-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Q.1 - Chương 7: Quen thuộc nhưng lại thật xa lạ

Q.1 - Chương 7: Quen thuộc nhưng lại thật xa lạ

Sau khi cô ngồi bên cạnh anh ta, anh ta hết sức tự nhiên vươn tay ôm bả vai cô. Động tác của anh vô cùng thân thiết thành thạo, giống như mọi lần gặp nhau trong một năm qua. Hương thơm trên người anh rất dễ chịu, mùi xạ hương nam tính dìu dịu xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt, tựa như tấm lưới mỏng bao trùm cô. Không biết do anh ôm cô chặt hay nhiệt độ trong phòng thấp, khi người đàn ông vòng tay quanh eo cô, cô bất giác rùng mình.
Động tác nhẹ nhàng nhưng không tránh thoát ánh mắt của anh, giọng nói trầm ấm vang lên, “Lạnh?” Trang Noãn Thần thẫn thờ, nhưng người ngoài nhìn vào lại cảm thấy anh đang quan tâm cô. Trang Noãn Thần gật đầu. Cứ coi là vậy đi.
Giây sau đó, một chiếc áo khoác chầm chậm choàng lên bờ vai trần của cô, áo khoác nhuộm đầy mùi hương tự nhiên thuộc về anh, tựa như mang theo hơi ấm của anh. Cảm giác xa lạ mà thân quen bủa vây Trang Noãn Thần, anh kéo bàn tay lành lạnh của cô, cài mười ngón tay vào nhau, không để ý gì đến ánh mắt hồ nghi của những người bên ngoài.
Trang Noãn Thần cúi đầu nhìn tay anh, ngón tay anh thon thả, sáng sủa, cảm giác lạnh lẽo từ tay cô dường như cũng được anh sưởi ấm.
“Ngài Giang đúng là chung tình. Phàm là gặp mặt, thì chắc chắn sẽ dẫn cô Trang theo cạnh.” Một giọng nói sang sảng pha lẫn ý cười vang lên.
“Đúng vậy, có phải hai người sắp có tin vui không?” Một người khác cũng hùa theo, “Ngài Giang, đến lúc đó đừng quên báo tin cho chúng tôi biết một tiếng.”
Trang Noãn Thần nhướng mắt một cách thản nhiên, miệng cô luôn duy trì nụ cười tươi vui. Những người trong phòng này nhìn rất quen. Họ thường xuất hiện trên ti vi, tạp chí tài chính kinh tế, hoặc ít nhiều đã từng trông thấy đâu đó. Cô biết địa vị của họ không tầm thường. Trang Noãn Thần không nói không rằng, những trường hợp thế này chưa tới phiên cô lên tiếng, thì đã có người khác mở miệng.
Quả nhiên, người đàn ông ngồi cạnh cô bật cười, anh ôm eo cô chặt hơn, đưa mắt về một người trong số đó, nói, “Hứa tổng, có câu nói thế này, làm ăn cần nhiều, phụ nữ cần ít, như vậy mới bớt đi phiền phức.” Một câu nói có vẻ tùy ý nhưng lộ rõ ý tứ sắc bén.
Tất cả mọi người đều nở nụ cười, có người còn xen vào tán thưởng.
Trang Noãn Thần cũng khẽ cười, hàng mi dài che khuất đôi mắt đẹp. Do có phụ nữ ngồi đây, mấy người trong phòng nói đủ truyện trên trời dưới đất, chính trị hoặc thể thao, chỉ duy nhất không nhắc tới việc kinh doanh. Người đàn ông bên cạnh cô không nói nhiều, anh chỉ mỉm cười, lắng nghe những người khác trò chuyện, còn thường xuyên nắm tay cô chơi đùa. Tuy vậy, cô vẫn cảm nhận rõ ràng tầm quan trọng của anh trong giới kinh doanh. Mọi người ở đây hiển nhiên đều vị nể, nịnh hót tâng bốc anh. Anh thỉnh thoảng mới góp lời một hai câu nêu quan điểm bản thân, thái độ kín đáo khiêm tốn khiến người khác thu lại bản tính tự cao của mình.
Trang Noãn Thần cũng không có hứng thú với đề tài mà họ đang bàn tán, điều duy nhất cô thấy hứng thú là người đàn ông ngồi cạnh bên. Suốt buổi, cô đều thân thiết tựa người vào anh, cô không kìm được ngẩng đầu ngắm nghía gương mặt anh. Từ góc nhìn của cô, ngũ quan của người đàn ông này góc cạnh, ánh sáng hắt bóng lên vầng trán anh, xuôi thẳng theo lông mày, mũi, miệng, cằm và hầu kết. Cô buộc phải thừa nhận đường nét khuôn mặt anh ưu mỹ quyến rũ, làn môi mỏng khẽ cong. Cô càng nhìn càng si mê. Rốt cuộc thân phận của anh thế nào? Làm nghề gì?
Gặp gỡ anh hơn một năm nay, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này. Đây cũng là nguyên tắc cơ bản. Cô nắm rõ cái gì nên hỏi cái gì không nên hỏi, cái gì nên biết cái gì không nên biết. Thế nhưng từ tối hôm qua đến giờ, cô cảm thấy khó hiểu vô cùng. Nếu anh có địa vị cao trong giới kinh doanh, tại sao lại xuất hiện ở khách sạn của anh họ cô? Người đàn ông này còn nói tên anh ta là Giang Mạc Viễn cho anh họ cô nghe. Đúng vậy, anh ta tên Giang Mạc Viễn. Điện thoại của cô cũng lưu tên này, nhưng ngoài cái tên ra thì cô chẳng biết thêm gì nữa.
Có lẽ phát hiện ra ánh mắt quá mức “quan tâm” tỏa ra từ Trang Noãn Thần, Giang Mạc Viễn cúi đầu, vừa lúc đối diện với đôi mắt dò xét của cô. Trang Noãn Thần hoảng hốt, muốn né tránh nhưng đã muộn màng. Đôi mắt anh sâu thẳm khiến cô say đắm, mái tóc anh dày đậm, còn đôi đồng tử đen láy… Cô quen thuộc mùi hương của anh, nhưng xa lạ ánh nhìn chăm chú của anh. Cô vừa muốn cúi đầu, đã nghe thấy anh cười khẽ, sau đó bờ môi ấm áp rơi vào trán cô…

