-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Q.5 - Chương 67: Anh em tranh chấp

Q.5 - Chương 67: Anh em tranh chấp

- Hinh Nhi...
Ông Kỳ Chấn Đông thấy con gái kinh ngạc, liền mở miệng nói:
- Thật ra bố mua đảo Celebes là muốn mừng sinh nhật con, nhưng đâu ai ngờ Kỳ thị lại đột nhiên xảy ra chuyện, bố thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể đem bán hòn đảo đi, như vậy bố mới có vốn lưu động để tiến hành cạnh tranh đấu thầu!
Kỳ Hinh mở to đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc, đôi môi cô run run như cánh bướm trong gió.
Thì ra...
Thì ra hòn đảo đó là bố cô mua cho cô để mừng sinh nhật!
- Hinh Nhi, bố con cũng đã biết người đứng phía sau mua hòn đảo này chính là Lăng Thiếu Đường. Cậu ấy mua hòn đảo này sau đó tặng lại cho con, như vậy cũng không phải là chuyện xấu! Bố con luôn vì chuyện đã bán đảo Celebes mà áy náy mãi!
Bà Chúc Bích Doanh cũng biết Kỳ Hinh vừa từ đảo Celebes trở về nên cũng đoán ra phần nào!
Kỳ Chấn Đông đứng lên, vỗ vai con gái:
- Hinh Nhi, từ sau khi Lăng Thiếu Đường chính thức tiếp quản Lăng thị, phong cách làm việc của cậu ấy cực kì chuẩn xác và lạnh lùng, nhưng lần này cậu ấy đã thay bố làm một chuyện, gián tiếp thực hiện nguyện vọng của bố nên bố rất cảm kích cậu ấy. Nhưng nếu mọi chuyện đúng như lời con nói, cậu ấy muốn thu mua toàn diện tập đoàn Kỳ thị thì bố tuyệt đối sẽ không nhượng bộ!
Ngữ khí của ông Kỳ Chấn Đông cũng rất kiên quyết!
- Dù sao Lăng Thiếu Đường cũng là bậc hậu bối, dù là xét về phương diện bố là bạn thân của bố cậu ấy hay kinh nghiệm lăn lộn trên thương trường thì bố cũng là lớp người đi trước. Vậy nên Hinh Nhi à, nếu hiện giờ con không còn yêu Lăng Thiếu Đường nữa thì hoàn toàn không phải ở bên cạnh cậu ấy nữa đâu, bố không muốn người ngoài nói Kỳ Chấn Đông này phải bán con gái đi mới bảo vệ được Kỳ thị!
Mỗi câu mỗi chữ ông Kỳ Chấn Đông nói ra đều đánh vào lòng Kỳ Hinh, cô nghe từng câu từng từ, trong lòng đầy chấn động.
Nhìn biểu cảm của bố thì có thể thấy ông không để Lăng Thiếu Đường vào mắt, là do trong mắt ông, Lăng Thiếu Đường chỉ là bậc con cháu, hay là...
Ông chưa bao giờ trực tiếp đối đầu với anh?
Kỳ Hinh đè chặt tay lên ngực, muốn trấn an cảm xúc trong lòng!
Lăng Thiếu Đường là một người cực kì lạnh lùng và có thể nói là tàn nhẫn! Từ sau khi tiếp quản Lăng thị, chỉ trong vòng có hai năm ngắn ngủi mà anh đã mở rộng phạm vi hoạt động của tập đoàn lên rất nhiều lần, những điều này đã cho thấy anh đều nắm rõ và đạt được thuận lợi trong mọi việc trên thương trường.
Bóng đêm dày đặc bao trùm toàn bộ thế giới, vạn vật như bước vào giấc ngủ yên.
Kỳ Hinh nằm trên giường, chăn ấm đệm êm dưới lưng không làm cho cô đi vào giấc ngủ được mà ngược lại còn khiến cô trằn trọc không yên.
Cô thở dài một hơi rồi ngồi dậy bước xuống giường.
Chiếc rèm cửa sổ được kéo ra, cô nghiêng người tựa vào cửa sổ, những vì sao sáng trên bầu trời tối đen in bóng lên chiếc cửa kính.
Đêm xuống cũng là lúc con người giải tỏa tâm trạng, thoát ra khỏi những phù phiếm xa hoa của ban ngày. Những đóa hoa như được tô điểm trong đêm tối, đêm đen thay thế bầu trời xanh thẳm, tình yêu nồng nàn cùng sự quyến luyến sâu sắc đan cài vào nhau.
Màn đêm đen ngập tràn hương vị của tình yêu thương nồng đậm, còn cô thì sao?
Phải lấy sự thanh lạnh để ngụy trang, lấy cái tĩnh lặng để che giấu cái bi thương, chẳng lẽ đây chính là vận mệnh của cả đời cô sao?
Kỳ thị đột nhiên gặp phải vấn đề, chắc chắn Lăng Thiếu Đường không thể không biết! Hơn nữa anh còn mua đảo Celebes, đương nhiên là phải biết rõ tình hình lúc đó.
Hừ!
Khóe miệng Kỳ Hinh cong lên nụ cười nhạt.
Lăng Thiếu Đường một mặt muốn mua đảo Celebes từ tay bố cô để hạ nhục cô, mặt khác bắt đầu gióng trống khua chiêng tiến hành việc thu mua Kỳ thị!
Lăng Thiếu Đường, anh thật là ác độc!
***
Thanh Vận Viên – biệt thự của nhà họ Lăng lúc đêm khuya.
Người đàn ông với vóc người cao lớn mở cửa phòng khách ra...
- Cậu hai, cậu đã về rồi!
Người giúp việc cung kính cúi người nói với Lăng Thiếu Nghị.
Lăng Thiếu Nghị mệt mỏi, chỉ muốn đi qua hành lang để về biệt thự của mình đi nghỉ...
- Cậu về sớm hơn tôi tưởng đấy!
Giọng nói lạnh lùng truyền đến từ trên đầu cầu thang, ánh đèn sáng trưng trong phòng khách cũng đồng thời chiếu rọi vào đôi mắt lạnh như băng ấy.
Người đứng trên cầu thang chính là Lăng Thiếu Đường!
Đôi mắt anh sâu thẳm như đang nhìn một kẻ phản bội, sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng lạnh lùng tạo cho người ta cảm giác anh là một người cao cao tại thượng và hết sức lạnh lẽo. Đôi chân thon dài với từng bắp đùi cường tráng của anh bước từng bước xuống bậc cầu thang.
Khi Lăng Thiếu Nghị nghe thấy giọng nói của Lăng Thiếu Đường, anh ta lại quay trở lại phòng khách, miễn cưỡng ngồi xuống ghế sofa.
- Anh cả, em không ngờ hôm nay anh lại ở nhà, em vốn định ngày mai sẽ gặp anh rồi giải thích...
Một hành động bất ngờ xảy ra cắt ngang lời Lăng Thiếu Nghị
Lăng Thiếu Đường sải bước dài nắm chặt lấy cổ áo Lăng Thiếu Nghị, sau đó tay kia vung lên, đấm thẳng vào mặt Lăng Thiếu Nghị khiến cả người anh ta bị hất văng ra xa.
- A... cậu cả, cậu hai, hai người đừng đánh nhau!
Thấy có động tĩnh, người làm vội chạy tới.
- Cút đi cho tôi! Ai xen vào việc này thì ngày mai cuốn gói khỏi đây!
Lăng Thiếu Đường giận dữ gào lên, tựa hồ khiến cả căn biệt thự rung chuyển!
Đám người giúp việc vội rời đi! Lăng Thiếu Nghị loạng choạng đứng dậy, lấy tay lau vết máu trên khóe miệng sau đó nhếch môi lên, khuôn mặt anh tuấn lộ rõ sự lạnh lẽo:
- Sao? Anh bỏ hết công việc sang một bên, ở nhà chờ em chỉ vì muốn đấm một đấm này à?

