-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Q.1 - Chương 22: Gói thầu của Tiêu Duy Quốc Tế

Q.1 - Chương 22: Gói thầu của Tiêu Duy Quốc Tế

Một công ty, nhất là một công ty lớn, kiêng kị nhất chính là giảm biên chế, chuyện này tổn thương rất lớn đến lòng trung thành của nhân viên dài hạn, cùng lúc đó sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ đến bên ngoài. Trang Noãn Thần nhìn Trình Thiếu Tiên nghi hoặc, một nhân viên quèn như cô cũng hiểu rõ đạo lý này, sao anh ta lại không biết chứ?
Đối mặt với sự hùng hổ của chị Mai, Trình Thiếu Tiên ngược lại chỉ điềm đạm, mỉm cười thản nhiên, “Chị cho rằng, nguyên nhân Vương tổng bị điều đi là gì?”
Chị Mai hơi sửng sốt.
Trình Thiếu Tiên chỉnh lại tư thế ngồi, mắt anh đảo qua mỗi một người đang ngồi ở đây, “Mỗi một người ngồi đây đều biết Tiêu Duy Quốc Tế công khai gọi thầu phải không? Chính vì sự chủ quan của Vương tổng xem thường lần bỏ thầu này, mới khiến đối thủ cạnh tranh của chúng ta là Oswald PR có cơ hội, để miếng bánh vốn chỉ thuộc về Đức Mã chúng ta bị mấy công ty PR trong nước cùng nhau chia sẻ. Hiện tại, Tiêu Duy Quốc Tế vẫn còn đang gọi thầu, họ cần một công ty có nền tảng quốc tế, có khả năng quản lý thương hiệu, tiếp thị sản phẩm và giới thiệu công ty, có tổ chức truyền thông hoạt động một cách chuyên nghiệp nhất, mà cái tôi muốn các bạn phải làm chính là đấu- thầu- thành- công!”
Tất cả mọi người kinh ngạc, lông mày chị Mai cau chặt, Angel cũng nhíu mày suy tư, hồi lâu sau Dương Thiên Vũ mới lên tiếng, “Trình tổng, xem ấn tượng của chúng ta với Tiêu Duy hiện giờ, tỷ lệ đấu thầu thành công gần như bằng không.” Anh ta thật sự nói ra điều lo lắng của mọi người, bởi vì trước đó đúng là Vương tổng đã sơ suất trong đề án khiến Tiêu Duy Quốc Tế bất mãn, gây ra hạng mục vốn chỉ thuộc về một mình Đức Mã lại biến thành công khai đấu thầu.
Tiêu Duy, một tập đoàn có cổ phiếu niêm yết trên sàn chứng khoáng, có nền tảng quốc tế và vốn đầu tư hùng hậu, bên dưới là chuỗi sản xuất ô-tô, công trình kiến trúc cùng xa xỉ phẩm; là đối tượng các công ty PR quốc tế cũng như trong nước muốn ký hợp đồng, nghe nói năm nay cấp lãnh đạo của Tiêu Duy có thay đổi, bắt đầu tiến quân mạnh mẽ vào thị trường Trung Quốc, chuyện này khiến trên thương trường chấn động không nhỏ.
“Cho nên tôi mới muốn nhìn thấy bản lĩnh của các bạn.” Hai tay Trình Thiếu Tiên mở ra, “Đừng quên đối thủ cạnh tranh đều chờ xem trò cười của chúng ta. Oswald PR từ năm 2001 sau khi thu mua lại Maya PR, liền hoàn thành bước quan trọng nhất trong chiến lược nội địa hóa. Tôi tự nhận thấy Đức Mã của chúng ta cũng đủ năng lực để đối đầu với họ, đừng quên, chúng ta có nhà cung ứng tài nguyên và mạng lưới đối tác chiến lược mạnh mẽ trên khắp cả nước, với tất cả hiệp hội thương mại quốc tế, các đại sứ quán, các tổ chức tài chính quốc tế; các cơ quan, đoàn thể, tổ chức các cấp trong chính phủ Trung Quốc, các quỹ hội, cũng như cơ quan tin tức đều có quan hệ hợp tác rộng khắp, chúng ta có thực lực nhận mình là đối tác đầu tiên của Tiêu Duy Quốc Tế. Công ty phát triển không cần nhiều người, mà chính xác, cái tôi muốn nhìn thấy ở đây là kết quả. Cả ba bộ phận, bộ phận nào có thể nắm được hợp đồng hợp tác của Tiêu Duy đặt ở văn phòng tôi, thì bộ phận đó có quyền lợi được ưu tiên giữ lại, trong lúc đấu thầu, bộ phận nào không thể hiện được giá trị của mình, tôi sẽ cắt giảm hết toàn bộ.”
Trang Noãn Thần vừa nghe liền hít một luồng khí lạnh, người này cũng tàn nhẫn quá đi? Nghĩ như vậy, nhưng bụng lại bắt đầu quặn đau, sợ đến nỗi cô nhanh chóng cầu nguyện, lúc này nhất định phải nhịn, cũng đừng đụng vào họng súng, cô không muốn mình là người đầu tiên bị sa thải đâu.
Angel đanh mặt nhìn về phía Trình Thiếu Tiên, “Trình tổng, bộ phận của tôi vừa mới hoàn thành một show lớn, có thể được ưu tiên xem xét hay không?”
Không đợi Trình Thiếu Tiên đáp, chị Mai đã cười lạnh, “Buồn cười thật, chỉ là một show thôi mà, có gì đặc biệt hơn người chứ, bộ phận của tôi vừa mới ký được một hợp đồng trị giá 50 triệu tệ, nói như chị có phải chúng tôi cũng nên lấy ra khoe khoang một chút không nhỉ?”
“Chị Mai, lời này của chị tôi không thích nghe chút nào, ai cũng làm việc vì công ty mà, cái gì gọi là khoe khoang chứ?” Angel biến sắc, giọng điệu cũng trở nên bén nhọn.

