-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

GIA CÁT LINH ẨN Chương 29: Muôn hoa đua thắm

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 29: Muôn hoa đua thắm

Túy Tiên Lâu, Thương Y khó khăn lắm mới có được ngày nghỉ, lập tức chạy đến nơi này gọi một bầu rượi, từ từ thưởng thức. Vì không để Thương Y làm hỏng việc, Gia Cát Linh Ẩn vẫn luôn cấm Thương Y uống rượu.
“Thương đại hiệp, hôm nay sao lại có thời gian ra ngoài uống rượu? Cũng không gọi ta cùng Thất ca.” Hai cẩm y nam tử xuất hiện trước mặc Thương Y, nhìn mặt hai người đó, đúng là Sở Lăng Hàn cùng Sở Lăng Thiên.
“Tiểu Thiên Thiên, các ngươi đến rồi à? Tiểu nhị, mang thêm hai bầu rượu lên đây.” Thương Y hướng về phía tiểu nhị đang bận rộn trong tiệm, gọi lớn.
Sở Lăng Thiên nhíu mày, chán ghét nói, “Đừng gọi ta là Tiểu Thiên Thiên!” Tiểu Thiên Thiên khoát lên Vương gia mặt lạnh này, thật sự là có chút không hài hòa.
“Hôm nay ngươi không cần làm người hầu, hay là lén chạy đến đây uống rượu? Cũng không sợ chủ nhân tức giận à?” Sở Lăng Thiên hỏi Thương Y.
“A, ngươi không biết à?” Thương Y miệng đầy mùi rượu, “Hoàng hậu nương nương mở Bách Hoa Yến, nha đầu thối đó đi dự rồi, sao nào, tại sao hai ngươi không đi? Nghe nói hôm nay toàn là mỹ nhân đến đó nha.”
“Mỹ nhân cái gì, chẳng qua chỉ là dung chi tục phấn[1] mà thôi.” Sở Lăng Hàn không nghĩ vậy bèn nói, mỗi lần đến mấy yến hội dạng này, đều thấy mấy cô gái đó ra sức nịnh nọt lấy lòng Hoàng hậu, Quý phi và các Vương hầu, “Bách Hoa Yến vứt đi, đúng là chẳng thú vị gì cả, vẫn là ra ngoài uống rượu thích hơn, Thất ca, huynh nói có phải không?”
“Nàng có thể đến dự Bách Hoa Yến à.” Sở lăng Thiên nhẹ nhàng nhấp ngụm rượu, không ngờ nàng có thể lấy thân phận thứ nữ, được lời mời của Hoàng hậu, Sở Lăng Thiên cũng có chút kinh ngạc.
“Nàng là ai?” Sở Lăng Hàn khó hiểu hỏi, hay là… trong đầu Sở Lăng Hàn hiện lên một người, “Nghe nói rượu trong Bách Hoa yến chính là dùng trăm loại hoa chế thành, nói vậy uống ngon hơn rượu này gấp mấy lần, chi bằng chúng ta đến chỗ Hoàng hậu xin vài chén rượu để uống.” Thấy Sở Lăng Thiên sắp hai mươi rồi, mà vẫn không gần nữ sắc, thân là đệ đệ thực sự sốt ruột, khó khăn lắm mới thấy Sở lăng Thiên quan tâm đến một người, Sở Lăng Hàn thế nào cũng không muốn bỏ qua cơ hội này.
“Hình như lâu rồi ta cũng không tiến cung, nghe nói đến rượu Bách Hoa, vậy thì không uống vài chén thì không được rồi.” Nhớ đến sự rung động mà Gia Cát Linh Ẩn mang đến ình, Thương Y ngược lại muốn đến xem ở Bách Hoa Yến nàng sẽ có biểu hiện thế nào.
“Nếu hai vị đều nói như vậy, chi bằng bây giờ chúng ta tiến cung ngay đi, nấn ná thêm nữa sợ rằng Bách hoa Yến đã bắt đầu rồi.” Sở Lăng Thiên vừa nói vừa đứng lên, có vẻ vội vội vàng vàng.
Cửa cung màu son chậm rãi mở ra, kiếp trước, lần đầu tiến cung cũng là lần Bách Hoa Yến này, nhưng Gia Cát Linh Ẩn khi đó chỉ đi theo bên cạnh Gia Cát Hồng Nhan với thân phận nha hoàn hầu Gia Cát Hồng Nhan tiến cung. Bách Hoa Yến được tổ chức trước Dịch Khôn Cung của Hoàng hậu, các tiểu thư được mời đã đến từ sớm, bởi vì Thái hậu hoăng thệ chưa lâu, các tiểu thư đều ăn vận nền nã. Xiêm áo của Gia Cát Hồng Nhan thêu hoa lan, làm các tiểu thư khác nhao nhao liếc nhìn.
Trong đông đảo các tiểu thư, có ba người đặc biệt thu hút ánh nhìn của người khác, một là Đại tiểu thư nhà Gia Cát, Gia Cát Hồng Nhan; một là cháu gái của Chu thái phó, Chu Tuyết Tranh; người còn lại là cháu gái của Trần quốc công, Trần Cẩm Phàm. Chu Tuyết Tranh mặc sa y bách hợp, tươi mát thanh nhã; Trần Cẩm Phàm mặc hoa mai nở rộ, mùi thơm thoang thoảng. Gia Cát Hồng Nhan vì là trưởng nữ của Gia Cát thừa tướng, bên nhà mẹ đẻ của mẫu thân nàng có ba người cậu bốn anh họ đều có quân hàm cùng địa vị cực cao trong quân, tay nắm trọng binh. Phụ thân của Chu Tuyết Tranh, Chu Thế Xương, cũng là Thừa tướng giống Gia Cát Chiêm, cô mẫu (chị hoặc em của cha) còn là Thái phi đương triều, ngoài ra tỷ tỷ ruột đang làm Quý phi đương triều. Trần Cẩm Phàm là cháu nội của Trần quốc công, là cháu gái ruột của Hoàng hậu Trần Tư đương triều, lại là Quận chúa được Hoàng thượng đích thân sắc phong. Trần gia cùng Chu gia được cho là hai gia tộc có thể lực nhất nước Lăng Nguyệt, theo như Gia Cát Linh Ẩn biết, ở kiếp trước, kết cục cuối cùng của Trần gia là bị Chu gia nuốt trọn.
Các tiểu thư đều tự tìm kiếm những tỷ muội thường ngày quen biết để bắt chuyện, ngoại trừ ôn chuyện cũ, còn muốn chứng minh khả năng quen biết rộng rãi của bản thân.
“Biểu tỷ, hôm nay tỷ xinh đẹp thật đó!” Trong đám đông, một cô gái mặc xiêm y hoa đào bước đến, giữ lấy tay của Gia Cát Hồng Nhan, “U Nhược tìm biểu tỷ từ sớm.”
“U Nhược biểu muội, cữu cữu và cữu mẫu vẫn khỏe chứ?” Gia Cát Hồng Nhan mỉm cười hỏi, Tiêu U Nhược, là đích nữ duy nhất của Tiêu Lương, anh ruột của Đại phu nhân, có thể nói là viên ngọc quý trên tay của Tiêu gia.
“Vẫn khỏe.” Tiêu U Nhược đắc ý nói với một tiểu thư ở bên cạnh, “Nhìn thấy không, đây là biểu tỷ của ta, xinh đẹp chứ? Hôm nay ngươi cách ta xa một chút đi.”
Tiêu U Nhược khoe khoang lớn như vậy, ánh mắt mọi người đều bị thu hút lại đây, tuy rằng trong lòng tràn ngập bất mãn và hâm mộ, ngoài miệng cũng nói vài lời xã giao. Các tiểu thư có thể đến tham dự Bách Hoa Yến, đều gánh vác hy vọng của gia tộc, từ nhỏ đã được dốc lòng bồi dưỡng, dưới vô số tình huống, đều là người khéo léo độ lượng, chỉ là sau lớp nho nhã lễ độ ấy, cũng không che giấu được sự kiêu kỳ.
Nghe lời khen của mọi người, vẻ tươi cười trên mặt Gia Cát Hồng Nhan ngày càng sâu, ngoại trừ Chu Tuyết Tranh và Trần Cẩm Phàm, các tiểu thư khác ở trong lòng nàng đều không đáng để nhắc tới. Mà Chu Tuyết Tranh năm năm rồi không ở trong cung, cũng không khiến nàng lo lắng lắm, chỉ có Trần Cẩm Phàm, gia thế cùng dung mạo đó, Gia Cát Hồng Nhan không thể không cân nhắc một phen.
“Các ngươi nhìn xem, đó là ai vậy? Thật xinh đẹp!” Một tiểu thư chỉ vào hai người đang đi từ xa đến, hưng phấn hô lên.
[1] Dung chi tục phấn: ám chỉ những cô gái phấn son bình thường.