Q.5 - Chương 66: Người bán đảo Celebes

Q.5 - Chương 66: Người bán đảo Celebes

Lưu ý: Truyện có file ảnh các bạn không đọc được mình sẽ fix thành file text trong thời gian sớm!
Vừa xuống máy bay, Kỳ Hinh đã lập tức về nhà. Khi vào đến cửa, thấy gương mặt quen thuộc và hiền từ của bà Chúc Bích Doanh, trái tim cô co rụt lại, cô vội vàng tiến lên.
- Hinh Nhi, để mẹ nhìn con cái nào! - Bà Chúc Bích Doanh xúc động.
Bà Chúc âu yếm nhìn con gái, tâm trạng cũng tốt lên nhiều, vội vàng quay người Kỳ Hinh một vòng rồi nói:
- Hinh Nhi, con gầy quá!
Bà Chúc Bích Doanh thấy đầu mũi cay cay, nước mắt cũng chuẩn bị chực trào.
- Mẹ, mẹ đừng như vậy, không phải con đang đứng trước mặt mẹ đây sao!
Kỳ Hinh thấy mẹ như vậy, trong lòng cũng rất chua xót, cô vội vàng an ủi.
- Mẹ, mẹ đừng khóc, con sống rất tốt mà!
Bà Chúc Bích Doanh vội gật đầu, kéo Kỳ Hinh ngồi xuống ghế sofa.
- Bác Vương, con gái tôi vừa xuống máy bay, bữa tối bác làm ít đồ ăn nhẹ nhé, giờ bác pha một tách trà sâm đi.
Bà Chúc Bích Doanh nói với quản gia đang đứng đối diện.
- Phu nhân cứ yên tâm, tôi sẽ chuẩn bị thật tốt, vậy giờ có cần đi quét dọn lại phòng của cô chủ không?
- Bác Vương, không cần đâu, cháu…
- Hinh Nhi, sao vậy con, ở nhà một đêm cũng không được à? Từ lúc Lăng Thiếu Đường đưa con đi, mẹ muốn gặp con cũng khó, hôm nay nói gì thì nói con cũng phải ở lại đây!
Bà Chúc Bích Doanh cắt ngang lời con gái, vành mắt cũng đỏ ửng, giọng nói nức nở.
- Vậy tối nay con ở đây, mẹ đừng khóc nữa!
Kỳ Hinh thấy mẹ khóc liền vội vàng lên tiếng.
Kỳ Hinh vốn muốn hỏi thăm tình hình hiện tại của tập đoàn Kỳ thị rồi sau đó phải đến gặp Lăng Thiếu Đường. Sáng sớm ngày mai, Lăng Thiếu Đường phải có mặt ở trụ sở chính, vậy thì có lẽ ngày mai Lăng Thiếu Đường đã có mặt ở nhà rồi.
- Mẹ, bố đâu? Sao con không thấy bố?
Kỳ Hinh đã về nhà được một lúc nhưng không thấy ông Kỳ Chấn Đông đâu, cô thấy rất lạ.
- Ôi, bố con vừa xuống máy bay lập tức tới công ty, nhưng ông ấy biết con về, sau khi xử lý xong công việc thì nhất định sẽ về nhà ngay.
- Mẹ, hiện giờ tình hình của Kỳ thị thế nào rồi? Công ty không có vấn đề gì chứ? - Kỳ Hinh lập tức hỏi.
Ánh mắt bà Chúc Bích Doanh đầy buồn bã: “Sao con lại hỏi thế?”
Bà đã cố gắng giấu mọi chuyện, sợ con gái lo lắng.
- Mẹ, có phải mẹ với bố có chuyện gì giấu con đúng không?
Kỳ Hinh thấy bà Chúc Bích Doanh muốn nói lại thôi, trong lòng cũng trầm xuống, vội hỏi.
- Hinh Nhi, mẹ cũng không muốn giấu con nữa, nếu không con sẽ càng lo lắng thêm!
Bà Chúc Bích Doanh thở dài một hơi rồi nói tiếp: “hiện giờ Kỳ thị gặp chút vấn đề về tài chính, hoạt động của công ty cũng gặp rắc rối nên toàn bộ cổ phiếu của Kỳ thị đang trượt giá. Nhưng bố con đang nghĩ cách giải quyết rồi, con không cần phải quá lo lắng đâu.”
Kỳ Hinh chấn động, quả nhiên Lăng Thiếu Đường sẽ lợi dụng cơ hội này, ngăn chặn Kỳ thị trước rồi tiến hành hoạt động thu mua.
- Sao vậy con?
Thấy ánh mắt khác lạ của Kỳ Hinh, bà Chúc Bích Doanh lo lắng hỏi.
Kỳ Hinh hồi tưởng lại sự việc xảy ra trên đảo Celebes.
Ông Kỳ Chấn Đông vừa vào đến cửa liền nghe thấy câu chuyện của hai mẹ con.
- Hinh Nhi, con… Lăng Thiếu Đường định thu mua Kỳ thị sao?
Ông Kỳ Chấn Đông cởi áo khoác ngoài đưa cho người giúp việc, sau đó ngồi xuống đối diện cô.
Kỳ Hinh gật đầu.
Ông Kỳ Chấn Đông trầm tư, lát sau, ông ngẩng đầu nói với Kỳ Hinh: “Bố nghĩ Lăng Thiếu Đường biết con đến đây nói với bố chuyện này, cho nên nhất định sẽ cưỡng chế việc thu mua.”
- Chỉ mong chúng ta có thể lấy được khu đất đó, lúc ấy Kỳ thị mới có hy vọng.
Bà Chúc Bích Doanh thở dài lên tiếng.
- Kỳ thị muốn cạnh tranh đấu thầu khu đất sao?
Kỳ Hinh hỏi.
- Đúng, mảnh đất đó có tiền năng, chỉ cần có được nó thì sẽ có thể hấp dẫn các nhà đầu tư lớn, đây cũng chính là phương thức góp vốn nhanh nhất.
Ông Kỳ Chấn Đông uống một ngụm trà sâm rồi nói.
Hàng lông mày thanh tú của Kỳ Hinh hơi nhíu lại, hiện giờ Kỳ thị có phần thắng không?
- Nhưng nếu tham dự vào một công trình lớn như vậy thì tài chính của Kỳ thị có đáp ứng đủ không?
cô cảm thấy hơi lạ, hiện giờ giá cổ phiếu đang hạ, chắc chắn Kỳ thị đang gặp khó khăn về vốn lưu động mới phải.
Ông Kỳ Chấn Đông không nói gì, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự áy náy.
- Bố, bố giấu con chuyện gì phải không? - cô vội hỏi.
Ông Kỳ Chấn Đông thở dài một hơi, khoát tay, muốn nói lại thôi.
- Bố con đã đem bán đảo Celebes ở Hy Lạp rồi! - Bà Chúc Bích Doanh nói thay ông Kỳ Chấn Đông.
- Mẹ, mẹ vừa nói gì? Đảo Celebes? Đảo Celebes vốn là của bố sao?
Kỳ Hinh đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm ông Kỳ Chấn Đông và bà Chúc Bích Doanh, giọng nói không xác định, sắc mặt cũng tái nhợt.
Tại sao có thể như vậy?
Đảo Celebes không phải là Lăng Thiếu Đường mua dành tặng sinh nhật cho cô sao?
Sao lại thành được mua từ bố cô?
Tại sao Lăng Thiếu Đường không nói cho cô biết?

