Không đâu.” Kha Lượng hào sảng cười nói: “Mặc Mặc rất lợi hại, nhỏ như thế mà cũng biết bán hàng, ta cũng không giúp được cái gì.”
“Hả? Bán cái gì?” Chu Tiểu Trúc nghi ngờ nói: ” Bán cái gì cái gì ?”
“À? Tiểu Trúc! em còn không biết đi, em vừa đi ra ngoài là Mặc Mặc đã tự mình bán, nói đến đây, Mặc Mặc rất lợi hại đấy. Tiểu Trúc! em có con như Mặc Mặc thật là tốt!” Nhìn thấy Chu Tiểu Trúc nghi hoặc, Kha Lượng nghĩ có lẽ là Mặc Mặc còn không có nói cho Tiểu Trúc, khen Mặc Hi một trận.
Chu Tiểu Trúc nghe như vậy, liền nghiêng đầu đối với Mặc Hi nói, “Là như vậy sao?”
“À? Đối với việc này, không phải chú Kha nhắc tới thì Mặc Mặc thật sự quên mất.”
Mặc Hi nghe thấy, chỉ mải tu luyện nên quên không nói chuyện này ẹ biết, sau đó từ trong túi móc ra một trăm đồng kia giao cho Chu Tiểu Trúc, nói: “Đây là tiền Mặc Mặc bán hoa.”
Chu Tiểu Trúc xem xong, sợ đến nhảy dựng, 100 đồng a! có thể mua hết đống hoa dại kia, lúc này sắc mặt Tiểu Trúc có đen đimột chút, mà Kha Lượng bên cạnh cũng cả kinh nói: “Mặc Mặc thật lợi hại a, bán được một trăm đồng tiền hoa.”
“Khanh khách!” Mặc Hi cười, ấp úng nói: “Không có trả giá.”
Kha Lượng cũng không có nói gì nữa, chỉ là cho Mặc Hi một ngón tay cái. Mà Chu Tiểu Trúc không biết chuyện quan trọng thế nào, tavunguyetlau trên đường đi đều trầm mặc. Mặc Hi cũng phát hiện được Chu Tiểu Trúc khác thường nhưng không biết là vì cái gì.
Tại giao lộ thì tạm biệt Kha Lượng, không đến một hồi Mặc Hi và Chu Tiểu Trúc cũng về đến nhà, mà vừa về tới nhà Chu Tiểu Trúc liền quay người cầm tiền lên, sắc mặt nghiêm túc nhìn Mặc Hi, trầm mặc không nói.
Mặc Hi bị nhìn thấy bị mê hoặc, buông giỏ hoa xuống, miệng nhỏ giương lên đối với Chu Tiểu Trúc nghi hoặc hỏi: “Mẹ? Sao vậy?”
Trong mắt Chu Tiểu Trúc loáng qua một tia đau lòng sáng rọi, trầm giọng nói, “Mặc Mặc, 100 đồng tiền này là con bán hoa được sao?”
“Đúng ạ.” Mặc Hi trả lời chắc chắn.
“…” Chu Tiểu Trúc lại trầm mặc một hồi, trong mắt đều là đau lòng cùng với tội lỗi, đối với Mặc Hi trầm giọng nói: “Mặc Mặc! tại sao con có thể lừa mẹ đây.”
“Hả?” Mặc Hi càng thêm mơ hồ, hỏi: “Mặc Mặc lừa mẹ cái gì vậy?”
“Con còn không chịu thừa nhận!” Giọng nói của Chu Tiểu Trúc lên cao, tiếp theo lại khôi phục sự dịu dàng, đối với Mặc Hi nhẹ giọng nói, “Mặc Mặc! ẹ biết làm sao có được số tiền kia? Mẹ sẽ không mắng Mặc Mặc đâu.”
“Là Mặc Mặc bán hoa mà!” Mặc Hi không rõ Chu Tiểu Trúc vì cái gì lại như vậy, có thể xác định tiền này có phải là côbán hoa hay không? Đúng vậy a.
“Mặc Mặc!” Chu Tiểu Trúc thật sự tức giận, sắc mặt chìm xuống, con ngươi tức giận chớp động, nhìn Mặc Hi,nói “Mặc dù trong nhà chúng ta nghèo, nhưng là có tôn nghiêm có nhân cách, mẹ biết rõ Mặc Mặc còn nhỏ, thế nhưng mà bé ngoan là không thể nói dối, mẹ lại hỏi lần nữa tiền này là làm sao mà có?”
Mặc Hi đại khái cũng được nguyên nhân Chu Tiểu Trúc tức giận rồi, thế nhưng mà này tiền thật là cô bán hoa đó a, không thể cải biến được sự thật này, chỉ có nói tiếp: “Tiền này thật sự là tiền Mặc Mặc bán hoa mà.”
“Quỳ xuống!” Mặc Hi mới nói xong, Chu Tiểu Trúc liền gào thét một tiếng, mặt tràn đầy bi thống cùng với tội lỗi, nhìn Mặc Hi, trẻ con cuối cùng vẫn là trẻ con, mặc kệ Mặc Mặc rất nghe lời, làm sai sự tình đều là người làm mẹ này không có giáo dục tốt.
“…” mặc dù Mặc Hi tự nhận là chính mình không có lỗi, nhưng chứng kiến dáng vẻ của Chu Tiểu Trúc bi thống, trong lòng cũng nắm chặt lại, chân mày loạn thành một đoàn liền quỳ trên mặt đất, an ủi Chu Tiểu Trúc: “Mẹ đừng tức giận, Mặc Mặc nói đều sự thật! Không có lừa mẹ a.
Thấy Mặc Hi đến bây giờ còn cố tự an ủi lấy mình, Chu Tiểu Trúc lại đau lòng, Mặc Mặc là đứa trẻ nghe lời,tại sao có khả năng làm những cái sự tình trộm kê trộm chó kia được, thế nhưng mà, sự thật liền là như vậy, làm sao bán hoa mà có thể bán được100 đồng tiền, đều do bà bình thường chỉ cố làm việc, đều không có làm tốt công tác giáo dục, đều là lỗi của bà. Nghĩ đến, cái tội lỗi kia, trong mắt đã dần dần phủ đầy nước.
Đối với Mặc Hi nói: “Mặc Mặc, mẹ đều muốn tốt cho con, cho nên ẹ biết được không, rốt cuộc tiền này ở đâu mà ra.”
“…” Đương nhiên Mặc Hi biết rõ là Chu Tiểu Trúc muốn tốt cho cô, chỉ là cái kia thật là bán hoa được đó a, sớm biết sẽ là như vậy thì cô sẽ không bán, bây giờ cô nói cái gì, Chu Tiểu Trúc đều không tin, chỉ có thể trầm mặc.
Mà ở trong mắt Chu Tiểu Trúc, bây giờ Mặc Hi trầm mặc coi như là cam chịu vậy, quả nhiên là lỗi của bà, luôn nhận biết là Mặc Mặc thật biết nghe lời, tamvunguyetlau liền không có quá mức đi chú ý giáo dục trẻ con, bây giờ làm ra sự tình như vậy. Nghĩ đến cái sự tình kia nước mắt lại chảy ra.
Nhìn thấy tình cảnh này, Mặc Hi cũng mặc kệ,vội vàng đối với Chu Tiểu Trúc nói: “Mẹ! Mẹ đừng khóc, Mặc Mặc biết sai rồi, mẹ đừng khóc ah.”