Q.1 - Chương 21: Cải cách của tổng giám đốc mới

Q.1 - Chương 21: Cải cách của tổng giám đốc mới

Trang Noãn Thần đau đầu không biết phải làm thế nào. Bây giờ cô cũng chẳng còn đoái hoài đến cái bụng đang đau của mình, chỉ biết âm thầm cầu nguyện mọi việc diễn ra suôn sẻ thuận lợi. Song cô vẫn ôm hy vọng, anh không nhận ra, cô khi trước và sau trang điểm khác nhau hoàn toàn. Hơn nữa, ngay cả cô cũng quên mất anh tên gì, thì với kiểu người mỗi ngày giao tiếp với vô số người như anh chắc chắn không nhớ tên cô.
Nghĩ như vậy, trong lòng cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Nhân viên của ba nhóm vội giới thiệu bản thân. Được đối diện với một người đàn ông điển trai, tâm tình của mọi người hớn hở vô cùng. Trình Thiếu Tiên tựa như một vương tử cao quý, tỉ mỉ lắng nghe mỗi người giới thiệu, sau đó gật đầu mỉm cười.
Cuối cùng cũng đến lượt Trang Noãn Thần. Thấy trốn tránh không được, cô đành kiên trì đứng luôn tại chỗ ngồi, cúi thấp đầu dùng tốc độ nhanh nhất nói: “Tôi là Trang Noãn Thần, hiện nay đang phối hợp với quản lí khách hàng cao cấp hoàn thành kế hoạch trưng bày và tiêu thụ thức uống ở siêu thị.” Trong lúc nói, cô cảm giác rõ ràng ánh mắt của Trình Thiếu Tiên rơi vào mình, cô vô thức siết chặt tay.
“Tốt, mời ngồi.” Trình Thiếu Tiên nhanh chóng lên tiếng, giọng điệu hết sức nhẹ nhàng, dường như anh không nhận ra cô.
Trang Noãn Thần ngồi xuống, thở dài một hơi. Cô vô tình ngẩng đầu nhìn, thấy ánh mắt anh không dừng lại trên người cô, cô mới yên tâm hoàn toàn.
Đợi tất cả mọi người giới thiệu xong xuôi, Trình Thiếu Tiên bắt đầu trở lại chuyện chính. Anh nói vài câu xã giao rồi vào thẳng chủ đề, “Trước khi nhậm chức, tôi đã xem tài liệu liên quan đến mọi người. Mỗi người đều có những cách ứng xử và hiểu biết riêng của bản thân về công việc, hy vọng sau này chúng ta hợp tác vui vẻ. Mọi người đều biết, Đức Mã nổi tiếng nhất là tổ chức event và đề ra phương án kinh doanh tiêu thụ sản phẩm. Nói cách khác, bộ phận của chúng ta là trọng yếu, hoạch định sách lược kinh doanh theo ý tưởng của khách hàng. Thông qua việc giao tiếp quảng cáo đầy tính chiến lược, phải phân tích dự đoán, nắm rõ giai đoạn mục tiêu dài lâu. Mà bộ phận của chúng ta có điều kiện hướng người tiêu dùng đến thương hiệu trực tiếp nhất, sắp đặt cách thức hoạt động riêng biệt, nâng cao thương hiệu sản phẩm và các mục tiêu hình ảnh khác với người tiêu dùng. Vì vậy, tôi rất mong mọi người đang ngồi ở đây, hãy tự hỏi chính mình, trong quá trình xây dựng hình ảnh, để được người tiêu dùng coi trọng thương hiệu, cần phải bỏ ra bao nhiêu công sức?”
Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau. Khi trông thấy tổng giám đốc điển trai này xuất hiện, nhiều người chỉ dùng ánh mắt “Hắn chỉ là bình hoa di động mà thôi” nhìn anh. Nhưng sau khi nghe anh nói, họ mới cảm thấy sự hiểu biết sâu sắc và tường tận của anh. Lời nói của anh tuy điềm đam, nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén không cho phép người khác khinh thường, khiến mọi người đang ngồi đây đều thấp tha thấp thỏm.
Angel mở miệng trước tiên, giọng nói õng ẹo càng thêm êm tai, “Trình tổng, tôi không hiểu ý anh lắm. Lẽ nào anh vừa nhậm chức, thì muốn sắp xếp lại nhân sự ngay sao ạ?” Angel nói xong, toàn bộ nhân viên đang có mặt đều đề cao cảnh giác.
Trình Thiếu Tiên liếc mắt qua Angel, nở nụ cười hòa nhã, thong dong nói, “Là Angel phải không? Một công ty lớn mạnh ổn định, thì phải phát triển trong môi trường cạnh tranh tuyệt đối, đòi hỏi lực lượng và điều cơ bản nhất trong đó chính là sự mới mẻ.”
Mọi người bắt đầu xầm xì thảo luận.
Angel mặt biến sắc, chị Mai ngồi đối diện đánh giá Trình Thiếu Tiên một lượt, đóng mạnh laptop, nhìn anh cười nhạt, “Trình tổng, đây là cải cách mới sao? Vậy tôi rất muốn biết, nhân viên trong bộ phận ba của tôi, anh dự tính thế nào?”
Chị Mai nói chuyện vô cùng thẳng thắn, không hề nể mặt Trình Thiếu Tiên, tính của chị Mai luôn cứng rắn và cố chấp như vậy, đôi khi tranh luận với CEO còn đập bàn.