Q.5 - Chương 65: Cô gái xinh đẹp trên máy bay

Q.5 - Chương 65: Cô gái xinh đẹp trên máy bay

Bầu trời chưa bao giờ nắng ráo như vậy, là vì cô sẽ rời đi sao? Nhưng dù vậy thì trong mắt cô, thế giới dần mờ ảo đi.
Càng đứng ở trên cao thì tầm nhìn lại càng xa, càng đứng ở trên cao thì tâm trạng lại càng thêm đau đáu, cũng như cô lúc này đây!
Kỳ Hinh ngồi trong khoang hạng nhất, vô lực dựa người vào thành ghế, đôi mắt đen vô hồn nhìn ra thế giới ngoài cửa sổ, hàng lông mi dài chớp chớp, mong manh như cánh ve run run trong gió.
Cô như một pho tượng cực kì xinh đẹp, khuôn mặt trơn mịn như gốm sứ mang theo nét sầu thương, hàng lông mày thanh tú khiến người khác động lòng, cô như ở trong một thế giới mộng ảo, dường như không chân thực.
- Thưa cô, xin hỏi cô cần gì không?
Một cô tiếp viên hàng không lại gần Kỳ Hinh, hỏi.
Kỳ Hinh như bừng tỉnh, đôi mắt sáng như sao lóe lên sự kinh ngạc khi đột nhiên bị làm phiền.
- Xin lỗi cô, đã làm phiền cô rồi!
Cô tiếp viên sợ rằng mình quấy rầy vị khách này nên vội vàng giải thích.
- À, không sao, tôi suy nghĩ nhập tâm quá thôi! Vừa rồi cô nói gì?
Kỳ Hinh lập tức thu lại sự bi thương trong đôi mắt, cô hơi mỉm cười hỏi cô tiếp viên.
Nụ cười mỉm của cô như cánh bướm xinh đẹp bay lượn trên không trung khiến ngay cả cô tiếp viên dù là nữ cũng phải cảm thán!
- Thưa cô, máy bay sẽ bay trong khoảng sáu tiếng đồng hồ, không biết cô có muốn dùng gì không?
Cô tiếp viên nhẫn nại lặp lại câu nói.
Kỳ Hinh suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Cho tôi một cốc nước lọc, cám ơn!
Cô tiếp viên gật đầu: “Xin cô chờ một lát!”
Ngồi trong khoang máy bay, Kỳ Hinh chưa bao giờ thấy lẻ loi như vậy, cô dần hồi tưởng lại sự việc mấy ngày qua.
Vì ngày sinh nhật của cô nên Lăng Thiếu Đường đã tạo ra một thế giới y như trong cổ tích.
Tuyệt đẹp mà chân thực đến vậy!
Vừa mờ ảo mà lại gần gũi đến thế!
Nhưng...
Cô như cô bé Lọ Lem khi trải qua thời khắc lúc mười hai giờ, cỗ xe ngựa xinh đẹp biến thành quả bí đỏ, bộ trang phục duyên dáng trở lại thành bộ quần áo cũ nát, thân phận cao quý của cô theo tiếng chuông vang điểm mười hai giờ cũng biến thành hư không!
Hòn đảo tuyệt đẹp và trong lành như trong cổ tích đó khiến cô chìm đắm trong sự lãng mạn nhưng cuối cùng cô vẫn phải trở về với hiện thực, thật buồn cười làm sao!
Lăng Thiếu Đường là người tàn nhẫn như vậy, ngày đầu tiên tạo ra bầu không khí lãng mạn và dịu dàng, sang ngày thứ hai đã trở về thành một con người lạnh lùng và tàn nhẫn, chẳng lẽ anh muốn cô nếm trải hương vị chông chênh hay sao?
Từng ngón tay của Kỳ Hinh hơi run lên. Cô đưa tay che ngực, cô sẽ phải ở bên cạnh Lăng Thiếu Đường cả đời cả kiếp này ư?
Bên môi cô thấp thoáng nụ cười lạnh, trái tim cô sau bao lần chìm nổi rồi sẽ trở nên kiên cường hơn!
Lăng Thiếu Đường, dù có phải dùng cách gì đi nữa thì tôi tuyệt đối không cho phép anh thỏa mong muốn đoạt được Kỳ thị!
Nếu Trời đã định anh là kiếp nạn của cả đời tôi, vậy thì tôi sẽ tiếp nhận kiếp nạn này!
Cách Kỳ Hinh mấy hàng ghế, một cô gái có dáng người cao đang đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Cô gái này ăn mặc rất thời thượng, từ quần áo đến trang sức, mái tóc dài đến thắt lưng đều toát lên nét hấp dẫn. Cô ta đeo một chiếc kính râm to nên không thấy rõ đôi mắt, nhưng bên môi cô ta thấp thoáng nụ cười lạnh không dễ phát giác, lạnh lẽo như băng, lạnh đến thấu xương.
Sau đó, cô ta lập tức đứng dậy, đi về phía Kỳ Hinh.
- Cô không ngại nếu tôi ngồi đây chứ?
Đôi môi đỏ của cô ta hơi mấp máy, giọng nói tươi ngọt dẫn dễ thu hút sự chú ý.
Kỳ Hinh nhẹ nhàng đặt cốc nước trong tay xuống, ngước mắt nhìn cô gái:
- Tôi nghĩ cô muốn ngồi đây không phải chỉ vì muốn ngắm phong cảnh đấy chứ!
Khóe miệng cô gái kia cong lên nụ cười:
- Cô Kỳ quả là người thông minh! Nhưng tôi cũng chỉ muốn chào hỏi cô Kỳ một chút thôi!
Quả nhiên cô gái này biết cô họ Kỳ!
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Kỳ Hinh toát lên ý cười:
- Cô cũng không phải là người đơn giản, xem ra hiểu biết của cô về tôi không ít nhỉ!
- Vợ trước của tổng giám đốc Lăng Thiếu Đường của Lăng thị, hai năm sau đã trở thành tình nhân, tôi nghĩ những chuyện này muốn không biết cũng khó!
Câu nói của cô gái như đâm trúng trái tim Kỳ Hinh, cô cười nhạt!
Tuy nhiên Kỳ Hinh cũng không dao động quá nhiều, cô không muốn tiếp tục đề tài này, liền lái câu chuyện theo hướng khác:
- Tôi không rõ, mục đích cô tìm tôi chỉ là muốn nói những điều này?
Cô gái mỉm cười:
- Vừa rồi tôi cũng đã nói, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô Kỳ một chút thôi!
- Chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Kỳ Hinh không tin, cô cảm thấy cô gái này có vấn đề.
- Chỉ đơn giản như vậy!
Cô gái kia khẳng định.
- Tôi chỉ muốn xem rốt cuộc là người phụ nữ thế nào mà có thể có được trái tim cứng rắn của Lăng Thiếu Đường! Cô Kỳ quả nhiên là xinh đẹp đến động lòng người!
Giọng nói của cô ta dịu dàng nhưng pha lẫn chút bi thương.
Kỳ Hinh cũng nhận ra điều này, phụ nữ trên phương diện này đều mẫn cảm như nhau.
- Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi! Cô cũng vừa nói đấy, giờ chẳng qua tôi chỉ là tình nhân của Lăng Thiếu Đường, một cô tình nhân thì có được tình yêu sao?
Giọng nói của cô lạnh đến thấu xương, đôi mắt trong veo như làn thu thủy nhìn thẳng vào đôi mắt được giấu sau chiếc kính râm của cô gái.
Cô gái kia hơi sửng sốt, không ngờ Kỳ Hinh lại lạnh lùng như vậy!
Sau đó, cô ta vội che giấu tâm trạng của bản thân, nở nụ cười yếu ớt:
- Dù thế nào đi nữa, tôi rất vui được quen biết với cô Kỳ!
Nói xong, cô gái có dáng người như người mẫu đi về chỗ ngồi của mình.
Nhưng trước khi đi, cô gái cúi người, nói với Kỳ Hinh:
- Suýt quên mất, cô thay tôi hỏi thăm Thiếu Đường nhé!
Nói xong, khóe miệng cô ta nhếch lên.
Kỳ Hinh ngẩn người, hai người họ quen nhau sao?

