-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 42: Tôi chỉ thích mạnh mẽ, kích thích

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 42: Tôi chỉ thích mạnh mẽ, kích thích



Ông ta nhìn Lâm Trí vô cùng chân thành, liền kéo cậu đến khoang tàu.
"Chàng trai: ở chỗ chúng tôi có bang Côn Luân, trong năm Bang chủ thì có lão Tam, anh ta rất ngang ngược, rất háo sắc, phụ nữ qua tay thì rất nhiều, có thể so với phi tử của hoàng đế, hôm đó tôi thấy anh ta khiêng một cô gái trên vai, đi ra từ trong hang động, chính là cô gái trong hình." Ông lão nhớ lại nói.
"Ông à, anh ta tên là gì?" Lâm Trí muốn đi gặp người này.
"Chàng trai, tôi thấy cậu còn trẻ, chớ trêu chọc những người như thế, rất nguy hiểm." Ông lão tốt bụng nói.
"Ông à, nói cho cháu đi?" Lâm Trí đòi hỏi nói. Vì vậy ông lão lại tiếp tục nói.
"Bang chủ của Côn Luân tên là Mục Hung Hi, người cũng như tên, thích những cô gái ngực to. Nghe nói trong tên của năm người quản lý trong bang đều có một chữ《 Hung 》, chỉ là đồng âm nhưng không đồng nghĩa, Bang Côn Luân ở đây chính là bá chủ, không ai dám đi trêu chọc." Lâm Trí nghe ngóng cẩn thận. Lúc đi cậu còn vụng trộm để lại một khoản tiền, hi vọng ông ấy có thể có một cuộc sống tốt hơn.
Lâm Trí hỏi thăm nhiều người cuối cùng cũng biết Mục Hung Hi ở đâu. Cậu mang theo nghi vấn trong lòng mà tìm tới.
"Đại ca: bên ngoài có một thằng nhãi muốn tìm anh, mấy ngày nay luôn luôn dò hỏi về anh, cho nên anh có muốn đuổi thằng nhãi đó ra ngoài không." Một tên côn đồ báo cáo.
"Oh? Cho vào, để ông đây xem xem là tên nào dám liều mạng như vậy." Mục Hung Hi cúp điện thoại, tiếp tục chiến đấu hăng hái.
Chỉ chốc lát sau Lâm Trí được đưa vào, trong phòng không có ai, nhưng hình như bên trong còn có một căn phòng khác, loáng thoáng nghe thấy tiếng người nói chuyện.
"!@#$%$@, em khiến tôi kích tình. Đồ đàn bà dâm đãng. . . . . ." Người nói chuyện chính Mục Hung Hi.
"Ghét -- người ta còn chưa có chuẩn bị xong đấy? Vậy mà đã xông vào." Một giọng nói phụ nữ mềm mại lên tiếng.
"Anh chỉ thích chơi mạnh mẽ, lúc đấy mới kích thích. Mẹ nó, con quỷ nhỏ, nước thật nhiều. . . . . . . . . nhưng anh thích." người đàn ông bận rộn nói.
Tên côn đồ ở bên ngoài len lén cười, Lâm Trí mặt không đổi sắc. Ước chừng qua hơn nửa giờ thì Mục Hung Hi mới chịu đi ra. Vung tay kêu đàn em đi ra ngoài.
"Nhóc con, là cậu tìm tôi." Mục Hung Hi hỏi. Lâm Trí nhìn thấy người này đúng là tên thô bỉ.
"Đúng vậy, tôi có việc muốn hỏi." Lâm Trí giữ gìn lễ độ nói, dù sao cũng trên địa bàn của người ta.
"Có rắm thì phóng, đừng có vờ vịt với tôi." Mục Hung Hi không nhịn được nói.
"Được, vậy tôi sẽ nói thẳng, anh đã từng thấy qua cô ấy hay chưa?" Lâm Trí lấy ra tấm ảnh của Quan Vũ Hạm hỏi.
Mục Hung Hi sững sờ, nhìn qua hình, rồi nhìn Lâm Trí. Xem ra cậu ta biết gì đó?
"Tôi đã gặp qua? Cậu là ai? mau nói tên ra?" Mục Hung Hi thừa nhận.
"Cô ấy là vợ của tôi, tôi muốn biết hôm đó xảy ra chuyện gì?" Lâm Trí nói ra mục đích.