Q.1 - Chương 20: Vị tổng giám đốc trẻ tuổi

Q.1 - Chương 20: Vị tổng giám đốc trẻ tuổi

Dương Thiên Vũ nghe vậy, liền nhìn chị Mai và Angel, nghi hoặc: “Kỳ lạ thật, thân thế của người này là gì mà CEO lại tự mình ra đón tiếp nhỉ?”
Chị Mai cũng tỏ vẻ không hiểu.
Angel cười nhẹ: “Chắc hoàng thân quốc thích gì tới đây. Đến lúc đó, chị Mai muốn chèn ép cấp trên cũng khó, đâu phải ai cũng dễ bắt nạt như Vương tổng.”
“Thế à? Angel, chị quá đề cao tôi rồi. Tôi còn không chèn ép được chị, thì nào có bản lĩnh bắt nạt người khác?” Chị Mai thản nhiên đáp trả, không hề chừa chút thể diện nào cho Angel.
Angel vặn lại, nở nụ cười khiến say lòng người, “Chị Mai cũng thật thích nói đùa.”
Khi hai người đang tranh cãi người một câu ta một câu với nhau, kim phút chỉ đúng chín giờ rưỡi, cửa phòng họp chầm chậm mở ra, đi đầu tiên là CEO, theo sau là nhân viên phòng hành chính, cuối cùng là một bóng dáng cao lớn bước vào.
Phòng họp lập tức trở nên im lặng.
Thậm chí còn có thể ghe thấy cả tiếng hít thở.
“Oh… Lord…” Cao Oánh khẽ bật một tiếng khó tin, kéo kéo Trang Noãn Thần, “Anh ấy đẹp trai quá.”
Trang Noãn Thần chỉ quan tâm đến cái bụng đang đau của mình, đâu còn tâm trạng quan sát, cô bực bội cất giọng: “Đẹp trai hay không thì liên quan gì tới mình?”
“Không phải, anh ấy đẹp trai lắm, mau nhìn đi.” Cao Oánh vội nói, hít thở gấp gáp.
Trang Noãn Thần vô tình ngẩng đầu nhìn, chỉ sau một giây cô liền trợn to hai mắt!
Bộ phận tổ chức sự kiện quảng cáo nằm ở tầng năm mươi tám. Phòng họp lớn với cửa sổ chiếm hết ba mặt, là nơi có ánh sáng và phong cảnh nhìn xa tuyệt vời. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa kính, hắt sáng trên bộ đồ vest của người đàn ông, ánh nắng bao trùm lấy. Trong ánh nắng, thân hình đàn ông cao lớn, đồ vest xám sang trọng tôn lên những đường nét hoàn mỹ, từ anh ta toát ra khí chất cao quý vượt xa người thường.
Từ góc này, Trang Noãn Thần trông thấy nụ cười hoàn mỹ trên môi anh ta, độ cong hoàn mĩ, không thể tìm thấy được khuyết điểm nào.
Chính là anh ta!
Người đàn ông cô xem mắt vào tối thứ sáu!
Anh ta… Tên gì ấy nhỉ?
Bụng cô quặn đau, có thể do tình cảnh bất ngờ này kích động tới, trên trán Trang Noãn Thần toát đầy mồ hôi lạnh. Không nhầm, đó là mồ hôi lạnh! Đối tượng cô xem mắt lại chính là tổng giám đốc mới nhậm chức.
“Tôi giới thiệu một chút, vị này là Trình tổng, anh ấy sẽ tiếp nhận chức vụ của Vương tổng. Từ hôm nay trở đi, anh ấy toàn quyền phụ trách mọi hoạt động trong bộ phận tổ chức sự kiện quảng cáo.” CEO nói.
Anh ta đi đến giữa bàn họp, ánh mắt sáng ngời lướt nhìn toàn bộ nhân viên trong phòng họp, Trang Noãn Thần lật đật cúi đầu xuống, cắn chặt môi.
“Chào mọi người, tôi là Trình Thiếu Tiên, từ hôm nay trở đi tôi và mọi người sẽ cùng nhau tác chiến.” Giọng anh trầm trầm mạnh mẽ, nhưng êm tai vô cùng.
Tất cả mọi người đồng loạt vỗ tay. Từ xưa đến nay đẹp trai luôn luôn được ưa thích, đặc biệt là cái nghề truyền thông nam ít nữ nhiều như thế này.
Nhân viên hành chính đặt cặp xách của Trình Thiếu Tiên sang một bên, rót cho anh một tách trà. CEO giới thiệu người phụ trách ba nhóm và hạng mục công việc riêng của từng nhóm sau đó liền rời đi, dành thời gian còn lại cho Trình Thiếu Tiên.
Trình Thiếu Tiên ngồi xuống, không giống với dáng vẻ nhàn rỗi của tối thứ sáu, vóc dáng cường tráng cùng bộ đồ vest thể hiện rõ khí chất nghiêm túc tinh tế. Tuy khuôn mặt anh toát lên vẻ ôn hòa, nhưng vừa trông liền biết anh là một người có chủ kiến riêng, không dễ điều khiển. Anh ngồi vào chỗ của mình, mười ngón tay tao nhã chồng lên nhau nhau, cười nhẹ, “Tiếp theo tôi muốn làm quen với mọi người có mặt ở đây. Mỗi người giới thiệu một chút về bản thân, hạng mục và phạm vi công việc đang phụ trách hiện nay.”