Q.1 - Chương 5: Biết còn cố phạm

Q.1 - Chương 5: Biết còn cố phạm

Thứ bảy cuối tuần, nhiệt độ không khí lên đến 36 độ, người trên đường không nhiều lắm, chỉ có vài chiếc xe lười biếng thỉnh thoảng chạy ngang qua. Điều hòa bên trong bật vù vù, cách cửa sổ bằng kính, Trang Noãn Thần nhìn thấy một đôi tình nhân đang cãi nhau ở dưới lầu, chàng trai nghĩ cách để dỗ dành cô gái vui vẻ, cô gái không thèm để ý tới, ôm mặt khóc nức nở.
“Ngải Niệm, không được rồi, tối nay mình có việc.” Một bên vừa cầm điện thoại giải thích với đầu dây bên kia, một bên khẽ thở dài, nhìn thấy vẻ mặt đầy tính trẻ con của hai người nọ, đáy mắt Trang Noãn Thần xẹt qua một tia hâm mộ.
“Bận việc gì? Noãn Thần, cậu lạ lắm có biết không? Một năm nay cậu bị sao vậy? Đến cuối tuần thì có việc? Cậu tăng ca hay làm việc gì khác?” Đầu dây bên kia đương nhiên có chút bất mãn.
“Cô Trang.”
Trang Noãn Thần vừa muốn mở miệng giải thích, một giọng nói dịu dàng vang lên ở phía sau, cô ngoảnh lại nhìn, ra hiệu với nhân viên đang cầm chiếc váy dạ hội giơ lên đợi một lát, nói tiếp với Ngải Niệm, “Xin lỗi mà, ngày mai đi cùng cậu được không? Tối nay mình thật sự có việc rồi.”
“Có phải anh đẹp trai tối qua hẹn cậu không?”
“Đừng nói bậy bạ, mình có chuyện quan trọng phải làm mà, được rồi được rồi, cậu đừng làm loạn nữa được không, cúp máy trước đây, chỗ mình đang bận lắm.” Trang Noãn Thần sợ Ngải Niệm lại lải nhải hỏi không ngừng, vội vàng nói mấy câu liền cúp máy.
Nhân viên đứng bên cạnh sau khi thấy vậy liền mỉm cười bước đến, “Cô Trang, cô thấy chiếc váy này thế nào? Da cô trắng, mặc váy này vào nhất định nhìn rất đẹp.”
Chiếc váy dạ hội màu nude, dài đến tận mắt cá chân, Trang Noãn Thần cầm qua nhìn, chạm tay vào chất vải, mềm mại như cát mịn, vô cùng thích thú khống muốn rời tay, suy nghĩ rồi gật đầu, “Vậy thử cái này đi.”
Sau vài phút, Trang Noãn Thần từ phòng thử đồ bước ra, cô nhân viên vẫn luôn đợi ở bên ngoài ngạc nhiên hô lên, “Cô Trang, chiếc váy này thật sự rất hợp với cô.”
Đi chân trần đến trước giương, nhìn thấy chính mình trong đó, Trang Noãn Thần lại cảm thấy có chút xa lạ.
Cô gái trong gương tuy rằng gương mặt có trang điểm, nhưng làn da mịn màng như sữa, làn mi khẽ động, lông mi dài cong vút, mái tóc đen dài không buột, để rũ xuống đầu vai, khi cô nhẹ nhàng xoay người, mớ tóc ngang bướng buông xuống chỗ xương quai xanh. Đây là một chiếc váy quây dài từ chất liệu sa mịn, vải ren đồng màu đính ngay ngực đúng lúc ôm trọn khe ngực như ẩn như hiện của cô, phần lưng váy được thiết kế vô cùng ôm khít, phần chân váy rũ xuống, lúc di chuyển bước đi cực kỳ giống nữ thần ánh trăng, giữa vẻ quý phái lại bộc lộ sự thanh khiết điềm đạm, tấm thảm trắng làm đôi chân trần của cô càng thêm sáng bóng, cực kỳ giống pha lê dẫn dụ người khác phạm tội.
Giơ tay vỗ vỗ hái má, một năm nay khi nhìn đến bộ dạng của chính mình, trong lúc nhất thời lại không quen với diện mạo ban đầu, đúng là có lỗi.
“Tiếc là nhà thiết kế không có ở đây, nếu không nhất định sẽ khen không ngớt miệng.” Cô nhân viên nói.
Trang Noãn Thần được khen mà cảm thấy vừa mừng vừa lo, chỉ nhẹ giọng nói, “Vậy thì lấy cái này, theo lệ cũ, quẹt thẻ này giúp tôi.” Nói xong, lấy tấm thẻ vàng từ trong túi ra.
“Vâng, xin chờ một lát.” Cô nhân viên cầm lấy tấm thẻ, trong lòng không ngừng hâm mộ sự hào phóng của Trang Noãn Thần, cô thường xuyên đến chỗ này mua váy dạ hội, lần nào cũng ra tay rộng rãi, thậm chí ngay cả giá cũng không thèm hỏi, thật không biết cô làm nghề gì.
Sau khi ra khỏi cửa hàng, Trang Noãn Thần nhìn đồng hồ, đã là buổi chiều, nghĩ đến còn phải tới thẩm mỹ viện làm mặt nên định đi ăn cơm trước, đưa tay vẫy taxi rồi lên xe.
Ngồi trong xe nhìn chiếc hộp dựng váy tinh xảo, lúc này Trang Noãn Thần mới nhớ tới tin nhắn kia, đối phương yêu cầu váy dạ hội màu sáng, cô cắn môi nghĩ nghĩ, màu nude… cũng được xem là màu sáng mà, thôi quên đi, đã mua rồi chẳng lẽ phải chọn lại sao? Mặc thì mặc, đối phương cũng không thể làm gì cô.

Q.1 - Chương 2: Chòm sao hợp nhau

Q.1 - Chương 2: Chòm sao hợp nhau

Trình Thiếu Tiên không hổ là người đàn ông tao nhã, chỉ cười nhẹ, “Thật có lỗi quá, tôi không hiểu biết về chòm sao cho lắm.”
“À?” Trang Noãn Thần hạ gương trang điểm và son môi xuống, nhíu mày, “Anh sinh ngày mấy?”
“Ngày 15 tháng 7.”
“Chòm Cự giải.” Trang Noãn Thần ra vẻ ngạc nhiên, mở to mắt, cơ thể hơi ngã về phía trước, “Tôi thuộc chòm sao Bạch dương, chúng ta hoàn toàn không hợp nhau.”
Nếp nhăn bên môi của Trịnh Thiếu Tiên khi cười càng sâu thêm, “Tại sao?”
Trang Noãn Thần nhín vai, lấy một hộp thuốc lá tinh xảo từ trog túi xách ra, rút một điếu, “Chòm Bạch dương thuộc Hỏa, Cự giải lại thuộc Thủy, tục ngữ có câu, thủy hỏa bất dung.” Nói xong liền đưa điếu thuốc lên miệng, trong mắt hiện lên vẻ thẳng thắn, nói thêm một câu, “Anh không ngại chứ?”
Trình Thiếu Tiên cười nhạt, “Tất nhiên là không.”
Trang Noãn Thần thật sự khâm phục tính tốt của anh, bàn tay cầm bật lửa khẽ run lên, cô thầm nghĩ giả bộ thế này để dọa anh mà thôi, suốt nửa tiếng gặp mặt, cô cố tình vạch ra chiến thuật cho riêng mình, cố ý đến trễ, cố ý không coi ai ra gì, hiện giờ lại ra vẻ phong trần, nhưng thái độ của anh ta lại điềm nhiên như không, chiêu này có thể hù dọa khoảng mười mấy tên đi xem mắt chạy mất, mà đối với Trình Thiếu Tiên ở trước mặt này lại không có tác dụng gì.
Vừa mới châm thuốc, cô còn chưa kịp nhả khói, đã bị một bàn tay đoạt lấy không chút khách sáo. Trang Noãn Thần giật mình, trong lòng còn mừng thầm chị thiên sứ cuối cùng cũng mở mắt, phái người đến cứu vớt cô, nhưng khi vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt không vui của anh họ Nhan Minh!
“Quậy đủ chưa?” Nhan Minh ngồi bên cạnh Ngải Niệm không thể chịu đựng nổi nữa liền sải bước tiến đến, nói ở trước mặt Trình Thiếu Tiên một cách không chút nể nang: “Bảo em đi coi mắt mà như đem em đi giết, dù không cam tâm hay không tình nguyện thì em cũng phải chừa chút thể diện cho anh chứ.” Nói xong, anh lại quay qua nhìn Trình Thiếu Tiên, vẻ mặt uất giận đột nhiên trở nên hòa nhã, lập tức giải thích: “Thiếu Tiên, để cậu chê cười rồi, thật ra đứa em họ này của tôi bình thường không như vậy đâu.”
Trang Noãn Thân bất đắc dĩ thở dài, từ trước đến giờ cô chưa từng thấy Nhan Minh khẩn trương như vậy, hết tám phần lần thân cận này chỉ là ngụy trang, tìm vị Trình Thiếu Tiên này làm việc mới là thật. Nghe anh họ từng nói với cô, thời đại học, anh ấy và Trịnh Thiếu Tiên cùng chơi trong đội bóng rổ, sau khi tốt nghiệp thì Trình Thiếu Tiên xuất ngoại, Nhan Minh thì chuyển qua kinh doanh ngành khách sạn. Sau mấy năm dốc sức làm, việc kinh doanh khách sạn ngày càng tốt, lần lượt mở năm chi nhánh ở một loạt thành phố Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, mà trụ sở chính tọa lạc ngay bên cạnh Tam Hoàn, khu CBD[1] phồn hoa, cũng chính là nơi hôm nay cô xem mắt.
Tuy rằng cô không biết gì về Trình Thiếu Tiên, nhưng sau khi quan sát cũng không khó phát hiện anh ta nổi trội hơn người thường, Nhan Minh vất vả để câu con cá lớn này chắc là có mưu đồ, không thì, làm sao anh ta có thời gian rãnh rỗi để quan tâm đến chung thân đại sự của cô.
Dưới ánh đèn, nụ cười của Trình Thiếu Tiên thoạt nhìn càng thêm khoan dung, chỉ thản nhiên đáp, “Không sao mà, em gái anh rất đáng yêu.”
Đáng yêu?
Trang Noãn Thần nhìn anh, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, anh ta thấy cô đáng yêu chỗ nào?
Nhan Minh nghe vậy thì rất vui, thấy cửa hôn nhân này tám phần có hy vọng, liền nói to một câu với người phục vụ đang bận rộn ở cách đó không xa, “Anh, lại đây, ly rượu của khách trống trơn rồi, sao không đến phục vụ đi?” Mười phần ra vẻ ông chủ hách dịch.
Người phục vụ nhanh chóng đi đến, chậm rãi cầm chai rượu bên cạnh bàn ăn rót cho hai người họ, rượu chảy ra dậy mùi thơm ngào ngạt và tinh khiết.
Trang Noãn Thần nhịn không được bị hai bàn tay của người phục vụ này thu hút. Tay anh ta cực kỳ thon dài sạch sẽ, khớp xương rõ ràng, khoát lên chai rượu thủy tinh lại càng thêm sáng bóng, kèm theo động tác rót rượu nhẹ nhàng của anh ta, cô tinh mắt nhìn thấy sự trí tuệ của anh ta gần như xẹt qua lòng bàn tay…
[1] CBD – Central Business Development là một trong những khái niệm mới nhất về quy hoạch khu trung tâm hành chính và kinh doanh tại các đô thị tiên tiến trên thế giới.