"Ha ha. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ." Một trận cười điên cuồng. Nghĩ thầm: thì ra là đại ca muốn mình bảo vệ một cô gái đã có chồng, khẩu vị thật nặng, nhưng nói đi thì phải nói lại, cái cô gái đó rất có khẩu vị, kể từ khi nhìn thấy cô ta, thì những người anh ta đã chơi qua cũng không bằng? Nhất là bộ ngực đẹp đẽ đó. Nếu như không phải đại ca đã dặn dò là không được chạm vào, thì đã trở thành đồ ăn rồi. Chứ đâu tiện nghi cho tên nhóc này.
Lâm Trí kiên nhẫn chờ đợi, Mục Hung Hi dừng lại tiếng cười.
"Tôi không biết vợ cậu, tôi chỉ nhận chỉ thị của người khác mà ngẫu nhiên cứu vợ cậu, còn cái khác không biết gì cả."Mục Hung Hi cực kì thẳng thắn. Xem ra người này chỉ mỗi háo sắc, tính tình thì lại phóng khoáng.
"Lâm Trí lại thay vợ mình cám ơn ân nhân cứu mạng, rồi hẹn gặp lại." Nói xong cũng rời đi luôn. Mục Hung Hi nhìn theo bóng lưng của cậu mà ngẩn người ra. Sau đó điện thoại vang lên.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 41: Không khóc -- không khóc

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 41: Không khóc -- không khóc

"Cái gì? Bác sĩ nói con tôi sinh non?" Mẹ của Vũ Hạm ngạc nhiên hỏi.
"Đúng vậy, lúc đưa tới đã chảy rất nhiều máu." Bác sĩ nói.
"A Trí, chuyện gì xảy ra vậy? Tai sao lại bị sinh non?" Mẹ vợ của cậu nóng nảy tra hỏi.
"Mẹ, hôm nay con cũng mới biết Vũ Hạm mang thai, con rất xin lỗi, cũng nên trách con vì không chăm sóc cô ấy thật tốt!" Lâm Trí cảm thấy tự trách.
"Con bé đã mang thai, tại sao còn không nói ra? Nếu biết thì hai đứa không nên ra ngoài du lịch, như vậy rất dễ sinh non."
"Mẹ -- chúng ta trở về thôi, Vũ Hạm sẽ thấy lo lắng." Lâm Trí đi cùng mẹ vợ trở về phòng bệnh.
"Mẹ, Bác sĩ tìm mẹ có chuyện gì sao? Con không bị bệnh gì chứ? Tại sao thân thể của con lại không thoải mái?" Quan Vũ Hạm yếu đuối hỏi.
Lâm Trí cùng với mẹ vợ nhìn vào mắt nhau, chẳng lẽ. . . . . . . . .
"Con à, con không biết mình đang mang thai sao?" Mẹ cô hỏi.
"Mang thai? Con mang thai sao? Mẹ nói con mang thai?" Quan Vũ Hạm lấy lại tinh thần hỏi.
"Đúng vậy, chỉ là, đứa bé, đứa bé không có giữ được." Mẹ cô tiếc nuối mà nói. Quan Vũ Hạm không hề nói gì, nước mắt chảy xuống.
"Đứa bé ngoan, không khóc, không khóc, hai đứa còn trẻ, rồi sẽ có thôi." Cha của cô đau lòng lau nước mắt cho con gái.
"Cha, đứa bé của con, đứa bé của con không còn, là con, là con không có bảo vệ cho nó." Quan Vũ Hạm khóc lóc mà nói, cảm xúc cực kỳ kích động. Cha của cô cảm thấy đau lòng cho con gái, đến mình cũng không chịu nổi, nắm tay con gái không nói ra lời.
Tất cả mọi người bị màn trước mắt cảm thấy đau đớn.
Lâm Đông nằm ở bên cạnh, nhìn thấy tất cả vào mắt, tuy không phải là máu mủ, nhưng họ còn hơn máu mủ, trong lòng cảm thấy khó chịu. Vợ ông vừa nghe con dâu mang thai, lại bị sinh non, cháu trai không còn, cũng thấy tiếc nuối.
Lâm Trí cũng không nói gì, thù này nhất định cậu sẽ trả lại.
"Cha, cám ơn cha." Lâm Trí nắm lấy tay cha mình nói.
"Con trai, cha không sao cả, nghỉ ngơi một chút là được." Lâm Đông nhìn thấy bộ dạng con trai đau lòng, không biết xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ tất cả chuyện này. . . . . . . . .
"Cha, cha sao thế?" Vũ Hạm mới vừa phát hiện cha chồng nằm ngay bên cạnh.
