-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 11: Gặp Lại

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 11: Gặp Lại

Editor: ChiMy
Trên hành lang bệnh viện, Diệp Thành Huân chán nản tựa vào tường, trong đầu hiện lên hình ảnh Chân Chân chạy đi vừa rồi, đau đớn, bướng bỉnh, bất lực, bi thương trong mắt cô đâm sâu vào lòng của anh, đau nhói.DiễnđànLêQuýĐôn.
"Em chỉ muốn cứu mẹ Diệp, em không có sai!" Những lời này giống như một vết dao khắc vào lòng anh, khóe miệng nâng lên một nụ cười khổ, sao anh lại không hiểu lòng hiếu thảo của Chân Chân, 13 năm qua, anh và mẹ đã sớm xem Chân Chân là một thành viên trong gia đình.
Mà Chân Chân, so với tưởng tượng của anh còn yêu mẹ hơn, vì cứu mẹ, không tiếc chà đạp mình, sự lựa chọn này đối với cô mà nói nhất định rất khó khăn! Cô bé này. . . . . .
Mình thật là đáng chết! Lại bị tức giận đến mê muội đầu óc, ra tay tát Chân Chân một cái, anh ảo não đấm một quyền ở trên trán, hối hận đến xanh cả ruột.
Không được, không biết cô bé kia còn đang trốn ở đâu khóc? Anh phải tìm cô trở về mới được, sau đó xin lỗi cô.
Chính mình vô dụng lại trút giận lên người em gái, thật không phải là hành động của một người đàn ông!
"Diệp tiên sinh, mẹ anh đã giải phẫu thành công.DiễnđànLêQuýĐôn." Đột nhiên sau lưng truyền đến giọng phụ nữ khiến bước chân sắp nhấc lên của Diệp Thành Huân dừng lại, vui mừng xoay người nhìn về phía y tá mặc áo trắng.
"Có thật không? Mẹ tôi đã phẫu thuật thành công? Vậy. . . . . . Vậy tôi có thể vào thăm bà một chút không?"
Diệp Thành Huân kích động mà hỏi, không gì có thể so với sự mừng rỡ của anh lúc này. "Có thể, có điều bây giờ cơ thể bệnh nhân rất yếu, anh không thể ở lại quá lâu." Cô y tá gật đầu một cái.
"Cám ơn." Diệp Thành Huân vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho em gái, "Thật xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã khóa." DiễnđànLêQuýĐôn.
Anh than nhẹ một tiếng, cô bé kia khẳng định đang đau lòng đây, haizz. . . . . . Anh gởi một tin nhắn đi: cô bé ngốc, vừa rồi là anh không đúng. Mẹ làm phẫu thành công, mau trở lại.
******
Đường lớn phồn hoa náo nhiệt không bởi vì người nào bi thương mà dừng lại, Lương Chân Chân thút thít lau nước mắt trên mặt, hít mũi đứng dậy, đầu có chút choáng váng, cô biết mình thiếu máu, ngồi một lúc lâu sẽ chóng mặt.
Lảo đảo bước về phía trước, bây giờ cô đã không còn nhà để về, bệnh viện, cô cũng không còn mặt mũi quay lại nữa rồi, nơi duy nhất có thể đến chỉ có trường học.
Trên ngã tư đường, đèn đỏ sáng, có một chiếc xe đang dừng lại.
Đằng Cận Tư không nhịn được giơ tay lên nhìn đồng hồ, DiễnđànLêQuýĐôn.anh đang vội tham gia một hội nghị thương mại, còn mười phút, anh không muốn đến trễ.
"Đằng thiếu, anh xem người ở đối diện kia không phải là Lương tiểu thư sao? Sao mà thấy. . . . . . thê thảm như vậy." Nam Cung Thần tinh mắt nhìn thấy Lương Chân Chân đang đi qua đường, sao mới vài giờ không thấy, lại có bộ dạng này?
Vốn là Đằng Cận Tư không muốn nhìn , nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được liếc qua, mi tâm nhíu chặt, trong tròng mắt đen lóe lên ánh sáng không rõ, cô gái này đang giở trò quỷ gì?
Cặp mắt sưng lên giống như là hai quả đào lớn, sắc mặt trắng bệch, đôi môi bầm tím, đi bộ thì lung lay, tinh thần hoảng hốt đi theo đám người, giống như là —— Một người không có linh hồn.DiễnđànLêQuýĐôn.
Nam Cung Thần cẩn thận nhìn biểu tình của cậu chủ, lại nhìn cô gái đang hoảng hốt trên đường, trong lòng bỗng dưng lóe lên một suy nghĩ. "Đằng thiếu, hay là tôi đến mời Lương tiểu thư tới đây ngồi một chút?"

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 10: Anh...lại Đánh Cô

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 10: Anh...lại Đánh Cô

Editor: ChiMy
Những lời nói không chịu nổi rơi vào tai Diệp Thành Huân từng chữ một, không tự giác xiết chặt nắm đấm, anh không tin! Anh không tin Chân Chân là cô gái thiện lương, tốt đẹp như vậy lại có thể chỉ vì tiền mà bán rẻ bản thân mình.DiễnđànLêQuýĐôn.
"Anh. . . . . ." Lương Chân Chân bị ánh mắt đầy tơ máu của anh làm cho sợ tới mức cắn chặt môi, mắt to nhanh chóng dâng lên sương mù, thanh âm rụt rè khiếp sợ giống như là một con mèo nhỏ bị thương, bất lực, yếu ớt !
"Trả lời anh! Có phải thật hay không?" Bây giờ Diệp Thành Huân đã mất hết sự bình tĩnh dịu dàng thường ngày, giọng nói chứa đầy lửa giận khiến cho người nghe run sợ, chỉ vì đây là cô em gái yêu quý nhất của anh, trong lòng anh cô luôn thuần khiết như một đoá hoa sen trắng, không nhuốm bụi trần, dù có chuyện gì cũng không để cô chịu chút uất ức.
Hôm nay khi nghe những lời nói chói tai của các y tá, một chút lý trí còn sót lại trong lòng vì quá tức giận nên cũng không còn.
Cơ thể Lương Chân Chân run rẩy bởi giọng nói tức giận của Diệp Thành Huân, nhưng cô vẫn bướng bỉnh, đôi môi khẽ run, cúi đầu trả lời "Ừ"
Cô biết tính tình của Diệp Thành Huân, mặc dù bên ngoài ôn hòa khiêm tốn, nhưng khi có chuyện anh muốn biết mà không có được đáp án anh sẽ không bỏ qua.
"Chát" một cái tát không một tiếng động rơi xuống, làm cho không gian yên lặng bên ngoài hành lang bỗng nhiên biến mất.
Lương Chân Chân ngây ngốc che nửa bên mặt ửng hồng, nhất thời mê mang, từng giọt nước mắt nhẹ nhàng tuôn ra làm mờ cả hai mắt, môi dưới đã bị cô cắn đến chảy máu, nhanh chóng tràn ra trong miệng.
Anh. . . . . . lại đánh cô?
Sau khi một tia lý trí quay trở lại, trái tim bỗng dưng co rúc,DiễnđànLêQuýĐôn. đau đến hô hấp cũng khó khăn.
"Sao em có thể không thương tiếc bản thân như vậy? Làm ra loại chuyện bán đứng thân thể mình! Chân Chân, em thật làm cho anh thất vọng!" trong lòng Diệp Thành Huân cũng rất đau, bị che mất lý trí, làm ra chuyện khiến mình hối hận không kịp.
Thì ra ở trong lòng anh, mình đã trở thành cô gái hư hỏng rồi. Cũng khó trách anh vẫn luôn yêu thích chị Nhã, một cô gái dịu dàng hiền thục.
Mình, chỉ là cô em gái nuôi thôi, còn hy vọng xa vời cái gì đây?
"Em chỉ muốn cứu mẹ Diệp, em không có sai!" Lương Chân Chân cắn môi nghẹn ngào trả lời, thừa dịp nước mắt còn chưa trào ra, nhanh chóng xoay người chạy như bay ra khỏi cửa bệnh viện.
Dọc theo đường đi, nước mắt của cô như nước sông vỡ đê, chảy hoài không hết, cô vốn cho là cho dù tất cả mọi người không hiểu cô cũng không sao, chỉ cần anh hiểu cô, tất cả đều đáng giá.
Nhưng, hôm nay cô mới biết, mình quá ngây thơ rồi! Anh sẽ không thích cô gái không còn trong sạch như cô nữa, nhất là cơ thể mình —— thật là dơ bẩn.DiễnđànLêQuýĐôn.
Trong bệnh viện người ra ra vào vào nhìn cô không chút thiện cảm, bàn luận xôn xao, chỉ chỉ chỏ chỏ. . . . . .
Cô biết ở đây không chào đón mình, trong lòng cũng không đè nén được bi thương nữa, liều mạng chạy như điên ra ngoài, những người đi đường nhìn thấy cô chỉ cảm thấy cô gái nhỏ này rất đáng thương, khóc đến đau đớn khổ sở thế này, cơ thể cô mảnh mai đến nỗi chỉ cần một trận gió là có thể thổi bay cô.
Sau khi không còn chạy được nữa, Lương Chân Chân mới ngồi xổm người xuống ôm đầu gào khóc, giờ phút này, cô chỉ muốn giải toả hết phiền muộn trong lòng.DiễnđànLêQuýĐôn.
Hoàn cảnh náo nhiệt bốn phía không hề liên quan tới cô, phong cảnh hoàn mỹ, cũng không thuộc về cô; hạnh phúc người khác có, cũng không thuộc về cô; những thứ cô có chỉ là bi thương.