GIA CÁT LINH ẨN Chương 28: Xiêm áo khéo léo tuyệt vời

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 28: Xiêm áo khéo léo tuyệt vời

Mùng năm tháng năm Tết Đoan Ngọ, buổi tối trước đó một ngày, Gia Cát Hồng Nhan nôn nao đến gần nửa đêm vẫn không ngủ được, sáng sớm hôm sau, Đại phu nhân gọi một thợ giỏi bên nhà mẹ đẻ của mình đến trang điểm kỹ càng cho Gia Cát Hồng Nhan. Bách Hoa Yến, yêu cầu mỗi một tiểu thư tham dự phải mặc y phục lấy hoa làm chủ đề. Gia Cát Hồng Nhan mặc vào xiêm y lấy hoa lan làm chủ đề chuẩn bị đã lâu, làm Đại phu nhân khen không ngớt miệng. Đại phu nhân tin tưởng, hôm nay các Vương gia nhìn thấy Gia Cát Hồng Nhan, nhất định sẽ không dời mắt đi được.
“Tiểu thư, Bách Hoa Yến phải mặc xiêm y lấy hoa làm chủ đề, tiểu thư không có xiêm áo, làm sao đây?” Vết thương trên mặt Nguyệt Lan vẫn còn chưa khỏi, nhưng cũng không che giấu được vẻ lo lắng của nàng.
“Yên tâm đi, tiểu thư đã sớm có chuẩn bị.” Mộc Tê cười cười, từ trong rương lấy ra một bộ xiêm áo, “Xem này, đây chính là tiểu thư tốn không ít tiền bảo hiệu may làm đó.”
Nhìn thấy y phục trên tay Mộc Tê, Nguyệt Lan kinh ngạc đến độ không ngậm miệng lại được, chỉ thấy màu thêu trên đó là màu lam nhạt, là loài hoa mà nàng không biết, mỗi rìa cách hoa đều dùng chỉ bạc kết vào, mỗi một nụ hoa e ấp như sắp nở, làm cho người khác nhịn không được muốn ngắt lấy, mà càng khéo léo tuyệt vời hơn chính là từng giọt sương lóng lánh được thêu điểm xuyết lên đóa hoa kia, như thực sự bình thường, lại như ngay tức khắc sẽ rơi xuống khỏi đóa hoa.
“Trời ơi, đẹp quá.” Nguyệt Lan nhịn không được vươn tay ra, muốn chạm vào đó, lại sợ một khi chạm vào đóa hoa sẽ rụng xuống, nhanh chóng rụt tay lại, “Tiểu thư, hoa này tên là gì vậy, nô tỳ chưa từng nhìn thấy.”
“Hoa này gọi là hoa hồng xanh.” Mộc Tê cười nói.
“Tiểu thư bất công quá.” Nguyệt Lan cắn cái môi vẫn còn hơi bầm tím của mình, “Nói cho Mộc Tê biết mà không nói cho nô tỳ biết.”
“Ngươi đó, vẫn là lo dưỡng thương đi.” Gia Cát Linh Ẩn giơ tay cốc vào trán của Nguyệt Lan, “Mộc Tê, giúp ta mặc vào.”
Ở bên ngoài, Gia Cát Linh Ẩn lại khoát thêm một lớp tuyết sa hơi mỏng, đóa hoa vốn đã rất thật rồi, nay càng thêm sống động hơn, như một hồ nước sâu thanh u màu lam nhạt đổ từ trên cao xuống, nhẹ nhàng lưu động. Nếu nói người đã xinh đẹp đến chín phần, thì Gia Cát Linh Ẩn khi mặc vào xiêm y này cộng thêm gương mặt trang điểm nhẹ nhàng và cơ thể linh hoạt, hai thứ hòa vào, xinh đẹp đến cực hạn.
“Tiểu thư, đúng là quá đẹp!” Nguyệt Lan kinh ngạc bật thốt lên.
“Đúng đó, nói tiểu thư của chúng ta là Đệ nhất mỹ nhân của nước Lăng Nguyệt cũng không ngoa.” Mộc Tê nhìn Gia Cát Linh Ẩn, phảng phất như có chút xuất thần.
“Đệ nhất mỹ nhân của lục địa Đông Lăng cũng không ngoa.” Nguyệt Lan tiếp lời.
“Được rồi được rồi, Mộc Tê, mau đi chuẩn bị đi, nên xuất phát rồi.” Gia Cát Linh Ẩn cười nói, trong lòng âm thầm cám ơn Nguyệt Lan và Mộc Tê, để cho nàng ở trong thời đại không có một người thân này, thi thoảng cảm thấy ấm áp, cũng để cho trái tim vốn là một khối băng cứng của nàng, tan chảy khắp mọi ngõ ngách, sưởi ấm nàng.
“Hôm nay cần ta đi theo không?” Thương Y đi vào phòng, nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn đang muốn xuất môn, cũng sững sờ một chút, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, Gia Cát Linh Ẩn như dòng suối sâu màu lam nhạt, hòa làm một cùng tiết trời hơi lạnh của đầu tháng tư, “Ngươi… hôm nay rất đẹp!”
“Ha ha.” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười, “Có thể nghe được lời khen của Thương đại hiệp, đúng là may mắn ba đời. Hôm nay cho ngươi nghỉ một ngày, tự do hoạt động.”
“Vậy ngươi… cẩn thận…” Thương Y u oán liếc Gia Cát Linh Ẩn một cái. Có ý gì, cơ hội làm sứ giả hộ hoa tốt như vậy cứ thế mà không có.
“Mộc Tê, chúng ta đi thôi.”
Gia Cát Hồng Nhan đã đi trước, bên ngoài phủ Thừa tướng dừng hai cỗ kiệu, Như Nguyệt đã lên kiệu trước một bước, nghe nha hoàn nói Gia Cát Linh Ẩn cũng đã lên kiệu, liền căn dặn khởi kiệu, hai cỗ kiệu từ từ tiến về phía hoàng cung.
“Mộc Tê, ngươi có tâm sự à?” Lúc trong phòng, sự xuất thần của Mộc Tê cũng không qua khỏi ánh mắt của Gia Cát Linh Ẩn. Gia Cát Linh Ẩn đặc biệt gọi Mộc Tên lên kiệu cùng mình, đó là muốn trò chuyện với Mộc Tê.
Mộc Tê cười nhạt: “Nô tỳ chỉ là nhớ đến một chuyện trước kia, đã làm tiểu thư lo lắng.”
“Không có gì là tốt rồi.” Gia Cát Linh Ẩn nắm lấy tay của Mộc Tê, “Ta đoán thân phận của ngươi nhất định không phải là một nha hoàn, ngôn hành cử chỉ của ngươi không phải một nha hoàn có thể có, ta mặc kệ trước kia ngươi là ai, ở phủ Thừa tướng có mục đích gì, chỉ cần không phải kẻ địch của ta, ta cũng sẽ không quản.”
“Tiểu thư, Mộc Tê không dám, thật ra nô tỳ…”
Gia Cát Linh Ẩn nắm chặt tay Mộc Tê, nói, “Không cần nói cho ta biết ngươi đã trải qua chuyện gì, nếu chúng ta đủ duyên phận, sau này ta ắt sẽ biết được thôi.”
“Cám ơn tiểu thư.” Mộc Tê cảm kích nhìn Gia Cát Linh Ẩn, cúi đầu.