"Con dâu, cha chỉ bị tăng huyết áp thôi, chốc lát sẽ khỏi." Lâm Đông không muốn con gái biết tới thân phận của mình, sợ cô sẽ bị đả kích, kỳ thật mọi người cũng đều nghĩ như vậy.
Mấy ngày gần đây, Vũ Hạm đều ở bệnh viện, bọn họ chưa có về nhà, vì sợ Vũ Hạm nghỉ ngơi không tốt, cũng vì sinh non nên phải tĩnh dưỡng, vì thế đều ở bệnh viện, thật sự thì người có tiền cũng rất may mắn.
Mấy ngày nay mỗi sáng Lâm Trí đều tới bệnh viện một chuyến, đến gặp Vũ Hạm một lúc, sau đó đến tối mới quy trở lại. Bởi vì công ty Lâm Đông rất bận, cho nên ông đã cùng vợ trở về nhà trước, còn cha mẹ Vũ Hạm ở lại chăm sóc cho cô.
Thì ra là Lâm Trí luôn luôn bí mật điều tra về người đàn ông thần bí kia, kỳ lạ là, người này giống như biến mất khỏi thế gian vậy, một chút đầu mối cũng không thấy, ngay lúc thất vọng, chợt hỏi thăm được một người đánh cá biết chuyện ngày ấy, cho nên có công mài sắt, có ngày nên kim.
"Chào ông: cháu muốn hỏi thăm một chút, ngày mùng 10 tháng 5, ông có thấy qua cô gái này chưa." Lâm Trí lấy ra tấm hình của Quan Vũ Hạm đưa cho ông ta nhìn. Ông ta nhìn xem tấm hình sau đó nhìn sang Lâm Trí, cuối cùng nhỏ giọng nói.
"Chàng trai, cậu là người bên ngoài đúng không? Tôi khuyên cậu mau rời khỏi đây đi, tránh gặp chuyện chẳng lành." Ông ta thấy Lâm Trí còn trẻ, có lẽ không biết tình hình nơi đây, vì vậy có ý nhắc nhở.
"Ông à, xin ông nói cho cháu biết hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Chuyện này lai rất quan trọng với cháu, làm ơn." Lâm Trí chắp tay trước ngực cầu xin ông ta.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 45: Đám cháy vô tình

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 45: Đám cháy vô tình

Quan Vũ Hạm ngồi bệt trên mặt đất. Mẹ cô ôm lấy cô.
"Tại sao? Tại sao lại như vậy?" Trong miệng lẩm bẩm nói.
Vào giờ phút này Quan Vũ Hạm mới chính thức hiểu rõ hàm nghĩa hoạ vô đơn chí, cho tới bây giờ cô mới biết mình yêu Lâm Trí bao nhiêu, nhưng tất cả đều đã quá muộn, cô còn có thể gặp được cậu sao?
Cha mẹ Lâm Trí chạy tới gần như sụp đổ.
"Con trai? Con trai? . . . . . . . . . . .Mau trở lại?" Mẹ cậu ở trên bờ kêu gọi, hi vọng con trai có thể nghe thấy, nhưng không ai trả lời, bà cảm thấy tuyệt vọng. Lâm Đông đỡ bà, nước mắt đã rơi, ai nói đàn ông không dễ dàng khóc, chỉ là chưa tới lúc đau lòng.
"Ông à, ông mau nghĩ cách đi, tôi không thể mất A Trí được?" Bà liều mạng lắc đầu, cảm thấy mọi thứ đều tàn nhẫn, đau đớn hai mươi năm trước đã là đả kích lớn đối với bà, chẳng lẽ hôm nay lại xảy ra bi kịch lần nữa sao? Số bà thật khổ.
Mẹ Lâm Trí họ Hoắc, tên Giai, gọi là Hoắc Qiai. Hai mươi năm trước bà và chồng mình kinh doanh mua bán nhỏ, mặc dù không giàu có, nhưng cuộc sống vẫn rất tốt, mỗi ngày hai vợ chồng đều dậy sớm về muộn. Có một ngày sau khi thu dọn cửa hàng để về nhà, khi đi qua một nhà trọ thì phát hiện bên trong bị cháy, chồng bà là Lâm Đồng chạy vào cứu người, cõng Lâm Đông đang bất tỉnh ra ngoài, rồi quay lại cứu những người khác thì Lâm Đồng không ra nữa, mạng sống của ông đã bị đám cháy vô tình nuốt mất.