Q.1 - Chương 11: Anh Tử Triệt Muốn Lừa Gạt Mặc Mặc Cái Gì ?

Q.1 - Chương 11: Anh Tử Triệt Muốn Lừa Gạt Mặc Mặc Cái Gì ?

Edit: Lina
Beta: Sakura
Lúc này, bàn tay của chàng trai đang nắm lấy bông hoa, lại đối với Mặc Hi nói: “Em gái, em còn nhỏ như thế này, sao lại bán hoa ở trên đường cái vậy?”
Hử, cậu bé kia vẫn chưa đi, Mặc Hi ngẩng đầu nhìn chàng trai kia, đối với anh này, cô cũng không có chán ghét, hơn nữa còn lờ mờ có ấn tượng tốt cười nói: “Nhà em rất nghèo ạ! Mặc Mặc muốn giúp mẹ nên mới đi bán hoa kiếm tiền. ”
Nhiếp Tử Triệt nghe Mặc Hi nói, trong mắt loáng qua một tia đau lòng, đứa bé này mới có bao nhiêu tuổi, anh từ nhỏ chưa từng chịu khổ, cho nên mặc dù biết rõ trên thế giới này có người nghèo nhưng còn không biết có đứa trẻ hơi lớn một tí mà đã phải ra phụ giúp công việc cho bố mẹ, cúi người xuống, giơ tay lên định sờ đầu Mặc Hi, nói nhỏ: “ Em gái gọi là Mặc Mặc à, Mặc Mặc ngoan, biết nghe lời.”
Mà Mặc Hi lại di chuyển đầu để tay NhiếpTử Triệt rơi vào khoảng không, có chút ngượng ngùng, thấy Mặc Hi mỉm cười ngọt ngào: “Mặc Mặc không thích người khác sờ đầu của mình đâu.”Để cho đứa trẻ sờ đầu mình như con nít thế kia có thể vui được mới lạ, mặc dù bây giờ cô đúng là một đứa trẻ con, hơn nữa cô phát hiện ra rằng dường như tính cách của mình ngày càng trẻ con, có thể nói dường như giả bộ nai tơ đã nhiều năm như thế nên đã thành phản xạ tự nhiên, nhưng rốt cục mà nói thì linh hồn đã 20 tuổi vẫn không có thói quen như thế.
“À À!” Nhiếp Tử Triệt thu tay về, sau đó mới tiếp theo nói, ” Gia đình Mặc Mặc rất khó khăn sao?”
“Đúng vậy! Nhưng Mặc Mặc rất hạnh phúc!” Mặc Hi cười trả lời, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc chiếu sáng như theo lời nói của cô.
NhiếpTử Triệt nhìn đứa trẻ trước mắt này, vừa bắt đầu chỉ là đột nhiên thấy cô bé ngồi ở trong bụi hoa, tại thành thị huyên náo này thậm chí có một loại cảm giác ảo mộng,tamvunguyetlau anh yêu thích nhiếp ảnh nên nhịn không được mà chụp ảnh cô bé đó, mà càng tiếp xúc càng phát giác được cô bé thật sự rất khả ái không chỉ là cái mặt nhỏ xinh kia, còn có cái nụ cười kia, giọng nói ngọt ngào kia, anh đột nhiên phát hiện chính mình rất muốn giúp cô bé đó, vẻ mặt chân thành đối diện với Mặc Hi mà nói: “Nếu không, Mặc Mặc đến làm người mẫu chụp ảnh cho anh Tử Triệt đi, anh Tử Triệt có thể cho Mặc Mặc rất nhiều tiền lương.”
Lời này nếu như người bình thường nghe nhất định tưởng anh ta lừa trẻ con rồi, trong lòng Mặc Hi nghĩ đến nhưng cô biết rõ anh ta thật tâm muốn giúp chính mình, trong ánh mắt tinh thuần kia tràn đầy sự chân thành, ngẩng đầu lên Mặc Hi còn chút nghi ngờ nói: “Hóa ra anh là Tử Triệt a, nhưng mà anh Tử Triệt ạ, anh muốn lừa gạt Mặc Mặc cái gì?”
“Ah!?” Sắc mặt Nhiếp Tử Triệt kinh ngạc nhưng tiếp theo nhớ lại lời chính mình vừa mới nói, sao lại nói như thế với một đứa trẻ bảy tuổi chứ, thật là….Sắc mặt hồng lên, vội vàng xua tay, có chút lắp bắp nói: “Cái…cái kia, Mặc Mặc đừng hiểu lầm! Anh Tử Triệt không phải có ý tứ này, không đúng…. không đúng! Thật sự không phải!”
“Ha ha ha được rồi” Mặc Hi cười khanh khách đứng dậy, ánh mắt cong lên như vầng trăng nhìn Nhiếp Tử Triệt, cười nói “Anh Tử Triệt thật đáng yêu ah!”
“Ách…” Nhiếp Tử Triệt xấu hổ, trong lòng bối rốibị một đứa trẻ 7 tuổi nói mình đáng yêu, thật là…
Có chút ngượng ngùng đối với Mặc Hi nói: “Mặc Mặc không thể nói anh Tử Triệt đáng yêu, từ ngữ đáng yêu này là dùng để nói mấy đứa bé như Mặc Mặc vậy.”
“Thế nhưng mà Mặc Mặc cảm thấy là anh Tử Triệt rất đáng yêu mà, có phải anh Tử Triệt cũng là trẻ con như Mặc Mặc không?” Mặc Hi phát hiện bé trai này thật sự rất thú vị nhịn không được mà tiếp tục chọc ghẹo.
“Ách…” NhiếpTử Triệt không biết nói thế nào, sau đó này đột nhiên truyền tới tiếng chuông “Chúng ta rất muốn vui vẻ, thiên sứ sẽ che chở lấy chúng ta, cùng đi tới ngày mai!” Một tiếng hát của đàn ông rất dịu dàng và từ tính, nghe rất hay. Mà NhiếpTử Triệt cảm thấy tiếng chuông điện thoại này thật sự là cứu tinh của anh, hóa giải ngượng ngùng giúp anh, lấy ra di động nói tiếp “Này? Anh vẫn tốt chứ.”
” Ah. . . Đã biết, tôi sẽ trở về ngay.”
“Uh, gặp lại.”
Nói xong, Nhiếp Tử Triệt cất điện thoại đi, xé một tờ giấy từ quyển vở ở bên người sau đó dùng bút viết số điện thoại, chân thành nói “Nếu Mặc Mặc cần anh Tử Triệt giúp việc gì thì có thể gọi theo số điện thoại này nhé, bây giờ anh Tử Triệt phải đi về rồi, Mặc Mặc cầm lấy nha.”
Tiếp lấy giấy trên tay Nhiếp Tử Triệt để lại đây, Mặc Hi đút vào túi, liền cười nói, “Vâng, Mặc Mặc đã biết, anh Tử Triệt đi thong thả nha.”
Nhiếp Tử Triệt nhìn Mặc Hi cười phồng má, thì vừa cười vừa vẫy tay, xoay người rời đi.
Đúng là một cậu bé thiện lương nhỉ, nhìn bóng lưng Nhiếp Tử Triệt, Mặc Mặc nghĩ thế, tiếp theo ngồi ở trên ghế, bắt đầu hấp thu năng lượng.
Khoảng chừng nửa giờ sau, Chu Tiểu Trúc trở về, đứng trước Mặc Hi, “Mặc Mặc đợi có mệt mỏi không? Đều do mẹ không tốt, đi lâu như vậy.”
“Không có ạ, Mặc Mặc không mệt.” Mặc Hi cười tươi mà nói, bảy năm dùng năng lượng cải tạo thân thể, không nói có nhiều lợi hại, đến thời gian này một chút mệt mỏi cô cũng không có, đừng nói là mệt mỏi, thế nhưng mà cô thử qua một tay dùng sức đánh vào trên cây, cũng chỉ là chấn động nhẹ mà thôi, không có cảm giác đau đớn hơn nữa sức chịu đựng, khí lực thì càng không cần nói, tamvunguyetlau nếu khống chế dòng điện bao vây trên tay thì có thể đánh thủng thân cây, bây giờ cô cũng không hề cần khống chế năng lượng bên trong linh hồn để cải tạo thân thể nữa, mà là từ bên ngoài hấp thu năng lượng,đầu tiên đi một vòng quanh thân sau đó mới tiến vào linh hồn cho nên mới nói bây giờ cô có thể tùy thời tùy khắc đều cải tạo thân thể.
“Uh! Đến đây, đồng sự của ba ba cho kẹo đường, cho Mặc Mặc ăn này.” Chu Tiểu Trúc cười, rồi lấy hai cái kẹo từ trong túi đưa cho Mặc Hi.
Mặc Hi cầm lấy, mặt nhỏ tươi cười mà nói, “Cám ơn mẹ. Mẹ là tốt nhất.” Mặc dù cô cũng không thích ăn đồ ngọt, nhưng cũng không ghét, là Chu Tiểu Trúc cho cô, cô sẽ nhận như vậy Chu Tiểu Trúc cũng sẽ vui vẻ.