GIA CÁT LINH ẨN Chương 25: Đại tỷ đang nói gì vậy?

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 25: Đại tỷ đang nói gì vậy?

Lời nói của Như Nguyệt khiến cho tất cả mọi người có mặt đều kinh hãi, vốn nghĩ rằng nàng cầu tình vì Tứ di nương, ai dè…
“Con nha đầu Như Nguyệt này, Tứ di nương tốt xấu gì cũng là mẹ ruột của ngươi, nhanh như vậy đã muốn giũ sạch sẽ với bà ấy?” Nhị di nương kinh ngạc hỏi, “Nhưng mà biết ôm lấy cây đại thụ như Đại phu nhân, về sau trái lại hưởng nhiều bóng mát.”
“Nhị di nương, ngươi đang nói gì vậy?” Đại phu nhân sẵn giọng, “Như Nguyệt là con gái của lão gia, tất nhiên phải theo lão gia rồi. Như Nguyệt à, chung quy con vẫn là Tứ tiểu thư của phủ Thừa tướng, dù mẹ con phạm lỗi gì, trên người con luôn luôn chảy dòng máu của nhà Gia Cát, tội của mẹ con sẽ không dính dáng đến con, mau đứng lên đi!”
“Cám ơn mẹ!” Như Nguyệt không ngừng dập đầu với Đại phu nhân, cho đến khi trên trán xuất huyết, mới chịu thôi.
“Lâm Tuyết, nói mau, tên gian phu này là ai?” Gia Cát Chiêm phẫn nộ nói.
“Hu hu hu!”Người trên đất nức nở, một câu cũng không nói nên lời.
“Không nói à? Cái ta có chính là biện pháp!” Gia Cát Chiêm cực kỳ hung hãn, “Người đâu, dùng gia pháp!”
Tiêu Chính đã sớm chuẩn bị tốt nhánh cây nhỏ, quất mạnh vào người hai kẻ kia, chỉ chốc lát sau, quần áo trên lưng họ rách thành từng mảnh nhỏ, quất đến khi máu thịt bầy nhầy.
“Lão gia, phu nhân, họ… họ ngất rồi!”
“Mang hai thùng nước lạnh đến đây!” Đại phu nhân căn dặn.
“Dạ!”
Hai thùng nước lạnh nhanh chóng được mang đến, ào ào đổ xuống, hai người đang mê man lập tức tỉnh lại.
“Tứ di nương, nhiều năm qua như vậy, lão gia đối xử với ngươi không tệ, tại sao ngươi còn không thỏa mãn? Làm ra cái chuyện xấu mặt thế này! Không riêng gì ngươi, ngay cả lão gia, còn có thể diện của cả phủ Thừa tướng cũng đều bị ngươi ném hết sạch sẽ.” Đại phu nhân nhìn Tứ di nương, vô cùng đau đớn mà nói.
“Đại tỷ, tỷ đang nói gì vậy?” Đại phu nhân vừa mới nói xong, chợt nghe tiếng nói vang lên đằng sau đám người, mọi người trong phủ Thừa tướng đều có thể nghe ra giọng nói này, là của Tứ di nương.
“Là ai?” Đại phu nhân cả kinh, thấp giọng hỏi.
“Là ta, Đại tỷ!” Tứ di nương chậm rãi đi ra khỏi đám người, “Xảy ra chuyện gì? Tất cả mọi người tập trung ở đây làm gì? Á, hai người nằm trên đất kia là ai? Họ phạm phải tội gì?”
“Chuyện này… sao lại thế này chứ?”
“Rõ ràng là ở trong phòng Tứ di nương mà…”
Nhìn thấy Tứ di nương xuất hiện, tất cả mọi người đều xôn xao, sự tình trở nên ngày càng thú vị.
Đại phu nhân nhìn thấy Tứ di nương hệt như thấy quỷ, “Ngươi… sao ngươi lại ở chỗ này?”
Tứ di nương huơ thang thuốc trên tay, “Đại tỷ, ta đi ra ngoài bốc thuốc cho Như Sương! Khi quay về liền thấy trong viện xôn xao, nghĩ chắc có chuyện lớn gì, nên chạy đến đây xem thử!”
“Tuyết nhi, ngươi…” Gia Cát Chiêm nhìn Tứ di nương, cũng lấy làm kinh hãi, trong lòng lại nhẹ nhõm không ít, “Không phải ngươi thì tốt rồi!”
Nhị di nương cau mày, chỉ vào nữ nhân nằm trên đất kia, nghi hoặc hỏi: “Tứ muội đứng ở đây, vậy người kia là ai? Rốt cục sao lại thế này?”
“Rốt cục sao lại thế này?” Đại phu nhân nhìn chằm chằm Tiêu Chính, nghiến răng nghiến lợi hỏi.
“Nô tài…” Tiêu Chính lau mồ hôi lạnh trên trán, “Nô tài chỉ là nghe thấy tiếng động khác thường liền chạy đi bẩm báo, rốt cục là chuyện gì xảy ra, nô tài cũng không biết.”
“Mang nến đên đây!” Gia Cát Chiêm nói, “Kéo hai kẻ kia đến!”
“Á!”
“Á!”
Khi nhìn thấy bộ mặt thật của hai người nọ, Gia Cát Chiêm và Đại phu nhân đồng thời kêu to, những người khác lại như hòa thượng sờ không được tóc, ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, ai cũng không biết sao lại thế này.