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 6: Hình Như Cô Sắp Chết Rồi?

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 6: Hình Như Cô Sắp Chết Rồi?

♥ Editor: ChiMy ♥
“Tôi...tôi...Không phải...Tôi không cố ý...” Lương Chân Chân ấp úng giải thích, đôi môi đỏ mọng hơi sưng, lại thêm bộ dáng hốt hoảng kia, thật làm chodie»ndٿanl«equ»yd«on người ta thương yêu.
Đôi mắt của Đằng Cận Tư đen như mực, trong mắt là hai đám lửa cháy hừng hực, cúi người, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào kia lần nữa, bàn tay to lại trượt theo lưng bóng loáng của cô một đường đi xuống...
Đến chỗ......khiến cho cô gái trong ngực run rẩy, Đằng Cận Tư không có một chút ý muốn dừng lại nào, ngược lại càng không chút kiêng kỵ, trong lòng càng không ngừng kêu gào: Muốn cô ấy, muốn cô ấy!!!
Không hề do dự, thẳng lưng một đường đi vào.
“Á!!!” Lương Chân Chân đau đến hét lên. Nghe nói lần đầu tiên của con gái đều rất đau, quả nhiên đúng là như vậy.
~Đằng Cận Tư cũng không dễ chịu hơn cô, mặc dù anh đã 30 rồi, nhưng về phương diện này lại không có một chút kinh nghiệm nào.
Trước đây bà nội cũng đưa rất nhiều phụ nữ đến chỗ của anh, nhưng không ai có thể gợi lên hứng thú nguyên thủy nhất của anh, ngược lại chỉ càng làm cho anh ghê tởm hơn, chỉ muốn bọn họ cút đi thật xa, càng xa càng tốt.
Mà cô gái nhỏ trước mặt này, không những không làm cho anh thấy chán ghét, mà lại còn khiến anh có ý muốn đặt cô xuống dưới người, yêu thương cô thật nhiều.
Lúc này Đằng Cận Tư giống như là một cậu thanh niên mới lớn lần đầu nếm thử tình dục, sau khi nếm được món ngon rồi, động tác liền bộc phát hung mãnh cuồng dã, không chút thương hoa tiếc ngọc. Hành vi chiếm đoạt như dã thú ấy khiến Lương Chân Chân ngất xỉu mấy lần, cô cảm giác chỗ đó của mình như sắp rách ra.
Đau quá, đau quá...!!! Ai tới cứu cô! Hình như cô sắp chết rồi!
Xong việc, Đằng Cận Tư không chút lưu tình đứng dậy đi vào phòng tắm, mười phút sau, đã mặc áo ngủ lụa màu đen bước ra, đi tới mép giường, ánh mắt liếc nhìn cô gái đang ngủ như đứa trẻ trên giường.
Anh cũng không biết tại sao ma xui quỷ khiến mình lại mang côdie»ndٿanl«equ»yd«on về, nhưng không thể phủ nhận, quyết định này là chính xác.
Xoay người đi đến cửa sổ, đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, sau lại chậm rãi nhả khói.
Đã bao lâu rồi, anh không còn nhớ tới người đàn bà kia, đã bao lâu rồi, trong mơ đã không còn xuất hiện hình bóng ấy?
Mà đêm nay, những thứ phiền lòng này đều bị khơi gợi lên.
Cho tời bây giờ, anh cũng không hiểu được, năm đó, sao bà ta có thể quyết tuyệt bỏ lại anh khi anh mới ba tuổi, rời đi, bất luận anh khóc lóc van xin bà ấy đừng đi như thế nào, nhưng bà ấy chỉ quay lại lạnh lùng hất tay anh ra, sau đó kéo vali, đi ra khỏi nhà mà không quay đầu lại lấy một lần.
Dường như, anh không phải là con ruột của bà ấy.
Sau khi lớn lên anh mới hiểu được, đó hết thảy là vì ở bên ngoài cha có tình nhân, mà kể từ sau khi bà ấy đi khỏi, thì ông ấy lại càng thêm càn rỡ, còn thường xuyên mang những người đàn bà khác nhau về nhà. Điều khiến anh không thể chịu nổi là những người đàn bà kia lại tới quấy rầy anh...
Một lần, hai lần, ba lần,....
Cuối cùng anh cũng bộc phát, dùng thủ đoạn cực kỳ ác độc xử lý mấy ả đàn bà kia sạch sẽ.
Cũng kể từ khi đó, anh sinh ra sự căm ghét đối với phụ nữ, khuôn mặt của bọn họ luôn làm anh nhớ đến những hình ảnh buồn nôn kia.die»ndٿanl«equ»yd«on
Vì vậy, tin tức Đằng thiếu chán ghét phụ nữ nhanh chóng lan ra, cũng làm cho trái tim của những cô thiếu nữ ở thành phố C tan nát.
Sau khi Đằng phu nhân biết chuyện lập tức tráchdie»ndٿanl«equ»yd«on mắng con trai một trận, sau đó tự tay nuôi nấng cháu trai bảo bối lớn lên.
Đây cũng chính là lý do tại sao hai bà cháu lại thương yêu nhau như vậy. Trên mặt đất nhanh chóng rơi đầy tàn thuốc lá, đôi mắt âm u lạnh lùng của Đằng Cận Tư như phủ thêm một tầng sương khói, làm cho người ta không thể thấy rõ thần sắc nơi đáy mắt của anh.