Q.1 - Chương 17: Chính là ‘con thỏ’

Q.1 - Chương 17: Chính là ‘con thỏ’

Ngày thứ hai đối với người đi làm đều hệt như chiến tranh bùng nổ. Đồng hồ báo thức như kèn lệnh ra chiến trường, phần đông bắt đầu và cuộc chiến. Làm việc từ sáng sớm rồi lại tăng ca đến tối muộn, chen chúc nhau khắp xe buýt hoặc tàu điện ngầm, quần quật cả ngày đến đêm khuya mới trèo lên giường ngủ, nhưng thần kinh vẫn luôn căng thẳng, khiến mọi thứ đều ngột ngạt khó chịu.
Tập đoàn Đức Mã tọa lạc tại vị trí sầm uất nhất của khu Quốc Mậu, ánh nắng đổ xuống tòa nhà càng làm nó trở nên huy hoàng.
Còn 0,1 giây nữa là đến giờ, Trang Noãn Thần rốt cuộc cũng nhào khỏi đoàn người chen chúc trong thang máy, vừa hô to “Nhường đường” vừa cấp tốc xông tới sàn diễn. Đúng 9 giờ 0 phút, Chanel đứng trên sàn diễn giơ một ngón tay với cô. Trang Noãn Thần thở dài, cuối cùng cô vẫn đến trễ.
Cô gái trên sân khâu vốn không phải tên là Chanel. Chanel là biệt danh mọi người đặt cho cô ấy. Chanel tốt nghiệp không lâu, thấy nhân viên trong tập đoàn đua nhau dùng hàng hiệu nên tự nhiên cũng lây tính. Cô nàng thích túi Chanel nhất, ngày nào miệng cũng nhắc đến Chanel, vì vậy có biệt danh này.
Trang Noãn Thần đặt giỏ xách xuống bàn làm việc, mở máy tính rồi đi đến phòng nghỉ pha cà phê. Sáng sớm là thời gian quý giá của cô dùng để ngủ, vì vậy mà chẳng còn thời giờ ăn sáng. Vì vậy, mỗi ngày tới công ty cô đều uống cà phê để nâng cao tinh thần.
Hạ Lữ đẩy cửa đi vào, ném một phần ăn sáng cho Trang Noãn Thần, săm soi mặt cô, cất giọng bất đắc dĩ nói: “ Noãn Thần, cậu có việc gì đây? Trang điểm đi làm à?”
Trang Noãn Thần vô tư đỡ lấy bữa sáng, cười với Hạ Lữ: “Trang điểm để làm tốn mười phút của mình à? Chi bằng mình ngủ thêm một lát cho đã.”
Tính cách của Hạ Lữ và Ngải Niệm trái ngược nhau hoàn toàn. Tuy họ đều là bạn thân, song làm việc trong từng nhóm riêng. Ba người đến từ những nơi khác biệt, nhưng cùng đậu khoa báo chí của một trường đại học ở Bắc Kinh, sau khi tốt nghiệp thì tự mình đi chạy vạy xin việc khắp nơi, cuối cùng lại bất ngờ làm việc chung trong tập đoàn Đức Mã. Ba người quý trọng mối duyên phận này vô cùng.
Trang Noãn Thần sống yên phận, thỏa mãn với những gì mình có; Hạ Lữ thì tham vọng, luôn thích tranh đấu trong mọi việc, cô khát vọng bản thân sẽ trở thành người phụ nữ thành đạt; còn Ngải Niệm là một cô gái đơn giản, tâm nguyện lớn nhất đời này là trở thành bà nội trợ hoàn hảo.
“Phụ nữ ba phần nhờ trời sinh, bảy phần nhờ trang phục, Trang Noãn Thần!” Hạ Lữ ngồi đối diện cô, cầm ly cà phê của Trang Noãn Thần uống một hớp, “Điều phải chú ý nhất khi làm việc ở Đức Mã là hình tượng bên ngoài, cậu nhìn cậu đi, trước và sau khi trang điểm khác nhau một trời một vực.”
“Đâu mà khác một trời một vực?” Trang Noãn Thần kháng nghị.
“Trang điểm xong thì như yêu tinh, còn không trang điểm thì…” Hạ Lữ cố tình trầm tư.
“Thì sao hả?”
“Giống y như con thỏ! Con thỏ để mặc người khác ăn hiếp, khiến người ta muốn cắn một miếng.” Hạ Lữ tuy nói như vậy, nhưng lòng cô vô cùng ước ao làn da trắng mịn bẩm sinh của Trang Noãn Thần. Kỳ thực khi Trang Noãn Thần không trang điểm, diện mạo cũng rất xinh xắn, nhìn cô như một cô bé ngây thơ, toát lên cảm giác như đóa phù dung tinh khiết.