GIA CÁT LINH ẨN Chương 24: Như Nguyệt phản bội

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 24: Như Nguyệt phản bội

Gia Cát Chiêm ngồi trên ghế thái sư, gân xanh trên trán vẫn chưa tan hết, đường đường là Thừa tướng của nước Lăng Nguyệt lại bị vợ cắm sừng, trong lòng Gia Cát Chiêm hiện lên mấy chục cách thức để hành hạ đôi gian phu dâm phụ kia.
Chỉ chốc lát sau, Đại phu nhân liền dẫn mọi người đến tiền viện, mọi người cùng Gia Cát Chiêm chờ đợi Tiêu Chính dẫn hai người kia đến. Trong màn đêm, nụ cười lạnh của Đại phu nhân có vẻ càng thêm sắc lạnh, Lâm Tuyết à Lâm Tuyết, nhiều năm như vậy ngươi ngáng chân ta cũng không ít, hôm nay chúng ta nhất định hãy tính toán với nhau cho xong một lần, diệt trừ Lâm Tuyết ngươi, rồi dọn sạch luôn cả Dương Thanh, phủ Thừa tướng chỉ có thể là của một mình Tiêu Mẫn ta!
So với sự trấn định của Đại phu nhân, Nhị di nương không nén nổi hưng phấn, nhưng lại không dám biểu hiện ra, đành phải ở trước mặt mọi người đi tới đi lui, đi xuôi đi ngược, thỉnh thoảng trông ra bên ngoài sân, dáng vẻ sốt ruột, “Các ngươi nói Tứ di nương sao lại người như thế? Lúc bình thường đúng là nhìn không ra nha!”
“Bà im miệng cho ta! Đứng sang một bên đi, đừng ở chỗ này làm bẽ mặt!” Gia Cát Chiêm quát lớn, Nhị di nương mở miệng ra là nhắc Tứ di nướng, đích thị là đánh mặt vào mặt của Gia Cát Chiêm.
Nghe thấy Gia Cát Chiêm khiển trách, Nhị di nương không dám làm ồn nữa, ngoan ngoãn lui về một bên, cúi đầu, không dám nói gì nữa.
Như Nguyệt đứng lẩn trong đám người, cơ thể không ngừng phát run, nếu Tứ di nương không còn, bản thân về sau ở trong phủ Thừa tướng không còn chỗ dựa. Trong tất cả các nữ nhi, Gia Cát Chiêm xem trọng nhất chỉ có một mình Gia Cát Hồng Nhan, trước kia nàng có mẹ ruột che chở, về sau chỉ sợ phải trải qua cuộc sống như kẻ tôi tớ. Trong phủ này còn có người nào để cho nàng dựa vào đây? Như Nguyệt nhìn Gia Cát Linh Ẩn ở xa xa, chậm rãi tiến sát lại gần Gia Cát Linh Ẩn.
“Tam tỷ, sau này chúng ra nhất định phải đỡ đần lẫn nhau nha. Lòng dạ Đại phu nhân tỷ cũng biết đó, Nhị di nương lại càng không mong trông cậy vào, vẫn chỉ phải dựa vào chính mình.” Như Nguyệt đi đến bên cạnh Gia Cát Linh Ẩn, thấp giọng nói.
“À, ý của Tứ muội là?” Trên mặt Gia Cát Linh Ẩn hiện lên một tia kinh ngạc, “Tứ muội bây giờ không quan tâm đến sống chết của Tứ di nương, ngược lại lập tức tính toán về sau cho bản thân, nếu Tứ di nương biết được, sẽ thương tâm biết bao nhiêu.”
“Tam tỷ, mẹ ta phạm vào tội lớn như vậy, còn có hy vọng sống sao? Chỉ có ta sống tốt, tương lai trở nên nổi bật, mới là lời an ủi tốt nhất với mẹ ta!” Như Nguyệt nói, “Ngươi và ta tứ cố vô thân, sao không kết minh lại cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn này?”
“Tứ muội, muội lầm rồi.” Gia Cát Linh Ẩn lắc đầu, “Nếu Tứ muội muốn mưu cầu tiền đồ tốt, hẳn là phải kết minh với Đại phu nhân mới đúng, trong hậu viện của phủ này, phàm là chuyện hôn sự của chúng ta đều do Đại phu nhân định đoạt. Tam tỷ thật sựu không thể trợ giúp được gì cho Tứ muội.”
Nghe xong lời nói của Gia Cát Linh Ẩn, Như Nguyệt rơi vào trầm tư, dường như đang suy nghĩ cẩn thận điều gì, lại chậm rãi lui trở về vị trí ban đầu.
Lúc này, hai kẻ quần áo hồn độn, đầu tóc rối bời bị một đám gia đinh kéo đến tiền viện, từ dấu kéo dưới chân của hai người, trên mặt đất hiện ra bốn lằn vết máu. Đại phu nhân âm thầm tán tưởng Tiêu Chính, xuống tay cũng độc ác thật!
Hai người bị đưa đến trước mặt của Gia Cát Chiêm, bị thương đến nỗi bò không được, chỉ có miệng phát ra tiếng khóc hu hu.
“Mẹ!” Bỗng nhiên, Như Nguyệt lao ra từ trong đám người, nhưng không phải gọi Tứ di nương đang bò trên đất, mà là hướng về Đại phu nhân gọi lớn, Như Nguyệt quỳ xuống dưới chân Đại phu nhân, cầu xin nói, “Mẹ, Tứ di nương làm ra cái chuyện đê tiện thế này, xử phạt thế nào cũng được, Như Nguyệt nhất định sẽ không hận mẹ! Nhưng chuyện này không chút nào liên quan đến Như Nguyệt, Như Nguyệt quả thực không hay biết gì hết, xin Đại phu nhân minh xét.”

