-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 35: Mê ngất

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 35: Mê ngất



"Tất cả các bạn: tiếp theo chúng ta sẽ cùng lên thuyền, để có thể tới hang động phía trước, trong hang động này rất đặc biệt, nghe nói đã có từ bốn trăm năm trước, được gọi là ba nơi tuyệt nhất ở đây, nhưng lại phải đi thuyền, cho nên chỉ có thể ngồi sáu người, nên bây giờ mọi người hãy xếp thành hàng." Hướng dẫn viên du lịch kiên nhẫn giới thiệu.
"Lâm Trí, cậu đi về đi? Trước mặt đều là nước, hãy tới khách sạn chờ chúng tôi." Quan Vũ Hạm quan tâm nói. Lâm Trí thấy Mạnh Tuệ Nhàn vẫn luôn đeo bám, cho nên cũng cảm thấy phiền.
"Được rồi! Tôi về khách sạn chờ em, em hãy mang theo máy ảnh, có gì thì chụp lưu làm kỉ niệm." Lâm Trí dặn dò, rồi hôn một cái lên mặt Vũ Hạm. Nghĩ rằng ở đây nhiều đồng nghiệp như vậy, chắc chắn Hàn Vinh Hi cũng không dám làm chuyện gì quá đáng. Nên cũng yên lòng, một mình trở về trước.
Quan Vũ Hạm và Hàn Vinh Hi, Mạnh Tuệ Nhàn ở chung một tổ, ngồi lên cùng một chiếc thuyền lên đường. Hướng dẫn viên du lịch dẫn đường phía trước, bọn họ cùng nhau đi tới hang động, nhưng vì thời tiết có chút ẩm, cho nên xung quanh cũng đều ẩm ướt, mà nhìn từ xa cũng chỉ thấy một mảnh trắng xóa, mọi người vừa vào hang động, buộc thuyền lại. Rồi cùng nhau ngắm cảnh.
"Vũ Hạm, này, uống nước đi." Hàn Vinh Hi đưa tới một chai nước.
"Cám ơn, Vinh Hi, trong ba lô của tôi cũng có."
"Cầm đi! Tiết kiệm cho cô cơ mà." Quan Vũ Hạm liền cười nhận lấy, mở ra uống một ngụm. Tiếp tục đi vào bên trong, thật là thần kỳ! Hang núi đá này rất nổi tiếng, quả nhiên chăm nghe không bằng một thấy, dung nham chảy thành tầng tầng lớp lớp, trong động có nhiều hang động, sâu không thấy hết. Quan Vũ Hạm vẫn đi về phía trước, muốn nhìn xem phía trước rốt cuộc là gì. Tất cả mọi người tách ra, hẹn tới 4 giờ thì tụ hợp ở cửa hang động.
Đi tới đi lui cũng chỉ còn lại có Quan Vũ Hạm và Hàn Vinh Hi một tổ.
"Vinh Hi, hình như hơi nóng, chúng ta trở về đi?" Vũ Hạm vừa quay đầu lại gọi, Hàn Vinh Hi đã không thấy.
"A! Đi đâu rồi? Mới vừa rồi còn ở phía sau mà?" Không còn cách nào khác, Quan Vũ Hạm đành một mình đi về phía trước. Thật có chút hối hận vì đã đi xa như vậy, còn phải dựa vào trí nhớ để tìm đường về.
Đi tới một cái góc rẽ, trước mặt bỗng tối sầm. . . . . . . . .
Quan Vũ Hạm bị một người bịt thuốc mê làm ngất, rồi kéo tới nơi vắng vẻ. Lại nữa, phụ nữ xinh đẹp thật sự là không thể nào an toàn, đã nhiều lần bị cướp sắc như vậy, không biết lần này ông trời sẽ cho ai cứu lấy nữ chính đây.
Sau khi Lâm Trí chia tay với Quan Vũ Hạm cũng không trở về khách sạn, mà đi dạo khắp nơi một chút, muốn mua cho cô một ít đặc sản địa phương. Bởi vì cô rất thích ăn vặt, mà cũng được ông trời quan tâm, cho nên dù ăn thế nào cũng không thấy béo.
Thời gian trôi qua thật vui vẻ, tất cả mọi người đều đến cửa động tụ hợp, chỉ có Quan Vũ Hạm còn chưa đi ra, hướng dẫn viên du lịch cảm thấy lo lắng.
"A, đúng rồi, Quan Vũ Hạm vừa nói với tôi, cô ấy muốn đi tìm ông xã nhà mình, cho nên hình như đã gọi thuyền khác trở về." Mạnh Tuệ Nhàn liền nói.
Vì vậy mọi người ngồi lên trên thuyền rời đi, trở lại khách sạn, mọi người đều rất mệt mỏi, nên đều trở về phòng của mình đi nghỉ.
Lâm Trí chờ tới mòm mỏi, vẫn chưa có thấy Vũ Hạm trở về, liền chuẩn bị đi ra để đón, nhưng không nghĩ tới vừa mới ra cửa thì lại đụng phải đồng nghiệp.
"Àh, các cậu đã trở lại. Vậy vợ tôi đâu?" Lâm Trí nóng nảy hỏi. "Không phải Quan quản lý đã trở về từ trước sao, nói là trở lại tìm cậu." Lâm Trí nghe thấy như sấm sét giữa trời quang.
"Cái gì? Tôi không hề nhìn thấy cô ấy." Lâm Trí lo lắng, cầm điện thoại lên để gọi, không gọi được, cậu chạy nhanh đi tìm hướng dẫn viên du lịch, hi vọng có thể tìm được Quan Vũ Hạm.
"Trước hết cậu đừng có gấp, bây giờ tôi sẽ đi với cậu, có lẽ cô ấy vẫn còn ở trong hang động." Hướng dẫn viên du lịch an ủi Lâm Trí nói, vì vậy hai người cùng nhau lên đường. Bởi vì sắc trời đã tối, cho nên bọn họ đều phải mang theo đầy đủ đèn pin.
Dọc theo đường đi, Lâm Trí thấy nước mà chỉ muốn ngất, nhưng ý chí kiên cường, nhắc nhở cậu không thể ngất đi, tung tích Vũ Hạm không rõ. Lo lắng chiến thắng sợ hãi, cho nên cậu thuận lợi đi tới cửa hang động. Hướng dẫn viên du lịch đi ra buộc thuyền. Trong động cũng đã tối đen, chỉ là cũng may, còn có đèn pin.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 34: Bà cô đây sẽ cho nổ bay