Q.1 - Chương 15: Ông trời trêu đùa

Q.1 - Chương 15: Ông trời trêu đùa

Trang Noãn Thần nhìn cái điện thoại mà khóc không ra nước mắt, thật lâu sau mới chậm rãi bỏ vào túi xách, tối thứ sáu, mấy ngày ngắn ngủi bảo cô đi đâu tìm bạn trai đây? Thở dài theo bản năng, bản thân đúng là nói lời không nên nói mà.
“Gặp rắc rối à?” Người đàn ông bên cạnh lên tiếng, nhẹ như làn gió mát.
Lúc này Trang Noãn Thần mới ý thức được bên cạnh còn có anh, cú điện thoại ban nãy rõ ràng anh cũng nghe thấy, nên đành bắt đắc dĩ nói, “Anh cũng nghe thấy rồi đó, là xem mắt.”
Đây là lần đầu tiên cô đề cập đến chuyện cá nhân ở trước mặt anh, cô và anh ngoài dự tiệc thì gần như xa lạ, cho dù có dịp ở riêng bên nhau cũng rất nhạt, rất xa cách.
Giang Mạc Viễn đưa tay nới lỏng cà vạt, đuôi mắt hiện lên vẻ cười, bộ dạng đùa giỡn, “Trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, chuyện rất bình thường mà.”
“Anh cảm thấy một đôi trai gái xa lạ lấy xem mắt làm mục đích kết hôn là rất bình thường?” Cô hỏi lại, cơ thể hơi nghiêng về phía anh, đuôi mày nhuốm vẻ nghi ngờ.
Giang Mạc Viễn nhìn thẳng vào mắt cô nghiên cứu, nhẹ giọng nói, “Không phải à?”
Trang Noãn Thần nhất thời nghẹn lời, đúng vậy, không phải sao? Không phải xem mắt là để kết hôn sao?
Giang Mạc Viễn thấy cô không nói gì, cũng không tiếp tục đề tài này nữa, sau khi ngồi thẳng lại, như vô tình nói một câu với cô, “So với váy dạ hội màu sáng, màu nude có vẻ càng hợp với em hơn.”
Một câu thức tỉnh Trang Noãn Thần, mặt cô hơi đỏ lên, vội vàng lôi mấy hóa đơn thanh toán từ trong túi xách ra, từng tờ đưa vào trong tay anh, “À, đây là tiền váy dạ hội, còn đây là tiền trang điểm, tiền giày, tiền…”
“Trực tiếp nói cho tôi biết bao nhiêu tiền là được.” Giang Mạc Viễn ngược lại không cần xem, nói thẳng một câu.
“Chờ một chút, để tôi cộng lại đã.” Trang Noãn Thần vội vàng xem hóa đơn, xem một cách cẩn thận, cô luôn tính toán rõ ràng với Giang Mạc Viễn, anh là ông chủ mà, đương nhiên anh phải chi trả rồi.
Sau khi tính ra được con số, cô vừa muốn lên tiếng lập tức nhớ đến tối qua, vẻ mặt nổi lên bất dắc dĩ rồi gom tất cả hóa đơn bỏ lại vào túi xách.
Giang Mạc Viễn thấy lạ liền hỏi, “Sao vậy?”
Trang Noãn Thần thở dài, nhìn anh một cách chân thành, “Tôi biết tiền thuê phòng tối qua mắc bao nhiêu, đương nhiên không thể để cho anh trả thêm bất cứ chi phí nào nữa, như vậy đi anh Giang, sau này tôi có thể đi cùng anh miễn phí, cho đến khi trả hết tiền thuê phòng tối qua thì thôi.” Cô không phải là người thích lợi dụng người khác.
“Em muốn dùng cách này để trả tiền thuê à?” Dường như Giang Mạc Viễn chưa từng thấy qua hình thức giao dịch này, trong mắt nổi lên ý cười.
Trang Noãn Thần gật mạnh đầu, “Không giấu gì anh, tôi cũng chỉ là người làm công thôi, bình thường cũng không tiết kiệm được tiền gì, bảo tôi một lúc bỏ ra nhiều tiền như vậy còn không bằng muốn mạng của tôi.” Nói đến đây, cô vội vàng bổ sung một câu, “Nhưng mà phải nói trước, tôi chỉ trả một nửa tiền thuê thôi.”
“Tại sao?” Giang Mạc Viễn tỏ ra hứng thú khi cô nhắc đến chuyện này, hơi nghiêng người nhìn cô.
Cô giơ tay chỉ vào áo sơ mi của anh, “Anh vẫn chưa thay áo, vậy tối qua anh cũng có phần ở tứ hợp viện, tiền thuê đương nhiên phải là mỗi người một nửa rồi.”
Dường như Giang Mạc Viễn bị câu trả lời của cô chọc cười, môi anh hơi cong lên, nhưng vẫn không biểu hiện gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, “Tùy em vậy.”
“Vậy là tốt rồi.” Trang Noãn Thần mệt mỏi xoay người nhìn ra ngoài cửa xe, đột nhiên cảm thấy trời đất sụp đổ, cô chỉ muốn kiếm thêm thu nhập thôi mà, không ngờ lại cõng thêm món nợ năm trăm ngàn tệ, ông trời ơi, tuy cô không giả tạo khi nói nghĩa khí, nhưng không cần chơi cô như vậy chứ, chuyện tới nước này chỉ có thể tự mình cố gắng trả nợ thôi.
Nhưng mà…
Đầu cô chợt sáng ra, Trang Noãn Thần bỗng bật ra một chủ ý, vội vàng nhìn Giang Mạc Viễn ở bên cạnh, tỉ mỉ vẽ ra một nụ cười hoàn hảo…
“Anh Giang này, tôi có thể kiếm chút tiền từ anh không?”