GIA CÁT LINH ẨN Chương 23: Là ai ở trong phòng Tứ di nương

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 23: Là ai ở trong phòng Tứ di nương

Một đám người đi theo Đại phu nhân, bước chân vội vã đi về hướng phòng của Tứ di nương.
“Đại tỷ, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” Như Nguyệt nhỏ giọng hỏi Gia Cát Hồng Nhan, xem vẻ mặt nghiêm trọng của Đại phu nhân, lại đi về hướng phòng của Tứ di nương, trong lòng Như Nguyệt có cảm giác bất an, trái tim bởi vì khẩn trương mà đập thình thịch rất nhanh.
“Ta cũng không biết.” Gia Cát Hồng Nhan trả lời, “Chỉ mong không có chuyện gì lớn.” Không có chuyện lớn mới lạ đó, trên mặt Gia Cát Hồng Nhan hiện lên nụ cười lạnh.
Nhị di nương vẫy khăn tay, chen lên bên cạnh Đại phu nhân, lén lúc hỏi: “Đại tỷ, Tứ muội có chuyện gì à? Không phải lén giấu đàn ông ở trong phòng chứ.” Nhị di nương che miệng, trộm cười.
“Câm mồm, còn sợ chưa đủ loạn à?” Đại phu nhân khiển trách.
“Đại tỷ nói phải!” Nhị di nương cúi đầu đáp, nhìn thấy sắc mặt của Đại phu nhân, Nhị di nương càng thêm chắc chắn lần này Tứ di nương gặp phải đại họa, vẻ tươi cười bên môi lại tăng lên vài phần.
Cửa viện của Tứ di nương khép hờ, mọi người liền đẩy cửa vào. Nhất thời, một loạt âm thanh làm cho người khác phải đỏ mặt ngượng ngùng truyền đến tai của mọi người, tiếng thở gấp phóng đãng của nữ nhân cứ quanh quẩn trong sân. Tần mắt mọi người đều dán chặt vào cửa phòng ngủ của Tứ di nương, bởi vì tiếng động kia, đúng là truyền ra từ gian phòng đó.
Nữ nhân có mặt đều xấu hổ, đều che tai lại, không muốn nghe thấy âm thanh làm cho người ta ngượng ngùng đó. Động tác của hai người trong phòng dường như lớn hơn một chút, ngay cả chiếc giường cũng phát ra tiếng cọt kẹt chói tai.
“Đây… đây là…” Đại phu nhân nói năng lộn xộn, không nói ra được câu hoàn chỉnh.
Như Nguyệt che tai lại, hai mắt trào lệ nóng, liều mạng lắc đầu, nếu không phải Gia Cát Hồng Nhan lôi kéo cô, chỉ e rằng cô đã vọt vào trong! Phạm vào chuyện tài đình thế này, hôm nay Tứ di nương chết chắc rồi, Như Nguyệt nghĩ toàn bộ chuyện này đều là đang nằm mơ.
“Như Mộng, đừng nghe, thật không biết xấu hổ, không ngờ Tứ di nương lại là người như vậy!” Nhị di nương bịt tai Như Mộng lại, bản thân lại dỏng tai nghe ngóng, chỉ sợ trong lòng bà còn muốn âm thanh này lớn hơn nữa mới hay, tốt nhất là để cho cả Ngân Đô đều có thể nghe thấy.
Giờ phút này, người có sắc mặt khó coi nhất phải kể tới Gia Cát Chiêm. Gia Cát Chiêm hai tay nắm thành quyền, trên trán nổi đầy gân xanh, hàm răng nghiến ken két, cơ thể vì quá mức tức giận mà phát run. Gia Cát Chiêm bây giờ chỉ ước gì có thể xé hai người bên trong thành từng mảnh nhỏ, treo ở cửa thành phơi nắng!
Hai người trong phòng không hề hay biết gì tình hình bên ngoài, tiếng của nữ nhân ngày càng cao hơn.
“Lôi hai người kia đến tiền viện cho ta!” Gia Cát Chiêm thở phì phò nói, sau đó tự mình bỏ đi trước, ông thật sự không muốn nhìn tận mắt, ông chắc chắc mình sẽ không nhịn được mà giết chết hai kẻ kia, nhưng đối với con tiện nhân dám cắm sừng mình, ông làm sao lại để bọn họ chết thoải mái như vậy được!
“Mau lên!” Đại phu nhân nháy mắt ra hiệu với Tiêu Chính, “Lôi hai đứa đê tiện kia đến tiền viện mau! Xử bằng gia pháp!”
“Dạ, Đại phu nhân.” Tiêu Chính nói với mấy gia đinh cầm sẵn gậy gộc ở sau lưng, “Vừa bước vào thì đánh mạnh cho ta, nhưng đừng đánh chết.”
“Dạ.” Bọn gia đinh nói.
“Xông vào!”
Tiêu Chính ra lệnh một tiếng, một đám người xông vào phòng của Tứ di nương, đánh túi bụi vào hai người đang quấn lấy nhau trên giường, hai người trên giường không kịp tách ra, nhất thời khóc la thảm thiết!
“Mau đến tiền viện chờ xem, các di nương, tiểu thư và nha hoàn đều đến hết!” Nghe thấy tiếng động truyền ra từ trong phòng, Đại phu nhân nói.