Q.6 - Chương 90: Chuyển giao cổ phần công ty và làm nhóm trưởng dự án

Q.6 - Chương 90: Chuyển giao cổ phần công ty và làm nhóm trưởng dự án

- Thiếu Đường, thật ra cũng không trách chúng ta nghi ngờ được, vì chúng tôi thấy con gái của Kỳ Chấn Đông ngồi đây, đương nhiên là phải đặt dấu chấm hỏi rồi!
Một cổ đông lên tiếng.
Sắc mặt Kỳ Hinh tối sầm lại, cô cắn cắn môi.
Vẻ mặt anh tuấn như được điêu khắc của Lăng Thiếu Đường vẫn hết sức vô cảm, bàn tay to đang nắm chặt tay Kỳ Hinh cũng không hề buông lỏng.
- Cô ấy ngồi đây có gì kỳ lạ? Vì cô ấy cũng là một trong những cổ đông của Lăng thị!
Câu nói của Lăng Thiếu Đường như một quả bom nguyên tử nổ tung.
Kỳ Hinh cả kinh, quên cả hô hấp!
Anh đang nói gì?
Sao cô lại trở thành cổ đông?
Anh điên rồi sao?
- Thiếu Đường, cậu đang nói gì vậy? Cậu hãy đưa ra một lời giải thích hợp lý đi!
Các cổ đông khác không kiềm chế được, ào ào lên tiếng.
Lăng Thiếu Đường không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn luật sư của tập đoàn.
Luật sư gật đầu hiểu ý, sau đó, cầm tập tài liệu trong tay lên, nói với mọi người: “Căn cứ vào quyết định của anh Lăng Thiếu Đường, anh ấy đã tự nguyện chuyển nhượng 2% cổ phần trong tay mình cho cô Kỳ Hinh, trong tay tôi là tập tài liệu có hiệu lực pháp lý đã được ký!”
- Cái gì?
Các cổ đông hoàn toàn kinh ngạc.
Còn đầu óc Kỳ Hinh hoàn toàn trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì nữa!
Lăng Thiếu Nghị cũng bị tin tức này làm cho chấn động, anh ta ngơ ngác nhìn Kỳ Hinh.
- Thiếu Đường, chuyện này…
Cổ đông Vương đưa mắt nhìn Kỳ Hinh, ông ta cảm thấy sự việc quá đột ngột.
Rõ ràng tin tức này khiến mọi người hoàn toàn chấn động.
- Chẳng lẽ mọi người đã quên đám cưới hai năm trước giữa Lăng thị và Kỳ thị rồi sao? Kỳ Hinh là vợ của Lăng Thiếu Đường tôi, như vậy thì cô ấy cũng có quyền nắm cổ phần của Lăng thị, tôi làm vậy quá đáng làm hả? Thưa bác Vương?
Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng lên tiếng, nhưng ánh mắt thì cực kì bức người.
Vợ ư?
Kỳ Hinh đưa tay lên che miệng lại, cô liếc ánh mắt khó tin nhìn Lăng Thiếu Đường.
Chẳng phải anh chỉ coi cô là tình nhân thôi sao?
Các cổ đông không còn gì để nói, bọn họ đều biết về chuyện hôn lễ của Lăng thị. Nhưng chuyện có liên quan đến Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh thì đều được giữ kín, bởi vậy, hôm nay Lăng Thiếu Đường quyết định như vậy mới khiến bọn họ khiếp sợ.
- À, chỉ cần là quyết định của Thiếu Đường thì chúng ta sẽ không gặng hỏi nữa. Cháu cũng biết đấy, các cổ đông chỉ quan tâm phần nhiều đến lợi ích thôi!
Cổ đông Vương vội vàng hòa giải.
Các cổ đông khác liên tục gật đầu.
Lăng Thiếu Đường cười lạnh: “Theo tôi được biết thì trong hai năm qua, túi tiền của mọi người dày lên không ít. Nếu có ai cho rằng Lăng Thiếu Đường tôi không đủ tư cách ngồi ở vị trí này thì chỉ cần có thể chọn được người thích hợp, Lăng Thiếu Đường tôi lập tức nhường chỗ!”
- Ấy Thiếu Đường, cậu nói quá lời rồi! Tất cả mọi người đều biết cậu là người có tư cách nhất để tiếp quản Lăng thị, thành tích hàng năm của tập đoàn có viết trên bảng vàng cũng không đủ chỗ, ngoài cậu ra thì làm gì có ai thích hợp hơn chứ? Mọi người nói có phải không?
Cổ đông Từ vội vàng nói.
Các cổ đông khác cũng lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng phụ họa.
Bọn họ đều nhìn thấy bàn tay to của Lăng Thiếu Đường đang nắm tay Kỳ Hinh, cũng ngầm hiểu đó là người phụ nữ anh thích, bọn họ đâu có quyền can thiệp vào. Chỉ cần mọi người đều kiếm được tiền thì chẳng có vấn đề gì hết.
- Tốt!
Lăng Thiếu Đường dựa người vào ghế, sau đó kéo bàn tay của Kỳ Hinh đặt trên đùi mình.
Kỳ Hinh càng thêm ngượng ngùng, cô cảm thấy ánh mắt của các cổ đông đều đổ dồn về phía mình, khiến cô cảm thấy hoảng sợ.
Kỳ Hinh có thể cảm nhận được cảm giác ấm áp truyền đến từ bàn tay, thậm chí còn cảm nhận được sự vững chãi và cứng rắn từ đôi chân của Lăng Thiếu Đường.
Hôm nay anh sao vậy?
Tại sao lại kỳ lạ như thế?
- Mọi người đều rõ thương trường là chiến trường, cho nên chuyện liên quan đến mảnh đất Kỳ thị đạt được sẽ không nhắc lại nữa, nhưng Lăng thị tuyệt đối sẽ không chịu bất kỳ tổn thất gì!
Giọng nói trầm thấp của Lăng Thiếu Đường lộ rõ sự quyết đoán.
- Đúng vậy, chúng tôi đương nhiên tin tưởng vào năng lực của Thiếu Đường!
Lăng Thiếu Đường uống một hớp trà xanh rồi tiếp tục nói: “Trong hai tháng tới, hạng mục trọng điểm của Lăng thị sẽ liên quan đến những điểm bị động đất trên thế giới. Đây là hạng mục kinh doanh nhất định phải thực hiện, mục tiêu giành được quyền trùng tu những nơi bị thảm họa”.
Vẻ mặt của đám cổ đông đầy vui vẻ, tuy bọn họ chú trọng đến lợi ích nhưng cũng không phải là những người chỉ biết có tiền. Có thể trở thành cổ đông của Lăng thị thì năng lực và tầm nhìn của bọn họ cũng đều tài trí hơn người.
Thực hiện trùng tu lại những công trình bị thảm họa phá hỏng là món thịt béo bở trong mắt các công ty tập đoàn trên thế giới. Chỉ cần giành được quyền này thì có thể gọi là số lợi ích thu được nhiều đến vô kể.
Lăng Thiếu Đường thu hết toàn bộ biểu cảm của đám cổ đông vào trong mắt, sau đó anh đặt tách trà trong tay xuống, nói: “Nhóm trưởng của dự án này, tôi quyết định sẽ là Kỳ Hinh!”
Các cổ đông lập tức dồn ánh mắt về phía Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh kinh ngạc nhìn Lăng Thiếu Đường.
Anh điên rồi sao?
Sao lại giao một dự án quan trọng như vậy cho cô phụ trách?
Suy nghĩ của Kỳ Hinh cũng chính là suy nghĩ của cac cổ đông, bọn họ bắt đầu cảm thấy lo lắng cho túi tiền của mình. Nếu Lăng Thiếu Đường tự mình thực hiện thì bọn họ sẽ chẳng lo lắng chút nào.
- Thiếu Đường, cháu không thấy lo sao? Tất cả mọi người đều biết hạng mục này không chỉ có mình Lăng thị muốn giành được, mà cả ba tập đoàn Hoàng Phủ, Lãnh thị và Cung thị cũng đều muốn có. Chúng tôi không nghi ngờ năng lực của cô Kỳ Hinh nhưng dù sao đây cũng là một hạng mục mang tính quốc tế, không thể để xảy ra sơ suất được.
Cổ đông Vương gián tiếp bày tỏ nỗi lo lắng của mình.
Lăng Thiếu Đường không nói gì, chỉ nhàn nhã cầm tách trà lên uống rồi đặt xuống bàn.
Thư ký Kelly lập tức phát ọi người tài liệu, sau đó nói: “Anh Lăng đã quyết định thay đổi các thành viên tham gia dự án, chúng ta sẽ điều động những tinh anh từ các bộ phận trong tập đoàn, thành lập tổ dự án để phối hợp với cô Kỳ”.
Các cổ đông liên tục gật đầu.
- Anh cả, việc bên Thụy Sĩ của em cũng đã xong, em có thể giúp Kỳ Hinh!
Lăng Thiếu Nghị nói với Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường nhìn em trai, khóe môi hơi mím lại, ánh mắt cũng lóe lên tia sáng khiến người ta không nắm bắt được: “Được, nếu Thiếu Nghị có hứng thú thì tôi cũng đồng ý! Để Thiếu Nghị giúp đỡ Kỳ Hinh thì mọi người chắc hẳn là đều yên tâm”.
Anh nói với các cổ đông.
- Đương nhiên, đương nhiên rồi, đây gọi là hổ phụ sinh hổ tử, hai cậu con trai của ông Lăng đều là bậc kỳ tài trong giới, chúng tôi chắc chắn là yên tâm được rồi.
Cổ đông Từ liên tục nói.
Lăng Thiếu Đường không nói gì, chỉ nở nụ cười nhạt, bàn tay to của anh vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại của Kỳ Hinh, không hề thả lỏng một giây nào.