Q.1 - Chương 11: Dẫn tôi đi đi

Q.1 - Chương 11: Dẫn tôi đi đi

Bóng đêm ngoài cửa sổ cũng không sánh bằng cặp mắt đen láy của anh, ánh đèn thủy tinh thản nhiên chiếu rọi vào các bộ phận trên gương mặt như điêu khắc ấy, làm cả khuôn mặt anh như rơi vào giữa hai mảng sáng và tối, bóng dáng cao lớn bao phủ chặt chẽ lấy cô, nhìn thấy anh như vậy, giống như một vị thần từ đâu giáng xuống bên cạnh, trao ột người đang bàng hoàng lo lắng một sự trấn an.
Trang Noãn Thần sững sờ nhìn anh, trên làn mi còn vươn một giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống, cái trong suốt ấy khiến đôi mắt cô càng thêm xinh đẹp và yếu đuối, ngón tay lạnh lẽo dần trắng bệch bất giác đặt vào trong bàn tay của người đàn ông, bên tai vẫn là tiếng đàn ukulele nhịp nhàng như trước. Trong hiện thực, Giang Mạc Viễn cứ thế xuất hiện trước mặt cô, còn người đàn ông trong ảo tưởng lại luôn luôn không thể trùng với hiện thực.
Chân mày Giang Mạc Viễn nổi lên một tia nghi hoặc, nhưng không hề thúc giục cô, chỉ là vô cùng nhẫn nại chìa tay ra nhìn cô, ánh mắt thâm thúy quan sát đôi má xinh đẹp của cô, cuối cùng dừng lại ở giọt lệ vươn nơi mi kia, giữa đầu lông mày dường như hơi chau lại.
Lúc này Trang Noãn Thần mới đột nhiên có phản ứng, cũng mới ý thức được bản thân đang làm việc, liền vội vàng đứng dậy, vừa định lên tiếng giải thích thì từng cơn co rút nơi dạ dày không biết từ đâu đến hòa với ngực cùng nhau co thắt, lục phủ ngũ tạng dường như đều bị vắt nát hết.
Tay cô chống lên tường, bi thương như một tấm lưới lớn ùn ùn kéo đến, tấm lưới to và khít ấy làm cho cô ngay cả tự do hít thở cũng không có, cơn ngạt thở mãnh liệt, sự đau xót không tên cùng với nỗi đau thể xác đã sớm vượt qua giới hạn mà cô có thể chịu đựng.
Cô biết, khoảnh khắc nghe thấy tiếng đàn ukulele kia, cô rất muốn gặp Cố Mặc, rất muốn rất muốn gặp anh… …
Giang Mạc Viễn nãy giờ đứng bên cạnh sau khi nhìn thấy Trang Noãn Thần tự mình đứng lên liền thu tay lại, rồi lại thấy cô đột nhiên chau mày thì nhanh chóng bước đến, giơ tay kéo cô vào lồng ngực, đập vào mắt anh chính là khuôn mặt tái nhợt tới cực hạn, nước mắt làm ướt làn mi, nhưng vẫn quật cường chống đỡ không để rơi xuống.
“Em khó chịu à?” Giang Mạc Viễn đỡ lấy cô, quan sát vẻ mặt cô.
“Tôi…” Trang Noãn Thần mở miệng thở dốc, đau đớn và hít thở khó khăn khiến cô không thể không thỏa hiệp, âm thanh ukulele càng khiến cô muốn chạy trốn, cô ngẩng đầu nhìn cặp mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ của anh, cuối cùng mệt mỏi nói, “Dẫn tôi rời khỏi đây…” Nói xong, chỉ cảm thấy cơ thể mình rơi vào lồng ngực vừa rộng vừa ấm, tiếp đó trước mắt tối sầm không biết gì nữa.
***
Lúc Trang Noãn Thần tỉnh lại thì trời đã sáng, ánh nắng mùa thu ấm áp như bông, xuyên qua tấm rèm rơi vào trong phòng, mang đến cảm giác sạch sẽ khoan khoái.
Đôi mắt nhẹ nhàng đảo quanh, bỗng ngồi bật dậy!
Đây là đâu…
Cách trang trí nội thất mang phong cách cổ, vài bức bình phong, tranh chữ câu đố cộng thêm cho tấm thảm trải sàn hình hoa văn kéo dài đến tận đâu cô không thấy được, mỗi một chỗ thiết kế đều nổi bật ý tưởng độc đáo, lại nhìn xuống chỗ mình nằm cũng là chiếc giường gấm hoa sen, còn chiếc chăn mình đắp chính là chăn gấm Tô Châu nổi tiếng thế giới.
Trời ạ…
Trang Noãn Thần sợ tới mức trở người bật dậy, kinh hãi quan sát hoàn cảnh xung quanh, căn phòng mang phong cách cổ này khiến cô trố mắt kinh ngạc, ông trời sẽ không cố ý trêu chọc cô, để cô xuyên không như trong phim chứ?
Chỉ có điều cô nhanh chóng tỉnh táo lại, tuy rằng căn phòng khắp nơi đều cổ xưa thật, nhưng cũng có phối hợp với không ít yếu tố phương Tây. Cô xuất thần từ ngành truyền thông, ít nhiều gì cũng nhận ra được một số nhãn hiệu đồ nội thất cao cấp trên thế giới, như chiếc ghế nằm của Cassina đặt ở cạnh cửa sổ, bộ sô pha của Moroso ở phía đông nam, còn có chiếc đèn đặt dưới đất mà cô không nhớ nổi tên, ghế nghỉ, đèn treo .v.v… những thương hiệu tập hợp trong căn phòng cũng không tỏ vẻ rối mắt, thống nhất lấy màu trắng làm chủ đạo để cho nơi này nhìn qua vô cùng dễ chịu.