Hoắc Giai nằm trên mặt đất kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, đau khổ tang chồng, khiến bà gần như muốn đi tự sát.
Lâm Đông được cứu tỉnh lại thì biết xảy mọi chuyện, liền an táng cho Lâm Đồng, nhưng Hoắc Giai đã có thai ba tháng, vì vậy Lâm Đông đã thề, đời này sẽ không lấy vợ, mà chăm sóc hai mẹ con họ, để đứa bé có một gua đình hoàn chỉnh, sau khi sinh đứa bé, bọn họ đã cử hành hôn lễ. Nhưng hàng năm Lâm Đông đều đi thăm viếng người hùng này, vì báo đáp ơn cứu mạng mình, Lâm Đông đã vứt bỏ ý muốn có con với Hoắc Giai. Toàn tâm toàn ý chăm sóc Lâm Trí, ông rất yêu thương con trai, hoàn toàn vượt qua tình cảm ruột thịt.
Hoắc Giai không chịu được đả kích này liền ngã xuống đất ngất đi, đau khổ tang chồng, cơn đau xót mất con, thì không phải người thường nào có thể chịu đựng được. Lâm Đông nhanh chóng gọi xe cấp cứu.
"Ông Lý, ông hãy tới bệnh viện với phu nhân tôi, tôi muốn ở lại tìm A Trí." Lâm Đông đau lòng nói.
Tài xế đi theo xe cấp cứu tới bệnh viện. Hoắc Giai đi theo Lâm Đông hưởng phúc, nhưng trong lòng vẫn chứa Lâm Đồng, con trai lại là trụ cột tinh thần của bà, nếu như nó đã không còn, thì bà sẽ càng suy sụp. Lâm Đông cũng chưa từng được bước vào trong lòng bà, giống như Hoắc Qiai cũng không thể bước vào trong lòng ông, họ đều chứa một người khác, cho tới nay, bởi vì trách nhiệm mà lệ thuộc vào nhau, không ngờ giờ phút này, Hoắc Giai đau lòng muốn chết, Lâm Đông cũng cảm thấy đau lòng, nhiều năm chung sống như vợ chồng như vậy, đã sớm tăng thêm sự một sự thân tình.
"Bà à, thật xin lỗi, không thể ở cùng bà, tôi muốn ở lại tìm A Trí, yên tâm, nhất định tôi sẽ không buông tay con trai." Lâm Đông kiên cường nói.
"Cha, con có thể cảm thấy Lâm Trí còn sống, anh ấy đang đợi chúng ta." Quan Vũ Hạm bò dậy nói, mẹ của cô thấy cô bị đả kích mà nói mê sảng, thì cũng thấy thương, nhưng cũng đã cả ngày, nếu như mà ở trong nước, thì đã. . . . . . . . . . . .
Cảnh sát đi tới nói: "Xin lỗi Lâm tiên sinh, chúng tôi đã dùng hết sức, hy vọng còn sống rất nhỏ, mong ông nén đau buồn! Nhưng mà chúng tôi sẽ tiếp tục truy tìm."
"Không -- không -- mọi ngườiđừng đi, cậu ấy vẫn còn sống, tôi biết, thật mà, xin hãy tin tôi." Quan Vũ Hạm cầu xin cảnh sát.
"Lâm phu nhân, tôi có thể hiểu tâm tình của cô, nhưng mà hãy tiếp nhận sự thực!" Cảnh sát nói xin lỗi.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 40: Tạo hóa trêu ngươi -- con dâu lại là con gái ruột thịt

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 40: Tạo hóa trêu ngươi -- con dâu lại là con gái ruột thịt



"Chúng ta là người một nhà, khách sáo làm gì." Lâm Đông đi theo bác sĩ. Tất cả kết quả kiểm tra cũng đã làm xong, mọi thứ đều phù hợp, có thể truyền máu cho người bệnh. Tất cả mọi người cảm thấy có hy vọng.
Lâm Đông được đưa đến phòng bệnh, chuẩn bị truyền máu, ông nghiêng đầu nhìn sang Vũ Hạm vẫn còn hôn mê.