Q.6 - Chương 89: Bị buộc tội trong cuộc họp hội đồng quản trị

Q.6 - Chương 89: Bị buộc tội trong cuộc họp hội đồng quản trị

Kỳ Hinh hoàn toàn không ngờ khi mình lại được họp cùng các cổ đông của Lăng thị sớm như vậy.
Nhóm cổ đông của tập đoàn Lăng thị đều không phải là những người “dễ chơi”, rốt cuộc Kỳ Hinh cũng hiểu được điều này.
Khi cô vừa trở lại văn phòng, Kelly đã gõ cửa đi vào.
- Cô Kỳ, hôm nay anh Lăng bảo cô đến tham dự họp hội đồng quản trị.
Kỳ Hinh sửng sốt, trong lòng cảm thấy bất an.
Sao cô có thể được tham dự cuộc họp hội đồng quản trị chứ?
Khi theo Kelly đến phòng hội nghị, cô cảm thấy cực kì áp lực.
Từng hơi thở hít vào cũng thấy khó khăn.
Căn phòng hội nghị rất to, ánh đèn thủy tinh lạnh lùng tản ra những tia sáng chói dường như khiến Kỳ Hinh đau mắt.
Sắc mặt của các cổ đông rất khó coi, dường như đang ẩn giấu phía sau là sự tức giận.
Người ngồi vị trí chủ tịch là người vừa đi công tác về, Lăng Thiếu Đường.
Bên tay phải của anh là trợ lý hành chính đặc biệt, Chad; còn bên tay trái là Lăng Thiếu Nghị đã lâu không thấy.
Ánh mắt của nhóm cổ đông đều đổ dồn về phía Kỳ Hinh khiến cô cảm thấy nao nao.
Cô đưa mắt nhìn về phía Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường hơi nhếch môi lên, anh ngước mắt nói với Kelly:
- Kelly, sắp xếp ghế để Kỳ Hinh ngồi cạnh tôi!
Kelly trầm ổn gật đầu.
Trong lòng Kỳ Hinh thầm kinh hãi.
Cùng lúc đó, cô cũng nghe được những tiếng hít thở sâu của các cổ đông.
Sau khi ngồi xuống, cô liếc ánh mắt nghi hoặc về phía Lăng Thiếu Đường.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường hết sức cương quyết, anh hơi nghiêng người:
- Em chỉ cần ngồi nghe là được rồi, không cần phát biểu ý kiến gì cả!
Hành động cúi người nói thầm bên tai Kỳ Hinh trông cực kỳ ám muội nhưng lời nói lại như đang ra mệnh lệnh.
Kỳ Hinh không khỏi kinh ngạc.
Nhưng đúng lúc này, một cổ đông họ Từ lập tức cao giọng lên tiếng:
- Thiếu Đường, cậu làm vậy là không đúng với quy định!
- Đúng vậy, Thiếu Đường, chúng ta vừa hay tin Kỳ thị đã cướp mất mảnh đất thuộc khối chính phủ!
Các cổ đông khác thấy có người lên tiếng liền nhao nhao phụ họa theo.
Kỳ Hinh vừa nghe xong đã hiểu rõ nội dung cuộc họp này là gì, trong lòng cô thầm bồn chồn không yên.
- Quy định?
Lăng Thiếu Đường nhướn mày nhìn các cổ đông.
- Chú Từ, quy định trong lời chú nói là do ai định ra?
Giọng nói lạnh lùng lập tức vang vọng khắp phòng hội nghị.
Nhất thời, bầu không khí bao trùm căn phòng như bị đông lạnh lại.
- Thiếu Đường, cháu nói như vậy là không đúng rồi! Lần này mảnh đất của chính phủ được đưa ra đấu thầu, tại sao Kỳ thị lại thắng được Lăng thị? Chúng tôi có lý do để nghi ngờ cô gái ngồi cạnh cháu!
Người vừa lên tiếng là cổ đông Vương, ông ta đã đi theo Lăng thị nhiều năm nên lời nói tương đối có sức nặng.
Cả người Kỳ Hinh khẽ run lên.
Quả nhiên, chuyện này căn bản là chẳng thể lừa được bất kỳ ai, tất cả mọi người đều không phải kẻ ngốc, sao có thể không nhận ra chứ?
Thật ra, khi cô làm vậy đã nghĩ tới hậu quả rồi!
Kỳ Hinh cắn môi, chuẩn bị lên tiếng giải thích, nhưng bàn tay anh lại truyền đến cảm giác ấm áp.
Bàn tay to lớn ấy lập tức nắm chặt lấy tay cô.
- Ý bác Vương đây là, Kỳ Hinh đã ăn trộm tài liệu mật của Lăng thị ư?
Lăng Thiếu Đường lạnh lùng nhìn cổ đông tên Vương, giọng nói hết sức thờ ơ.
Bàn tay to của anh ở dưới bàn hội nghị thì nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn lạnh toát của Kỳ Hinh.
Trong lòng Kỳ Hinh run lên, cô cúi đầu xuống nhìn tay, sau đó lặng lẽ ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt không hề có chút xao động nào của Lăng Thiếu Đường.
Cô không biết anh định làm gì.
Nhưng, lúc này đây, cô cảm thấy rất an toàn.
- Thiếu Đường, chẳng lẽ cháu không thấy kỳ lạ sao? Tại sao Kỳ thị lại biết về giá thầu mà Lăng thị đưa ra, rồi chỉ đưa ra mức giá cao hơn đúng 100 vạn đô la? Nếu nói là vô tình thì quá gượng ép rồi!
Cổ đông Vương cất giọng châm chọc.
Lăng Thiếu Đường nhếch đôi môi mỏng lên, ánh mắt lóe lên ý cười, anh cúi người nói với Kỳ Hinh:
- Ăn trộm tài liệu mất là hành vi phạm pháp trong thương mại, Hinh Nhhi, em ngốc đến mức vậy à?
Kỳ Hinh ngẩng đầu lên nhìn Lăng Thiếu Đường, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Sau đó, khóe môi Lăng Thiếu Đường nở nụ cười lạnh như băng, anh đưa mắt sang nhìn Chad:
- Chad, cậu giải thích với các vị cổ đông đây đi, công việc trong ba tháng này của Hinh Nhi là gì?
- Vâng, anh Lăng!
Chad lập tức lên tiếng.
Sau đó, anh đưa mắt nhìn hai cổ đông vừa lên tiếng, chậm rãi nói lượng công việc của Kỳ Hinh.
Sau khi nói xong, Lăng Thiếu Đường đưa mắt nhìn các cổ đông:
- Trong nửa tháng sau, Kỳ Hinh chỉ có quyền được tiếp cận với các hạng mục kinh doanh trong vòng năm năm qua của Lăng thị, thử hỏi sao cô ấy có thể thấy được các quyết sách tương lai chứ? Trừ khi…
Lăng Thiếu Đường kéo dài giọng, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh:
- Trừ khi là tôi tự mình đưa Kỳ Hinh xem! Bác Vương, ý của bác là thế à?
Lời nói của anh đầy nghiêm túc và lạnh lẽo, đâm thẳng vào lòng cổ đông Vương.
Trong lòng ông ta run lên:
- Không, tôi không có ý này, Thiếu Đường sao có thể bán đứng Lăng thị được chứ!
Nói xong, ông ta nở nụ cười xấu hổ.
Sau đó, những cổ đông khác cũng cười trừ.