GIA CÁT LINH ẨN Chương 22: Âm mưu của Đại phu nhân

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 22: Âm mưu của Đại phu nhân

“Tam tiểu thư, nô tỳ có việc cần bẩm báo.” Vừa vào cửa, Thiên Thu liền quỳ xuống đất, nói với Gia Cát Linh Ẩn.
Gia Cát Linh Ẩn đứng đậy, nói: “Có chuyện gì, ngươi cứ từ từ mà nói.”
“Vừa rồi Tiêu quản gia tới tìm Đại phu nhân, có lẽ vẫn là chuyện khôi phục chức quản gia cho hắn. Không biết Đại phu nhân nói gì, Tiêu quản gia khen kế hay, còn nói một mũi tên trúng hai đích. Sau đó, Đại phu nhân liền giao cho nô tỳ một bức thư, nói nô tỳ phải giao bức thư này tới tay Vương chưởng quầy ở hiệu dệt.”
“Thư đâu?”
Từ trong ngực Thiên Thu lấy ra một bức thư, đưa cho Gia Cát Linh Ẩn: “Nô tỳ không biết chữ, cũng không biết trên thư viết gì. Nhưng nô tỳ cảm thấy chuyện này không đơn giản, nên đến đây bẩm báo cho Tam tiểu thư biết.”
Gia Cát Linh Ẩn mở thư, đọc nội dung xong không khỏi nhíu mày, quả là kế hay. Gia Cát Linh Ẩn gập bức thư lại, nói với Thiên Thu: “Bức thư này để ta xử lý, ngươi không cần phải để ý tới.”
“Dạ, tiểu thư. Vậy còn Đại phu nhân?”
“Ta sẽ nghĩ cách, ngươi làm theo những gì ta nói, hôm nay rời phủ.” Gia Cát Linh Ẩn phân phó Mộc Tê lấy ít bạc, “Chỗ này cũng đủ cho ngươi sống hơn nửa đời. Ngươi cứ làm như vậy…” Gia Cát Linh Ẩn thì thầm vào tai Thiên Thu.
“Nô tỳ hiểu, đa tạ Tam tiểu thư! Cả đời này nô tỳ luôn ghi nhớ đại ân đại đức của tiểu thư!”
Gia Cát Linh Ẩn cầm lấy bức thư, đi tới phòng Tứ di nương.
Qua một hành lang gấp khúc, xa xa đã thấy Gia Cát Vũ đang thong thả bước lại. Gia Cát Linh Ẩn cúi chào, tiếp tục đi về phía trước.
“Gượm đã!” Gia Cát Vũ khó chịu với thái độ của Gia Cát Linh Ẩn: “Mắt ngươi để đâu, nhìn thấy bản tướng quân mà không biết hành lễ!”
“Linh nhi tham kiến Nhị thúc.” Gia Cát Linh Ẩn quay lại, cung kính nói.
“Nguyên lai là nha đầu thối.” Gia Cát Vũ nhìn thấy vẻ đẹp động lòng người của Gia Cát Linh Ẩn, nhất thời quên mất thân phận của mình, “Quả nhiên rất đẹp, trông rất giống mẹ ngươi. Đại ca thật là có phúc, cưới một người vợ xinh đẹp như vậy khiến ta thèm nhỏ dãi, lại sinh được một đứa con gái động lòng người thế này. Nếu mẹ ngươi lấy ta, nói không chừng sẽ không phải chết sớm như vậy.”
“Nhị thúc xin hãy chú ý tới thân phận, mẹ của Linh Nhi đã qua đời, xin Nhị thúc hãy tôn trọng vong linh.” Gia Cát Linh Ẩn sớm biết Gia Cát Vũ là một kẻ háo sắc, nhưng không nghĩ tới hắn ngay cả một người đã mất, còn muốn gièm pha.
“Hừ! Nha đầu thối! Mau cút đi!” Gia Cát Vũ tức giận nói.
Tại chỗ rẽ, trong mắt Gia Cát Linh Ẩn hiện lên một tia xảo quyệt, cầm lấy bức thư của Thiên Thu đưa tới, nói với Mộc Tê: “Đưa bức thư này cho Nhị thúc.”
“Vâng, tiểu thư.”
“Từ từ.” Gia Cát Linh Ẩn cầm bức thư, dặn dò bên tai Mộc Tê.
“Nô tỳ hiểu!” Mộc Tê mỉm cười gật đầu.
Đêm khuya, Đại phu nhân cùng Tiêu Chính vô cùng hưng phấn chờ kịch hay sắp diễn ra, vì muốn có nhiều người xem, Đại phu nhân tổ chức tiệc, ngay cả Gia Cát Linh Ẩn cũng được mời.
“Tứ di nương đâu, sao còn chưa tới? Không biết tất cả mọi người đang đợi bà ấy sao?” Nhìn thấy chỗ ngồi của Tứ di nương còn trống, Gia Cát Chiêm hỏi.
“Cha, mẹ nói mẹ phải chăm sóc Như Sương, sẽ không tới.” Như Nguyệt nói.
“Không phải Như Sương đã khỏe rồi sao, ngay cả thời gian ăn một bữa cơm cũng không có à? Lời nói của Đại phu nhân mà bà ấy cũng không để vào mắt à?” Gia Cát Chiêm tiếp tục nói.
“Lão gia, thiếp hiểu trong lòng Tứ muội rất đau lòng cho con gái. Chúng ta không chờ muội ấy nữa, ăn cơm xong, thiếp sẽ tới thăm Như Sương, đừng để nói, ta là mẹ mà không chăm sóc chu đáo.” Đại phu nhân rộng lượng nói.
“Nếu mấy di nương cũng giống khoan dung độ lượng Mẫn nhi như vậy, ta cũng không hối.” Gia Cát Chiêm dịu dàng nhìn Đại phu nhân, bất đắc dĩ nói.
Nghe Gia Cát Chiêm nói như vậy, trong lòng Nhị di nương tức giận liếc Đại phu nhân, lời của Gia Cát Chiêm, không phải là nói cho bà nghe chứ?
“Lão gia, ngày thường Nhị muội cùng Tứ muội giúp thiếp không ít việc. Được rồi, chúng ta ăn cơm đi.” Đại phu nhân nói.
Khi dùng xong bữa cơm, liền thấy Tiêu Chính căng thẳng đi vào, trước mặt Đại phu nhân khẽ thì thầm, sắc mặt Đại phu nhân u ám: “Ngươi nói rõ xem nào? Đây không phải là chuyện nhỏ?”
“Nô tài khẳng định mới tới nói với phu nhân, chuyện lớn như vậy, làm sao nô tài dám nói linh tinh.” Vẻ mặt Tiêu Chính chắc chắn.
“Các ngươi đang nói gì? Đã xảy ra chuyện gì?” Gia Cát Chiêm nhìn sắc mặt Đại phu nhân và Tiêu Chính, nghi hoặc hỏi.
“Lão gia…” Đại phu nhân khó nói, “Thiếp không biết phải nói thế nào, lão gia cùng thiếp đi nhìn xem, xem xong sẽ rõ.”
“Chuyện gì mà thần thần bí bí.” Gia Cát Chiêm bình tĩnh nói, “Tiêu Chính, còn không mau dẫn đường!”
“Đi nhanh đi!” Đại phu nhân gọi người từ trên xuống dưới trong phủ, cùng đi tới phòng Tứ di nương. Gia Cát Linh Ẩn cũng ở trong đám người, ngẫm lại đây chắc chắn sẽ là một vở kịch hay, không nén nổi nụ cười.