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 34: Bà cô đây sẽ cho nổ bay

Mạnh Tuệ Nhàn len lén chụp hình Lâm Trí, Lâm Trí giả vờ như không biết.
"Vinh Hi, mau tới đây, tôi và A Trí là bạn bè, mau chụp cho chúng tôi một tấm hình đi?" Mạnh Tuệ Nhàn mềm mại nói.
"A Trí, có được không? Vợ anh sẽ không ghen chứ?" Mạnh Tuệ Nhàn khiêu khích nói, cố gắn nâng ca hai trái bom siêu bự, hình như là muốn khiêu chiến: anh mà dám không đồng ý, bà cô đây sẽ cho nổ bay.
Lâm Trí không muốn cho cô ta sĩ diện, liền nghĩ tới Quan Vũ Hạm.
"Vũ Hạm, em qua đây." Quan Vũ Hạm nghe thấy Lâm Trí gọi, liền chạy tới.
"Cậu ở đây làm gì? Bên kia đẹp hơn, có thật nhiều cô gái dân tộc xinh đẹp đó, nơi này thật sự là thiên đường của nhân gian!" Quan Vũ Hạm cứ nói không ngừng, hoàn toàn không có chú ý tới Mạnh Tuệ Nhàn và Hàn Vinh Hi đứng ở cách đó không xa.
"Vị này chính là Lâm phu nhân sao? Quả nhiên là người đẹp." Mạnh Tuệ Nhàn nâng cao hai cục thịt heo đi tới, quần áo căng cứng như muốn bung ra. Quan Vũ Hạm vừa thấy cô ta, thì nhận ra ngay cô ta là người ngực lớn hôm đó. Người đến không có ý tốt, nhưng mà bây giờ cô ta lại là bạn gái của Hàn Vinh Hi, không nể mặt thầy cũng phải nể mặt phật, đành tha cho cô ta vậy.
"Oh -- cô gái xinh đẹp này, hình như đã gặp qua ở đâu rồi thì phải?" Quan Vũ Hạm cố làm ra vẻ điềm tĩnh.
"Ai --, nhanh như vậy đã quên sao, trí nhớ của vợ A Trí thật sự không tốt!" Mạnh Tuệ Nhàn cũng không phải người dễ chọc, trong giọng nói mang theo ý tứ gây sự.
"Oh -- nhớ rồi." Quan Vũ Hạm chỉ vào đôi thịt heo trước ngực Mạnh Tuệ Nhàn mà nói. Nghĩ thầm: Quan Vũ Hạm cô đã làm ăn trên thương trường nhiều năm như vậy, người nào chưa từng thấy qua, còn cô ta. Té ra chỗ khác đi, đối phó với loại phụ nữ ngực lớn như vậy quả thật rất dễ dàng.
Đều nói ba người phụ nữ thì thành cái chợ, mà bây giờ mới chỉ có hai mà đã diễn trò như vậy rồi.
"Lâm phu nhân không ngại để tôi chụp chung một bức ảnh với A Trí chứ?"
"Dĩ nhiên không -- để ý, tôi cũng không keo kiệt như vậy." Quan Vũ Hạm cười nói.
Hàn Vinh Hi chụp hình cho họ, Quan Vũ Hạm thì đứng ở bên.
"Vinh Hi, tại sao ạnh lại quen biết với người phụ nữ này vậy?" Quan Vũ Hạm hỏi.
"Lần trước quen biết ở trong nhà hàng Nhật, sau khi cô và Lâm Trí rời đi, chúng tôi đã cùng nói chuyện." Hàn Vinh Hi nói rõ ra.
"Vinh Hi, cô ta không thích hợp với anh, tôi nói thật đó." Quan Vũ Hạm rất quan tâm tới người bạn cũ này.
"Vũ Hạm, em nghĩ đi đâu rồi? Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường." Hàn Vinh Hi giải thích.
"Thật sao? Công ty có rất nhiều cô gái tốt, nếu anh thấy thích ai? Tôi sẽ làm mai mối cho anh, tôi bảo đảm." Quan Vũ Hạm thật lòng hi vọng anh ta có thể hạnh phúc.
Mạnh Tuệ Nhàn không có kiêng kỵ Vũ Hạm đang ở bên cạnh, mà cứ bắt đầu tiến công đối với Lâm Trí, ôm cậu thể hiện rất thân mật, có loại cảm giác say mê. Nhưng Lâm Trí ở bên lại thấy rất phiền phức, nếu cứ tiếp tục chắc chắn cậu sẽ nôn mất, mà Mạnh Tuệ Nhàn được đằng chân lên đằng đầu, cho rằng với bộ ngực của mình, có thể đánh bại được Quan Vũ Hạm. Cô ta còn không ngừng dùng hai cục thịt heo cọ vào thân thể Lâm Trí. Vốn tưởng rằng có thể lấy nhu thắng cương, ai ngờ có thể nghĩ tới, Lâm Trí không có phản ứng. Nếu mà đổi là người đàn ông khác thì đã phóng theo lao rồi.
Ai! Xem ra muốn phóng điện, đầu tiên phải coi mục tiêu là ai, nếu không, không thu tiền điện về được, mà còn có thể bị cắt mất điện!
Lâm Trí thấy Quan Vũ Hạm mải mê tiếp chuyện với Hàn Vinh Hi, một loại ghen tuông trào lên trong lòng.
"A Trí, anh thấy chúng ta thật giống như một đôi tình nhân không?" Mạnh Tuệ Nhàn liều mạng lấy lòng Lâm Trí, nhưng đều vô dụng, mềm không được cứng không xong, thật sự chính là tảng đá vừa thối vừa cứng.
"Được rồi, chúng ta đi thôi." Lâm Trí rời khỏi Mạnh Tuệ Nhàn, liền đi tới chỗ Quan Vũ Hạm.
"Anh chính là bàn thức ăn, bà cô đây sẽ ăn hết, sớm muộn gì cũng có một ngày anh là của tôi." Mạnh Tuệ Nhàn lẩm bẩm nói.
"Hai người vừa rồi tán gẫu gì vậy?" Lâm Trí đi ra tra hỏi Quan Vũ Hạm.
"Nói chuyện linh tinh thôi, cậu làm sao vậy? Không thấy đã nghiền khi ở cùng thịt heo sao?"
Nhắc tới Mạnh Tuệ Nhàn Lâm Trí liền thấy ghê tởm.
"Ghê tởm" Lâm Trí vừa nói chuyện vừa đi về phía trước.
"Đừng đánh trống lảng, sướng quá còn gì nữa, nếu tôi mà không ở đây, không biết sẽ như thế nào?" Quan Vũ Hạm trêu tức không tha.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 32: Cầm tinh con khỉ