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 4: Con Mẹ Nó!cô Thử Khóc Một Lân Nữa Xem

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 4: Con Mẹ Nó!cô Thử Khóc Một Lân Nữa Xem

♥ Editor: ChiMy ♥
Trong đầu Lương Chân Chân nổ tung, không nói trước lại còn muốn người ta biểu diễn? Hơn nữa, biểu diễn phấn khích mới trả tiền? Sao người này lại kỳ quái như vậy chứ?
“Cái này...Trước hết tôi có thể mặc quần áo vào được không?” Cô cúi đầu, thật cẩn thận hỏi, hai tay ôm ngực thật chặt, hai chân thon dài thẳng tắp cố khép lại, cả người như buộc chặt lại với nhau, yếu ớt như chiếc lá đu đưa trong gió.
Cô rất không thích cảm giác trần trụi này, nhất là lại ở trước mặt người đàn ông nguy hiểm này, cảm thấy đôi mắt của anh ta sắc bén như tia X-quang nhìn thấu được thân thể của mình, kể cả những chỗ riêng tư cũng không bỏ sót.
Việc này đối với một cô gái trong sáng 18 tuổi mà nói, là rất xấu hổ và sỉ nhục.
“Không được!” Dường như anh đang nghiến răng nghiến lợi mà nói ra hai chữ này. Đằng Cận Tư sắp không thể nhịn được nữa, trên thế giới này sao lại có người ngốc như vậy cơ chứ?
Lương Chân Chân bị anh nhìn bằng ánh mắt nham hiểm và tàn nhẫn thì sợ tới mức co rúm người lại, hai mắt đẫm nước,die»ndٿanl«equ»yd«on khóc nói: “Tôi không bán nữa, không muốn bán nữa, anh cho tôi về nhà được không?”
“Chết tiệt! Cô nghĩ đây là đâu? Muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao?” Đằng Cận Tư thật sự bị cô chọc giận rồi, đứng lên đi nhanh tới, cả người tản ra một loại khí thế khiến cho người khác sợ hãi.
Ngón trỏ thô lỗ nâng cằm cô lên, ép cô nhìn về phía mình: “Đừng có mơ!!!”
“Hu hu...” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Lương Chân Chân dính đầy nước mắt, trong cổ họng phát ra tiếng giống như con mèo nhỏ đang nức nở.
Anh ta thật là khủng khiếp, cô không muốn bán nữa, cô muốn về nhà.
“Con mẹ nó! Cô thử khóc một lần nữa xem!” Đằng Cận Tư tức đến thở hồng hộc, khuôn ngực phập phồng không yên, không chỉ thế, dường như trong con mắt đen sâu thẳm còn phát ra ánh lửa thô bạo.
Ánh mắt đó tựa như muốn giết người. Lúc này Lương Chân Chân đã sợ tới mức không dám thở mạnh, hai bờ vai run run theo tiếng khóc thút thít, mà hai bầu vú mềm mại trước ngực cũng theo đó mà phập phồng.
Đằng Cận Tư nhìn mà miệng đắng lưỡi khô, có một loại xúc động muốn...... Mẹ nó! Vậy mà anh lại nổi lên phản ứng với con nhỏ ngu ngốc này.
Bàn tay to bế ngang cái người còn đang ngây ra kia, trực tiếp đi về phía giường lớn duy nhất trong phòng, bắt đầu cởi nút áo sơ mi.
“Á!” Lương Chân Chân hét lên một tiếng, ngã xuống giường theo một đường vòng cung, hoảng sợ nhìn trong mắt người đàn ông đang nhiễm tình dục.
Ngay lập tức cô chui vào trong chăn. Cô không muốn bị cưỡng hiếp, không muốn, không muốn!!!
Đằng Cận Tư vứt áo sơ mi xuống đất, lại bắt đầu cởi dây lưng, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi cô gái nhỏ đang chui loạn trong chăn, khóe miệng gợi lên một nụ cười quyến rũ.
Trốn? Cô ta cho rằng mình trốn được sao?die»ndٿanl«equ»yd«on Cho đến khi trên người không còn thứ gì cản trở nữa, anh khoả thân từng bước một đi đến bên giường.
Khó có được một người khiến cho anh có phản ứng, anh có thể không “cưng chiều” cô thật tốt sao?
Đột nhiên trên người mát lạnh khiến cho Lương Chân Chân lại hét ầm lên, chân liều mạng đạp, lui người về phía đầu giường, lại bị Đằng Cận Tư bắt được, tiếp theo là một thân thể rất nặng đè xuống người cô.die»ndٿanl«equ»yd«on
Mặc kệ bàn tay nhỏ bé của cô không ngừng đánh vào ngực, anh cũng không có chút phản ứng nào cả. Anh há miệng ngậm lấy nơi mềm mại trước ngực cô, đầu lưỡi linh hoạt trêu đùa, bàn tay to lại xoa nắn ở một bên còn lại…

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 2: Nam Cung Thần Dãn Cô Đi Tắm Rửa Sạch Sẽ

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 2: Nam Cung Thần Dãn Cô Đi Tắm Rửa Sạch Sẽ

♥ Editor: ChiMy ♥
Nước mắt dần dần làm mờ tầm mắt của cô, nhưng cô biết mình không được khóc, cho dù có bị người ta khinh bỉ cũng phải tiếp tục kiên trì! Trong lòng một lần lại một lần không ngừng thầm nhủ: “Lương Chân Chân, mày phải kiên cường! Không được để những thứ khác đả kích.”
Mưa to không ngừng rơi lộp bộp xuống đất, cùng với những tiếng sấm, tiếng sét vang lên mãnh liệt, ông trời như là đang khóc thút thít, làm cho người ta cảm thấy tim cũng đập nhanh hơn bình thường.
Lương Chân Chân cũng không nhớ rõ mình đã bị bao nhiêu chiếc xe đi qua tạt nước, bùn vào người, nhưng cô cũng không muốn nghĩ nhiều như thế.
Mưa và nước mắt hòa vào nhau chảy xuống, làm ướt đẫm chiếc đầm trên người cô. Gió lạnh thổi tới, thấm vào tận tim gan con người.
Cô cố lấy dũng khí hỏi mấy người mặc tây trang sang trọng,DiễnđànLêQuýĐôn. nhưng đều bị người ta nhìn bằng ánh mắt khinh thường, từ chối.
Thậm chí còn có người tưởng rằng đầu óc không bình thường, là người điên, sợ tới mức chạy nhanh đi.
“Anh, xin anh mua tôi một đêm được không? Kỹ thuật của tôi rất tốt, tuyệt đối sẽ không làm anh thất vọng.”
Lúc đầu Lương Chân Chân còn ngượng ngùng bây giờ đã trở nên chết lặng. Bây giờ cô vừa lạnh lại vừa đói, lạnh đến tận xương, lạnh đến tận lục phủ ngũ tạng(*), cả người không kìm chế được mà run lên.
(*) Lục phủ gồm có : Đỏm (mật), Vị (dạ dày), bàng quang, tiểu trường (ruột non), Đại trường (ruột già), tam tiêu (bao ngoài của tạng-phủ).
Ngũ tạng gồm : Tâm (tim) can (gan), tỳ (lá lách), phế (phổi), thận.
Người đàn ông kia dùng ánh mắt quái dị nhìn cô: “Không phải là cô mới từ bệnh viện tâm thần chạy ra đấy chứ? Đầu óc không bình thường thần kinh có vấn đề? Chạy đến đây phát điên cái gì thế?”
“Anh à, tôi...không có, Tôi... rất tỉnh táo..” Lương Chân Chân gấp gáp giải thích. “Tôi thấy cô đúng là bị thần kinh” Người đó chán ghét đẩy cô ra.
Lương Chân Chân không hề nghĩ tới người đó sẽ đẩy cô, không cẩn thận, loạng choạng vài bước rồi ngã xuống đất, lại vừa vặn ngã vào vũng bùn.
Nước bẩn toàn bộ bắn lên người cô, lại.... Bắn tung tóe lên một người đàn ông đang chuẩn bị lên xe ở bên cạnh.
Trong nháy mắt tây trang đã dính nhiều vết bùn nhỏ, còn giày da thì lại loang lổ bùn.
Những người đi bên cạnh anh ta đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh, trong lòng thầm than: Đầu sỏ gây nên chuyện này chết chắc rồi, lại còn là phụ nữ nữa chứ! Kết cục, haizzz....
“Ai cho cô ta xuất hiện trong này?” Giọng điệu của người đàn ông lanh lẽo tựa như núi băng ngàn năm, làm cho người ta không tự chủ được rùng mình một cái.
Lương Chân Chân ngẩng đầu lên nhìn: Đôi mắt đen như mực, thâm thúy không nhìn thấy đáy, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, môi mỏng khẽ nhếch, lộ ra sự lạnh lẽo không nói nên lời.
Rõ ràng rất sợ nhưng không biết cô lấy dũng khí từ đâu ra, bước lên ôm đùi lấy anh cầu xin: “Anh à, xin mua tôi một đêm được không?”
“Cút!” Người đàn ông lạnh như băng quát lên.Diễn đàn Lê Quý Đôn.
Những người bên cạnh anh không dám thở mạnh. Gan của cô gái này cũng lớn thật! Ai cũng biết là Đằng thiếu rất chán ghét phụ nữ, chỉ cần Đằng thiếu xuất hiện, trong vòng xung quanh vài mét không được xuất hiện phụ nữ. Cũng từng có người không sợ chết thử đến gần, kết cục.... thật thê thảm.!!!
Mà cô gái nhỏ nhìn qua thấy chưa phát triển hết này, thật sự là ăn gan hùm mật gấu mà!
“Anh à, xin anh đừng đuổi tôi đi. Tôi sẽ rất ngoan mà.” Lương Chân Chân nhịn không được vừa khóc vừa nói. Cô cũng chỉ vì đến đường cùng. Vì sao cuộc sống của người nghèo lại khó khăn đến thế? Vì sao ông trời lại không công bằng như vậy?
Tựa hồ có cái gì lóe lên trong đầu, Đằng Cận Tư hoảng hốt nhíu mi lại, thu lại cái chân đang chuẩn bị đá ra, rất kì lạ nói một câu: “Nam Cung Thần, dẫn cô ta đi tắm rửa sạch sẽ.”