GIA CÁT LINH ẨN Chương 21: Cho dù là thích nàng cũng chỉ để chơi đùa

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 21: Cho dù là thích nàng cũng chỉ để chơi đùa

Trong phòng, Đại phu nhân Tiêu Mẫn sắc mặt âm trầm. Gia Cát Hồng Nhan cúi đầu đứng một bên, thỉnh thoảng vụng trộm nhìn sắc mặt Đại phu nhân.
“Hồng Nhan, con thật to gan, nếu hôm nay Lục vương gia truy cứu, chuyện lộ tẩy, đến lúc đó con cũng không gánh được đâu.” Đại phu nhân lạnh lùng nói.
“Mẹ, con gái lỗ mãng, giờ không có việc gì rồi, mẹ đừng giận, lại sinh bệnh, chỉ mẹ là khổ.” Gia Cát Hồng Nhan lay tay Đại phu nhân, làm nũng nói.
“Con làm gì cũng nên thương lượng với mẹ, để mẹ quyết định giúp con, cũng không thành ra cái dạng này. Con tìm người nào, lão gia ra giá mười vạn lượng bạc, chẳng khác nào cắt đi da thịt của ông ấy, sáng mai, phải sang bên đó mà nhận sai.” Dù sao cũng là con mình, Đại phu nhân cũng không nhẫn tâm trách mắng quá nhiều, nhưng nghĩ tới, vẫn thấy sợ.
“Mẹ, con gái không hiểu, tại sao Lục vương gia lại có hứng thú với Gia Cát Linh Ẩn.” Gia Cát Hồng Nhan bất mãn hỏi.
“Con còn không rõ sao, đêm yến hội nó không kính rượu cho Lục vương gia, Lục vương gia chỉ muốn tìm một cơ hội để chỉnh nó thôi. Cho dù là thích nó, cũng chỉ để chơi đùa.” Đại phu nhân chậm rãi nói.
“Mẹ nói có lý, hóa ra là như vậy.” Gia Cát Hồng Nhan tỉnh ngộ gật đầu nói.
Hôm sau, Gia Cát Hồng Nhan đến chỗ Gia Cát Chiêm đi nhận sai, nói đi được nửa đường không để ý Gia Cát Linh Ẩn, cam đoan sẽ không có lần thứ hai, chuyện đến đây là hết. Gia Cát Chiêm vô cùng buồn bực, mười vạn lượng bạc để chuộc Gia Cát Linh Ẩn, còn không biết Lục vương gia có giận chó đánh mèo trút giận lên mình không.
Chuyện của Gia Cát Linh Ẩn, sáng sớm Gia Cát Hồng Nhan đã bảo Thanh La tới Trục Nguyệt Hiên uy hiếp một hồi, bắt nàng không được tiết lộ chuyện này. Thanh La đi rồi trở về nói, ba chủ tớ ở Trục Nguyệt Hiện sợ tới mức mặt trắng bệch, Gia Cát Linh Ẩn cầu xin Thanh La nói vài lời cầu tình cho nàng ở trước mặt Đại tiểu thư, chỉ cần Đại tiểu thư tha cho nàng một mạng, để nàng ở phủ Thừa tướng kéo dài hơi tàn, có đánh chết nàng cũng không dám nói ra mọi chuyện.
Tiêu Chính có tác dụng không nhỏ trong chuyện này, muốn được khôi phục chức quản gia, liền đi tìm Đại phu nhân.
“Phu nhân…”
“Ta biết ngươi muốn nói cái gì.” Đại phu nhân hớp trà, nói, “vỗn ở chỗ lão gia ta đã giúp ngươi cầu xin, ngươi nói ngươi mua loại cá ăn thịt người bỏ đi đó về, cắn Như Sương thành ra như vậy, ta cũng muốn nói giúp ngươi, nhưng giờ không phải lúc.”
“Phu nhân, nô tài cầu xin người nghĩ biện pháp giúp nô tài. Qua vài ngày nữa chính là Tết đoan ngọ, đại ca nô tài nói, vào TTết đoan ngọ, hoàng hậu nương nương muốn tổ chức Bách Hoa Yến, dự định trong số con gái quan lại, chọn ra mấy người cùng ăn tết, đến lúc đó, các Vương gia cũng đều tới dự.” Tiêu Chính vừa nói, vừa chú ý tới vẻ mặt của Đại phu nhân.
Ở thời cổ đại, theo lệ trong vòng một năm kể từ khi thái hậu hoăng thệ cấm yến tiệc cưới xin, nhưng ở lục địa Đông Lăng, lại không có tập quán này, chỉ cần mặc trang phục tối màu trong ba tháng, bày tỏ sự tiếc thương.
“Chuyện này ngươi phải lưu ý giúp ta, nhất định phải nghĩ biện pháp để Hồng Nhan tham gia. Chỉ cần xong chuyện này, ngươi trở lại làm quản gia, cũng không phải việc khó.” Đại phu nhân nói.
“Thân là tôi tớ phủ Thừa tướng, đương nhiên phải san sẻ ưu phiền với phu nhân, chuyện này nô tài đã cho người làm. Nhưng, đại ca nghe nói về tình cảnh hiện giờ của nô tài, có chút bất mãn với nô tài. Hôm nay còn trách cứ nô tài không có chí tiến thủ.”
Đại phu nhân liếc nhìn Tiêu Chính, “Chỉ sợ đại ca ngươi, là khó chịu với ta.”
“Nô tài không dám, xin phu nhân bớt giận.”
“Ngươi cứ yên tâm, chuyện ta dặn ngươi cứ làm đi, chuyện mà thành, ta nhất định sẽ đi xin với lão gia, hơn nữa nếu ngươi có thể làm cho Hồng Nhan tham gia Bách Hoa Yến, chắc chắn quản gia sẽ là ngươi.” Dứt lời, Đại phu nhân thấp giọng thì thầm bên tai Tiêu Chính.
Nghe xong sắp đặt của Đại phu nhân, trên mặt Tiêu Chính dần lộ ra nụ cười, “Kế sách của phu nhân rất hay, một mũi tên trúng hai đích.”
“Nhỏ giọng thôi.” Đại phu nhân nhìn Thiên Thu đang đứng ngoài cửa, nói.
Tại Trục Nguyệt Hiên, Gia Cát Linh Ẩn nằm trên sạp gỗ, một tay đỡ trán, tay còn lại cầm quyển lịch sử các triều đại trước đọc.
“Tiểu thư thật kỳ lạ, không thích viết chữ thêu hoa, chỉ thích lịch sử binh pháp.” Nguyệt Lan đang may vá, cùng Mộc Tê khẽ nói: “Sau này tiểu thư có thể gả đi được không?”
“Ngươi muốn lấy chồng? Ta lập tức đi nói với tiểu thư, để người nói với Đại phu nhân, tìm một người cho ngươi.” Mộc Tê trêu ghẹo nói.
“Hừ! Trước kia lão yêu bà đó muốn gả ta ột lão già, may mắn tiểu thư trở về, Trục Nguyệt Hiên không có người, Đại phu nhân liền sắp xếp cho ta ở đây.” Nhớ tới chuyện này, Nguyệt Lan nghĩ còn thấy sợ, nghe ngoài cửa két một tiếng, Nguyệt Lan đứng lên, “Có người đến, ta ra ngoài xem ai tới.”
“Là Thiên Thu đến.” Chỉ lát sau, Nguyệt Lan liền dẫn Thiên Thu vào.