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 32: Cầm tinh con khỉ



"Được được, không chọc nữa được chưa? Nhìn cậu ngốc như vậy, bảo cậu là tên ngốc cũng không sai." Quan Vũ Hạm cười nói.
"Tôi tình nguyện làm người chồng ngốc, cũng không muốn làm chồng của người khác." Lâm Trí dừng lại tiếng cười nói.
"Còn ai khác cơ, ai sẽ muốn cậu chứ, thôi đi, tôi thấy người đó còn chưa ra đời đâu." Vũ Hạm lại tiếp tục trêu đùa Lâm Trí. Chẳng biết rằng có bao nhiêu thiếu nữ đã từng yêu thương nhung nhớ cậu, nhưng đều đã bị Lâm Trí lạnh lùng cự tuyệt.
Thiệt là, hai người chỉ ăn có bữa cơm thôi mà đã náo nhiệt hơn cả xem phim rồi. Mà ban ngày Quan Vũ Hạm đã đả kích Lâm Trí, khiến Lâm Trí bị kích thích lớn, nên Quan Vũ Hạm về đến nhà liền thê thảm.
"Vũ hạm, các con đã về, mau rửa tay chuẩn bị ăn cơm, hôm nay đều là món hai đứa thích đấy." Lâm mẹ nói.
"Chỉ có mẹ hiểu con thôi, nhìn thấy không?. Biết con trai của bà cần thêm dinh dưỡng đó." Lâm Trí tự tin nói. Bởi vì Quan Vũ Hạm đang ở trước mặt mẹ chồng, liền ngượng ngùng, đỏ mặt. Lâm Trí thấy vậy trong lòng liền ngứa ngáy. Kéo Vũ Hạm lên lầu.
"Mẹ, hai người ăn trước đi, con và Vũ Hạm còn có chuyện phải bàn, lắt nữa sẽ ăn." Nói xong đã như một làn khói biến mất.
"Đứa nhỏ này, chuyện gì vậy? Không thể ăn cơm xong mới bàn à." Mẹ cậu càu nhàu nói. Lâm Đông ở một bên nở nụ cười.
"À -- , hiểu rồi, thằng nhóc này làm gì gấp như vậy, mặc kệ nó đi, chúng ta ăn cơm trước." Hai vợ chồng cùng nhau ăn cơm.
"Này? Chuyện gì vậy, cơm cũng không ăn, tôi sắp đói chết rồi?" Vũ Hạm không hiểu hỏi.
"Em rất đói sao?"
"Ừ, cậu không đói à? Bận rộn cả buổi chiều."
"Đói, tôi cũng rất đói, được rồi, bây giờ chúng ta sẽ ăn." Lâm Trí bắt đầu không yên nhào tới. Quan Vũ Hạm liền hiểu.
"Cậu, tên ngốc này, cậu làm gì thế? Bây giờ là ban ngày đó?"
"Người nào quy định là ban ngày không được, tôi cũng đã nhịn cả một buổi chiều rồi. Em muốn để cho tôi kìm nén mà hỏng sao?" Lâm Trí cũng không cười đùa, bộ mặt nghiêm túc nói. Khiến Quan Vũ Hạm ha ha. . . . . . cười.
"Xem cậu kìa, không hổ là cầm tinh con khỉ, bộ dạng gấp gáp." Lâm Trí cũng không để ý đến cô. Ngay lập tức đè ngã vợ yêu xuống giường. . . . . . . . . . . . . . .
"Vũ Hạm, em biết không? Trước kia tôi luôn so sánh chiều cao của em và chiều cao của tôi, nếu như vậy, có phải là chênh lệch hay không, nhưng thì ra không cần để ý đến chiều cao, chỉ cần ở giữa cân nhau là được."
"Cậu lại khi dễ tôi?" Vũ Hạm đỏ mặt nói.
"Em là vợ của tôi, chẳng nhẽ em lại đồng ý để tôi đi tìm người khác hạ hỏa sao? Em cũng không thể ngược đãi chồng em như vậy? Và lại chỉ cần mình em, người khác tôi không muốn. . . . . . . . . . . . Em biết không? Em khiến tôi nổi điên." Cậu nói cực kỳ nghiêm túc. Kết quả là bọn họ cùng nhau điên cuồng.
Thu thập một chút, hai người đi xuống lầu ăn cơm, mà Lâm Trí vừa được ăn no cho nên rất có tinh thần, ăn cơm cũng cảm thấy ngon hơn.
"Vũ Hạm, em biết Quan Hùng Phách sao?" Lâm Trí đang ăn cơm liền nói ra nghi ngờ trong lòng.
"Ai cơ? Quan Hùng Phách? Là họ hàng của tôi sao?" Vũ Hạm ngẩng đầu lên nói, bởi vì nghe là họ Quan, cô cho là thân thích của nhà mình.
"Em không phải biết sao?" Lâm Trí dừng lại việc ăn cơm, thấy nét mặt của Quan Vũ Hạm bình tĩnh, chẳng lẽ cô không biết người này là ai sao?
"Là cha tôi nói cho cậu biết sao? Tại sao tôi chưa nghe qua nhỉ?" Quan Vũ Hạm tò mò.
"Không phải là cha em nói, anh ta là một người bạn của tôi, tôi nghĩa rằng em đã gặp qua trong lễ kết hôn? Thôi, mau ăn cơm đi." Hai người lại tiếp tục dùng bữa.
Lâm Trí thầm nghĩ: Sao Vũ Hạm lại không biết chứ? Là cô nói dối sao? Nhưng mà nhìn không giống, hoặc cũng có thể là Quan Hùng Phách không có lấy tên thật tiếp xúc với Vũ Hạm. Thật là tên sảo chá.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 31: Hùng Phách thối tha-- xem như anh lợi hại