Q.1 - Chương 10: Được Gặp

Q.1 - Chương 10: Được Gặp

Edit: Sakura Thời gian trôi đi rất nhanh, lúc này Mặc Hi đã được bảy tuổi.
Bảy năm, Mặc Hi tìm hiểu thế giới này đã kha khá, cái địa cầu này không tồn tại bất cứ một quốc gia nào cả, mà là thế giới mất quyền lực, cái tinh cầu này được gọi là Thủy Lam Tinh, khoa học kỹ thuật ở đây phát triển hơn thế kỷ 21 nhiều, nói khác thì cũng không khác lắm, bởi vì ở đây có một số năng lượng tốt hơn địa cầu nhiều mà ở đây phần lớn khoa học kỹ thuật đều dựa vào năng lượng này, cũng có nhiều cái giống nhau, nhiều cái khác nhau, ví dụ như xe bay chạy bằng một loại năng lượng không biết tên, hơn nữa ở đây tôn trọng lực lượng, có lực lượng là có quyền lợi.
Đương nhiên lực lượng cũng không phải có dễ dàng như thế, ở đây có hai loại người, một là loại trực tiếp dựa vào tu luyện thân thể gọi là Võ giả, mà loại còn lại thuộc loại thiểu số, người được trời phú, đó chính là Dị năng giả.
Dị năng là lực lượng khống chế một loại hoặc nhiều loại trong ngũ hành, đương nhiên bình thường đều là một loại , vốn dĩ Dị năng giả đã ít rồi mà muốn có hai loại lực lượng thì càng thiếu đến đáng thương.
Lực lượng khống chế cũng không phải chỉ có thể là Ngũ hành, cũng có Ngũ hành biến dị mà cái này rất lợi hại, giống như lúc Mặc Hi một tuổi nhìn thấy bé trai kia cũng là một hệ Hỏa và một hệ Phong mà hệ Phong chính là biến dị của hệ Mộc.
Mặc Hi cũng phỏng đoán qua bản thân mình cũng là một Dị năng giả, chỉ là có cảm giác hơi khác một chút, bởi vì lúc một tuổi kiểm tra dị năng, cô rõ ràng cảm giác dược cái quả cầu thủy tinh kia không có cách nào kiểm tra được cô, chỉ là cô không nghĩ ra được nguyên nhân của việc này, xem ra khi nào có cơ hội phải đi đọc sách rồi.
Bây giờ cô đang ở trước sạp hoa, cái sạp hoa này là do Chu Tiểu Trúc mở đấy, vài năm trước bà làm bà vú nhưng sau khi đứa bé kia cai sữa thì bà mất việc, mà may mắn lúc đó bệnh của Mặc Phàm cũng gần khỏi rồi có thể làm việc đây là công lao của Mặc Hi, lúc mà cô có thể khống chế tốt lực lượng kia giúp Mặc Phàm cải tạo thân thể, cứ đến tối cô sẽ dùng năng lượng đi một vòng cơ thể Mặc Phàm, không bao lâu sau thì Mặc Phàm đã khỏe, hơn nữa còn có sức hơn trước , làm cho Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc bảo là ông trời có mắt không để cho bọn họ lâm vào cảnh khốn khó.
Mặc Hi ngồi nhàm chán ở sạp hoa trước mặt, vuốt lấy một bông hoa vừa ngắt, đây đều là hoa dại mà Chu Tiểu Trúc hái ở chỗ xa về, nhưng cũng coi như là tươi đẹp cho nên buôn bán cũng không tồi.
Lúc này bà mang cơm cho Mặc Phàm, nói vì cái gì bà lại để Mặc Hi một mình ở chỗ này đều có nguyên nhân cả đấy, chỉ vì cho tới bây giờ Mặc Hi rất nghe lời, chưa từng làm bọn họ phiền lòng, như vậy bất tri bất giác bọn họ không đối đãi cô như đứa trẻ bảy tuổi. Hơn nữa cách sạp hoa không xa có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mở cái sạp giống như nhà cô, người đàn ông này tên là Kha Lượng, cùng quê với Mặc Phàm, không chịu cưới vợ nên đương nhiên không có con, nhưng đối với Mặc Hi vô cùng tốt coi cô như con đẻ, có ông ta ở bên cạnh trông cho nên Chu Tiểu Trúc mới yên tâm đi đưa cơm cho Mặc Phàm.
Lúc này, trên đầu Mặc Hi xuất hiện âm thanh “Xoạt xoạt”, Mặc Hi ngẩng đầu lên thì thấy một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi đang cầm một cái camera siêu mỏng đối diện mình.
Mặc Hi nhìn chàng trai kia, thấy chàng trai kia có cảm giác muốn chạy thì lúc này mới nở nụ cười ngọt ngào và nói:”Xin lỗi, anh định mua hoa hả?
Chàng trai kia sững sờ nhìn gương mặt đáng yêu của Mặc Hi, nhất thời không có phản ứng gì.
“Anh không thích sao?” Dường như Mặc Hi có chút đau lòng, giọng nói run run.
Lúc này chàng trai mới hoàn hồn, vội vàng xua tay: “Không phải không phải! Anh mua, cho anh một bó.”
“Ha ha” Mặc Hi nhìn bộ dạng ngốc nghếch của chàng trai kia mà cười thành tiếng, rồi nói nhẹ nhàng: “Anh còn chưa nói muốn mua loại nào, mua bao nhiêu đấy?”
“A?” Chàng trai càng ngượng ngùng rồi, ánh mắt sau kính mắt có chút hốt hoảng, sau đó tùy ý chỉ lung tung mấy loại hoa , “Cái này, vài cái này.”
Mặc Hi gói kỹ mấy loại hoa mà anh ta vừa chỉ rồi đưa cho anh ta, điềm nhiên nói: “Cám ơn đã chiếu cố, tất cả hết 18 nguyên.”
Chàng trai sờ túi, không phải là tiền lẻ mà tờ một trăm đấy, rồi trực tiếp đưa cho Mặc Hi một trăm khối tiền, nói: “Không cần phải trả lại.”
“Nha! Cám ơn anh.” Mặc Hi thuận miệng trả lời rồi đút tiền vào túi, người ta đã nói không cần phải trả lại thì cô cũng không cần từ chối cứ trực tiếp thu là được, hơn nữa nhìn thấy chàng trai kia căn bản không thiếu tiền.