GIA CÁT LINH ẨN Chương 17: Đưa ngươi xuống địa ngục

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 17: Đưa ngươi xuống địa ngục

Mùng một tháng năm, Gia Cát Linh Ẩn dậy từ sáng sớm, mặc một bộ váy màu xanh nhạt, không có trang điểm nhiều, chỉ trang điểm qua loa, cũng khiến cho Nguyệt Lan và Mộc Tê khen ngợi không ngớt.
“Ừ, hôm nay coi như có phần đoan trang.” Nhìn bộ dáng kích động của Nguyệt Lan cùng Mộc Tê, Thương Y không cho là đúng. Trời biết trong lòng hắn cũng thấy rất đẹp.
Gia Cát Linh Ẩn căn dặn việc với Thương Y xong, liền vịn vào tay Mộc Tê đi ra ngoài.
Ngoài cửa phủ, Gia Cát Hồng Nhan đang đứng chờ, chiếc kiệu màu hồng phấn dừng ngay trước cửa.
“Tam muội, cuối cùng muội cũng tới rồi.” Gia Cát Hồng Nhan kéo tay Gia Cát Linh Ẩn, cười nói, “Đi thôi, đừng để Lục vương gia phải chờ.”
“So với muội tỷ còn vội vã hơn nhỉ, không phải tỷ thích Lục vương gia chứ?” Gia Cát Linh Ẩn ngây ngô nói.
“Đừng nói lung tung.” Trong mắt Gia Cát Hồng Nhan có chút bối rối, nhưng nhìn thấy bộ dáng ngây ngô của Gia Cát Linh Ẩn, so với nàng chẳng là gì cả, cũng không để trong lòng.
Gia Cát Linh Ẩn như già Lưu bước vào Đại Quan Viên, không ngừng vén rèm lên, vui vẻ nhìn khung cảnh náo nhiệt ngoài đường. Một cỗ kiệu khác cũng đi sát bên cạnh kiệu phủ thừa tướng, vị tiểu thư kia vén rèm mỉm cười với Gia Cát Linh Ẩn.
Gia Cát Linh Ẩn choáng váng, đó là Chu Tuyết Tranh. Kiếp trước, vì Sở Lăng Hiên, Chu Tuyết Tranh đã gây cho nàng không ít phiền toái. Vẻ đẹp của Chu Tuyết Tranh trong thành ai cũng biết đến, chỉ tiếc năm năm trước, bị đưa tới chùa Thiên Thai cầu phúc cho Thái hậu. Chu Tuyết Tranh là trưởng nữ của Chu thái phó, em trai của Chu thái phi, chuyện Thái hậu cầu phúc, vốn là nhắm vào nhà họ Chu, bởi vậy lúc Chu Tuyết Tranh mới có mười một tuổi đã phải đi. Hiện tại hoàng đế hạ lệnh cho các thiếu nữ tới chùa cầu phúc đều được trở về nhà lập gia đình, Chu Tuyết Tranh mới có cơ hội trở về.
Chu Tuyết Tranh hướng về phía Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, dặn dò nô tỳ bên ngoài kiệu: “Đi hỏi thăm một chút xem vị tiểu thư kia là người phủ nào.” Chu Tuyết Tranh vân vê chiếc khăn, âm thầm suy nghĩ, năm năm, mọi thứ thay đổi rất nhiều, nàng ta thế nhưng không nhớ nỗi đã từng gặp qua vị tiểu thư kia. Không biết Thiên ca ca, có thay đổi hay không? Nhớ tới khuôn mặt Sở Lăng Thiên, Chu Tuyết Tranh không khỏi mỉm cười.
Bỗng nhiên kiệu quẹo vào một ngõ tắt nhỏ cũ nát, Gia Cát Linh Ẩn bám lấy tay Gia Cát Hồng Nhan, khẽ hỏi: “Tỷ tỷ, thế này là thế nào? Có phải đi nhầm đường không, không có một bóng người, Linh nhi sợ.”
Gia Cát Hồng Nhan cười lạnh: “Linh nhi đừng sợ, con đường này ngắn hơn. Ta sợ vương gia phải chờ lâu, nên đã lệnh cho bọn họ đi đường tắt.”
“Vậy à, đường này là đường gì? Từ trước tới giờ Linh nhi chưa từng đi qua.” Gia Cát Linh Ẩn dịch người về phía Gia Cát Hồng Nhan.
“Đường này là đường…” Nụ cười trên khuôn mặt Gia Cát Hồng Nhan càng thêm sâu đậm, “ Đường âm phủ!”
“A!” Gia Cát Linh Ẩn sợ hãi hét lên, “Cái tên thật đáng sợ, tỷ tỷ, chúng ta đừng đi đường này nữa.”
“Kêu la cái gì?” Gia Cát Hồng Nhan tức giận nhìn Gia Cát Linh Ẩn, “Không đi tiếp, làm sao có thể đưa ngươi xuống địa ngục? Còn không ra tay!”
Bỗng nhiên, mười mấy người mặc áo đen từ ngõ nhỏ xông ra, trong nháy mắt bắt Gia Cát Linh Ẩn cùng Mộc Tê.
“Tìm nơi hoang vắng, xử lý. Làm việc nhanh lên, không được để lại dấu vết.” Gia Cát Hồng Nhan hướng về phía thủ lĩnh đám sát thủ nói.
“Tiểu thư yên tâm!”
Gia Cát Hồng Nhan chỉnh sửa quần áo, nói với Thanh La: “Đợi lát nữa trở về nói với cha mẹ ta, Tam muội bị một người đàn ông lạ mặt bắt đi, giữa Tam muội và người đàn ông đó hình như có quan hệ với nhau, gần đây cũng có một nhóm hải tặc, Tam muội chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Ta vì sợ Lục vương gia tức giận, đành phải tới Tiên Cư Lâu trước.”
“Vâng, Đại tiểu thư.” Thanh La hiểu ý cười.