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 31: Hùng Phách thối tha-- xem như anh lợi hại



Cuối cùng khủng hoảng của công ty cũng đã qua, Lâm Trí cũng đã điều tra được hết về Quan Hùng Phách. Theo hiểu biết, năm nay người này 36 tuổi, khi mười bảy tuổi đã gia nhập Hắc Bang, hai mươi tuổi đã làm chủ của một Bang hội, cho tới nay thì anh ta đã quản lý tất cả các thế lực của Hắc Bang, đã là đại ca trên vạn người.
Lâm Trí đi tới cửa phòng làm việc của Quan Hùng Phách, ấn chuông cửa.
"Vào đi" một giọng nói đặc biệt phát ra. Lâm Trí ưỡn ngực đi vào.
"Anh là Quan Hùng Phách?" Lâm Trí hỏi.
"Đúng vậy" biểu hiện của Quan Hùng Phách rất bình tĩnh.
"Chúng ta nói chuyện một chút đi" Vẻ mặt Lâm Trí rất lạnh lùng, giống như là đến không có ý tốt.
"Cứ ngồi" Quan Hùng Phách vẫn bình tĩnh. Màu da ngăm đen khiến cho người ta không thể đoán ra anh ta đang nghĩ gì?
"Nói đi? Tại sao anh lại làm như vậy?" Lâm Trí tiếp tục hỏi.
"Ý cậu là gì?" Quan Hùng Phách thức thời hỏi, nói xong liền đốt một điếu thuốc, hít một hơi, thổi ra làn khói dày đặc.
"Có muốn một điếu không?" Quan Hùng Phách cầm bao thuốc lên hỏi Lâm Trí.
"Trả lời tôi đi?" Lâm Trí đuổi ép không buông.
"Cậu vì vợ mình mà tới sao? Quan Hùng Phách tôi dám làm dám nhận, tôi và vợ cậu không có chuyện gì cả, cậu muốn nghe cái gì? Hay là cậu hi vọng sẽ xảy ra chuyện gì?" Quan Hùng Phách hỏi ngược lại Lâm Trí .
"Tại sao tôi phải tin tưởng anh?"
"Đó là chuyện của cậu, có tin hay không thì tùy." Nếu như không phải Quan Hùng Phách coi trọng Vũ Hạm, thì anh ta đã sớm đuổi cậu ra ngoài rồi. Bởi vì anh ta hi vọng Quan Vũ Hạm có thể hạnh phúc, nhìn thằng nhóc miệng còn hôi sữa này, thật sự là có khí phách xông pha giang hồ của anh ta năm đó, chỉ là thiếu đi sự bình tĩnh. Đúng lúc này, điện thoại Lâm Trí vang lên.
"A lô? Vợ à, có chuyện gì sao?" Lâm Trí vừa thấy là điện thoại của Quan Vũ Hạm liền nhận nhanh. Đúng lúc này cánh tay cầm xì gà của Quan Hùng Phách khẽ run lên.
"Cậu đi đâu vậy? Trong phòng làm việc cũng không thấy đâu, buổi trưa có đi ăn cơm không? Nếu không tôi sẽ đi trước." Quan Vũ Hạm gọi điện thoại rủ Lâm Trí cùng đi ăn cơm.
"Được, chúng ta gặp nhau ở nhà hàng, em giúp tôi gọi món trước đi, lát nữa tôi sẽ đến." Lâm Trí cúp điện thoại.
"Hôm nay chỉ nói đến đây thôi, hiện tại tôi phải bồi vợ yêu đi ăn rồi.Tạm biệt." Nói xong liền rời đi. Quan Hùng Phách vốn chỉ lạnh nhạt bỗng nhiên nở nụ cười.
"Thật sự giống mình khi còn trẻ, có khí phách, có can đảm, có cá tính bất cần đời. Mà người này, trong ánh mắt không có sợ hãi, mà nhiều hơn là sự khiêu chiến. Trong khi đó thì mọi người nhìn thấy Quan Hùng Phách cũng phải sợ hãi ba phần, .
Lâm Trí lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới nhà ăn, Quan Vũ Hạm đang dùng bữa ăn.
"Tôi đã gọi đồ ăn giúp cậu, cậu xem có hợp khẩu vị hay không." Vũ Hạm vừa ăn vừa nói.
"Oh, là vợ thân yêu đã gọi thì sao tôi có thể không thích, chỉ là em xem chồng em như động vật ăn chay để nuôi sao? Tôi không ăn thịt làm sao được! Buổi tối lấy hơi sức đâu mà làm việc." Lâm Trí vừa nhìn thức ăn đều là đồ chay, miệng lưỡi liền trơn tru .
"Bớt lắm mồm đi, có thể quan tâm đến thể hình hay không, trong đầu cậu không còn gì khác sao? Nhanh ăn đi, sắp nguội rồi." Quan Vũ Hạm cằn nhằn Lâm Trí .
"Trong đầu tôi chỉ có em, không thể không có em. . . . . . . . . ’ hết cách rồi, đối mặt với em, tôi không thể nghiêm chỉnh được, mà nếu nghiêm chỉnh thì sẽ hù em mất." Lâm Trí vừa nói vừa hát. Mỗi lần cậu đối mặt với Quan Vũ Hạm, giống như con sư tử hướng về bữa ăn. Đối mặt với người phụ nữ khác, cậu lạnh lùng như tuyết, nhưng đụng đến Quan Vũ Hạm cậu liền thay đổi.
"Cậu có thể nghiêm chỉnh một lần cho tôi thấy được hây không? Tôi mà sợ sao?" Quan Vũ Hạm cười nhạo Lâm Trí .
"Được, em dám cười nhạo tôi. Về nhà, tôi sẽ cho em biết thế nào là nghiêm chỉnh." Lâm Trí xấu bụng nói.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 30: Chiếm giữ