Q.1 - Chương 9: Đây Là Ấm Áp

Q.1 - Chương 9: Đây Là Ấm Áp

Edit: Hương Nguyễn
Beta: Sakura
Người đàn ông ở phía trước đang gõ máy tính: “Tên?”
“Mặc Hi!”Mặc Phàm trả lời.
“Tuổi.”Giọng nói của người đàn ông rất lãnh đạm.
“Một tuổi.”
Người đàn ông cử động tay đánh máy lạch cạch: “Mặc Hi, nữ, một tuổi. Không có dị năng, anh có thể đi rồi.”
“Dạ, dạ!”Mặc Phàm đáp lại, cùng với Chu Tiểu Trúc vuốt ve Mặc Hi rời đi.
Cũng ngay vào lúc này, bên An Dĩ Mẫn quay đầu nhìn về phía bóng lưng bọn họ, con ngươi sâu thẳm có chút nghi ngờ, vì sao, anh cảm thấy có một loại cảm giác không nói nên lời đối với bé gái đó? Mặc Hi sao?
Đồng thời, tư liệu con trai anh cũng đã xong, không suy nghĩ về Mặc Hi nữa, nhìn đứa trẻ trong lòng mình, mỉm cười ha ha, xoay người trở lại bên trong xe, phóng lên không trung mà đi.
Lúc này, Mặc Phàm, Chu Tiểu Trúc và Mặc Hi ba người đi lại trên đường phố, đường xá phồn hoa, người đi đường đông đúc, mà Mặc Hi được Chu Tiểu Trúc ôm chặt ở trong lòng, Chu Tiểu Trúc nhìn Mặc Hi dịu dàng nói: “Mặc Mặc muốn ăn cái gì? Mẹ sẽ mua cho Mặc Mặc ăn nha.”
Mặc Hi biết rõ Chu Tiểu Trúc nói ra lời này cũng có chút khó khăn, dựa vào hoàn cảnh nhà bọn họ, sợ rằng mua đồ ăn vặt cũng chính là xa xỉ a, lúc này còn hỏi mình muốn ăn cái gì? Mặc Hi nhìn bốn phía nhíu nhíu mày có chút nghi ngờ, sau đó nhìn Chu Tiểu Trúc cười ngọt ngào nói: “Mặc Mặc muốn ăn cơm mẹ làm, mẹ làm cái gì cũng thật ngon.” Nói xong, trên khuôn mặt tràn ngập mong đợi.
Chu Tiểu Trúc nở nụ cười, cười đến vui vẻ: ” Được, mẹ mua đồ ăn về nhà nấu đồ ăn ngon cho Mặc Mặc ăn.”
Mua thức ăn ngon về đến nhà, Chu Tiểu Trúc bắt tay vào nấu cơm, Mặc Hi thì được Mặc Phàm ôm ở trong lòng, nhìn cô cười, nói: “Ha ha! Hôm nay nhờ phúc của Mặc Mặc mà ba ba có thể được ăn ngon nha.’
“Ha ha ha ” Mặc Hi cười, trong lòng lặng lẽ ghi nhớ, tương lai con chắc chắn sẽ để cho hai người mỗi ngày đều được ăn ngon. . .
Qua một lúc, từng món đồ ăn được Chu Tiểu Trúc mang lên, kỳ thật cũng không phải đồ ăn gì ngon, chỉ là nhiều hơn một quả trứng gà, cùng một miếng thịt, còn có một con gà, nhưng như vậy, đối với một nhà Mặc Phàm đã là tốt lắm.
Bữa cơm này tuy nói là làm cho Mặc Hi ăn, trên thực tế, Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc cũng ăn, không có biện pháp, ai bảo Mặc Hi chỉ mới có một tuổi đây, răng cũng chưa mọc, làm sao có thể ăn được những đồ này.
Khi phát hiện ra Mặc Hi không ăn được thì Chu Tiểu Trúc mới phản ứng lại đây, nhìn dáng vẻ Mặc Phàm ăn thật ngon, mới liếc mắt nhìn anh, xoẹt cười nói: “Tiện nghi cho anh rồi, nếu không phải Mặc Mặc nói muốn ăn, mới không có phần của anh đâu.” Dù miệng thì nói như vậy, nhưng tay lại gắp thức ăn để vào bát của Mặc Phàm.
Mặc Phàm nghe thế, từ bên trong bát cơm ngẩng đầu lên, liền đối với bên Mặc Hi cười hắc hắc, nói: “Nhìn thấy không? Vẫn là nhờ phúc của Mặc Mặc a, ba ba yêu nhất là Mặc Mặc
” vừa nói, đem cái miệng dính đầy dầu mỡ hướng tới khuôn mặt trắng trẻo non nớt của Mặc Hi “bẹp” một tiếng, ấn xuống một cái dấu thật to.
Chu Tiểu Trúc nhìn cũng không thuận mắt, nhướn mi lên, giống như cười mà không phải cười nhìn Mặc Phàm, ngữ khí cổ quái nói: “Ah, yêu nhất Mặc Mặc hả? Chán ghét lão bà là em đây rồi hả? HẢ ~~! ?” Âm chữ cuối cùng kéo dài làm Mặc Phàm run lên.
“Ha ha… Ha…!” Mặc Phàm cười khan, “Sao lại như vậy được?Anh cũng rất yêu Tiểu Trúc a!”Cũng vừa nói vừa hướng khuôn mặt của Chu Tiểu Trúc “Bẹp” một phát.
Khi ấy sắc mặt Chu Tiểu Trúc có chút xấu hổ, oán trách nói: “Làm cái gì vậy? Con còn đang ở đây.”
“Ha ha ha ha!” Nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của Chu Tiểu Trúc, Mặc Phàm vui vẻ, có chút hưng phấn nói:”Không có chuyện gì, dù sao Mặc Mặc cũng không hiểu, nhưng Tiểu Trúc a…” Nói đến phía sau có chút do dự, con mắt ngắm lấy Chu Tiểu Trúc đang nghiêng mình tránh né.
“Hả? Cái gì?” Chu Tiểu Trúc nghi hoặc hỏi, tiếp theo giống như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt đỏ hồng lên.
Quả nhiên, Mặc Phàm cũng không có ý tứ mà nói, “Cái kia, Tiểu Trúc a, khụ, chúng ta rất lâu cũng chưa có cái… Cái kia rồi, nếu không, buổi tối hôm nay…”
“Ừ… .”Chu Tiểu Trúc hạ giọng đáp ứng một tiếng, Mặc Phàm khi ấy liền cười to, “Ha ha! Tiểu Trúc ! em đáp ứng rồi! Ha ha.”
“Cười ngây ngô cái gì!Ăn cơm đi!” Chu Tiểu Trúc bị anh cười có chút ảo não xấu hổ thành giận, hung ác trừng mắt nhìn Mặc Phàm nói.
“Được Được! Ăn cơm, ăn cơm! Ha ha… Ha ha…!” Mặc Phàm trả lời, cũng ngồi trở lại bàn ăn cơm, đang ăn mà vẫn ha ha cười.
Chu Tiểu Trúc lại trừng mắt liếc anh một cái, chỉ là trong mắt thế nhưng mà không hề uy lực đáng nói, cũng cúi đầu xuống ăn cơm.
Nhìn thấy hết thảy Mặc Hi cảm thấy buồn cười, lại ấm áp, ba mẹ cô a, thật sự rất giống một đôi tình nhân trong sáng nha, ha ha, xem ra hôm nay phải tiến vào trạng thái Không linh tu luyện một đêm rồi, nếu không, cô cũng không muốn nghe âm thanh vào buổi tối của hai người đâu. Mặc dù, cho tới bây giờ, buổi tối cô đều là tiến vào trạng thái Không linh tu luyện cả đêm đấy.