Q.6 - Chương 87: Viên hoàn vũ tặng hoa

Q.6 - Chương 87: Viên hoàn vũ tặng hoa

Lăng Thiếu Đường chỉ uống một hớp rượu.
Lần này, Kỳ thị có thể đấu thầu thành công, anh biết rõ Kỳ Hinh đã nói ra mức giá đấu thầu của Lăng thị, nhưng đây cũng là dự liệu trong lòng anh.
Vì phần tài liệu này là do anh cố tình bảo thư ký kẹp vào trong tập tài liệu, nếu không thì chưa bước chân vào hội đồng quản trị, sao Kỳ Hinh có thể cầm được tập tài liệu liên quan đến các quyết sách của Lăng thị chứ?
Anh không có hứng thú cùng Tề thị cướp đoạt việc tranh đấu quyền phát triển mảnh đất đó, có lẽ trong tiềm thức của mình, anh muốn giúp đỡ Kỳ thị.
Nếu Kỳ Hinh biết rõ mọi chuyện, liệu cô có cho rằng anh đang đùa giỡn cô không?
Nghĩ đến đây, khóe môi khêu gợi của Lăng Thiếu Đường hơi nhếch lên, ánh mắt lộ ra ý yêu chiều.
Cô là người phụ nữ của anh, cô cần phải hiểu suy nghĩ của anh.
Dù cô không đồng ý, hay thù hận anh cũng được.
Anh có thể dễ dàng tha thứ cho những hành động cô làm trong phạm vi nhất định, nhưng…
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường chợt tối sầm lại.
Nếu vượt qua sự nhẫn nại của anh, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô!
* * * * *
Sáng sớm, dường như bầu không khí vẫn còn vương mùi sương sớm khiến người ta có cảm giác ngẩn ngơ.
Kỳ Hinh nhẹ nhàng đến công ty, từ xa đã thấy Kelly ôm một bó hoa bách hợp tiến về phía mình.
Mùi hương thơm ngát thoang thoảng đâu đây.
- Ôi, Kelly, ai tặng hoa cho cô vậy, đẹp quá!
Kỳ Hinh cười nói.
Qua mấy ngày cùng làm việc, Kỳ Hinh phát hiện thật ra Kelly là người mau mồm mau miệng, năng lực làm việc rất tốt, có thể gọi là thư ký đắc lực của Lăng Thiếu Đường, sắp xếp công việc đâu ra đấy, d₪i₪e๖ndanl๖equ₪yd๖on kinh nghiệm dạn dày của cô ấy hoàn toàn trái ngược với độ tuổi còn khá trẻ.
Nhưng tính cách của cô ấy lại rất vui vẻ, không hề có chút cao ngạo nào.
Kelly thấy Kỳ Hinh liền nhướn hàng lông mày, cố ý ra vẻ đang tức giận:
- Ôi, cô đang trêu tôi có phải không?
Kỳ Hinh hơi sững sờ: “Sao lại thế?”
Kelly đặt bó hoa vào trong tay Kỳ Hinh, nói:
- Tôi nào có số tốt đến mức được đàn ông tặng hoa chứ, là của cô đó! Chẳng qua là tôi giúp cô ký nhận thôi!
Kỳ Hinh nghi hoặc:
- Của tôi? Ai tặng cơ?
Cô mở tấm thiệp được cài trong bó hoa ra rồi đọc.
- Chính là anh chàng đẹp trai Viên Hoàn Vũ đó. Cô biết không, anh ấy chính là soái ca nằm trong top 3 của Lăng thị đấy!
Kỳ Hinh cố ý trêu đùa:
- Top 3 gì thế? Tôi không biết thì ra cô lại cũng quan tâm đến mấy chuyện này đấy!
Kelly cười, ra vẻ giận dữ đánh Kỳ Hinh một cái:
- Gì vậy, cô không biết à, ở Lăng thị chúng ta, ngoài anh Lăng và anh Chad ra thì Viên Hoàn Vũ là người tình trong mộng của hầu hết các nhân viên nữ đấy!
Kỳ Hinh nhìn Kelly, miệng nở nụ cười xấu xa:
- Ồ, vậy có phải cô cũng nghĩ như vậy không?
Kelly trừng mắt nhìn Kỳ Hinh một cái:
- Đúng là đồ không đứng đắn! Tôi đâu phải mấy cô thiếu nữ suốt ngày tương tư chứ? Còn cô nữa đấy, ý tứ rõ ràng như vậy rồi, cô lo lắng hả?
Kỳ Hinh cười lắc đầu:
- Cô cũng đừng nói linh tinh. Viên Hoàn Vũ là đàn anh của tôi hồi học đại học, nếu anh ấy có ý với tôi thì còn chờ tới bây giờ mới nói sao?
Ánh mắt Kelly lóe lên tia nghi hoặc.
Kỳ Hinh mím môi, ánh mắt tràn đầy ý cười.
- Đúng rồi, tôi thấy cô vẫn nên vứt bó hoa này đi!
Kelly có phần lo lắng.
- Sao thế?
Kỳ Hinh thấy hơi kỳ lạ liền hỏi.
- Cô không sợ anh Lăng thấy à?
Một câu nói của Kelly khiến Kỳ Hinh chấn động.
Cô hơi mất tự nhiên, cụp mắt xuống, giả vờ đang ngửi hương hoa rồi nói:
- Kelly, cô nói đi đâu vậy!
Kelly thở dài một hơi, nhún vai, không nói gì nữa.
Thật ra cô ấy thấy rất rõ, anh Lăng rất khẩn trương trước Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh ôm bó hoa to vào phòng làm việc, ngồi xuống ghế, ánh mắt đăm chiêu nhìn bó hoa, suy nghĩ lại trở nên xa xôi.
Cô còn nhớ rõ câu Chad nói bên tai, đừng để cho anh Lăng thấy.
Hôm nay, Kelly cũng nói với cô những lời này, chẳng lẽ bọn họ đều cho rằng cô và Viên Hoàn Vũ có gì đó sao?
Cô coi Viên Hoàn Vũ như anh trai, từ hồi ở trường đại học đã như vậy, bây giờ cũng thế.
Nhưng...
Kỳ Hinh cười khổ, nếu cô và Viên Hoàn Vũ có gì thì cũng không đến mức quá đáng quá chứ!
Lăng Thiếu Đường không cho cô hạnh phúc, chẳng lẽ cô không thể tiếp nhận những người khác được sao?
Kỳ Hinh thở dài một hơi, cô phát hiện từ sau khi quen biết Lăng Thiếu Đường, cô rất hay thở dài, cảm giác như sau mỗi lần thở dài, cô lại già đi một tuổi vậy.
Hiện giờ tâm trạng của cô chẳng khác nào tâm trạng của một bà lão ngoài tám mươi.
Kỳ thị rốt cuộc cũng đấu thầu thành công mảnh đất, tin tức này vừa được tung ra, ngày thứ hai bắt đầu phiên giao dịch, giá cổ phiếu của Kỳ thị đã tăng cao, tình thế hoàn toàn được xoay chuyển.
Rốt cuộc Kỳ Hinh cũng yên tâm phần nào, nhưng...
Lăng Thiếu Đường, rốt cuộc cô phải đối mặt với anh thế nào đây?