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 30: Chiếm giữ



Lâm Trí thật là quá đáng, kể từ sau khi kết hôn, Quan Vũ Hạm đều phải tăng ca mỗi đêm, có lúc không chỉ làm một lần, mà còn khiến cô hoàn toàn bị đánh bại.
Chớ thấy cậu chỉ bận rộn buổi tối, ban ngày cũng không có nhàn rỗi, mấy ngày nay luôn luôn chú ý tới Quan Hùng Phách, cậu hoài nghi chuyện của công ty cũng có liên quan tới anh ta. Mục tiêu của Quan Hùng Phách chính là Quan Vũ Hạm, cậu có thể chắc chắn. Nghĩ tới đây liền tức điên, thân là một người đàn ông, nếu như không thể bảo vệ được người phụ nữ của mình, còn đáng là đàn ông không, Lâm Trí lạnh lùng nói: ๖ۣۜTiểuMèoHoang๖ۣۜDiễnđàn๖ۣۜLêquý๖ۣۜĐôn
"Quan Hùng Phách, tôi không cần biết anh là ai? Người phụ nữ của Lâm Trí tôi thì chớ hòng nghĩ tới." Trong giọng nói tràn đầy ngang ngược và quyết liệt.
Gần đây Lâm Trí luôn xuất hiện ở trong hắc đạo, mà Quan Hùng Phách cũng biết.
"Nên tới thì cũng đã tới." Trong miệng Quan Hùng Phách ngậm điếu xì gà, cực kì nắm chặc nói. Nghĩ rằng: Nhất định là tên nhóc này vì cô-- Quan Hùng Phách rơi vào trầm tư. Mà nội tâm luôn bình tĩnh lại trở nên phức tạp. Mấy năm nay luôn đánh đánh giết giết, phụ nữ bên cạnh vô số, nhưng anh ta chỉ dùng họ để phát tiết, cho đến khi nhìn thấy -- Quan Vũ Hạm. Cái người đại ca Hắc Bang tâm địa sắt đá này đã bị hòa tan.
"Quan Vũ Hạm-- có lẽ kiếp trước em là người phụ nữ của tôi, là người phụ nữ của Quan Hùng Phách, nếu không thì sao nhìn thấy em, lại có cảm giác duyên phận." Vẻ mặt Quan Hùng Phách lạnh lùng nói.
Mấy ngày này Lâm Trí thăm dò, khiến cậu càng kinh ngạc, thì ra là chuyện Quan Vũ Hạm mất tích trước khi kết hôn cũng có quan hệ tới anh ta.
"Mẹ kiếp, anh ta dám đánh chủ ý lên người phụ nữ của cậu, cứ chờ 60 năm nữa đi!" Lâm Trí còn trẻ tuổi nhưng giọng điệu lại không nhỏ, tuyệt đối không chịu thua là bản tính của cậu. Ý muốn bảo vệ càng khiến cậu điên cuồng hơn.
"Đồ ngốc, bị bắt cóc, vì sao không nói? Chẳng lẽ là. . . . . . . . ." Lâm Trí suy đi nghĩ lại, thật sự là kẻ trộm gặp phải cảnh sát -- tâm tính không yên.
๖ۣۜTiểuMèoHoang๖ۣۜDiễnđàn๖ۣۜLêquý๖ۣۜĐôn
"Không -- em là của tôi, đời này nhất định là người phụ nữ của tôi, Quan Vũ Hạm phải yêu tôi. Hơn nữa chỉ có thể yêu một mình tôi, người khác không có tư cách lấy được tình yêu của em." Lâm Trí ngang ngược, thật sự là không ai bằng. Người -- cũng có thể ép buộc. Yêu -- cũng có thể ép buộc sao? Còn trẻ tuổi, thô bạo mười phần.
Mấy ngày nay, Lâm Đông phái thân tín của mình đi sang Mĩ điều tra, kết quả chứng minh là ông đã đúng, công ty có nội gián, bên công ty D ở Mĩ đã thông qua thủ tục mà làm, có mua bán hợp đồng, lần này thì khó rồi. Dự tính xấu nhất là phải gánh chịu mọi tổn thất từ công ty E, công ty của mình tiết lộ cơ mật, nhưng trên thương trường, cái quan trọng nhất là coi trọng chữ tín. Mình đã vi pháp điều ước trước, nên chỉ có thể gánh chịu mọi tổn thất. Vì vậy ông ra lệnh cho thư ký, làm một phần tài liệu về hiệp ước bồi thường, rồi gửi tới cho công ty đối phương. Hi vọng có thể thuận lợi giải quyết, như vậy sau này vẫn còn có cơ hội hợp tác.
Công ty E ở Mĩ thấy tập đoàn Lâm thị gởi tới giấy tờ bồi thường, rất có thành ý, vì vậy không có ý định làm lớn. Không tới mấy ngày sau, đã gửi tới một phần giấy tờ, là nội dung liên quan đến bồi thường, đối phương tiếp nhận một phần bồi thường, ngoài ra yêu cầu tập đoàn Lâm thị dùng bản thiết kế mới trao đổi.
Tin tức này đối với Lâm Đông là chuyện rất tốt, bởi vì đối phương thấy tập đoàn Lâm thị có thành ý, cho nên ột cơ hội hợp tác. Mà Lâm Trí lại phải bận rộn, vừa điều tra Quan Hùng Phách, vừa thiết kế sản phẩm mới, mà lần này đối phương yêu cầu bản thiết kế phải có ý sáng tạo hơn.
Lâm Trí lôi ra sở học cả đời, hy vọng có thể làm cho đối phương hài lòng, có công mài sắt, có ngày nên kim, đã khiến công ty đối phương vô cùng hài lòng.
๖ۣۜTiểuMèoHoang๖ۣۜDiễnđàn๖ۣۜLêquý๖ۣۜĐôn
Hàn Vinh Hi hết sức tức giận đối với chuyện này, vốn định thông qua việc này để đả kích Lâm Trí, không ngờ chuyện lại như vậy, thật là tiện nghi cho nhà họ Lâm.
"Mẹ kiếp, người xui xẻo thì đến cả uống nước cũng mắc nghẹn đến ông trời cũng giúp nhà họ." Hàn Vinh Hi chửi rủa.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 29: Hai cha con yêu hai mẹ con