Q.1 - Chương 8: Song Hệ Phong – Hỏa

Q.1 - Chương 8: Song Hệ Phong – Hỏa

Edit: Hương Nguyễn Beta: Sakura Như để trả lời những người nói, cửa xe mở ra, từ bên trong đi ra rất nhiều người, có hai mươi hai người đàn ông bước ra, dẫn đầu là một người đàn ông, gương mặt điển trai, khí độ bất phàm, mặc một bộ đồ tây màu lam, trên mặt mang theo nụ cười, có một tia dịu dàng, trong lòng ôm một bé trai ba tuổi.
Phía sau đi theo rất nhiều người, đều mặc bộ đồ tây màu đen, gương mặt lạnh lùng, có lẽ là người bảo vệ.
Một đường đi tới, mọi người tự động mở ra một con đường, bọn họ nhận ra người này, là người thỉnh thoảng lại xuất hiện trên báo, muốn không nhận ra cũng khó.
Người đàn ông trẻ tuổi này là An Dĩ Mẫn, mới 23 tuổi, anh ta quản lý Tập đoàn An Tề rất tốt, đến bây giờ đã trở thành một trong 100 công ty hàng đầu. Năm ngoái người vợ của anh ta vì sinh con mà chết cho nên anh trở thành đối tượng lý tưởng mà mọi phụ nữ muốn kết hôn.
Một đường không có ai ngăn cản đi tới trước quả cầu thủy tinh đến bên cạnh Mặc Hi, những người ngồi trước mặt của quả cầu thủy tinh cũng không có nói cái gì, quả nhiên có quyền lực thật khác a, Mặc Hi cười, người đàn ông kia hình như phát hiện Mặc Hi nhìn chăm chú, quay đầu lại nhìn Mặc Hi, thấy là một đứa bé thì hơi sững sờ, nói tiếp: “Thật sự là một đứa bé đáng yêu.” Giọng nói ôn hòa mang theo tiếng cười.
Hình như Mặc Phàm được khen ngợi mà lo sợ, vội vàng nói: “Cám ơn! Cám ơn ngài đã khen ngợi, tiểu công tử cũng rất đáng yêu.”Giọng nói có chút kiêu ngạo, con của mình được khen, là cha mẹ đều rất vui vẻ.Hơn nữa tại trong lòng Mặc Phàm thì Mặc Hi rất quan trọng.
An Dĩ Mẫn mới nhìn đến Mặc Phàm, cũng không vì thân phận của Mặc Phàm mà lộ ra chán ghét, bộ dạng ôn hòa, giống như có chút đau khổ cảm thán nói: “Bé hư này ah! Mới không thể yêu thương nổi, quá nghịch ngợm.”
Mặc Hi nở nụ cười, người đàn ông này khá tốt, ít nhất sẽ không dùng mắt cẩu nhìn người thấp, mới quen biết đã chiếm được hảo cảm của cô.
Mà khi An Dĩ Mẫn nhìn Mặc Hi, thấy trong mắt cô có sự tán thưởng? Có chút ngạc nhiên, sau đó lắc đầu, cảm thán chính mình phải hay là không hoa mắt, mặc dù đứa trẻ này nhìn có chút đặc biệt, nhưng dù sao cũng chỉ là đứa trẻ một tuổi, có thể dùng ánh mắt tán thưởng nhìn mình sao? Mặc dù anh biết rõ mình rất có mị lực, nhưng không hiểu cái mị lực kia mạnh đến ngày cả đứa trẻ một tuổi đều có tác dụng sao.
“Tốt rồi, mời các vị kiểm tra thử .”Lúc này, một người trong bốn người ngồi trước bàn lên tiếng.
Hai người cùng quay về phía trước, kiểm tra thử tiếp theo.
“Đến, Mặc Mặc, để tay lên đây.” Mặc Phàm đối với Mặc Hi giải thích nói: “Sờ lên là được rồi ah!”
Mặc Hi nghe theo để bàn tay nhỏ bé lên cái quả cầu thủy tinh kia, nhất thời, trong đầu chấn động, loáng qua một tia chỗ trống mê mang.
Song, ngay tại sau đó này, bên trong linh hồn phát sáng lập tức Mặc Hi tỉnh lại, không biết chuyện xảy ra như thế nào, sau đó cảm thấy có một cỗ năng lượng đang di chuyển loạn trong cơ thể, đi thẳng đến đan điền, như muốn quay trở lại bên trong quả cầu thủy tinh nhưng không tìm thấy đường ra?
Hừ hừ! Tại thân thể của ta du ngoạn một vòng sau đó muốn chạy đi? Mặc Hi cảm giác được năng lượng này không có đặc tính, hơn nữa rất tinh thuần, mới dễ dàng hấp thu, nhất thời khống chế lấy năng lượng linh hồn, đột nhiên khẽ hấp thu, đứng trướng sự hấp thu mạnh mẽ kia thì cái năng lượng kia đã bị hút vào đoàn lóe sáng ở bên trong linh hồn, cô cảm thấy rất thoải mái.
Cô cảm giác được tất cả năng lượng bên trong quả cầu thủy tinh kia đều như vậy, cô muốn hấp thu hết, có thể nhưng lý trí cô mách bảo là không thể. Nếu hấp thu chỉ sợ là xuất hiện ra cái gì mà cô lại không muốn người khác chú ý đến mình, bản thân mình còn chưa quen thuộc cái thế giới này vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Lúc này tiếng động ồn ào làm ảnh hưởng tới Mặc Hi đang trắc nghiệm, chỉ thấy quan thân bé trai bên cạch mình đang phát ra hai tia sáng màu đỏ và màu xanh, đương nhiên trên người Mặc Hi không hiện lên cái gì cả.
Cái này là gì?Hai loại màu? Mặc Hi nghi hoặc, mà những người đang ngạc nhiên kia cũng giải quyết nghi vấn của cô:
“Trời ạ! Không hổ là con trai của An đại nhân! Được trời phú cho hệ dị năng Hỏa thì không nói lại có thêm cái hệ biến hóa khó gặp trong ngũ hành, cái màu xanh kia chẳng phải là Phong?”
“Đứa trẻ này quá may mắn rồi!”
“Sợ lớn lên lại là một cao thủ a! Không hổ là con trai An đại nhân ah! !”
“…”
Ở đây, gọi ai là đại nhân thì đó chính là biểu hiện sự tôn kính với người nọ.
An Dĩ Mẫn cũng rất vui mừng, nhéo nhéo đứa trẻ ở trong lòng, cười nói, “Không hổ là con trai của ba ah! Nhóc con nghịch ngợm, cuối cùng cũng lấy lại danh dự cho ba rồi.”
Mà ở Mặc Hi bên này thì Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc nhìn về phía An Dĩ Mẫn với ánh mắt rất hâm mộ, thấy Mặc Hi không có dị năng thì cũng không có thất vọng, bởi vì ngay từ đầu bọn họ đã không hy vọng nhiều, hơn nữa có hay không có dị năng là việc bọn họ không thể cưỡng cầu được, đến đây cũng chỉ vì Mặc Hi đăng ký hộ khẩu.