CÔ VỢ MINH TINH CỦA ĐẠI BOSS Chương 18: Cú điện thoại đột ngột

CÔ VỢ MINH TINH CỦA ĐẠI BOSS
Chương 18: Cú điện thoại đột ngột

Kỳ nghỉ tuần trăng mật, đối với một sự nghiệp đang phát triển và một nhân vật công chúng đang nổi lên mà nói, trên cơ bản chỉ là những điều ảo tưởng.
Một ngày lòng vòng trong phong cảnh như bức tranh của thôn quê ở Thuỵ Sĩ, không may là điện thoại bị bỏ lại biệt thự đã reo không dưới cả trăm lần. Những đối tác trong giới kinh doanh đều không dễ ứng phó cho nên Tần Thành đành phải quơ tay, xách vali lên máy bay về nước.
Tưởng Tịch ngây người hơn nửa ngày, không đi cùng chuyến với anh ta, mùng ba thì lên chuyến bay nửa đêm, vừa vặn không trễ khởi công vào sáng mùng bốn.
Khi Tưởng Tịch tới khách sạn ở thành phố Z thì Tề Minh Lật được Tề Dịch đưa tới. Hai anh em đứng ở hành lang không một bóng người, nhẹ nhàng nói lời tạm biệt. Nhìn từ một bên mặt, hai người vành tai tóc mai chạm vào nhau, thấy ấm áp làm sao, nhưng cũng cảm thấy không thích hợp sao đó.
Sau khi Tề Dịch xuất hiện, Tề Minh Lật liền thẳng thắn nói rõ thân phận của mình với Tưởng Tịch, đáp lại, Tưởng Tịch báo cho biết chuyện cô và Tần Thành kết hôn.
Thật ra, cho dù cô không nói, Tần Thành cũng nhất định sẽ nói với Tề Dịch bên kia. So với chờ đến khi Tề Minh Lật biết, sau đó tới hỏi cô, không bằng cô nói trước.
Hai kiếp Tưởng Tịch cũng chưa từng có bạn bè, Tề Minh Lật là người đầu tiên cô kết giao thiệt tình.
Bánh xe chạy qua trên sàn nhà, phát ra tiếng cót két, Tề Dịch nghe thấy, quay đầu lại.
“Buổi sáng tốt lành.” Tưởng Tịch lấy chìa khoá ra mở cửa. “Lát nữa gặp ở phim trường.”
Bên cạnh còn có những người khác, ngang nhiên nói chuyện ở cửa, bị người khác nhìn thấy sẽ tránh không được khiến cho truyền thông chế tạo ra một đề tài nói chuyện.
Tề Minh Lật nghe hiểu lời của cô nói, trong mắt có chút cảm xúc vụt qua.
Khi ngẩng đầu, cửa ở đối diện đã đóng.
Nhiều nhân viên trong đoàn làm phim đi làm ngày đầu tiên từ sau kỳ nghỉ hàng năm, mà còn là một tuần, cuộc sống đều cực kỳ dễ chịu.
Nửa tiếng trước khi quay phim, toàn phim trường hỗn loạn, đủ loại đặc sản bày đầy mọi góc, ngay cả mấy diễn viên chính đều được một túi đồ ăn vặt nhỏ.
Tưởng Tịch bật cười khi mỗi lần nhìn vào đám người tràn ngập đủ loại tiếng địa phương, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói không chút gợn sóng sợ hãi của Lý Mặc. “Tiến độ quay phim đã trễ mất một tuần, cho nên hôm nay tăng ca.”
Phim trường một trận kêu rên.
Tiến trình quay phim của “Công tử Khuynh” đi được một phần ba, trong một tuần kế tiếp, trên cơ bản là thời gian tương tác nhiều nhất của bốn diễn viên chính, hai cặp tình nhân.
Đồng thời, trong khoảng thời gian này Tưởng Tịch cùng Nguyên Tấn Thần diễn chung với nhau nhiều nhất.
“Ca ca, sau này anh ngoan ngoãn, đừng tranh cãi với hoàng thượng ở trên triều được không?” Tưởng Tịch nước mắt lấp lánh, dựa vào đầu giường của Nguyên Tấn Thần đã bị hoàng thượng đánh một trận.
“Muội đó!” Nguyên Tấn Thần bóp cái mũi Tưởng Tịch vẻ cưng chiều. “Nhưng nếu ca ca không khuyên nhủ hoàng thượng thì quốc khố năm nay sẽ giảm rất nhiều bạc.”
“Giảm thì giảm đi!” Tưởng Tịch khụt khịt, sức lực toàn thân giống như bị cạn kiệt, chán chường nói: “Ca ca, anh suy nghĩ cho ông ta, ông ta cũng không có thông cảm anh.” Nước mắt rơi xuống một giọt, hai giọt, ba giọt…
“Tiểu Tình, muội muội.” Nguyên Tấn Thần khó khăn ngồi dậy, lấy ra khăn lụa lau nước mắt trên mặt cô một chút. “Ca ca đồng ý với muội, lần sau sẽ chăm sóc tốt bản thân mình.”
(Cho Cat đính chính, tên của em gái Âu Dương Khuynh là Âu Dương Tình chứ không phải Âu Dương Na như mấy tập trước. Xin lỗi các bạn vì sự nhầm lẫn này.)
“Anh đừng tranh đấu với hoàng thượng nữa.”
Nguyên Tấn Thần khó xử nhìn cô.
“Muội chỉ biết.” Tưởng Tịch đấm xuống giường, khóc như hoa lê ướt mưa: “Anh một chút cũng không quan tâm đến bản thân mình, anh nói đi, nếu anh gặp chuyện không may thì muội phải làm sao bây giờ hả?”
Nguyên Tấn Thần mang vẻ mặt đấu tranh, đau khổ nhìn người ở trong lòng xót xa không thôi.
“Cắt.” Lý Mặc giơ tay, vừa lòng nói: “Tốt.”
“Cảm ơn đạo diễn.” Tưởng Tịch nói xong, chậm rãi đứng lên.
Trên mặt cô vẫn còn đọng nước mắt, một đôi mắt trong sáng động lòng người, thấy mà thương xót.
Đầu ngón tay còn lưu lại cảm xúc da thịt trắng mịn của con gái, Nguyên Tấn Thần hơi hoảng hốt nhìn Tưởng Tịch đã đi xa cùng với Vương Mộng.
“Tấn Thần.” Người nữ trợ lý gọi hắn ta. “Anh không sao chứ?”
“Không có chuyện gì.” Nguyên Tấn Thần xốc chăn ngồi dậy, nhận lấy ly nước trên tay nữ trợ lý.
“Vứt cái này đi.” Người nữ trợ lý nhìn khăn tay màu trắng trong tay hắn. “Đoàn làm phim mua tới mấy tá, sẽ không dùng cái này đâu.”
Nguyên Tấn Thần cúi đầu, dấu vết trên khăn chưa khô, nắm ở trong lòng bàn tay lại giống như chạm được nước mắt chảy ra từ trong đôi mắt kia, hắn ta không nỡ ném đi.
“Tấn Thần?”
“À!” Nguyên Tấn Thần bước vội hai bước, bỏ chiếc khăn vào trong tay áo rộng thùng thình.
“Anh có thông báo đêm nay.” Nữ trợ lý làm bộ như chưa thấy cái gì, theo sát hai bước, nói.
“Tôi biết rồi.” Nguyên Tấn Thần lơ đãng đụng vào ngực, nơi của chiếc khăn tựa như càng nóng hơn.
Hắn nghĩ, hắn ta đại khái hiểu được đó là chuyện gì xảy ra.
Tưởng Tịch trở lại phòng nghỉ tạm thời, dậm dậm một chút.
Vì một màn này, trước đó cô đã nằm úp ở giường nửa tiếng đồng hồ tìm cảm giác, hiện giờ chân tê muốn chết. Vừa rồi, nếu không được Vương Mộng đỡ, cô chỉ sợ sẽ té thẳng xuống trên giường.
Như vậy thì sẽ có tiếp xúc thân thể với Nguyên Chấn Thần. Rõ ràng ở kiếp trước, chuyện thân mật nhất bọn họ cũng đã làm, nhưng kiếp này đụng tới hắn, cô nghĩ tới cảnh tượng kiếp trước hắn cùng với người phụ nữ kia dây dưa ở trên giường mà cô và hắn cùng mua, thì ghê tởm không thôi.
Một cú điện thoại gọi tới vào lúc này.
Tưởng Tịch hoà hoãn lại tinh thần, điềm tĩnh tiếp điện thoại: “Alo?”
“Xin chào, xin hỏi có phải là cô Tưởng không?” Là một giọng nữ hơi quen.
“Vâng, xin chào, xin hỏi cô là ai?”
“Tôi là quản lý của công ty châu báu.” Giọng nói của đối phương lộ vẻ vội vàng. “ Là như vầy, cô Tưởng, video cô quay lần trước có một ít trục trặc, chúng tôi muốn mời cô đến quay chụp lại một lần nữa. Đương nhiên về phương diện phí quảng cáo cô Tưởng không cần lo lắng, vì đền bù tổn thất của cô Tưởng trong lúc quay chụp, chúng tôi sẽ trả một trăm ngàn.”
“Chụp lại một lần không sao.” Tưởng Tịch nói. Cô chỉ là một nghệ sĩ mới debut, không có bản lãnh đùa giỡn với nhãn hiệu lớn.
“Nhưng mà.” Tưởng Tịch cân nhắc trong khoảnh khắc, nói: “Tôi muốn hỏi một chút, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“…”
“Không thể nói sao?” Tưởng Tịch thản nhiên hỏi.
“Không phải, không phải.” Người quản lý nhìn chằm chằm hình ảnh lộn xộn trên màn hình máy tính, nói: “Cô Tưởng đừng hiểu lầm, chúng tôi tuyệt đối không có ý giấu diếm cô Tưởng.”
“Vậy thì?”
“Là như vầy.” Người quản lý giải thích: “Toàn bộ video quay quảng cáo của cô Tương quay lần trước đã bị người nào đó phá huỷ.”
Ánh mắt Tưởng Tịch rùng mình, nhưng giọng điệu lại thản nhiên, nghe không ra cảm xúc. “Tôi biết rồi, không sao, khi nào thì các người liên hệ với thợ quay phim? Lúc nào thì tôi phải quay?”
“Cảm ơn cô Tưởng.” Người quản lý đổ mồ hôi hột, liên tục nói lời cảm ơn.
Cấp cao của công ty bọn họ vô cùng vừa lòng với bộ quảng cáo này của Tưởng Tịch, mở mấy hội trường, vốn đã chuẩn bị nhân dịp tết Nguyên Đán sẽ phát quảng cáo toàn diện trên các đài truyền hình lớn và các trang web lớn. Ai ngờ rằng sáng nay công ty quảng cáo đã gọi điện thoại đến, nói có một hacker không rõ đã xâm phạm vào máy tính của bọn họ, huỷ bỏ toàn bộ video đã quay chụp của Tưởng Tịch, thậm chí tấm hình dùng để làm áp phích cũng bị làm cho khó coi.
May mắn là cô Tưởng không cự tuyệt, người quản lý ngồi phịch trước máy tính.