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 29: Hai cha con yêu hai mẹ con



Lâm Trí không sợ trời không sợ đất, tính cách cũng không giống ba cậu, có lẽ là còn trẻ, dù sao mới có 23 tuổi.
Quan Vũ Hạm đều bận rộn từ sáng đến tối, đầu dã dúi vào trong tư liệu thì sẽ khó mà rời khỏi.
"Vợ thân yêu, nên tan việc rồi." Lâm Trí thập thà thập thụt chạy vào.
"Ồ, thời gian trôi qua thật nhanh." Vũ Hạm duỗi lưng một cái nói.
Lâm Trí đi tới, liền hôn một cái.
"Này, đây là công ty, mọi người nhìn thấy thì sao." ๖ۣۜTiểuMèoHoang๖ۣۜDiễnđàn๖ۣۜLêquý๖ۣۜĐôn
"Thôi đi, nhìn ra ngoài mà xem, đây là giờ tan tầm, ai mà thèm quan tâm việc tôi hôn vợ chứ?" Lâm Trí lại hôn một cái nữa.
"Cậu, được -- rồi cậu hôn thành nghiện à?" Quan Vũ Hạm thật sự không còn cách với cậu.
Thu dọn một chút, hai người cùng đi về. Hoàn toàn không biết ở một gian phòng khác, đang có một đôi mắt âm hiểm nhìn bọn họ.
"Tất cả mọi thứ vốn là của tôi, đều là cậu ra tay cướp lấy, tôi sẽ khiến cho cậu phải trả giá thật lớn." Người nói chính là Hàn Vinh Hi. Thật ra thì video lần trước được gửi đến cũng là do anh ta tìm cao thủ máy vi tính ghép. Vốn định ở đêm tân hôn, quấy nhiễu một chút, không ngờ lại khiến bọn họ tốt đẹp hơn. Nhà họ Lâm.
Mọi người đều đang ăn cơm, giống như đều có tâm sự, khiến mẹ Lâm Trí không thể chịu nổi.
"Này? Mấy người làm sao vậy? Biết đang ăn gì không?"
"Xin lỗi mẹ" Vũ Hạm nói trước.
"Mẹ -- không phải không được nói chuyện khi ăn cơm sao?" Lâm Trí nói tiếp. ๖ۣۜTiểuMèoHoang๖ۣۜDiễnđàn๖ۣۜLêquý๖ۣۜĐôn
"Thằng nhóc này, trước kia không để cho con nói, con càng nói, hôm nay lại yên tĩnh như vậy là có vấn đề?" Lâm mẹ rất nhạy cảm.
"Bà à, ăn cơm đi, không có việc gì đâu, chỉ là mấy đứa trẻ mới kết hôn, nên còn chưa thoải mái thôi? Sau này sẽ tốt." Nghe Lâm Đông nói như vậy, cuối cùng cũng yên tâm, tiếp tục ăn cơm.
Sau bữa cơm chiều, Quan Vũ Hạm mặc đồ ngủ đi xuống lầu, cô muốn tìm một quyển sách, hoàn toàn không có chú ý tới cha chồng đang ngồi một bên, vì mới vừa tắm xong, tóc không có buộc lại. Cô không có chú ý tới cha chồng, nhưng cha chồng đã sớm nhìn thấy cô.
"Linh --Tuệ" Lâm Đông không kìm lòng được nói ra. Bởi vì lúc này Quan Vũ Hạm rất giống bộ dạng khi còn trẻ của mẹ cô năm đó, tóc xõa trên vai còn có bộ dạng rất giống. Vũ Hạm đột nhiên bị tiếng nói làm sợ hết hồn.
"Ai cơ?" Quan Vũ Hạm hỏi. Lâm Đông biết mình lỡ miệng.
"À, ta tưởng là A Trí."
"Cha, cha mới vừa nói gì vậy?"
"À, ta đang đọc sách, tưởng rằng A Trí xuống." Lâm Đông giải thích.
"Vâng, con cũng không ngủ được, nên đến tìm sách để xem." Quan Vũ Hạm nói.
Quan Vũ Hạm tìm được sách liền trở về phòng. Lâm Đông lấy ra tấm hình kẹp ở trong sách:"Quá giống, Vũ Hạm thật sự rất giống bà lúc còn trẻ, thật là việc đời trêu ngươi, hai cha con yêu hai mẹ con, kiếp này tôi và bà không có duyên phận, nhưng A Trí may mắn hơn tôi, tôi sẽ để cho bọn nhỏ tiếp diễn tình yêu." Người trong hình chính là mẹ của Vũ Hạm Lý Linh Tuệ.
"A Trí, vừa rồi tôi xuống lầu, nghe cha gọi tên Tuệ(=Trí) gì đó, hình như là gọi tên mẹ tôi. . . . . . Không, không thể nào." Quan Vũ Hạm đầy ắp nghi ngờ nói. ๖ۣۜTiểuMèoHoang๖ۣۜDiễnđàn๖ۣۜLêquý๖ۣۜĐôn
"Nhỡ cha gọi tên tôi thì sao?" Lâm Trí tùy ý trả lời.
"Nhưng tên mẹ tôi cũng có âm Trí, nên mới vừa rồi nghe giống như. . . . . . . . ." Quan Vũ Hạm khó hiểu nói. Lâm Trí vỗ nhẹ lên đầu cô nói.
"Đoán mò cái gì vậy? Có rất nhiều người đặt tên với âm "Trí", có thể là thấy sự thông minh."
"Hư! Người khác có thể thấy thông minh, còn cậu-- không nhìn ra, bảo cậu là tên ngốc thì thích hợp hơn đó?" Quan Vũ Hạm cười nhạo cậu.
"Được rồi! Tên ngốc thì tên ngốc, chỉ là tên ngốc làm việc gì cũng không cần gánh vác trách nhiệm? Cho nên em phải biết một chút sức mạnh của tên ngốc này, tên ngốc tới cũng. . . . . . . . ." Lâm Trí không chút khách khí cởi hết tất cả quần áo của Quan Vũ Hạm.
"Cậu, lại giở trò lưu manh, cứu mạng với?" Xong rồi, Quan Vũ Hạm lại trở thành đồ ăn, hơn nữa còn là thứ hảo hạng.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 28: Âm mưu