Q.1 - Chương 7: Một Tuổi Kiểm Tra Dị Thể

Q.1 - Chương 7: Một Tuổi Kiểm Tra Dị Thể

Edit: Hương Nguyễn
Beta: Sakura
Hôm nay, Mặc Hi đã tròn một tuổi và đang cải tạo thân thể của mình, trải qua thời gian mấy tháng, Mặc Hi đã tìm ra chính xác tuyến đường và số lượng năng lượng đến đoán tạo*(rèn luyện và cải tạo) thân thể của mình, hơn nữa cũng bởi vì như vậy mà cô có thể khống chế năng lượng bên trong thân thể tốt hơn, phát hiện điều này làm cô thật vui mừng, phương pháp như vậy thật sự quá tốt, không chỉ có thể cải tạo thân thể mà còn có thể luyện khống chế lực lượng, một hòn đá trúng hai con chim.
Lúc này, mới một tuổi cô có thể tùy ý đi đường, chạy bộ, sức chịu đựng còn tốt hơn so với đứa trẻ 7, 8 tuổi, không thể không nói, Mặc Hi rất hưng phấn. Hơn nữa, cô phát hiện năng lượng bên trong thân thể của mình là điện, bởi vì, từ trong tay của nàng có thể phát ra dòng điện.
Từ lần trước, Mặc Phàm bị đánh, thật vất vả mới có thể hồi phục, nhưng vẫn để lại di chứng về sau, chính là không thể làm một việc gì quá lâu, nếu không thắt lưng sẽ bị đau nhức, gia đình của cô cũng càng thêm khó khăn, Mặc Hi đã nghĩ qua, mình có thể dùng sức lượng cải tạo thân thể của mình, phải chăng có thể cũng trợ giúp Mặc Phàm cải tạo cốt cách của ba ba cô?
Chỉ là, dù có nghĩ ra cách này, cô cũng không có làm theo như vậy, bởi vì, bây giờ cô không có hoàn toàn nắm chắc, cô không muốn Mặc Phàm có chuyện ngoài ý muốn. Cho nên đợi khi hoàn toàn có nắm chắc thì lúc đó mới đi làm.
“Mặc Mặc!Mặc Mặc!” Nghe thấy giọng nói to của Mặc Phàm từ ngoài cửa truyền đến, Mặc Hi nhảy xuống giường, chậm rãi chạy đến cửa nghêng đón, nhìn thấy thân ảnh của Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc, mỉm cười, giọng nói mềm mại ngọt ngào của trẻ con vang lên: “Ba ba, mẹ! Ba mẹ trở về rồi .
Khuôn mặt ngọt ngào dưới ánh nắng chiếu giống như là một tiểu thiên sứ, trên mặt Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc mỉm cười, đối với Mặc Hi, bọn họ rất không hiểu, rõ ràng hai vợ chồng bọn họ đều nhìn rất bình thường, mà Mặc Hi giống như là có gen đột biến, còn đột biến rất lợi hại, vừa bắt đầu còn không hiểu, chỉ là càng lớn càng xinh đẹp, mà còn không phải xinh đẹp bình thường, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại không có một chút khuyết điểm nào, dưới ánh nắng chiếu rọi xuống mông lung giống như một viên ngọc tỏa ra ánh sáng ấm áp, lông mi dài dài rậm rạp chớp lên chớp xuống, đôi mắt màu đen trong suốt, cái mũi nho nhỏ, đôi môi hồng nhuận mềm mại, thật sự đáng yêu, giống như một búp bê sứ.
Đồng thời lại đáng yêu, nghe lời,làm cho Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc rất thương yêu cô, cho rằng cô là báu vật mà ông trời ban cho họ.
Kỳ thật, Mặc Hi biến thành như vậy, là vì cô dùng năng lượng đào thải hết tạp chất trong cơ thể, trời sinh thuần tịnh Thiên Lôi linh hồn thân thể, vốn là linh khí Thiên Địa sung mãn, chỉ là bị phàm thai che giấu, có thể lúc này cô dùng năng lượng đoán tạo thân thể, đem tạp chất bên trong thân toàn bộ diệt trừ, từ nhỏ tại thân thể còn chưa định hình lúc đã bị năng lượng Thiên Lôi tinh thuần cải tạo, nên mới biến thành như thế.
“Ha ha!Mặc Mặc của ba thật đáng yêu!” Mặc Phàm vui vẻ một tay ôm lấy Mặc Hi, xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Mặc Hi cũng không có phản kháng, mà tươi cười . Cô đã có thói quen Mặc Phàm xoa nắn mặt của cô rồi. Dù không có thói quen cũng sẽ không phản kháng .
Lúc này, Chu Tiểu Trúc cũng đi tới đây, một tay bế Mặc Hi qua, nhẹ nhàng ôm vào lòng, đối với Mặc Phàm nghiêm khắc nói: “Mỗi lần đều ôm trước, chẳng lẽ đã quên thắt lưng của anh không tốt, nếu làm Mặc Mặc ngã thì làm sao bây giờ.”