CÔ VỢ MINH TINH CỦA ĐẠI BOSS Chương 17: Hôn lễ

CÔ VỢ MINH TINH CỦA ĐẠI BOSS
Chương 17: Hôn lễ

Reng reng, reng reng, điện thoại di động không biết là đã reng bao nhiêu lần, Tưởng Tịch bất đắc dĩ cùng Tề Minh Lật liếc nhau.
Hết cách, đành mở di động ra, một tin nhắn gởi đồng bộ chúc mừng năm mới.
“Chúc mừng năm mới.” Tưởng Tịch lạch tạch gõ một hàng chữ, đặt ra nhóm gởi đi, sau khi xác định không có quên gì, bấm nút gởi, rồi sau đó lập tức tắt máy.
“Chuẩn bị tốt chưa?” Hạ Chi Khanh đẩy cửa ra, nhìn thấy Tưởng Tịch còn cầm di động và áo cưới trắng tinh mặc được một nửa, thì cau mày, hơi hiểu ra, nói: “Tắt di động trước đi.”
Tưởng Tịch giơ di động lên, nói: “Đã tắt rồi.”
“Vậy thì tốt.” Hạ Chi Khanh thoáng yên tâm, cúi đầu nhìn đồng hồ một cái, lại hối: “Tưởng Tịch, cô chuẩn bị nhanh lên, còn Minh Lật, thời gian không nhiều lắm, cô cũng nhanh nhanh thay áo phù dâu đi.”
Tề Minh Lật không nói gì.
Trước đây sao cô lại cảm thấy Hạ Chi Khanh không dễ gần?
Trong một căn phòng khác, Tần Thành cũng gặp phải một vấn đề giống như vậy. Bắt đầu từ hai giờ trước, di động của anh đã nằm trong trạng thái bận rộn, từng cú từng cú điện thoại nối tiếp nhau. Không nên nhận thì là không nhận, nhưng nên nhận thì…
Tề Dịch hừ một tiếng, yên lặng mặc trang phục rể phụ của mình. Chẳng lẽ anh ta phải nói cho Tần Thành rằng điện thoại của mình đã được tắt từ hồi sáng sao chứ?
“Tần Thành, sao cậu còn chưa có thay đồ?” Tần Tự lạnh lùng nghiêm mặt đẩy cửa đi vào. “Sắp đến giờ rồi.”
Cũng không phải anh ta kết hôn, gấp cái gì chứ?
Tần Thành nhìn Tần Tự trong lòng khó chịu. Hôn lễ được bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị ngay ngày hôm sau khi anh cầu hôn thành công. Tuy rằng áo cưới, thiệp mời, v.v… đã chuẩn bị tốt từ trước, nhưng khi ngày này thật sự tới tất cả mọi người đều một bộ dáng vẻ bận rộn. Đặc biệt là anh, tối hôm qua hầu như một đêm không ngủ, nghe mẹ lải nhải suốt một đêm.
“Cậu nhanh lên.” Tần Tự một cước đá ngã bàn trang điểm, ánh mắt hung dữ. “Muốn cho khách khứa có mặt nhìn chuyện cười của nhà họ Tần chúng ta sao?”
Tề Dịch nhìn không được hai anh em não úng này ở trong phòng trang điểm bỗng nhiên làm mất thể diện trước mặt thợ trang điểm và thợ trang phục, nói với vẻ mềm mỏng hiếm thấy: “Không sao, tôi và Tề Minh Lật sẽ không nói lung tung ra ngoài.”
Tần Tự: “…”
Tần Thành: “…”
Hai anh em không hẹn mà cứng họng.
Nhưng mặc kệ nói như thế nào, hôn lễ cuối cùng vẫn được cử hành như thường.
Thân là ông chủ của công ty giải trí, đương nhiên hôn lễ không có khả năng không bị truyền thông chú ý đến. Nhưng khi tất cả đều được đôi bên giữ trong trạng tháí bí mật, nhất là, khi hiện trường hôn lễ nằm ở một thị trấn nhỏ của một vùng quê thuộc nước Thuỵ Sĩ, thì không thể có truyền thông đến thăm.
Chỉ sợ bây giờ tung tin tức này ra ngoài cũng sẽ không có truyền thông nào tin tưởng.
Ngay cả Tưởng Tịch cũng không nghĩ tới.
Máy bay đến Thuỵ Sĩ là do Tề Dịch cung cấp. Mấy năm nay anh ta đều ở nước ngoài phát triển, truyền thông của thành phố C, bao gồm toà soạn báo thuộc về gia đình của anh ta, gần như đã quên sự tồn tại của người này. Hơn nữa, anh ta đã trở về nhiều ngày nay nhưng vẫn rất kín đáo, chưa chính thức tuyên bố tiếp quản nhà họ Tề. Khi mọi người cùng lên máy bay, người phi công cũng chỉ nghĩ rằng bọn họ là người một nhà cùng đi du lịch nước ngoài.
Sau đó phi cơ tới Bern, thủ đô của Thuỵ Sĩ, đoàn người lại ngồi xe đi tới thôn quê trong vùng núi này, lúc ấy Tưởng Tịch mới tin rằng hôn lễ âm thầm của cô và Tần Thành đích xác sẽ cử hành ở chỗ này.
Thôn quê nằm ở khu vực phía đông, đi sau thành phố C bảy tiếng đồng hồ. Giây phút Tưởng Tịch đi về phía Tần Thành thì pháo hoa cùng lúc bắn lên ở thành phố C cách xa ngàn dặm, giống như ánh sao lóng lánh đầy trời. Trên ti vi, liên hoan dạ hội mừng tết âm lịch vừa mới kết thúc.