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 28: Âm mưu



Sau khi Lâm Đông xem xong, thì có một dự cảm xấu, bằng nhiều năm kinh nghiệm trên thương trường, thì công ty có nội gián. Đầu ông rất đau, đây chính là một khoản không nhỏ?
"A Trí, hôm nay con và ta tới công ty, để Vũ Hạm nghỉ ngơi một ngày." Nét mặt Lâm Đông đã biểu lộ cho con trai biết công ty đã xảy ra chuyện, lại còn là chuyện lớn?
"Vâng cha, con nói cho Vũ Hạm một tiếng." Lâm Trí chạy lên lầu.
"Vợ à, tôi và cha đi tới công ty một chuyến, hình như có chuyện, buổi chiều sẽ trở lại." Lâm Trí ở trên mặt Vũ Hạm hôn một cái nói.
"Công ty có chuyện gì?" Vũ Hạm đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết đối với công ty, vừa nghe công ty có chuyện, cô cũng rất lo lắng.
"Tôi sẽ đi cùng mọi người, chỉ lo vội vã kết hôn, nên gần đây cũng không tới công ty!" Quan Vũ Hạm nói xong liền bắt đầu thay quần áo. Một lát sau liền đi ra.
"Cha, con đi cùng mọi ✻Diễn❇đàn❈lê❉quý❊đôn✽ người."
"Được rồi!" Ba người ngồi chung một xe.
Ở trong xe Lâm Đông đưa ra bưu kiện buổi sáng nhận được cho bọn họ xem.
"Cha, đây là chuyện gì?" Lâm Trí cũng giật mình. Quan Vũ Hạm cũng có vẻ mặt này.
"Cha, con thấy trước mắt là phái người đi Mĩ điều tra một chuyến, điều tra người đã ăn trộm sản phẩm của công ty chúng ta, có lẽ như vậy có thể thu hồi một phần tổn thất." Vũ Hạm đề nghị nói.
"Hơn nữa muốn tìm người phải là người tin tưởng, tốt nhất là người của mình." Lâm Trí bổ sung.
Lâm Đông không lên tiếng, mà đang trầm tư.
Đến công ty, tất cả mọi người đều tới chúc mừng, chúc mừng đôi vợ chồng mới cưới, Hàn Vinh Hi cũng không ngoại lệ, giả vờ nói một đống lời chúc mừng.
"Vinh Hi, gần đây công ty có bận bịu gì không?" Vũ Hạm hỏi.
"Hả, công việc của Tiểu♂Mèo♀Hoang chúng tôi vẫn tốt, mọi người cũng vẫn vui mừng." Hàn Vinh Hi cố gắng vỗ tay.
"Được, được, được, cám ơn mọi người, đều đi làm việc thôi." Quan Vũ Hạm cười nói. Sau đó cùng Hàn Vinh Hi trở về phòng làm việc.
"Thật xin lỗi, trong lúc tôi nghỉ ngơi, đã khiến anh vất vả rồi bạn học cũ." Lúc không có người, Quan Vũ Hạm luôn gọi như vậy.
"Khách khí như vậy làm gì? Chúng ta không chỉ là bạn học mà còn là bạn tốt chứ?" Hàn Vinh Hi vừa nói chuyện vừa đi pha một ly trà, trong lòng rất áy náy, không dám nhìn ✻Diễn❇đàn❈lê❉quý❊đôn✽ thẳng vào Quan Vũ Hạm. Thật ra thì bản tính của Hàn Vinh Hi không có xấu xa như vậy, chỉ là bị tình yêu làm cho đầu óc mê muội, cho nên mới can đảm phản bội công ty, cũng là do Mạnh Tuệ Nhàn giựt giây, nếu không anh ta cũng không làm vậy.
Vũ Hạm tìm tòi lại tư liệu trong máy tính, hy vọng có thể tìm được một chút dấu vết, hiện tại ai cũng không thể tin tưởng, nhất định trong công ty có nội gián, nếu như sản phẩm mà công ty D kia sản xuất là của Lâm Trí thiết kế, vậy ai sẽ là người đánh cắp? Nhất định phải tra rõ, nếu không sau này càng phiền toái hơn.
"Cha, để con đi cho? Con rất quen thuộc nước Mĩ." Lâm Trí và cha cậu nói chuyện ở trong phòng làm việc.
"Không được, nếu như công ty có nội gián, con không thể ra mặt, phải phái. . . . . . Trong lòng ta có tính toán, muốn tìm một bộ mặt mới, như vậy sẽ không để cho người khác chú ý." Lâm Đông trầm lặng nói.
Lúc này có điện thoại gọi tới.
"Không phải tôi đã nói rằng về sau không nên gọi điện thường xuyên tới sao?. Nói đi, có chuyện gì?" Lâm Đông nghiêm nghị nói cho đối phương biết.
"Vâng, ông chủ, ông phải tôi đi điều tra, đã có đầu mối rồi. Tất cả những người lạ đến dự hôn lễ đều do một người nhờ tới, hình như người này họ Quan." Đối phương trả lời.
"Được rồi, tiếp tục điều tra." Lâm Đông nói xong liền cúp máy.
"Ai vậy cha?" Tiểu♂Mèo♀Hoang
"Là anh ta, quả nhiên là anh ta, giống như ta suy đoán, người có thể mời rất nhiều nhân vật lớn tới tham gia hôn lễ của con như vậy, cũng chỉ có anh ta -- Quan Hùng Phách. Nhưng làm sao anh ta lại biết Vũ Hạm?"
"Cha, nghe nói Quan Hùng Phách là kẻ bụng dạ nham hiểm, là kẻ nhẫn tâm, vậy vì sao. . . . . . . . . Nghĩ đến Vũ Hạm, cậu lại có một dự cảm xấu, chẳng lẽ anh ta đối với. . . . . . . . . Không được, con nhất định phải gặp người này một lần. Người phụ nữ của con thì ai cũng đừng đụng vào."
"A Trí, có lẽ không phải như con nghĩ, trước hết không nên kích động, người này là một nhân vật nguy hiểm, chúng ta còn không biết anh ta muốn làm gì?" Lâm Đông khuyên bảo con trai, ông không cho phép con mình mạo hiểm.
"Cha, con mặc kệ anh ta là thần thánh phương nào, đây là quốc gia có sự quản chế, ✻Diễn❇đàn❈lê❉quý❊đôn✽ nếu xảy ra chuyện thì đã có pháp luật, cha yên tâm, con có có chừng mực." Lâm Trí quật cường nói.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 27: Giống như mơ mà không phải là mơ