Q.6 - Chương 86: Lấy trộm tài liệu mật

Q.6 - Chương 86: Lấy trộm tài liệu mật

7 ngày trôi qua!
Kỳ Hinh dựa người ngồi thoải mái trên ghế, nhìn lịch trên bàn làm việc.
Tuy rằng không phải cô đang diễn trong một bộ phim truyền hình nào đó nhưng ngày nào cô cũng cầm bút đánh dấu trên tờ lịch.
Cô cũng không hiểu nổi bản thân nữa, thỉnh thoảng cô lại đưa mắt nhìn về phía cửa kính, nơi đó chỉ có phòng tổng giám đốc trống trơn.
Vì muốn có chút riêng tư nên cô đã yêu cầu làm một cái cửa chớp.
Lăng Thiếu Đường đã đi công tác được bảy ngày rồi, cô chưa hề nhận được điện thoại hay nghe được tin tức gì của anh, chỉ có Chad là thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm tình hình công việc của cô.
Chắc chắn là anh rất tức giận, từ phản ứng ngày hôm đó, cô đã biết rồi.
Nhưng, dựa vào đâu mà anh bực tức như thế?
Đến giờ Kỳ Hinh vẫn không hiểu nổi, tại sao khi đó Lăng Thiếu Đường lại tàn nhẫn như vậy, tại sao lại nhẫn tâm phá bỏ cốt nhục của chính anh?
Như cô đã nói, trong lòng anh, cô chẳng có tư cách gì sinh con cho anh, ngoài ra, anh còn vu oan cho bố anh và cô, điều này khiến Kỳ Hinh không sao tưởng tượng nổi.
Kỳ Hinh thở dài một hơi, cảm thấy lo lắng cho con đường tương lai của mình, sau này cô và Lăng Thiếu Đường sẽ thế nào đây?
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên.
Âm thanh có tiết tấu đều đặn này đã kéo suy nghĩ của Kỳ Hinh lại.
- Mời vào!
Cô nói.
Thư ký của tổng giám đốc, Kelly mỉm cười đi vào, trong tay là một tập tài liệu dày.
- Cô Kỳ, tổng giám đốc yêu cầu cô phải xem hết chỗ tài liệu này!
- Được rồi, cảm ơn cô!
Kỳ Hinh mỉm cười, sau đó nhận lấy tài liệu.
- Không có gì đâu! Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi ra ngoài đây!
Kelly cười nói.
Kỳ Hinh gật đầu.
Khi Kelly vừa xoay người định đi, Kỳ Hinh như nghĩ ra điều gì đó, vội gọi cô ấy lại.
- Kelly…
- Sao vậy?
Kelly hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh hơi mấp máy đôi môi anh đào nhưng vẫn không thể nói ra lời.
Sau đó, cô nở nụ cười tự giễu rồi nói với Kelly: “À, không có việc gì đâu!”
Kelly cười cười: “Vậy được, tôi ra ngoài làm việc, có gì cô cứ gọi tôi!”
Kỳ Hinh gật đầu.
Sau khi Kelly ra ngoài, Kỳ Hinh dựa người vào ghế, cảm thấy hành động vừa rồi của bản thân có chút nực cười.
Sao cô lại như thế nhỉ? Tại sao lại muốn thông qua Kelly để biết hành trình của Lăng Thiếu Đường ở châu Âu, muốn biết thời gian cụ thể anh về.
Điên rồi!
Kỳ Hinh à, mày điên thật rồi!
Chẳng lẽ mày còn yêu người đàn ông đó sao?
Chẳng lẽ sau khi bị tổn thương như vậy, mày có thể làm như chưa hề có chuyện gì sao?
Kỳ Hinh cười khổ, không thể! Cô không thể như vậy được!
Sau đó, cô đưa mắt nhìn tập tài liệu dày!
Đây cũng là lượng công việc trong nửa tháng cô cần phải làm.
Tất cả các hạng mục liên quan đến Lăng thị trong suốt năm năm vừa qua.
Cô nhanh chóng ổn định lại tư tưởng đang hỗn loạn trong đầu! Không nghĩ nữa, tập trung vào công việc thì hơn!
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chẳng mấy chốc, hoàng hôn đã buông xuống.
Kỳ Hinh mệt mỏi duỗi cái lưng mỏi, lúc này mới phát hiện ra đã muộn rồi.
Tiến hành phân tích tất cả các hạng mục kinh doanh của Lăng thị trong năm năm không phải là chuyện dễ dàng, hơn nữa còn phải nghiên cứu rất chi tiết.
Nếu các hạng mục chỉ đơn thuần đưa vào hoạt động một cách đơn giản, không có nhiều hạng mục liên kết với nhau thì không có vấn đề gì. Nhưng có rất nhiều hoạt động kinh doanh liên quan đến nhiều hạng mục khiến sự việc trở nên khá phức tạp.
Có đôi khi Kỳ Hinh thật sự rất nghi ngờ tinh lực của Lăng Thiếu Đường.
Hai mươi tám tuổi anh tiếp quản tập đoàn Lăng thị, là người trẻ nhất trong số các cổ đông của tập đoàn có quyền đưa ra các quyết sách. Vậy mà chỉ trong vòng hai năm, anh đã vượt lên trên tất cả, đánh đâu thắng đó, có thể thấy được năng lực và thủ đoạn trong công việc của anh mạnh mẽ đến mức nào.
Tập tài liệu với đầy những thông tin về các hạng mục trước mặt khiến Kỳ Hinh đau đầu, thật sự khó có thể tưởng tượng được nếu để cô quản lý một công ty, hơn nữa còn đưa được công ty đó ra quốc tế thì sẽ thế nào.
Kỳ Hinh thở dài, ngón tay tùy tiện lật giở trang tài liệu đến hoạt động trong tương lai và các kế hoạch dự trù.
Đột nhiên, một cái tên quen thuộc đập vào mắt Kỳ Hinh.
Ánh mắt cô lóe lên tia sáng, sau đó cô lập tức lật giở đến trang đó.
Kế hoạch xây dựng đất đai lập tức hiện ra rõ ràng trước mắt Kỳ Hinh.
Đôi mắt xinh đẹp của cô nhìn chằm chằm vào bản kế hoạch này. Cô lật giở từng tờ một, ngạc nhiên khi phát hiện ra miếng đất Lăng thị muốn tham gia cạnh tranh lại chính là miếng đất Kỳ thị đang muốn có.
Nếu không thì lúc nãy cô đã chẳng thấy tên miếng đất này quen đến thế.
Kỳ Hinh nhớ rõ, lúc trước bố cô từng nói, chỉ cần đấu thầu thành công mảnh đất này thì Kỳ thị sẽ được xoay chuyển.
Điều khiến cô khó tin hơn nữa là thì ra Lăng thị cũng có hứng thú muốn tham gia cạnh tranh đấu thầu, hơn nữa còn điều tra rõ ràng về các đối thủ, trong đó có tập đoàn Kỳ thị.
Cô hít sâu một hơi.
Làm sao bây giờ?