Lo lắng đến thân phận của Tưởng Tịch, cha Tần luôn luôn nghiêm túc đã đồng ý đề nghị tổ chức hôn lễ bí mật. Hôm nay tới đều là một ít bạn bè thân của ông ta ở Thuỵ Sĩ. Bạn bè thân ở trong nước chỉ con dâu cả tương lai của nhà họ Tần là có Hạ Chi Khanh, và hai anh em Tề Dịch, Tề Minh Lật.
Tưởng Tịch từng bước một đi về phía Tần Thành. Cô mặc áo cưới lệch vai được thiết kế bởi nhà thiết kế nổi tiếng của Pháp, thướt tha duyên dáng, ánh mắt sạch sẽ, xinh đẹp, bộ dáng hoàn toàn không bị giới giải trí tiêm nhiễm.
Tần Thành mặc âu phục được thiết kế cùng một nhà thiết kế, ánh mắt nhìn về phía Tưởng Tịch vừa chuyên chú mà lại biếng nhác.
Lúc đôi bên chỉ còn cách một bước, Tần Thành cầm lấy tay Tưởng Tịch.
Linh mục là một ông lão mắt xanh, nét mặt khoan thai từ ái.
Sau khi ông ta cầu nguyện xong, nhìn Tần Thành, hỏi: “Tần tiên sinh, con có bằng lòng cưới Tương tiểu thư làm vợ, dựa theo giáo huấn của kinh thánh và với sự hiện diện của Đức Chúa
Trời, cùng cô ấy kết làm một thể, yêu cô ấy, an ủi cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy giống như con yêu chính bản thân mình. Cho dù cô ấy bệnh tật hoặc là khoẻ mạnh, giàu có hoặc nghèo khổ, trước sau vẫn trung thành với cô ấy, cho đến khi rời khỏi thế giới không?”
Tần Thành nói: “Con bằng lòng.”
Linh mục lại chuyển qua Tưởng Tịch: “Tưởng tiểu thư, con có bằng lòng gả cho Tần tiên sinh làm vợ, dựa theo giáo huấn của kinh thánh và với sự hiện diện của Đức Chúa Trời, cùng anh ấy kết làm một thể, yêu anh ấy, an ủi anh ấy, tôn trọng anh ấy, bảo vệ anh ấy, giống như con yêu chính bản thân mình. Cho dù bệnh tật hoặc là khoẻ mạnh, giàu có hoặc nghèo khổ, trước sau trung thành với anh ấy, cho đến khi rời khỏi thế giới không?”
Tưởng Tịch nói: “Con bằng lòng.”
“Vậy thì mời các con trao đổi nhẫn.”
Hai người cầm lấy nhẫn, một trước một sau trịnh trọng đeo lên cho đối phương.
Linh mục cười: Nhân danh Đức Chúa Trời, ta tuyên bố các con kết làm vợ chồng.
Tần Thành cười cười, kéo mạnh Tưởng Tịch qua, áp sát vào, hôn lên đôi môi đỏ mọng ở trước mắt.
Thân mình Tưởng Tịch đột nhiên cứng đờ, theo bản năng muốn giãy dụa. Nhưng một ánh mắt của Tần Thành ném qua, cô lại thả lỏng, thậm chí phối hợp hé miệng, mặc cho đầu lưỡi linh hoạt của đối phương cạy hàm cô ra, càn quét trong khoang miệng của cô.
Tần Thành hôn kéo dài đến hai phút, kiếm đủ tiện nghi.
Tưởng Tịch nhìn thấy ý cười hèn hạ trong mắt anh ta, trong lòng có một cảm xúc không hiểu lướt qua.
Rốt cuộc cô có một gia đình hoàn toàn mới, có một hậu trường mạnh mẽ mà vô số nữ nghệ sĩ mong muốn.
Đây là đáng giá.
Hôn lễ dựa theo truyền thống của bản xứ, chín giờ tối chấm dứt.
Bà Tần muốn về nước vào ngày mồng một. Bên này, khách khứa vừa rời đi, thì bà lập tức cùng Tần Tự và Hạ Chi Khanh bận công ty và sự nghiệp, ngồi xe đến Bern để kịp máy bay sáng mai bay trở về nước. Tề Minh Lật vừa ý với phong cảnh của một thị trấn nhỏ ở ngoài trăm dặm, Tề Dịch dẫn cô ta chạy suốt đêm tới.
Để lại Tưởng Tịch và Tần Thành hai mặt nhìn nhau.
Toà biệt thự bọn họ ở là do ông Tần mua vào nhiều năm trước, rất nhiều phòng. Tưởng Tịch ngồi ở sô pha xem kịch truyền hình nhàm chán trong chốc lát, phủi phủi tay nói: “Tôi lên trước.”
Tần Thành gọi cô lại, không có ý tốt nói: “Hôm nay đó là nụ hôn đầu tiên của em phải không!”
Trên người anh còn mặc y phục chú rể, bộ dáng đang đứng đắn nghiêm chỉnh, rồi đột nhiên hỏi ra những lời này. Tưởng Tịch, người đã đáp lại lời cầu hôn một cách dứt khoát, nhịn không được tai đỏ lên.
Vịn lấy tay vịn của cầu thang gỗ, cô quay lại hỏi Tần Thành: “Anh nghĩ sao?”
“Đúng là vậy.” Tần Thành tắt đi ti vi, đứng lên đến gần Tưởng Tịch, cười rất dịu dàng: “Bà Tần.”
Tưởng Tịch lại một lần nữa bị xưng hô này đánh cho thần trí trở về.
Cô híp mắt, bắt chước Tần Thành nở nụ cười: “Đúng là vậy ông Tần.”
So sánh kỹ thuật diễn, xem ai thua?
Tần Thành đoán được cô sẽ như vậy. Cô muốn giống với vợ mới cưới của những người khác, ngược lại anh ta lại nghi ngờ cô không có dụng ý gì ngoài việc để anh làm người chống lưng.
“Được rồi, được rồi.” Tần Thành chịu thua trước, khoát tay: “Em đi nghỉ ngơi đi, tôi ngủ ở dưới lầu.”