Q.1 - Chương 9: Mối quan hệ kỳ lạ

Q.1 - Chương 9: Mối quan hệ kỳ lạ

Sau này, có một cuộc điện thoại chủ động tìm cô. Đối phương nói chuyện rất nghiêm túc, Trang Noãn Thần cũng đồng ý gặp mặt. Gặp cô lúc đó là một người đàn ông trẻ tuổi, ăn vận chỉnh tề, hỏi cô có đồng ý cùng đi dự tiệc hay không.
Trang Noãn Thần không hiểu được cái gì gọi là cùng đi dự tiệc. Người đàn đó bèn kiên nhẫn giải thích, Trang Noãn Thần lắng nghe. Công việc này yêu cầu cô xuất hiện với thân phận tình nhân bên cạnh người thuê cô, cùng tham dự mọi loại tiệc tùng xã giao.
Cô vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt kinh ngạc của mình khi đó, không ngờ thời buổi này mà vẫn có người bỏ tiền ra thuê tình nhân. Người đàn ông đó chỉ cười thản nhiên, “Ông chủ của tôi không thích bị người khác làm phiền.” Trang Noãn Thần suy nghĩ hồi lâu rồi mới gật đầu, nhưng cũng nêu ra yêu cầu của bản thân… Cô và anh ta chỉ là quan hệ giữa chủ và nhân viên, chỉ là tình nhân trước mặt người ngoài, cùng dự tiệc cùng phụ họa anh ta xã giao, nhưng không lên giường! Người đàn ông bật cười, nói, “Cô yên tâm. Ông chủ của tôi sẽ không cử xử thái quá với cô. Anh ấy chỉ cần cô làm tình nhân dự tiệc mà thôi.”
Bắt đầu từ ngày đó, ngoài công việc chính thức, Trang Noãn Thần còn làm thêm việc này. Khi cô lần đầu thấy Giang Mạc Viễn, ý nghĩ đầu tiên chính là… Người đàn ông này có vấn đề thần kinh à? Đẹp trai như vậy mà phải tốn tiền mướn tình nhân?
Gặp Giang Mạc Viễn, Trang Noãn Thần trang điểm rất đậm. Dự tiệc tất nhiên cô phải trang điểm nổi bật, sao có thể giống với cách trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên khi đi phỏng vấn được? Hơn nữa, tuy đây chỉ là việc làm ngoài giờ, nhưng đối phương trả lương rất hậu hĩnh, vì thế mà cô phải có trách nhiệm cố gắng làm thật tốt.
Cô không sao ngờ được Giang Mạc Viễn lại trẻ tuổi hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Nhìn bề ngoài của anh chỉ tầm khoảng 31-32 tuổi, là hình mẫu điển hình của đàn ông thành công. Anh ngồi nghiêm chỉnh đối diện với cô, cravat được thắt cẩn thận. Anh hài lòng với hình tượng của cô, nói: “Từ hôm nay trở đi, cô phải nhớ số điện thoại của tôi. Lúc cần cô có mặt, tôi sẽ báo cô biết.” Một câu nói vạch rõ quan hệ của anh và cô đến tận ngày hôm nay.
Hơn một năm qua, cô vẫn luôn làm đúng bổn phận tình nhân dự tiệc. Cô không tò mò cuộc sống và công việc của anh. Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt yêu thương như đôi tình nhân, nhưng sau lưng họ, cô và anh hoàn toàn là người xa lạ, xa lạ đến mức chỉ biết tên và số điện thoại của nhau.
Giang Mạc Viễn trước sau đều là chính nhân quân tử. Thời gian qua, anh chưa từng đưa ra bất cứ yêu cầu quá đáng nào, điều này loại bỏ hoàn toàn nỗi lo của Trang Noãn Thần. Cũng do ở cạnh lâu như vậy, rốt cục cô cũng hiểu được vì sao anh lại mướn tình nhân. Diện mạo của anh tuấn tú, lôi cuốn không biết bao phụ nữ muốn ngã vào lòng anh, thế nên cô chính là lá chắn bên cạnh anh. Người đàn ông không muốn vì phụ nữ mà chuốc lấy phiền toái vào người chính là là người đàn ông thông minh. Giang Mạc Viễn chính là như thế. Sau này Trang Noãn Thần mới biết, người hẹn gặp cô là Chu Niên, trợ lý của Giang Mạc Viễn. Có lẽ Chu Niên đã làm việc nhiều năm cho Giang Mạc Viễn, nếu không cũng chẳng học được phong thái trầm tĩnh của Giang Mạc Viễn.
Ở thành phố này, cô chỉ có hai người bạn thân là Ngải Niệm và Hạ Lữ. Cô và hai người họ chưa hề phải giấu giếm nhau chuyện gì, nhưng duy nhất việc làm tình nhân dự tiệc là cô ngậm miệng không kể. Bốn chữ “tình nhân dự tiệc” sẽ khiến người khác nghi kị, dù cô và Giang Mạc Viễn chỉ đơn giản là quan hệ giữa người làm thuê và ông chủ. Nếu nói ra sẽ không ai tin tưởng, vậy nên im lặng là tốt nhất.
Trang Noãn Thần lại nhấp một ngụm vang đỏ, ánh mắt dõi theo bóng lưng thẳng tắp của Giang Mạc Viễn, vô tình nhớ tới lời nhắc nhở tối qua của người đàn ông kia. Liệu chuyện này… có liên quan đến anh không?