Vẻ mặt Mặc Phàm đau khổ, lại bị lấy mất rồi, mỗi lần anh ôm không đến một giây thì sẽ bị Chu Tiểu Trúc đoạt mất, đau khổ ôm lấy mặt mà nói, “Tiểu trúc, cũng không cần thường xuyên giành con với anh , hơn nữa, dù anh có ngã, cũng sẽ không để Mặc Mặc bị ngã.”
“Hừ!” Chu Tiểu Trúc hừ một tiếng, không thèm để ý tới Mặc Phàm nữa, cúi đầu nhìn Mặc Hi cười nói: “Mặc Mặc ! Có nhớ mẹ hay không ah.” Vẻ mặt biến hóa cực nhanh khiến người ta phải xấu hổ.
Mặc Hi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Mặc Phàm cười “ Ha Ha”, đối với điều mà Chu Tiểu Trúc vừa nói thì cười ngọt ngào nói: “Mặc Mặc nhớ mẹ nha.”
Chu Tiểu Trúc vừa nghe, sắc mặt liền tươi như hoa, véo nhẹ cái mũi nhỏ của Mặc Hi, cười nói: “Thật nghe lời.”
Mặc Phàm đứng ở một bên, vội vàng hét lớn: “Thế còn ba ba, Mặc Mặc không nhớ ba ba à?”
“Ha ha! Mặc Mặc mới không nhớ ba ba.” Mặc Hi nói ngân vang, thì lập tức khuôn mặt Mặc Phàm đau khổ trở lại, tiếp theo lại nói:” Con đùa mà. Mặc Mặc cũng rất nhớ ba ba ah.” Nhất thời sắc mặt của Mặc Phàm vui lên, hung hăng nhìn Mặc Hi, “ Con đúng là tiểu quỷ.”
“Ha ha ha”Mặc Hi cười.
Có lẽ đây là hạnh phúc a, dù là khổ một chút, hơn nữa cô phát hiện, mình càng lúc càng giống trẻ con rồi, có lẽ bị ảnh hưởng.
“Được rồi!Được rồi!” Chu Tiểu Trúc vỗ tay, nhìn Mặc Hi nói: “Hôm nay là sinh nhật Mặc Mặc tròn một tuổi, mẹ mang Mặc Mặc đến chỗ này, mua đồ ăn ngon cho Mặc Mặc, được không?”
Mặc Hi gật đầu, địa phương? Sẽ là đi đâu đây?
Chu Tiểu Trúc và Mặc Phàm mang theo Mặc Hi đến địa phương là trung tâm thành thị, ở đây có rất nhiều người, đều dẫn theo trẻ con, cũng giống như Mặc Hi, đều là trẻ con khoảng chừng từ 1~5 tuổi, sẽ làm cái gì đây? Nhưng mà có quá nhiều người, Mặc Hi nhìn không rõ phía trước. Quay đầu nhìn Mặc Phàm nói: “Ba ba, Mặc Mặc muốn xem.”
“Hả?Mặc Mặc muốn nhìn phía trước?” Mặc Phàm nghe thấy Mặc Hi nói, nhất thời vui vẻ: “Lên, lên vai ba ba, có thể xem phía trước nha.”
Chu Tiểu Trúc thấy Mặc Hi thật muốn xem, đành phải giao cô cho Mặc Phàm, đồng thời liếc nhìn Mặc Phàm, “Coi chừng đó!Ôm Mặc Mặc cho chắc.”
“Ha ha! Yên tâm yên tâm.”Mặc Phàm cười ha hả đáp ứng.
Ngồi trên bả vai Mặc Phàm, cuối cùng Mặc Hi có thể thấy được phía trước, phía trước có bốn người đang ngồi ở một bàn, trước mặt bốn người đó là một quả cầu thủy tinh hình thoi, mỗi đứa trẻ đều sẽ đem bàn tay đặt lên quả cầu thủy tinh kia, có đứa bé toàn thân toát ra ánh sáng đặc biệt sáng rọi, mà có đứa bé lại không có. Đồng thời, Mặc Hi quan sát đến vẻ mặt của những người lớn kia, mỗi đứa trẻ toát ra ánh sáng, sắc mặt cha mẹ những đứa trẻ đó rất kích động, cao hứng, vui mừng, mà đứa trẻ không có toát ra ánh sáng, cha mẹ bọn hắn sẽ thất vọng, có khi là nóng giận mắng mỏ đứa trẻ đó. Lại có tiếng khóc của đứa trẻ truyền đến.
Dị năng!
Trong đầu Mặc Hi liền nghĩ đến điều này, từ sau chuyện kia, Mặc Hi nhớ lấy mấy chữ này, quả cầu thủy tinh này chỉ sợ là để kiểm tra những đứa trẻ có dị năng, thật sự là ít đến đáng thương a, nhìn lâu như thế, khoảng chừng 100 đứa trẻ thì chỉ có một đứa trẻ có phát ra ánh sáng, mà cái bàn bốn người kia mỗi khi qua một người thì lại viết cái gì đó.
Cuối cùng, đến lượt Mặc Hi, Mặc Phàm đem Mặc Hi từ trên bờ vai bỏ xuống, Mặc Hi vừa chuẩn bị để tay lên, trong đám đông xôn xao một trận, quay đầu nhìn lại, thì thấy mấy cái xe bay từ trên trời đánh xuống, nghe thấy trong đám người có người kêu lên: “Trời ạ! Đó là xe bay Aluosidi , cái phía sau kia rõ ràng lắm hình như cũng gần với Aluosidi đời thứ 3, tất cả cái này đều là của ai ah!”