Q.6 - Chương 85: Phẫn nộ khi phát hiện ra thuốc tránh thai

Q.6 - Chương 85: Phẫn nộ khi phát hiện ra thuốc tránh thai

Kỳ Hinh chợt cảm thấy hoang mang, ánh mắt có phần biến đổi.
Anh nhớ cô sao?
Là lưu luyến trái tim cô?
Hay chỉ là cơ thể cô mà thôi?
Cô tham lam ngửi mùi hương nam tính dễ chịu trên người Lăng Thiếu Đường, dường như muốn lưu giữ thật sâu mùi hương này.
Thời gian lúc này dường như ngừng lại.
Lát sau, Kỳ Hinh thoát khỏi vòng ôm ấm áp của Lăng Thiếu Đường, rõ ràng cô hơi xấu hổ.
- Anh đang tôi một chút!
Nói xong, cô đi về phía toilet.
Đôi mắt thâm thúy của Lăng Thiếu Đường nhìn theo bóng Kỳ Hinh có phần đăm chiêu.
Chẳng lẽ cô không hề có ý định sẽ bước vào trái tim anh sao?
Chỉ đi công tác có nửa tháng thôi mà sao anh lại thấy nhớ nhung thế này?
Nửa tháng đó, anh sẽ không được nhìn thấy nụ cười tươi hay sự hờn giận của cô, không còn được ngửi thấy mùi hương thơm ngát trên người cô, không thể cảm nhận được cơ thể xinh đẹp có thể khiến anh điên cuồng được nữa!
Vừa nghĩ đến đây, Lăng Thiếu Đường lại có ý định muốn bỏ ngang công việc sang một bên.
Lăng Thiếu Đường à, từ khi nào mày lại trở nên không có tiền đồ gì như vậy hả?
Anh cười khổ trong lòng.
Khi Kỳ Hinh rời đi chưa được bao lâu, chuông điện thoại của cô chợt reo vang…
Lăng Thiếu Đường nhìn về phía phát ra âm thanh.
Anh tiện tay lấy túi xách của cô, cầm điện thoại ra, cũng chính lúc đó, một lọ thuốc nho nhỏ rơi xuống mặt đất.
Đôi mắt đen láy của Lăng Thiếu Đường thoáng qua chút nghi hoặc, anh để mặc di động kêu, cúi người nhặt lọ thuốc lên…
Trong nháy mắt…
Sắc mặt Lăng Thiếu Đường thay đổi hoàn toàn, đôi mắt thâm thúy cũng trong thoáng chốc ngập tràn lửa giận, hàng lông mày kiếm nhíu chặt vào nhau, cả người tản ra sự sắc bén kiêu ngạo và phẫn nộ.
Anh siết chặt lọ thuốc trong tay, dường như chỉ muốn bóp nát từng viên thuốc trong đó ra, gân xanh trên mu bàn tay cũng như trái tim trong lồng ngực vì lửa giận mà trở nên rõ ràng nổi bật.
- Là điện thoại của tôi sao?
Ngoài cửa truyền đến giọng nói dịu dàng của Kỳ Hinh.
Khi vừa đẩy cửa văn phòng ra, cô liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Cô vừa dứt lời mới phát hiện ra một tay Lăng Thiếu Đường đang cầm chiếc di động đang réo chuông, còn tay kia thì nắm chặt lại thành nắm đấm, vẻ mặt cực kì đáng sợ.
Trong lòng Kỳ Hinh run lên, anh…
Sao anh lại như vậy?
Ánh mắt như chim ưng của Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm vào vẻ mặt vô tội của Kỳ Hinh, anh bước từng bước lại gần cô, sự lạnh lẽo như băng toát ra từ người anh giờ chỉ muốn đâm thẳng vào người cô.
Kỳ Hinh cảm nhận được sự nguy hiểm đang ngày càng gần kề mình, cô bất giác lùi về phía sau.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường sắc bén như mũi tên, đôi môi mỏng vì phẫn nộ mà hơi nhếch lên.
Anh vất chiếc điện thoại của Kỳ Hinh xuống đất, sau đó kéo cô lại.
- Anh làm gì vậy?
Kỳ Hinh cảm thấy Lăng Thiếu Đường rất kỳ quái không thể nói lý, sao tự dưng lại vứt điện thoại của cô đi? Cô tức giận, trách cứ.
- Kỳ Hinh, em to gan thật!
Lăng Thiếu Đường nghiến răng nghiến lợi nói, giọng nói lạnh lẽo như băng tràn ngập tức giận.
Sau đó, anh mở bàn tay kia ra để Kỳ Hinh nhìn thấy lọ thuốc.
Kỳ Hinh hít vào từng ngụm khí lạnh, ánh mắt đẹp giờ cũng lộ rõ sự sợ hãi, cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt phẫn nộ của Lăng Thiếu Đường.
- Đây là cái gì?
Ngữ khí của Lăng Thiếu Đường cực kì lạnh lẽo, dường như phong ba bão táp sắp ập tới.
- Nói!
Ngữ khí lạnh như băng bức người.
Khi thấy dáng vẻ chột dạ của Kỳ Hinh, anh lại càng thêm tức giận.
Sao cô lại dám uống loại thuốc này?
Phụ nữ bên cạnh Lăng Thiếu Đường nhiều vô số, nhưng chỉ có khi cùng Kỳ Hinh hàng đêm sênh ca, anh mới không dùng biện pháp phòng tránh nào, vì trong tiềm thức, anh luôn cho rằng Kỳ Hinh không giống với những người phụ nữ khác.
Chỉ có cô mới có tư cách có được anh!
Anh cũng bất giác muốn cho cô tất cả!
Nhưng, anh tuyệt đối không ngờ được rằng…
Cô lại chẳng thèm để tâm gì cả!
Cô khinh thường tâm ý của anh!
Lăng Thiếu Đường càng nghĩ lại càng giận, sắc mặt cũng ngày càng nặng nề và thô bạo.
Lửa giận hừng hực của cô như muốn thiêu đốt cả tòa cao ốc thành đống tro tàn!
Kỳ Hinh hoảng hốt, lọ thuốc trong tay anh chính là thuốc tránh thai cô vẫn thường uống, nói cách khác, anh đã biết rồi ư?
Cô nuốt nước bọt, tại sao khi đối mặt với anh, cô lại có cảm giác tội lỗi thế này?
Cô làm vậy là chuyện bình thường, đâu có sai!
Lăng Thiếu Đường vung ta, lọ thuốc đập vào khung cửa sổ sát sàn, sau đó lại đập mạnh vào một bình hoa.
Choang!
Bình hoa rơi xuống, trong nháy mắt đã vỡ vụn thành trăm mảnh.
Như một loại tình yêu mỏng manh, bỗng chốc đã bị phá hủy thành hàng ngàn mảnh nhỏ!
- Tổng giám đốc…
Bên ngoài, cô thư ký vội gõ cửa, lo lắng hỏi.
- Cút!
Lúc này cả người Lăng Thiếu Đường đang cực kỳ phẫn nộ như một con báo dũng mãnh, ánh mắt quét về phía cửa mang theo sự rét lạnh của ngày đông khiến người ta không rét mà run.
Anh bước vài bước tới cửa, sau đó một âm thanh chợt vang lên…
Cửa phòng đã bị khóa lại.
Ngay sau đó, ánh mắt hung ác của Lăng Thiếu Đường lập tức liếc nhìn về phía cô gái đang đứng sát bên tường.