Q.5 - Chương 62: Thoát đi

Q.5 - Chương 62: Thoát đi

Kỳ Hinh thấy hơi yên tâm một chút, dù thế nào đi nữa, cô nhất định phải rời khỏi nơi này.
Cô vội vàng gọi điện thoại…
- Alo?
Giọng nói lười nhác nhưng đầy gợi cảm vang lên.
- Thiếu Nghị…
Sau khi điện thoại kết nối, Kỳ Hinh rất vui mừng.
Lúc này, giọng nói quen thuộc của Lăng Thiếu Nghị khiến cảm giác bất an trong lòng Kỳ Hinh được xoa dịu.
- Kỳ Hinh?
Điện thoại cũng truyền đến giọng nói vui vẻ của Lăng Thiếu Nghị.
- Là em đây! Thiếu Nghị, giờ anh đang ở đâu?
Kỳ Hinh như bắt được chiếc phao cứu mạng!
- Giờ anh đang ở Mykonos*! Sao vậy? Có chuyện gì à?
* Mykonos là một khu tự quản ở vùng Nam Egeo, Hy Lạp.
Lăng Thiếu Nghị cảm thấy kỳ lạ, vội hỏi.
- Cái gì? Anh đang ở Mykonos sao? Thiếu Nghị, giờ em đang ở đảo Celebes, anh có thể đến đây được không? Giờ em phải lập tức rời khỏi đây!
Kỳ Hinh vội lên tiếng.
- Đảo Celebes? À, anh biết rồi, anh cả vừa mua một hòn đảo, chắc là ở gần biển Aegean đúng không?
Sau khi nghe tên hòn đảo, Lăng Thiếu Nghị cảm thấy khá quen, sau khi nhớ ra, anh lập tức hỏi.
- Đúng, đúng rồi, chính là ở đó. Phiền anh đưa em rời khỏi đây, em muốn rời khỏi đây nhân lúc anh cả anh chưa phát hiện ra.
Giọng nói của Kỳ Hinh đầy sốt ruột và khẩn trương.
- Kỳ Hinh, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao em lại đến Hy Lạp? – Lăng Thiếu Nghị không hiểu gì.
- Thiếu Nghị, gặp mặt rồi nói chuyện, giờ em muốn rời khỏi đây ngay lập tức! – Kỳ Hinh vội nói.
Hiện giờ cô không có nhiều thời gian để giải thích với Lăng Thiếu Nghị, chuyện duy nhất cô muốn làm là phải rời khỏi hòn đảo này.
- Em đợi anh một lát! Khoảng hai tiếng nữa anh sẽ tới nơi!
Lăng Thiếu Nghị lập tức trả lời.
Sau khi cúp điện thoại, sự bất an trong lòng cô dần vơi đi nhưng cảm giác bi ai lại trào dâng trong lòng.
Tiếng chim hót cùng hương thơm của những đóa hoa trên hòn đảo chẳng thu hút nổi Kỳ Hinh.
Những cây cổ thụ và cây ô liu xanh um tươi mát che bóng mặt trời, những bụi hoa rực rỡ lấp ló trong bầu không khí yên tĩnh, thậm chí còn có mây trắng bồng bềnh trôi, sóng biển dập dềnh, những đàn chim di trú, tất cả mọi thứ càng lúc càng xa dần, càng ngày càng đi đến nơi sâu nhất trong trí nhớ.
Kỳ Hinh cảm thấy rất mệt mỏi, cô ngơ ngẩn ngắm nhìn mặt biển xanh thẳm. Ngày hôm qua cô còn vui chơi thỏa thích, vậy mà hôm nay lại chẳng thấy có chút hứng thú nào.
Cô chỉ còn biết cười buồn, rốt cuộc vận mệnh cô là thế nào đây?
Hai năm trước, vì tập đoàn Kỳ thị, cô đã làm vợ của Lăng Thiếu Đường. Còn hai năm sau, cũng lại vì tập đoàn Kỳ thị, cô phải làm tình nhân của Lăng Thiếu Đường! Cuối cùng Lăng Thiếu Đường lại lật lọng, quyết định thu mua tập đoàn Kỳ thị!
Tình nhân! Hẳn là cô không làm tròn chức trách này, nếu cô cũng giống như những người phụ nữ khác học cách lấy lòng anh, liệu hôm nay cô có bảo vệ được Kỳ thị hay không?
Nhưng làm sao cô có thể vui cười một cách giả tạo như vậy được?
Hai năm trước, tình yêu của cô sâu đậm đến mức như lan vào tận cốt tủy, nhưng đổi lại chỉ có nỗi đau thấu xương…
Hai năm sau, khi cô ở lại anh cùng với sự hận thù, tùy tiện để anh khống chế thì anh lại lạnh lùng tuyên cáo kế hoạch trả thù.
Kỳ Hinh vô lực cúi người xuống…
Mệt quá, sao lại mệt mỏi như vậy chứ?
Một lúc sau, Lăng Thiếu Nghị tìm được Kỳ Hinh. Anh không hỏi nhiều lời mà chỉ mặc cho Kỳ Hinh vô lực ngồi trên ghế lái phụ, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất để rời khỏi đảo Celebes.
***
Buổi trưa, ánh nắng gắt kiêu ngạo chiếu xuống từng góc trên hòn đảo Celebes, tất cả mọi thứ đều ánh lên nét rạng ngời.
Khi Lăng Thiếu Đường rời khỏi phòng họp đã là giữa trưa! Từ sáng sớm tới tận bây giờ, anh bận rộn ở trong phòng xử lý công việc, quên cả thời gian.
Anh lập tức đi lên tầng ba, đẩy cửa phòng ngủ nhưng lại thấy căn phòng không có ai…
Lăng Thiếu Đường hơi nhíu mày lại, ánh mắt trầm xuống.
Anh bước đến cầu thang, gọi xuống dưới.
- Anh Lăng! – Một người làm cung kính cúi người trước Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường gật đầu, sau đó hỏi:
- Kỳ Hinh đâu?
- Anh Lăng, cô Kỳ đã ra ngoài rồi!
Người làm cúi đầu đáp.
- Ra ngoài? Cô ấy ra ngoài lúc nào?
Lăng Thiếu Đường lạnh giọng hỏi, đôi mắt đen láy lóe sáng.
- Sau khi thức giấc thì cô Kỳ ra ngoài luôn, cả bữa sáng cũng không ăn!
- Cô ấy dậy lúc mấy giờ? – Lăng Thiếu Đường hỏi.
- Cô Kỳ dậy sau khi anh ra ngoài khoảng nửa tiếng!
Người làm vội vàng đáp.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường lóe lên tia sáng khó nắm bắt! Nửa tiếng sao? Thời gian đó cũng là lúc anh và Tra Đức đang bàn chuyện liên quan đến tập đoàn Kỳ thị!
Chẳng lẽ…
Cô nghe được gì rồi sao?
Chết tiệt!
Lăng Thiếu Đường không vui, hàng lông mày anh tuấn nhíu chặt vào nhau, khuôn mặt khôi ngô cũng bắt đầu lạnh dần đi.
Anh vung tay lên, quát to:
- Gọi tất cả người làm trong biệt thự đi tìm Kỳ Hinh về cho tôi!
- Vâng, anh Lăng!
Người làm sợ hãi đáp lời.