Q.1 - Chương 8: Ngây thơ xinh đẹp

Q.1 - Chương 8: Ngây thơ xinh đẹp

Nụ hôn tới bất ngờ. Trong nháy mắt, bờ môi đàn ông hạ xuống, người ngoài nhìn vào thì thấy mờ ám, còn Trang Noãn Thần lại hốt hoảng, đáy mắt vụt lên vẻ khó hiểu. Nhưng khi đối diện đôi mắt sâu hun hút của Giang Mạc Viễn, cô chợt bừng tỉnh, là do cô sơ suất, tất cả chuyện này chỉ là diễn kịch mà thôi. Cô cụp mắt, hàng mi dài che giấu nỗi xấu hổ, người đàn ông bên cạnh cô lại cười, làn môi anh ta cũng nhếch lên cho phù hợp với bầu không khí.
Mọi người chung quanh không khỏi xu nịnh và trêu ghẹo, Giang Mạc Viễn cũng tỏ thái độ vui vẻ lấy lệ, còn Trang Noãn Thần ra vẻ e ấp tựa sát vào người anh phụ họa. Bồi bàn gõ cửa bước vào, kính cẩn báo ọi người biết bữa tiệc đã bắt đầu. Họ liền rời khỏi phòng tiếp khách.
Phòng tiệc được sắp xếp trên lầu ba. Trang Noãn Thần khoát tay Giang Mạc Viễn đi vào thu hút ánh nhìn của mọi người. Kính xung quanh phòng tiệc chiếu đường nét gương mặt cô càng rõ ràng. Váy dạ hội dài màu nude lả lướt, mái tóc dài mềm mại búi tỉ mỉ, khuôn mặt cô trắng mịn như sữa được phủ đầy mỹ phẩm, cọ viền mắt vẽ đuôi mắt cô dài hơn, làm đôi mắt cô càng to và sáng ngời, son môi màu đỏ mà thường ngày cô ghét cực kỳ tôn đôi môi cô thêm gợi cảm. Qua kính cô tựa như một đóa hồng xinh đẹp phong tình.
Cô vô thức đưa mắt nhìn bản thân trong kính, chợt ngẩn ngơ. Một cô gái ngây thơ xinh xắn, rốt cuộc đâu mới là cô thật sự?
Sự xuất hiện của Giang Mạc Viễn cướp hết tất cả tầm mắt của mọi người dự tiệc, riêng Trang Noãn Thần còn cảm giác thêm ánh nhìn oán hận, không cam lòng tỏa ra từ những người đẹp xung quanh. Cô đã tập quen với kiểu nhìn lom lom này kể từ lần đầu tiên cô cùng Giang Mạc Viễn đi dự tiệc. Ngày hôm nay của một năm sau, cô đã vô cảm với nó. Cô kéo cánh tay Giang Mạc Viễn càng chặt, cô biết anh thích động tác này. Quả nhiên, Giang Mạc Viễn quay đầu nhìn, anh vỗ nhẹ tay cô, gương mặt anh tuấn đầy tình cảm khiến cô rung động không ngớt. Nhờ vậy, cô và anh đã thành công dập tắt ánh mắt bắn ra từ những người đẹp đó.
Mỗi bữa tiệc không chỉ đơn giản là một lần gặp gỡ. Trang Noãn Thần luôn theo cạnh Giang Mạc Viễn, vài thương nhân cũng không dám tùy tiện, chen ngang bắt chuyện với anh. Anh cần bàn bạc chuyện hợp tác kinh doanh, nên cô viện cớ tới nơi khác nghỉ ngơi.
Bóng đêm rực rỡ bao phủ lên khách sạn Bàn Cổ lộng lẫy. Cô cầm một ly rượu vang từ bồi bàn đi đến chỗ khác. Ngoài cửa sổ là cảnh đêm tráng lệ của thành phố, trong phòng là cảnh tiệc rượu xa hoa, Trang Noãn Thần khẽ nhấp một hớp rượu, ngoảnh đầu nhìn người đàn ông đứng gần đó. Trông thấy dáng vẻ trò chuyện vui vẻ của anh với nhiều thương nhân, cô liền biết anh rất thành thạo với kiểu xã giao này.
Người đàn ông tên Giang Mạc Viễn vô tình xuất hiện trong cuộc đời cô. Theo điều khoản chặt chẽ do hai bên cùng đồng ý, quan hệ của cô và anh đơn giản đến không thể đơn giản hơn. Tình nhân dự tiệc! Một năm trước, do Trang Noãn Thần cần tiền nên lên mạng đăng tin tìm việc làm bán thời gian. Nội dung tìm việc của cô đơn giản vô cùng. Cô có khá nhiều kinh nghiệm trong việc tổ chức sự kiện, nên cô đăng tin tìm những việc tương tự như vậy. Sau khi đăng tin, cô nhận được vài cuộc gọi điện thoại, nhưng đều là những người trung gian chuyên lừa đảo.