CÔ VỢ MINH TINH CỦA ĐẠI BOSS Chương 16: Chụp quảng cáo

CÔ VỢ MINH TINH CỦA ĐẠI BOSS
Chương 16: Chụp quảng cáo

Vì để khuyến khích tất cả các nghệ sĩ mới nâng cao trình độ bản thân, TRE đã cố ý đưa ra hệ thống cấp bậc. Thông qua kết quả nhiều lần kiểm tra đánh giá để xác định thời gian debut.
Ba người Tưởng Tịch khỏi cần phải nhiều lời, chỉ cần nhìn thấy thái độ công ty sắp xếp người đại diện cùng các loại vấn đề khác thì có thể thấy được.
Vu Trữ Lâm thuộc vào nhóm nhân viên debut thứ ba, chậm gần một tháng so với Tưởng Tịch, cùng cô ta debut còn có hai nam và một nữ khác. Nhưng bọn họ không có may mắn được công ty tuyên truyền mạnh mẽ như Tưởng Tịch, những vai diễn nhận được đều là phim truyền hình thần tượng hoặc tình cảm gia đình.
Tưởng Tịch nhìn thấy cô ta càng đến gần, khoé môi cong lên, nói trước: “Vu Trữ Lâm, đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.” Vẻ mặt Vu Trữ Lâm hơi cứng ngắc, tay nắm chặt lại, ánh mắt lẩn tránh về hướng khác. “Tôi còn có việc, tạm biệt trước.”
“Ừ.” Tưởng Tịch gật đầu không hề gì. Con người Vu Ninh Lâm gian xảo hẹp hòi, hay đố kỵ, cô ta là người đầu tiên nói xấu cô lúc huấn luyện trước đây.
Tưởng Tịch không có rộng lượng như vậy, kết bạn với người lén đâm thọt sau lưng người khác.
Bỏ qua ánh mắt phẫn nộ sau lưng, Tưởng Tịch nhìn không chớp mắt đi vào thang máy.
Vương Mộng vội vàng đuổi theo.
Studio quay phim ở tầng hai mươi mấy, đi lên cần một khoảng thời gian, Vương Mộng nhìn chằm chằm con số màu đỏ thay đổi, muốn nói lại thôi.
Tưởng Tịch liếc cô ta một cái. “Cô muốn nói gì?”
“Hả?” Vương Mộng thật cẩn thận liếc mắt dò xét Tưởng Tịch, thấy cô không có gì đặc biệt mất kiên nhẫn thì ấp a ấp úng nói: “Cái người vừa rồi… Cái cô Vu đó trong công ty không có đàng hoàng gì…Lời đồn, sau này cô ít qua lại với cô ta.”
“Là về tôi sao?” Tưởng Tịch nhướng mày hỏi.
“Vâng.” Nhắc tới chuyện này, Vương Mộng giận không thể tả, quơ nắm tay nói: “Cô ta nói bậy về cô với rất nhiều người, còn cả Tề Minh Lật nữa.”
Bản thân mình không có bản lãnh lại muốn đi bôi nhọ người khác, quả thật hơi quá đáng.
Làm phiền cô ta phẫn nộ giùm ình, Tưởng Tịch cảm thấy vui, mấy ngày nay cô úp úp mở mở đối với Vương Mộng thật là rất không uổng công.
Mím môi, Tưởng Tịch dừng lại trước thang máy đang mở ra, nói: “Tôi biết rồi, sau này cô không cần phải xen vào những lời đồn đó.”
Vương Mộng mơ hồ hiểu được những lời này, nhưng cũng mơ hồ không rõ.
Phí quảng cáo đã bàn bạc thoả thuận, Tưởng Tịch là người mới, đến sau tết âm lịch mới tính là debut được hai tháng. Lục Mạnh Nhiên nói chuyện cùng người quản lý của đối phương nửa ngày mới nâng phí đại diện quảng cáo lên tới ba trăm ngàn.
Sau khi Tưởng Tịch đến ký tên mình vào, hợp đồng chính thức có hiệu lực.
Xong xuôi một loạt thủ tục rườm rà, Tưởng Tịch được thợ trang điểm nổi tiếng mà công ty quảng cáo tự mời, đưa đến hậu trường chuẩn bị hoá trang.
Tưởng Tịch vừa vào cửa liền thấy trên bàn trang điểm bày năm bộ trang sức khác nhau.
“Đây là loạt trang sức mang xu hướng cổ điển mà công ty vừa cho ra đời trong năm nay.” Người quản lý đi theo cùng của công ty châu báu hết sức tận tình giới thiệu với Tưởng Tịch. “Thợ trang sức đã dựa vào dáng người của cô làm năm bộ trang sức đi với bộ đồ cổ trang, trong chốc lát là cô Tương có thể thay.”
Tưởng Tịch gật đầu, độ hảo cảm đối với công ty châu báu này tăng lên nhiều.
Những năm gần đây, rất nhiều người trong nước bắt đầu tôn sùng văn hóa truyền thống Trung Quốc, bộ trang sức của công ty châu báu đã được thiết kế ra trong hoàn cảnh này.
Hình dáng năm bộ trang sức giống nhau, đều có tên riêng của chúng: Vũ Lâm Linh (Nụ hoa trong mưa), Lê Hoa Bạch (Hoa lê trắng), Bích Hải Ba (Sóng biển xanh), Mai Tử Vũ (Mưa hoa mai), Hải Đường Hồng (Hải đường đỏ). Ứng với năm màu: xanh, trắng, lam, vàng, đỏ.
Dưới sự giúp đỡ của thợ trang phục, Tưởng Tịch thay bộ quần áo thứ nhất, tà áo màu đỏ thẫm, chỗ vạt áo và cổ tay áo thêu phượng hoàng, ung dung lộng lẫy.
Tưởng Tịch cao 1m68, mặc bộ quần áo này vào lập tức nổi lên dáng người thướt tha. Thợ trang phục la lên quá đẹp, theo sau là thợ trang điểm, thợ tạo hình đem bộ trang sức màu vàng hơi nặng đeo vào từng món cho Tương Tịch.