Q.5 - Chương 60: Say mê

Q.5 - Chương 60: Say mê

- Hinh Nhi, em uống say rồi!
- Hả?
Kỳ Hinh hơi ngẩng mặt lên, đôi mắt lấp lánh, khuôn mặt dịu dàng như nước!
- Sao? Có lẽ thế!
Ánh mắt Kỳ Hinh lóe lên men say, tất cả đều hết sức hấp dẫn!
Sau đó, cô bật cười:
- Này? Sao anh lại có những hai cái đầu thế?
Kỳ Hinh nghiêng đầu về một bên, đưa một tay ra muốn chạm vào một trong hai “cái đầu” của anh!
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường ngập tràn ý cười, cô bé này say thật rồi!
- Sao? Em có thích không?
Lăng Thiếu Đường cúi người xuống, nhẹ nhàng nói bên tai cô!
Kỳ Hinh cảm thấy mặt mình nóng bừng, cả người cũng nóng, cô dựa người vào anh, một chút sức lực cũng chẳng có.
- Nếu anh có thể có ba cái đầu thì em càng thích hơn!
Giọng nói uể oải của Kỳ Hinh lại càng khiến cô lúc này trở nên cực kì quyến rũ.
Lăng Thiếu Đường dịu dàng ôm chặt lấy cô.
Anh để một tay cô khoác lên vai mình, sau đó bế cô lên đi vào trong biệt thự.
Kỳ Hinh dịu dàng ngả đầu vào ngực anh, hành động cực kì dịu dàng.
Đêm lại càng trở nên lãng mạn! Trên một hòn đảo tuyệt đẹp như thế này, dường như có thể quên đi mọi chuyện...
Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh đi vào phòng ngủ.
Căn phòng ngủ to như vậy có rất nhiều cửa sổ để có thể ngắm nhìn cảnh biển, khiến căn phòng ngủ lúc này đầy lãng mạn và tao nhã.
Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng đặt Kỳ Hinh lên giường, anh cầm điều khiến bấm nút để rèm cửa sổ đóng lại.
Mái tóc dài của Kỳ Hinh xõa tung ra.
Suối dài và mượt xõa tung trên gối!
Ga trải giường màu trắng toát lên sự nhẹ nhàng càng làm nổi bật khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm, hai má cô hơi đỏ ửng vì rượu, làn da trắng nhẵn mịn như gốm sứ gần như trong suốt mang theo chút màu phấn hồng nhàn nhạt.
Cô như một món bảo vật vô giá, cực kì có sức hấp dẫn như một ma lực, dù chỉ nhìn cô cũng bị sa vào như rơi xuống vực sâu, vĩnh viễn không thể quay người lại, trừ khi... có được cô.
Đôi mắt Kỳ Hinh hơi mông lung vì say rượu. Cô nhìn Lăng Thiếu Đường, bất giác vươn tay ra, dường như đang vuốt ve khuôn mặt anh tuấn của anh.
Lăng Thiếu Đường mỉm cười, khóe miệng cong lên nụ cười yêu chiều mà chính anh cũng không nhận ra. Anh cúi người xuống, đôi môi nóng bỏng dụ dỗ đôi môi cô.
Miệng cô tràn ngập mùi tươi mát pha lẫn chất men rượu khiến anh khó có thể kìm chế! Mà biểu hiện hôm nay của Kỳ Hinh cũng rất dịu dàng khiến trái tim anh lên xuống không thôi.
- Ưm...
Kỳ Hinh theo bản năng hấp thu mùi hương quen thuộc của Lăng Thiếu Đường! Lúc này cô cảm thấy có một bàn tay quen thuộc và ấm áp đang lướt khắp cơ thể cô.
Tiếng nỉ non của Kỳ Hinh lại như động viên Lăng Thiếu Đường tiến thêm bước nữa.
Nụ hôn dịu dàng của anh men dần xuống dưới, dừng lại ở chiếc cổ trắng mềm mại, bàn tay to của anh thuần thục cởi quần áo cô ra.
Khi cơ thể xinh đẹp và mềm mại hiện ra trước mặt Lăng Thiếu Đường, yết hầu anh cũng chuyển động lên xuống, từ cổ họng bật ra tiếng vừa như thở dài vừa như cảm thán:
- Hinh Nhi, em quả thực đúng là một tác phẩm nghệ thuật do chính Thượng Đế điêu khắc!
Ý thức dần quay lại nhưng Kỳ Hinh không thể cự tuyệt được trước hành động và lời nói của Lăng Thiếu Đường đang khiến cô rung động.
Cô còn yêu anh sao? Thực sự như vậy sao?
Hay chỉ do mọi chuyện hôm nay anh làm cho cô?
Dưới tác dụng của rượu, nỗi hận trong lòng Kỳ Hinh với Lăng Thiếu Đường như giảm bớt đi, dường như cô lại yêu anh như hai năm về trước...
Ngọn lửa hừng hực trong mắt Lăng Thiếu Đường như có thể thiêu đốt cả một đồng cỏ, con ngươi đen láy của anh nhìn chằm chằm vào cơ thể tuyệt diệu trước mắt, anh cũng nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người mình.
Giọng nói thô cát của anh vang lên:
- Hinh Nhi, đêm nay tôi muốn hoàn toàn có được em!
Ý của anh rất đơn giản, đó là đêm nay anh không chỉ muốn cơ thể cô mà còn cả trái tim của cô nữa!
- Anh...
Quần áo bị cởi vứt xuống đất, Kỳ Hinh ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác:
- Anh đừng nhìn em như vậy...
Ánh mắt anh trần trụi và trực tiếp nhìn cô như vậy khiến toàn thân cô nóng lên.
- Nhớ kỹ, sự xinh đẹp của em chỉ dành cho tôi hưởng thụ mà thôi!
Anh mỉm cười, một nụ cười cực kì gợi cảm!
Sau đó anh rướn người lên, đè lên người Kỳ Hinh.
Anh cúi xuống hôn lên từng tấc da thịt của cô, linh hoạt kích thích cô, nụ hôn trượt dần xuống bắp đùi trắng như tuyết...
Đầu lưỡi của anh như trêu ghẹo cô...
- A... Đường...
Kỳ Hinh rên lên một tiếng, điều này càng kích thích ngọn lửa dục vọng của Lăng Thiếu Đường.
- Thích không? – Anh dụ dỗ bằng chất giọng khàn khàn.
- Không... không biết...
Cô muốn khống chế dục vọng của bản thân.
Say mê, nhất định là say mê rồi... cả cơ thể và trái tim cô đều muốn phóng túng…
- Sao?
Đôi môi như lửa nóng của Lăng Thiếu Đường lại hôn lên người cô, kéo dài dục vọng trong cô.
- A...
Cô lại bất lực kêu lên, từng đợt khoái cảm mãnh liệt dội thẳng vào cơ thể rồi bùng phát...
Lăng Thiếu Đường giữ chặt lấy người cô, đêm nay anh muốn phóng thích toàn bộ ngọn lửa nóng trong người mình!
- Hinh Nhi, nói yêu tôi!
Lăng Thiếu Đường vừa khiêu khích vừa ra lệnh bên tai cô!