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 27: Giống như mơ mà không phải là mơ



Lâm Trí cũng không có ngủ, đang suy nghĩ một ít chuyện, có lẽ tất cả mọi chuyện đều có người đứng phía sau, rốt cuộc là người nào? Thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt đã qua hai giờ, vừa thấy thời gian đã khuya lắm rồi, liền đi tới bên giường ngủ. Nhìn vợ yêu ngủ say nói:
"Đây chính là đêm tân hôn của chúng ta sao? Tôi đã mong đợi rất lâu. . . . . . . . ." Rõ ràng là cậu có chút thất vọng, Lâm Trí đưa tay tắt đèn ngủ cho Tiểu♂Mèo♀Hoang Vũ Hạm, tay còn chưa có rút về, đã bị Quan Vũ Hạm kéo lấy.
"Ôi trời, lại coi cậu là ôm gối rồi, Thần Tiên tỷ tỷ, rốt cuộc thì người đã tìm cho tôi một cô vợ thế sao? Tôi không muốn cuộc sống sau này phải làm ôm gối!" Lâm Trí không biết làm sao nói, trong khi đó thì một mùi thơm quen thuộc xông vào mũi, trực tiếp chuyền tới đại não, khiến tất cả bộ phận thân thể cũng nhận được sóng điện, một loại sóng điện kích thích cậu mạnh mẽ.
"Vợ à, đừng trách tôi...chúng ta là vợ chồng hợp pháp." Lâm Trí nói xong đã cúi miệng xuống, bắt đầu hôn vợ yêu xinh ✻Diễn❇đàn❈lê❉quý❊đôn✽ đẹp, cậu rất chuyên tâm, chỉ sợ bỏ qua mỗi một tấc da thịt. Quan Vũ Hạm có phản ứng, cô mơ hồ cho là đây chỉ là giấc mơ, một giấc mơ ngọt ngào, vì vậy cô nghênh hợp với nụ hôn. Có Quan Vũ Hạm phối hợp, Lâm Trí càng thêm hưởng thụ, được khích lệ, tất cả đều hoàn mỹ.
"Vợ à, em biết bây giờ đang làm gì sao? Em đã tỉnh chưa?" Lâm Trí nhìn Quan Vũ Hạm vẫn nhắm mắt lại, thì muốn xác định có phải thật không. Nhưng vô dụng, không có động tĩnh.
"Em không nói lời nào, chính là ngầm cho phép, vậy tôi sẽ tiếp tục đấy?" Mọi thứ đều tiến hành thuận lợi, cuối cùng Quan Vũ Hạm cũng đã hiểu, giống như mơ thật ra thì không Tiểu♂Mèo♀Hoang phải mơ. Cô cố gắng mở mắt, thấy tất cả đều là thật, Lâm Trí đang ở trên người cô, rất gần, rất gần, khiến cô ngượng ngùng.
"Cậu...cậu làm gì vậy. . . . . ." Quan Vũ Hạm ngượng ngùng nói.
"Bé con, không nhìn ra là đang làm gì sao? Bổn vương đang thực hiện nghĩa vụ làm chồng."
Đã lúc này rồi, Lâm Trí vẫn không quên nói giỡn, thật là chịu thua cậu. Quan Vũ Hạm vẫn cười, nhưng không có nói lời nào.
"Bạn học Quan Vũ Hạm, tôi muốn tố cáo em, đã không làm tròn trách nhiệm trong đêm tân hôn, ngày mai hãy cùng tôi biện luận nói?" Lâm Trí bắt lấy chuyện này không tha.
"Còn không phải tại cậu?" Vũ Hạm quệt mồm nói.
"Bé con, cái trò đùa đó mà em cũng tin, trừ em ra, tôi thề không có người phụ nữ khác." Quan Vũ Hạm không hiểu cậu, cậu rất khó chịu. Thật ra thì video được gửi tới hôm nay có quay cảnh Lâm Trí và người phụ nữ khác ôm nhau.
"Hôm nay bỏ qua cho cậu." Quan Vũ Hạm cũng không muốn tất cả mọi người không vui, cho nên lần này cho qua.
"Đừng mà, đến đây đi, trừng phạt tôi đi, nhiệt liệt ✻Diễn❇đàn❈lê❉quý❊đôn✽ chào đón." Lâm Trí không đứng đắn nói.
"Cậu đừng thừa cơ cợt nhả, nếu có lần sau nữa, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu." Hai người cậu một cậu tôi một câu, liền dai dằng trôi qua. Cuối cùng đêm tân hôn cũng không có tiếc nuối.
Thời gian gần nhất, Hàn Vinh Hi cũng không nhàn rỗi, anh ta lợi dụng chức quyền công ty, lấy một vài tài liệu bí mật của công ty chuyển ra ngoài, trong đó có bản thiết kế sản phẩm, thư từ kế hoạch, đem bán ột công ty D ở Mĩ, cộng thêm điều kiện thâu tóm tập đoàn Lâm thị. Thật là chiêu ác độc, muốn giải quyết tận gốc tập đoàn Lâm thị.
Tất cả mọi người nhà họ Lâm đều đắm chìm trong Tiểu♂Mèo♀Hoang vui sướng, Lâm Đông nhận được một văn kiện từ nước Mĩ gửi tới, nội dung là họ đã vi phạm điều thứ 13 trong hợp đồng: Hễ là sản phẩm đã kí hợp đồng, thì không thể kí hợp đồng với người giao dịch khác, nếu không Công Ty sẽ phải chịu toàn bộ thệt hại vì vi phạm hợp đồng