Cô thư ký đứng ở ngoài cũng bị tiếng thét của Lăng Thiếu Đường dọa, hai chân mềm nhũn, cả người run rẩy, vội chạy tới văn phòng của Chad.
Cô ấy muốn đi tìm viện binh!
Kỳ Hinh toát mồ hôi lạnh: “Anh muốn làm gì?”
Lăng Thiếu Đường sải vài bước, nhanh chóng bắt lấy Kỳ Hinh khiến cô muốn trốn cũng không kịp.
- Cô không muốn sinh con cho tôi! Cái đồ chết tiệt nhà cô dám không sinh con cho tôi!
Tiếng rống to phẫn nộ như muốn phá vỡ màng nhĩ của Kỳ Hinh.
Bàn tay to của anh như một chiếc kìm sắt, bóp chặt lấy hai tay Kỳ Hinh, áp chặt người cô vào tường, còn tay kia vung lên…
Kỳ Hinh hoảng sợ nhắm chặt hai mắt lại, cô dường như có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của anh.
Anh muốn đánh cô sao?
Bàn tay to đang vung lên của Lăng Thiếu Đường bỗng chốc đổi thành nắm tay đấm vào giá sách bên cạnh. Giá sách không chịu nổi sức mạnh vĩ đại, chẳng mấy chốc đã đổ sập xuống.
Kỳ Hinh bỗng mở to hai mắt, nhìn mấy quyển sách nằm ngổn ngang, rồi lại đưa mắt nhìn bàn tay to đầy mạnh mẽ của Lăng Thiếu Đường.
Nếu bàn tay đó của anh vung xuống thì có phải cô sắp được giải thoát rồi không?
Dáng vẻ lúc này của anh thật đáng sợ…
Khi tức giận, từ người anh toát ra hơi thở cực kì khủng bố.
Kỳ Hinh có thể cảm nhận được cảm giác chết chóc đang ngày càng tiến lại gần cô.
Cô run lên, giãy giụa, nhân lúc anh phát tiết vào giá sách, cô định thoát khỏi tay anh để chạy ra phía cửa, nhưng còn chưa kịp đứng dậy thì mái tóc dài đã bị túm lại.
- A…
Kỳ Hinh cảm thấy đầu óc tê dại.
Sau đó, thân hình cao lớn của Lăng Thiếu Đường đè cô lên sofa, dường như không cho cô chút không khí để hít thở.
Kỳ Hinh hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào người đàn ông bên trên, Lăng Thiếu Đường muốn đánh chết cô sao?
Cô tuyệt vọng nhìn gương mặt đầy sợ hãi của anh, khuôn mặt vốn anh tuấn giờ phút này lại nhuốm màu phẫn nộ cực kì khủng khiếp.
Lăng Thiếu Đường cố định hai tay cô trên đỉnh đầu, còn tay kia xé rách quần áo cô ra…
- Cô dám uống thuốc tránh thai! Được, giờ tôi sẽ khiến cô phải mang thai con tôi!
Vẻ mặt của anh lúc này đầy hung tàn.
- Tại sao anh lại bắt tôi phải sinh con cho anh? Anh căn bản không có tư cách làm bố!
Kỳ Hinh bị biểu cảm và hành động của Lăng Thiếu Đường dọa sợ, nước mắt chảy ra.
Cảnh tượng hai năm về trước, cô vĩnh viễn không thể nào quên.
Khi cô vui mừng muốn nói cho anh biết rằng cô đã mang thai, thì cảnh tượng trong phòng khách lại khiến cô cảm thấy rất nhục nhã.
Anh tàn nhẫn phá bỏ cốt nhục của mình, còn dùng thủ đoạn buộc cô phải ở lại bên cạnh anh, để anh phát tiết, để anh vũ nhục.
Anh coi cô là cái gì?
Giờ cô thông minh hơn rồi, cô không thể để bản thân bị tổn thương được nữa, vậy mà anh lại tức giận !
- Cô nói gì? Chết tiệt, cô nói lại lần nữa xem nào!
Lăng Thiếu Đường gầm lên giận dữ, bàn tay to siết chặt cổ Kỳ Hinh.
- Lăng Thiếu Đường, anh bóp chết tôi đi, anh vĩnh viễn đừng vọng tưởng rằng tôi sẽ sinh con cho anh!
Kỳ Hinh tuyệt vọng, nhìn chằm chằm Lăng Thiếu Đường, nói từng câu từng chữ.
- Chẳng lẽ cô tình nguyện sinh con cho thằng khác chứ không sinh con cho tôi ư? Cô nói đi...
Lăng Thiếu Đường cực kì tức giận, hai tay bóp chặt lấy bả vai cô!
Lời nói của Kỳ Hinh như đang chà xát vào miệng vết thương cực lớn trong lòng Lăng Thiếu Đường, cảm giác đau đớn nhanh chóng khuếch tán ra khắp cơ thể anh.
Nỗi hận thù bỗng chốc lại được nhen nhóm.
Anh vĩnh viễn không thể quên nụ cười mờ ám của Kỳ Hinh và bố anh, vậy mà sau đó cô còn vui mừng nói với anh rằng đã mang thai con của anh!
Kỳ Hinh không phải là An Vũ Ân, cô thật sự có thể có tình cảm mờ ám với bố của anh!
Trong đầu Lăng Thiếu Đường đan xen hình ảnh của Kỳ Hinh và An Vũ Ân, bóng dáng của Kỳ Hinh và bố anh, cả hình ảnh An Vũ Ân nước mắt lưng tròng nhìn anh...
Kỳ Hinh cảm thấy cực kì choáng váng, cô muốn ngăn cản động tác của Lăng Thiếu Đường nhưng vô lực.
Anh không tin rằng đứa trẻ hai năm trước chính là con anh, đúng là thảm thương làm sao!
Khóe miệng cô cong lên nụ cười, tuyệt tình lên tiếng: “Lăng Thiếu Đường, anh đừng quên, tôi chỉ là tình nhân của anh!”
Anh còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ còn muốn bản thân cô phải trơ mắt nhìn đứa con trong bụng cô bị phá bỏ lần nữa sao?
- Cô...
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường bị lửa giận nhuốm đỏ.
Nếu anh đủ nhẫn tâm thì tuyệt đối sẽ bóp chết cô ngay lập tức, sau đó sẽ lăng nhục, xúc phạm cô!
Dưới cơn thịnh nộ, anh chỉ cần một đấm là sẽ phá nát khuôn mặt xinh đẹp của cô, sau đó sẽ không khống chế nổi mà bạo hành cô.
Anh nhìn chằm chằm chiếc áo bị xé nát, ở ngực và cổ cô có một vết máu dài đang chảy ra...
Anh buông cô ra rồi xông ra ngoài!
Anh không thể làm tổn thương cô, không thể nhẫn tâm ra tay khiến cô bị thương tổn.
- Anh Lăng, anh...
Khi Chad vội vàng tới liền bắt gặp khuôn mặt đầy nộ khí của Lăng Thiếu Đường, anh ta hoảng hốt, lập tức bước nhanh vào trong văn phòng của Kỳ Hinh.
- Không ai được vào!
Lăng Thiếu Đường gầm lên giận dữ như muốn làm sập cả tòa cao ốc!
Trong văn phòng, Kỳ Hinh ngã ngồi trên tấm thảm trải sàn màu trắng, khuôn mặt đầy nước mắt.