Q.5 - Chương 58: Hiện thực và cổ tích

Q.5 - Chương 58: Hiện thực và cổ tích

Lăng Thiếu Đường nở nụ cười quỷ dị. Vừa dứt lời, anh ra tay nhanh như chớp, siết chặt khuôn mặt cô rồi lại hôn cô ngấu nghiến.
Thân hình khỏe mạnh của anh cũng như một ngọn lửa bừng bừng…
Có trời mới biết anh không hề có ý này, chỉ là phản ứng của Kỳ Hinh khiến anh thật sự rất tức giận.
Không… Đừng như vậy!
Kỳ Hinh càng vặn vẹo người muốn tránh thoát! Cô hoảng sợ! Người đàn ông ác ma này lại ở ngay chỗ này… Không, tuyệt đối không thể!
Nhưng người tài xế ngồi ở phía trước lại không hề có động tĩnh gì! Có lẽ vì ở giữa có một lớp kính ngăn cách nhưng người tài xế vẫn cảm nhận được phía sau có điểm bất thường, nhưng anh ta cũng không có can đảm để quay đầu lại xem có chuyện gì.
Dường như nhìn thấu sự sợ hãi của cô, Lăng Thiếu Đường giễu cợt:
- Sao? Hôm nay tôi làm nhiều chuyện cho cô như vậy, không thể khiến cô chủ động ngã vào lòng tôi sao?
Cảm giác nhục nhã lại một lần nữa đâm thẳng vào trái tim Kỳ Hinh! Đúng là một tên ác ma vô tâm vô phế! Anh cứ nhất quyết phải hạ nhục cô, dẫm đạp lên cô thế ư?
Khi bàn tay to của anh bắt đầu cởi cúc áo, Kỳ Hinh kích động bắt lấy tay anh, quát to:
- Đừng! Đừng ở đây…
Lăng Thiếu Đường hứng thú nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, thấy cô luống cuống chân tay sửa sang lại quần áo, anh liền nhếch mép cười.
Nụ cười tà vô cùng hấp dẫn!
- Giờ tôi tha cho em, nhưng đêm nay em phải bồi thường gấp bội cho tôi!
Nụ cười tà mị ngày càng sâu hơn, anh hứng thú khi nhìn thấy Kỳ Hinh khiếp sợ.
Khi chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một ngôi biệt thự trên đảo, luồng ánh sáng từ bên trong bỗng chốc làm sáng bừng cả căn biệt thự.
- Oa!
Kỳ Hinh kinh ngạc! Cô thấy tất cả đèn trong căn biệt thự đều được bật sáng làm nó nổi bật lên giữa đêm đen đặc!
Trời ơi! Thật là đẹp! Quá đẹp!
Căn biệt thự màu trắng như tuyết hệt như tòa lâu đài trong thế giới cổ tích, cánh cổng rộng lớn và xa hoa chậm rãi mở ra, hàng cây hai bên treo đèn như những con đom đóm tạo ra một luồng ánh sáng màu tím nhạt bao phủ khắp căn biệt thự.
Lối đi chính giữa vào căn biệt thự được lát gạch, mấy nghìn cánh hoa hồng phủ đầy trên đường tạo thành một con đường đầy hoa hồng trải dài.
Kỳ Hinh cảm thán, không ngờ căn biệt thự lại giống như trong cổ tích thế này.
Cô quay sang nhìn Lăng Thiếu Đường! Chẳng lẽ cũng là do anh sắp xếp?
Lăng Thiếu Đường mỉm cười, bàn tay to siết chặt eo Kỳ Hinh, ý bảo cô hãy bước lên con đường trải đầy hoa hồng phía trước.
Kỳ Hinh rụt rẽ bước lên! Khi dẫm lên những cánh hoa, cảm giác mềm yếu khiến cô không khỏi có chút đau lòng.
Dưới sự chỉ dẫn của Lăng Thiếu Đường, cô bước từng bước dọc theo con đường trải đầy hoa hồng, đi về phía đại sảnh của biệt thự.
Cánh cửa từ từ được mở ra, bên trong có rất nhiều người làm cũng mặc đồ màu trắng đứng hai bên trong phòng khách.
Trong đó, có bốn người đẩy một chiếc xe chở tháp bánh ngọt mười hai tầng lên! Trên đỉnh của chiếc bánh là hình một cô gái được làm bằng sô-cô-la.
Kỳ Hinh nhìn chằm chằm vào đó, sau đó cô kinh ngạc hô lên.
Lăng Thiếu Đường thích thú trước phản ứng của Kỳ Hinh.
- Cái kia… hình kia thật giống tôi!
Cô không thể tin nổi!
- Đúng, chính là em! – Lăng Thiếu Đường mỉm cười giải thích!
- Thật đáng yêu!
Một người làm cẩn thận nhấc thanh sô-cô-la ra, Kỳ Hinh quả thực tán thưởng từ tận đáy lòng trước sự khéo léo của người thợ bánh. Khi thấy thanh sô-cô-la giống hệt mình, cô cảm thấy rất mới mẻ.
- Còn có cái này nữa!
Lăng Thiếu Đường cầm lấy một chiếc hộp cực đẹp.
- Đây là gì? – Kỳ Hinh nghi hoặc hỏi.
- Mở ra xem thì biết!
Kỳ Hinh cầm lấy chiếc hộp rồi mở ra xem.
Ánh đèn thủy tinh trong ngôi biệt thự chiếu những tia sáng rọi xuống, trong chốc lát hoàn toàn làm lộ rõ thứ đồ bên trong chiếc hộp khiến cô chói mắt.
Một chiếc vòng cổ bằng kim cương cực kì đơn giản nhưng hết sức xa hoa.
- HarryWinston?
Xuất thân là con nhà giàu, Kỳ Hinh chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra thứ đồ tượng trưng cho thân phận quý tộc này! Đây chính là chiếc vòng mà nữ hoàng Elizabeth, những bậc vương thất quý tộc tìm kiếm, nó có thể nói lên sự giàu sang của người đeo nó.
Nhưng…
Cô ngắm nhìn chăm chú, càng nhìn càng thấy thợ thủ công thật sự rất khéo léo và tinh tế.
- Chiếc vòng này do chính nhà thiết kế trang sức HarryWinston thiết kế để mừng sinh nhật em, trên thế giới này chỉ có một cái thôi! Để tôi đeo giúp em!
Lăng Thiếu Đường cầm lấy chiếc vòng cổ rồi đi ra phía sau lưng Kỳ Hinh, đeo nó lên chiếc cổ trắng ngần của cô.
Điểm nổi trội nhất của sợi dây chuyền này chính là nó được làm thủ công, từng hàng đá quý được gắn kết ngay hàng thẳng lối. Nó không hề dùng đến chút kim loại hay thứ đồ gì khác mà được ép thành khuôn, những viên đá quý được cắt mài với hình dáng và kích thước giống hệt nhau khiến việc gắn kết chúng vào nhau cực kì tốn thời gian. Khi đã hoàn thành sản phẩm thì những viên đá quý hoàn toàn làm nổi bật làn da của người đeo nó, dù ở góc độ nào nhìn vào cũng thấy sáng bóng. Hơn nữa chúng còn có hình hoa, mỗi cánh hoa đều cực kì sinh động.
Ngón tay Kỳ Hinh lướt qua chiếc vòng trên cổ, cô lại đưa mắt nhìn khung cảnh xa hoa xung quanh rồi cười nhẹ:
- Đúng như anh nói, đối với phụ nữ, anh thật là rộng rãi!
Những lời này không biết có được coi là lợi mỉa mai hay không! Cô mỉa mai chính bản thân mình, có lẽ nguyên nhân chính là ở cô! Không thể không thừa nhận, phụ nữ chính là động vật cảm tính, trước sự lãng mạn như vậy, mọi hàng phòng vệ cô xây nên đều tan rã!
Ánh mắt sáng rỡ của Lăng Thiếu Đường lóe sáng, anh cất giọng nhẹ nhàng bên tai cô:
- Chẳng lẽ em không nhớ vế sau à? Tôi nói người phụ nữ đó phải biết lấy lòng tôi ở trên giường!
Trái tim Kỳ Hinh thắt lại, đôi mắt Lăng Thiếu Đường lóe lên những tia sáng quen thuộc, cô biết đêm nay cô không thể chạy thoát!
Kỳ Hinh rất sợ khi mình đắm chìm trong cảm giác đó nhưng cô lại phát hiện ra dù là bất cứ khi nào, kể cả tức giận đến mấy thì Lăng Thiếu Đường cũng đều có cách châm lên ngọn lửa trong cô! Cô thật sự rất sợ sự mờ ám này!