Q.1 - Chương 6: Đến Đâu Cũng Cần Sức Mạnh

Q.1 - Chương 6: Đến Đâu Cũng Cần Sức Mạnh

Edit: Hương Nguyễn Beta: Sakura Tên thanh niên kia cuối cùng cũng đánh mệt, giơ chân đá Mặc Phàm lần nữa, hung ác nói: ” Hôm nay ông mày tốt bụng, bỏ qua ày một lần, lần sau đừng để ông mày trông thấy.”
Mặc Phàm nhịn đau đớn, mở miệng nói: ” Vâng, vâng! !Tạ ơn đại ca tha mạng.”
Lúc này, bàn tay che chở cho Mặc Hi mới bỏ xuống. Mặc Hi có thể nhìn rõ tên thanh niên kia, trừng hai mắt nhìn chằm chằm hắn, bên trong thân thể có một loại năng lượng đang sôi sục.
Mà gã kia đang chuẩn bị rời khỏi , bỗng nhiên cảm giác được một trận hàn ý lạnh thấu xương, trong lòng cả kinh, con ngươi đảo lên, một đôi mắt ti hí như mắt chuột nhìn đối diện mắt Mặc Hi, nhìn thấy trước mắt chỉ là đứa trẻ con sơ sinh, vậy mà đứa trẻ này lại làm cho hắn cảm giác được một trận sợ hãi, làm hắn xấu hổ tức giận, cười hắc hắc, nhìn Mặc Hi cười tà ác nói, “Đứa trẻ này thật thú vị a! Lại còn ánh mắt này…. thế nào? Muốn giết tao? Hả?”
Mặc Phàm thấy anh ta đánh chủ ý lên người Mặc Hi, rốt cuộc không còn sự thấp hèn vừa rồi, ngay lập tức che chở Mặc Hi, vẻ mặt kiên quyết cùng với thận trọng, lui ra sau một bước.
Không còn nhìn thấy ánh mắt Mặc Hi thì cỗ hàn ý trong lòng gã kia cũng lập tức tiêu tán, dâng lên cảm giác may mắn. Nhưng cảm giác này lại làm cho gã càng thêm tức giận, chính mình vậy mà lại sợ đứa bé mới sinh mấy tháng?
Lại nhìn thấy thái độ của Mặc Phàm, một bụng lửa giận, như tìm được một nơi phát tiết, giơ chân lên Mặc Phàm đá một cái, một đá chân này thế nhưng lại dùng hết toàn lực, Mặc Phàm lập tức bị đá bay ra ngoài, nằm rạp trên mặt đất, phun ra một ngụm máu.
Tên thanh niên lúc này mới hài lòng: “Về sau nhìn thấy ông mày thì hãy cẩn thận.” Xoay người rời khỏi.
Mặc Phàm nằm rạp trên mặt đất, nhất thời không động đậy, chỉ tiếp tục ho ra máu, hai bàn tay vẫn ôm thật chặt Mặc Hi. Mặc Hi nhìn thân ảnh gã kia đã đi xa, bên tai là lời nói thì thầm của người đi đường
“Ai! Thật đáng thương, chọc tới ai không chọc, hết lần này tới lần khác chọc tới những lính đánh thuê hung tàn, lực lượng lính đánh thuê không phải người bình thường chúng ta có thể đối phó được.”
“Đi thôi! Đi thôi! Không nên nhìn, tiểu Phong, con phải nhớ lấy, nếu không có lực lượng, nhất quyết không được đi trêu trọc những người có lực lượng, bằng không sẽ giống như chú kia đang nằm trên đất.”
“Mẹ, vì sao các chú cảnh sát An Thành lại mặc kệ chuyện này? mẹ không phải nói chú cảnh sát đều là người chính nghĩa sao?”
“Ai ai! Chúng ta chỉ là người bình thường nào có người quản a, chỉ có thể chính mình tự bảo vệ mình, ít gây chuyện một chút, có thể sống yên ổn cũng không tệ rồi, được rồi! Không nói nữa, dù sao nhớ lấy luôn luôn phải không ngừng cố gắng a, hãy chăm chỉ phát triển dị năng khó có thể có được, như vậy tiểu Phong cũng sẽ không bị người ta bắt nạt rồi. ”
“Hừ! Không biết lượng sức, đáng đời!”
“Thôi đi…, người bình thường chính là người bình thường a. Thật sự là yếu ớt, người vừa nãy, tao một tay cũng có thể diệt nó!”
“Mày cho rằng người như mày cũng có thể trở thành Dị Năng Giả ah! Đi, đừng ở nơi này nói tào lao, sao còn không nhanh đến trường học điểm danh.”
“… . . .”
Bên tai nghe những người khác nói, lại không có ai đến giúp đỡ bọn họ, trong mắt Mặc Hi là lửa giận ngập trời, lực lượng! ! Lực lượng cái gì! ? Tới đâu cũng phải cần lực lượng, không có lực lượng sẽ không thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ! Không có lực lượng cũng chỉ có thể bị người khác dẫm nát dưới chân, hoàn toàn bị sỉ nhục! !
Năng lượng bên trong linh hồn lại sôi sục, lại quấn quít.
Vốn là bầu trời đang trong sáng, lúc này lại có chút âm u, mọi người nghi hoặc nhìn bầu trời, chẳng lẽ trời lại muốn mưa? Có thểdự báo thời tiết nói hôm nay là trời quang mây tạnh đó a, nhưng từ trước tới giờ dự báo thời tiết rất chuẩn mà!
Thẳng đến mười phút sau, Mặc Phàm mới gian nan đứng dậy, chuyện đầu tiên làm là mỉm cười với Mặc Hi, mặc dù cái tươi cười kia có chút khó coi, lo lắng nói, “Dọa đến Mặc Mặc sao? Không cần sợ, không có chuyện gì, ngoan.” Vừa nói, tay nhẹ nhàng an ủi vỗ nhẹ lưng Mặc Hi.
Thu liễm lửa giận trong mắt, đối với Mặc Phàm cười “Ha ha ha ‘’, cô biết rõ bây giờ cô chỉ có thể làm điều này, làm như vậy ba ba sẽ không lo lắng ình, nhìn thấy sự an tâm trong mắt của Mặc Phàm, lòng của cô co rút lại.
Khập khiễng về tới nhà, Chu Tiểu Trúc đã làm xong cơm nước, vừa thấy bộ dạng của Mặc Phàm, vừa kinh ngạc vừa đau lòng, tiến lên định đỡ Mặc Phàm, Mặc Phàm lại kêu đau một tiếng, vội vàng buông tay, vừa sợ vừa đau lòng hỏi, ” Anh làm sao thế? Sao lại biến thành như vậy! ?”
Mặc Phàm gian nan đưa Mặc Hi cho Chu Tiểu Trúc, nhếch miệng cười nói, “Không sao, đừng lo lắng, qua vài ngày thì tốt rồi.”
Chu Tiểu Trúc nhìn thấyvết máu trên quần áo Mặc Phàm, trong mắt chậm rãi hiện lên hơi nước, tức giận nhìn Mặc Phàm nói, “Cái gì gọi vài ngày thì tốt rồi, đều ho ra máu, anh mà có mệnh hệ gì thì anh bảo mẹ con em phải làm sao bây giờ? Không được! Nhanh đi tìm bác sĩ! Đi!”
Mặc Phàm vội vàng khoát tay, cười khan nói: ” Tìm bác sĩ làm gì ! Em cũng không phải không biết thân thể của anh, bị thương như thế này thì tính là cái gì?Thật sự vài ngày thì tốt rồi. Ha ha! Yên tâm! Sẽ không có việc gì, chỉ là vài ngày tới em phải vất vả rồi.”
Chu Tiểu Trúc biết rõ Mặc Phàm sợ phí tiền, nhìn một thân bị thương này, nếu như đi bác sĩ, sợ là bán cả nhà bọn họ cũng không đủ tiền để trả, muốn nói điều gì, cuối cùng vẫn là lắc đầu cười khổ, đối với Mặc Phàm cười nói: “Nói lời vô nghĩa, không phải là giúp người khác trông trẻ sao? Có cái gì khổ đây, anh ở trong nhà hãy dưỡng thương cho tốt là được rồi.”
Sau khi Mặc Phàm đi đến giường nghỉ ngơi, Mặc Hi bị Chu Tiểu Trúc ôm ở trong lòng, từng miếng từng cho ăn, đồ ăn giống như bột hồ dán, có vị hơi ngọt, đây là đồ ăn duy nhất từ trước tới giờ của cô, ăn vào miệng rất vô vị, hiện tại trong đầu cô chỉ có một màn kia, trong mắt hiện lên vẻ rất kiên định.
Mà trong lòng Chu Tiểu Trúc cũng đang tràn đầy lo âu, nghĩ đến Mặc Phàm không thể làm việc, chỉ có công việc trông trẻ của mình thì làm sao có thể nuôi sống cả nhà, cho nên căn bản không có chú ý tới tâm trạng khác thường của Mặc Hi.