“Tổng giám đốc Tần, đã đàm phán thoả thuận xong, ba trăm ngàn.” Lục Mạnh Nhiên nhìn về phía sân khấu, thợ chụp hình đã chuẩn bị, sắp xếp tất cả, chờ Tưởng Tịch thay đồ xong đi ra.
“Tốt.” Tần Thành đi vào văn phòng, nhìn vào lịch trình, sắp xếp nói: “Cậu trông coi cô ấy cho tốt, chụp xong quảng cáo lập tức quay về công ty.”
Lục Mạnh Nhiên bưng mặt, anh ta muốn nói vào cái điện thoại: “Tổng giám đốc Tần, anh nói câu này hai lần rồi đó!”
Nếu nói ngay từ đầu ôm ý nghĩ hoài nghi, không xác định đối với sự khác thường lần này của Tần Thành, vậy hiện tại Lục Mạnh Nhiên rất khẳng định là Tần Thành tuyệt đối có ý với Tưởng Tịch.
Nhưng thân là một cấp dưới đúng quy cách, không thể tuỳ tiện chất vấn ông chủ, Lục Mạnh Nhiên thở dài một tiếng với thâm ý khác, ngẩng đầu nói: “Tôi đã biết.”
“Biết là tốt rồi.” Tần Thành ngồi vào ghế làm việc, coi như không có chuyện gì, mở máy tính lên.
“Vậy, tổng giám đốc Tần không còn việc gì thì tôi cúp máy trước.”
“Khoan đã.” Tần Thành ngồi thẳng người lên, hỏi: “Âm thanh ở chỗ cậu là gì vậy?”
Lục Mạnh Nhiên nhìn Tương Tịch chói mắt đến ngạc nhiên bị một đám mê gái vây quanh ở chính giữa, nói: “Cô Tưởng đi ra.”
Tần Thành nghe ra ý tứ ở phía sau, nhíu mày: “Gởi ảnh chụp lại đây.”
Lục Mạnh Nhiên không nói gì.
Nếu để cho đối thủ bên ngoài đang như hổ rình mồi với TRE biết tổng giám đốc Tần của bọn họ làm loại chuyện ngu xuẩn này thì khẳng định sẽ mở rộng tầm mắt.
Không nói thì không nói, Lục Mạnh Nhiên vẫn kiên nhẫn thương lượng với thợ chụp ảnh một chút, tạm thời truyền mấy tấm ảnh chụp vào máy tính, rồi gởi tới hộp thư cá nhân của Tần Thành.
Gởi xong, anh ta lại gởi một tin nhắn qua, phòng ngừa Tần Thành không nhìn thấy lại trách anh ta. “Tổng giám đốc Tần, ảnh chụp đã gởi đi.”
Tần Thành không hồi âm.
Nhưng mà Lục Mạnh Nhiên biết Tần Thành đã thấy được. Bởi vì trong mười phút tiếp theo, anh ta lại nhận được một tin nhắn đến từ Tần Thành. “Còn có nữa không? Gởi toàn bộ lại đây cho tôi.”
Kết quả, khi nhìn thấy Lục Mạnh Nhiên như nổi điên, Tưởng Tịch không hiểu, hỏi Vương Mộng: “Anh Lục làm sao vậy?”
“Không biết.” Vương Mộng mới lấy lại tinh thần từ khuôn mặt đẹp của Tưởng Tịch, ngượng ngùng đoán: “Có thể là có việc gì đó!”
Bộ dáng cô ta đỏ mặt giống như vật cưng nào đó, Tưởng Tịch muốn đùa cô nàng một chút, nhưng người quản lý của công ty châu báu đã đi tới, cô liền buông tha cho ý tưởng.
“Cô Tưởng, cô là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng thấy.” Người quản lý tận hết sức lực ca ngợi: “Hy vọng hợp tác kế tiếp vui vẻ.”
Tay như cỏ mềm, mịn như mỡ đông, cô đứng trên sân khấu như vậy, đừng nói chi đàn ông, phụ nữ nhìn thấy tim đập còn lỡ nhịp nữa là.
Người quản lý tin tưởng bộ hình chụp quảng cáo này của Tưởng Tịch truyền ra ngoài, công ty sẽ nhộn nhịp nghênh đón khách.
Tưởng Tịch mỉm cười, vuốt ve chiếc vòng trên cổ tay, nói: “Nhất định sẽ như vậy.”
Bộ thứ nhất chụp xong, tiếp theo là bộ thứ hai.
Lần này Tưởng Tịch mặc áo đầm thắt lưng àu trắng, phối với trâm ngọc và bông tai hình giọt nước.
Đứng dưới ngọn đèn tràn đầy khí chất thần tiên.
Bộ thứ ba là áo đầm màu xanh, làm bằng tơ lụa thượng đẳng, phối với bộ vòng tay Nụ hoa trong mưa và mặt dây chuyền hình lá. Tưởng Tịch mặc vào, lập tức từ một thần tiên tỷ tỷ biến thành một giai nhân xinh đẹp.
Bộ thứ tư là dùng Sóng biển xanh, phối với bộ trang phục váy chẽn màu xanh lam.
Bộ cuối cùng thì dùng trang phục cổ đại màu hồng nhạt của cô gái trẻ cùng với cây trâm hoa màu đỏ và thêm vào mặt dây chuyền hình quạt.
Tưởng Tịch ngồi giữa khung cảnh cổ xưa, tay cầm quạt thơm, cười duyên với màn ảnh.
“Cắt.” Đạo diễn quyết định xong màn cuối, tuyên bố hoàn tất.
Tưởng Tịch cười nhẹ nhàng với mọi người đang bận rộn, đứng lên đi thay quần áo.
Lục Mạnh Nhiên như được đại xá, vội vàng sắp xếp Vương Mộng kêu Tưởng Tịch thay quần áo xong thì trực tiếp đi với anh ta.
Vừa rồi, lúc cô đang chụp ở trên, ánh mắt những người đàn ông ở phía dưới nhìn chằm chặp. Nếu anh ta không mang cô đi, phỏng chừng cái vị tổng giám đốc Tần cứ cách mỗi nửa tiếng là gọi điện thoại đến một lần kia sẽ tự mình đến đây.
Lục Mạnh Nhiên tạm thời còn chưa muốn nhìn thấy scandal của nghệ sĩ trong tay anh với ông chủ của công ty.