Q.4 - Chương 55: Không có quyền

Q.4 - Chương 55: Không có quyền

Nếu thật sự mấy ngày vừa rồi anh không ngủ không nghỉ ở bên cô suốt, vậy chẳng phải anh không lo việc của tập đoàn được sao?
Ánh mặt trời chiếu lên những góc cạnh anh tuấn và lạnh lùng của Lăng Thiếu Đường, hoàn toàn làm sáng rõ sự cao quý và tao nhã trên người anh.
- Không!
Lăng Thiếu Đường cong khóe miệng lên, ý cười thấp thoáng bên môi:
- Mấy ngày nữa tôi muốn em đi cùng tôi đến một nơi!
Kỳ Hinh hơi sững sờ: “Đi đâu?”
Lăng Thiếu Đường không lên tiếng, chỉ có ánh mắt là lóe sáng, nụ cười trên môi anh cũng khó có thể nắm bắt.
Kỳ Hinh không tiếp tục hỏi nữa, cô biết dù cô có hỏi thì anh cũng sẽ không trả lời.
***
Hương hoa dịu nhẹ lan tỏa khắp bầu không khí, quanh quẩn bên Kỳ Hinh và Lăng Thiếu Đường đang đi dạo bộ.
Hoa bỉ ngạn đã bung nở những đóa hoa đỏ tươi cực kì diễm lệ, tựa như vẻ đẹp ngàn năm mới được khoe ra, hoa nở hoa tàn cứ thế luân hồi mỗi dịp thu đến.
Kỳ Hinh nhìn đến mất hồn, khi tiến vào khu vực toàn sắc đỏ sẫm, cô như một cô gái xinh đẹp nhưng gầy yếu đứng giữa biển hoa.truyện thấy hay các bạn sang . đọc nhé
Cô xoay người lại nhìn Lăng Thiếu Đường đang đứng gần mình, tựa như đã phải chịu đau đớn tột cùng, cô chỉ mong người đàn ông này có thể cùng cô ngắm nhìn những đóa hoa bỉ ngạn này.
Lăng Thiếu Đường cũng nhìn Kỳ Hinh, trông cô lúc này rất kì ảo, dường như có phần không chân thực. Anh vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên khi anh ôm Kỳ Hinh trong vườn hoa, cảm giác đó rất khó có thể nắm bắt, chỉ muốn cả đời này được mãi như vậy.
Lúc ấy, sự xinh đẹp và duyên dáng của cô như khắc sâu vào lòng anh, dù trái tim anh có lạnh lẽo đến thế nào thì cũng bất giác rơi vào tay cô…
Sau khi biết Kỳ Hinh ăn độc tố của hoa bỉ ngạn, dù nổi trận lôi đình, muốn thiêu hủy toàn bộ vườn hoa nhưng khi đối mặt với những cả một biển hoa, trái tim lạnh lẽo của anh như bị tan chảy, đau đớn vô cùng, anh không thể xuống tay.
Những đóa hoa bỉ ngạn khiến anh rung động, không phải vì nó có sắc màu đỏ tươi mà là vì nó đại diện ột người…
Nhìn những bụi hoa, dường như anh có thể nhìn thấy bóng dáng Kỳ Hinh.
- Rất cám ơn anh đã không tiêu hủy chúng!
Tâm trạng Kỳ Hinh rất phức tạp, cô thốt ra lời từ tận đáy lòng.
- Tôi vẫn luôn yêu thích và tán thưởng sự xinh đẹp của chúng, cũng giống như em…
Lăng Thiếu Đường kéo Kỳ Hinh lại để cô đối mặt với anh.đọc chương mới nhanh nhất tại .
Kỳ Hinh cảm thấy hơi lo lắng, Lăng Thiếu Đường như vậy khiến cô cảm thấy không quen.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường vụt qua tia cười nhạo, nụ cười trên môi anh càng đậm hơn:
- Cho nên… tôi sẽ không từ thủ đoạn nào để giữ chặt sự xinh đẹp đó ở lại bên cạnh mình!
Kỳ Hinh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt chớp qua tia hờn giận, quả nhiên là vậy, thật là đáng giận!
- Anh coi tôi là cái gì vậy? Tôi cũng có nhân quyền đấy!
- Nhân quyền?
Những lời này của Kỳ Hinh rõ ràng khiến Lăng Thiếu Đường thấy không vui.đọc chương mới nhanh nhất tại .
- Cô phải hiểu một điều rằng, kể từ ngày cô trở thành tình nhân của Lăng Thiếu Đường tôi thì cô đã không còn quyền gì nữa.
Ánh mắt Kỳ Hinh ngập tràn vẻ khó tin, sự xúc động vì sự chăm sóc của Lăng Thiếu Đường mấy ngày vừa rồi giờ hoàn toàn tan biến, sao cô có thể cho rằng mình là người đặc biệt được chứ? Mặc dù anh dịu dàng nhưng vẫn chỉ muốn cơ thể cô mà thôi! Thật là nhục nhã!
Kỳ Hinh buồn bực, đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh khiến cô khó hít thở, muốn hít thở cũng thấy không thông.
Cô lạnh lùng nhìn Lăng Thiếu Đường, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi xoay người đi ra khỏi vườn hoa bỉ ngạn.
Nhưng một bàn tay to đầy mạnh mẽ ngay lập tức siết chặt eo cô, sau đó cả người cô liền ngã vào lồng ngực ấm áp và rộng lớn của Lăng Thiếu Đường.
- Còn muốn đi à? Sao? Cô vẫn muốn tìm cái tên vô tích sự Tuyên Tử Dương đó à?Mời các bạn sang web . đọc nhé
Lăng Thiếu Đường gào lên! Tại sao? Tại sao cô gái này lại có thể dễ dàng khiến anh tức giận như vậy?
Kỳ Hinh ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt đầy thịnh nộ của Lăng Thiếu Đường, cô cất giọng thanh lạnh:
- Lăng Thiếu Đường, anh còn muốn thế nào nữa? Tôi thấy anh mới chính là kẻ vô lại! Anh khiến nhà họ Dương khuynh gia bại sản, chẳng lẽ còn chưa hài lòng à? Anh còn định giễu cợt anh ấy để làm thú vui nữa ư?
Mỗi câu chỉ trích nghe vào tai Lăng Thiếu Đường đều khiến anh càng tức giận.
Đôi mắt anh thoáng trở nên giận dữ, bàn tay to đang siết chặt vòng eo của Kỳ Hinh cũng tăng thêm lực, bầu không khí hài hòa giữa hai người lúc này sặc mùi nguy hiểm:
- Cô còn định vì cái tên vô lại đó mà tranh cãi với tôi!
Tiếng gầm của anh vang vọng khắp vườn hoa như ném một hòn đá xuống mặt hồ phẳng lặng khiến sóng nước cuộn trào.
Kỳ Hinh lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đầy giận dữ của Lăng Thiếu Đường, giọng nói lại càng thêm phần châm chọc:
- Chẳng lẽ tôi nói sai à? Theo tôi thấy anh chỉ là một kẻ đa nghi như Tào Tháo, chỉ biết vì lợi ích của bản thân mà thôi, hai năm trước như vậy, hai năm sau cũng chẳng khác gì!Mời các bạn sang web . đọc nhé
- Cô... – Lăng Thiếu Đường siết chặt cằm Kỳ Hinh, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng:
- Hinh Nhi, đừng có chọc giận tôi! Cũng đừng làm mấy việc cò kè mặc cả vô tích sự đó với tôi!
Ánh mắt Kỳ Hinh phản chiếu lại sự lỳ lợm trong ánh mắt Lăng Thiếu Đường, đôi mắt đông lạnh của anh toát lên nét uy nghiêm cực kì lớn.
Cô cố nén giận, buộc bản thân mình phải bình tĩnh lại:
- Chẳng lẽ việc Lăng thị thu mua tập đoàn Thụy Dương là sai sao?
Trái tim Lăng Thiếu Đường nhói lên, hóa ra cô không hề tin tưởng anh! Nếu cô đã nghĩ như vậy thì cứ cho là vậy đi!
- Đúng, chính xác! Tôi không muốn nhìn thấy tập đoàn Thụy Dương bị hủy hoại trong tay tên vô lại ấy! Mong các bạn ghé thăm nhà . để có có chương mới hơn
Thật ra đó cũng là sự thật! Anh cũng không muốn em trai mình phải gánh trách nhiệm gì trong chuyện này! Mà lần này đúng là tập đoàn Thụy Dương gặp vấn đề không hề nhỏ, tuy nhiên tập đoàn cũng có triển vọng, nếu đã như vậy thì việc gì anh phải từ chối?
HẾT HỒI 4 ~

Q.4 - Chương 54: Sáng sớm tỉnh lại

Q.4 - Chương 54: Sáng sớm tỉnh lại

Dần dần, bệnh tình của Kỳ Hinh cũng đỡ đi, sắc mặt tái nhợt giờ cũng hồng hào lên không ít.
Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua tấm rèm cửa sổ chiếu xuống sàn nhà, khúc xạ tạo thành một vầng sáng cực kì tươi đẹp.
Có lẽ bầu không khí sáng sớm lan tràn khắp nơi, Kỳ Hinh bỗng tỉnh lại, cô mở to đôi mắt, ánh mắt thanh lạnh có nét dịu dàng, hàng lông mi đen như mực và thon dài hơi run run.
Dường như nghĩ ra điều gì khác lạ, cô lập tức ngồi bật dậy, tim nhảy loạn xạ.
Cánh tay trái đầy mạnh mẽ của Lăng Thiếu Đường vẫn đặt trên eo cô, lồng ngực trần rắn chắc của anh đầy cường tráng.
Kỳ Hinh nhẹ nhàng lùi người về phía sau, mấy ngày nay, Lăng Thiếu Đường cứ ôm cô nằm ngủ như vậy, dù hiện giờ sức khỏe cô đã hồi phục rồi.
Kỳ Hinh nhìn người đàn ông đến mức mất hồn, đầu hơi nghiêng nghiêng để có thể ngắm nhìn toàn bộ những đường cong lạnh lùng mà tuyệt đẹp, hàng lông mày lạnh lẽo của anh hơi nhíu lại, trên đầu giường là mấy tập tài liệu dày cộp.
Mấy hôm nay, Lăng Thiếu Đường dịu dàng chưa từng thấy, anh chẳng nóng nảy, cũng chẳng cau có tức giận mà nhẹ nhàng như mặt nước tĩnh lặng. Dù có lúc cũng có phần ngông cuồng bá đạo nhưng chính vì vậy lại khiến cô hoang mang, thậm chí có phần khiếp sợ. Cũng có thể do mấy hôm cô bị ốm nặng, không thỏa mãn được dục vọng của anh nên mới vậy!
Rốt cuộc người đàn ông này là thế nào? Liệu anh có thể dịu dàng với cô được trong bao lâu? Có phải sau khi cô khỏi ốm là mọi thứ lại biến mất không?
Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Đường đang ngủ say, mấy ngày vừa rồi chắc anh mệt lắm, mỗi lần cô tỉnh lại đều thấy anh ở bên cạnh mình.
Những ngón tay mảnh mai của cô nhẹ nhàng vuốt lên hàng lông mày đang hơi nhíu lại của Lăng Thiếu Đường, dường như anh ngủ không được yên?
Là vì cô sao?
Nghĩ đến đây, Kỳ Hinh thầm cười khổ, sao có thể chứ? Anh từng nói tình yêu đối với anh không đáng một đồng, hiện giờ anh đối xử với cô như vậy chẳng qua là không muốn nhìn thấy một con bệnh mà thôi. Cô chỉ là công cụ làm ấm giường, cũng giống như lý do anh nhảy xuống biển cứu cô vậy.
Kỳ Hinh à Kỳ Hinh, chẳng lẽ mày còn chưa tỉnh ngộ ra à?
Cô lắc lắc đầu, muốn đả thông tư tưởng của mình một chút.
Không ngờ, cô cảm thấy phần eo bị siết lại, hơi thở của đàn ông xộc thẳng vào mũi cô!
Kỳ Hinh kinh hãi, thì ra anh đã tỉnh rồi!
Anh mở mắt, khuôn mặt đầy lạnh lùng mang theo chút buồn ngủ nhưng vẫn không ảnh hưởng đến phong thái, ngược lại còn làm tăng thêm vài phần lười nhác…
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường sáng ngời dưới đôi lông mày kiếm, đôi môi mỏng hơi mím lại, đôi mắt chim ưng trong veo nhìn Kỳ Hinh chằm chằm không hề chớp mắt. Kỳ Hinh ngây ngốc, sau khi bắt gặp ánh mắt ấy, cô vội vàng tránh ra khỏi vòng ôm ấp ám của anh!
- Sao? Nhanh như vậy đã chán ghét vòng ôm của tôi rồi à? Mấy hôm nay em đều dựa vào nó để sưởi ấm đấy!
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười tà mị, giọng nói nhẹ nhàng như đang thì thầm.
- Anh… đừng như vậy…
Kỳ Hinh dùng tay chắn trước cơ thể đang sát lại gần mình của Lăng Thiếu Đường, lúc này cả cô và Lăng Thiếu Đường đều không mặc quần áo.
- Đừng gì cơ?
Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường mơn trớn đôi môi của Kỳ Hinh.
- Tôi là người đàn ông có dục vọng rất lớn, điều này em rõ hơn ai hết! Nhưng mấy hôm nay em lại khiến tôi bị cấm dục! – Ánh mắt anh dần trở nên thâm thúy.
Kỳ Hinh kinh hãi, vội vàng trốn về phía đầu giường, cố gắng tránh xa phạm vi hơi thở của người đàn ông. Tại sao mấy hôm nay cô lại cảm thấy an toàn cơ chứ? Rõ ràng là rất nguy hiểm mà!
- Sao? Sợ à?
Lăng Thiếu Đường bật cười trước phản ứng của Kỳ Hinh! Đúng, mấy hôm nay anh đã nhẫn nhịn rất cực khổ, nhưng bản thân anh cũng chẳng đói khát đến vậy, sao có thể không quan tâm đến tình hình mà tăng thêm gánh nặng cho cơ thể cô được chứ?
Anh lại kéo Kỳ Hinh vào trong ngực mình:
- Yên tôi, tôi sẽ nhịn…
Ngôn từ mờ ám pha lẫn chút quan tâm không dễ phát hiện.
Trái tim Kỳ Hinh thắt lại, cô lúng túng nói:
- Tôi… tôi muốn ra ngoài tản bộ!
Lăng Thiếu Đường hôn lên trán cô rồi sau đó cũng xuống giường.
Kỳ Hinh đứng dậy, bầu không khí sáng sớm rất thoải mái, mấy hôm nay cô luôn mê man, đã hoàn toàn quên mất hương vị này rồi.
Ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên gương mặt Kỳ Hinh, làn da trắng trẻo của cô mịn màng, óng ánh trong suốt.
Lăng Thiếu Đường dịu dàng vén mấy sợi tóc trước trán cho cô rồi lấy quần áo để chuẩn bị thay.
Sau đó, anh quỳ một gối xuống, giúp cô để giày để thoái mái dạo bộ.
Kỳ Hinh mở to đôi mắt đẹp, sao anh lại có thể làm vậy?
Thật là mơ hồ! Lăng Thiếu Đường… cũng bị bệnh sao?
Cô vỗ tay lên ngực, kinh ngạc nhìn.
Sau khi đi xong giày cho cô, Lăng Thiếu Đường cũng ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt cô.
Tất cả những nghi hoặc đều hiện lên trong mắt Lăng Thiếu Đường. Anh chưa bao giờ phục vụ người khác, thế mà giờ lại giúp một cô gái mặc quần áo. Nếu anh nhận ra điều này thì chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức mở to hai mắt, không hiểu nổi tại sao bản thân lại như vậy. Sau khi gặp Kỳ Hinh, anh càng ngày càng không khống chế nổi hành vi của mình.
Sáng sớm, Thanh Vận Viên cực kì tươi đẹp, ánh nắng dịu nhẹ chiếu xuống bóng cây cọ cao lớn, từng vạt nắng rọi xuống bể bơi, sóng nước dập dờn phản xạ lại tia nắng khiến chúng sáng bóng như vẩy cá, từng đợt sóng gợn nhẹ càng làm nổi bật sự xa hoa của ngôi biệt thự.
Kỳ Hinh hít thở bầu không khí tươi mát, đi bên cạnh cô là Lăng Thiếu Đường đang siết chặt eo cô.
- Anh… hôm nay anh không đi làm à?
Cô cất giọng hỏi đầy kì lạ.
Mấy ngày nay tuy cô luôn mơ màng nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi thở quen thuộc, dù là ban ngày hay buổi tối đêm, hơi thở ấy không lúc nào không quanh quẩn bên cô.