"Ông trời thật sự trêu người, chia rẽ ông với Linh Tuệ, nhưng lại. . . . . . . . . . . . Haizz -- nhất định con là đứa bé của ta, là con gái ruột của Lâm Đông này." Thì ra là khi Lâm Đông còn học đại học tại Bắc Kinh thì đã yêu Lý Linh Tuệ, sau đó bởi vì cha bà không đồng ý, kiết quyết chia rẽ bọn họ, từ đó Lý Linh Tuệ giống như biến mất ra khỏi thế gian, Lâm Đông mất đi người yêu, đau lòng không dứt, ông thấy tuyệt vọng liền đi đóng góp cho bệnh viện. Sau đó lại nhận được phiếu báo cáo kiểm tra sức khoẻ mà bệnh viện đưa tới mới biết là mình thuộc máu RH âm tính, lúc ấy bệnh viện cực kỳ vui mừng, nói đã phát hiện máu mới, mà bệnh viện chưa có loại máu này, cho nên trong một phần mười cơ hội. . . . . . . . . Không ngờ một lần kích động đã khiến sinh mệnh mới ra đời. Bây giờ, con gái ông đang ở trước mặt của ông, nhưng nó lại là con dâu ông. Thật sự là duyên phận. . . . . . . . .
Mọi người và Lâm Trí lo lắng đứng chờ bên ngoài, không biết tình hình bên trong ra sao.
Máu của Lâm Đông chảy vào cơ thể Vũ Hạm, vì cha truyền cho con gái, cho nên máu cùng hòa tan. Đối với Lâm Đông mà nói thì đây là chuyện hạnh phúc dường nào, đây là lần đầu tiên ông có quan hệ đối với con gái, nhưng khi nhìn thấy con gái hôn mê, thì ông cảm thấy đau lòng.
Quan Vũ Hạm được truyền máu, sắc mặt đã tốt hơn nhiều, người thân có thể tiến vào, Lâm Trí liền đi vào nhanh, nhìn thấy sắc mặt cha tái nhợt, rồi lại nhìn Quan Vũ Hạm một chút, Lâm Trí cảm thấy áy náy khi nhìn người thân nằm ở trên giường bệnh mà cậu lại chẳng thể làm gì.
Tất cả mọi người cảm thấy tò mò và cũng nghi ngờ, tại sao lại khéo như vậy? Đây là loại máu hiếm thấy, nhà mình lại có tới hai người, giải thích duy nhất chỉ là trùng hợp, nếu không thì quá đáng sợ. Mọi người cũng không dám nghĩ gì thêm, cuối cùng thì cuộc hôn nhân mà ông trời tạo ra đã khiến cho họ hỗn loạn, nếu như là vậy. . . . . . . . .
Lâm Trí xác định hai người đều không có việc gì, còn mình len lén ra khỏi phòng bệnh. Đi tới một góc vắng vẻ, nghĩ thầm: ba là nhóm máu RH, vì sao cậu lại là máu AB?
"Con trai, con chạy ra đây làm gì." Mẹ của Lâm Trí thấy cậu có tâm sự nặng nề đi ra khỏi phòng, thì thấy không yên cũng cùng đi theo.
"Mẹ -- mẹ thuộc máu gì vậy?"
"Thằng ngốc, mẹ là máu AB mà." Mẹ cậu chắc chắn rằng cậu sẽ hỏi như thế.
"À, hoá ra là như vậy, làm con cảm thấy kì lạ khi cha là máu RH." Lâm Trí thở phào nhẹ nhõm.
"Mẹ, chúng ta vào thôi?" Lâm Trí lo lắng cho Vũ Hạm nên phải trở về.
"Được, con trai, mẹ đi ra ngoài mua ít đồ đã, con trở về trước đi."
"Mẹ, để con mua cho, mẹ muốn mua gì?" Lâm Trí đau lòng ẹ liền nói.
"Thằng ngốc, là thứ đồ cho phụ nữ, để bà già này đi mua, con trở về phòng trước đi?" Lâm Trí nghe vậy thì cười, tự mình vâng lời rời đi, còn mẹ cậu ở phía sau nhìn theo cậu, thằng bé thật tốt:"Con trai, mẹ xin lỗi." Bà áy náy rơi nước mắt.
Lâm Trí đi tới phòng bệnh,Vũ Hạm cũng đã tỉnh lại, thuốc tê đã hết, cho nên có chút đau đớn, sắc mặt vẫn không tốt hơn.
"Vợ à, em đã tỉnh rồi sao, định dọa chết mọi người à." Lâm Trí nắm tay Vũ Hạm nói.
"Ai là người thân của Quan Vũ Hạm thì mau ra gặp bác sĩ?" Y tá ở cửa kêu gọi. Lâm Trí đứng dậy.
"Vợ à, anh sẽ lập tức quay lại." Lâm Trí đi ra bên ngoài. Mẹ của Vũ Hạm cũng thấy không yên, vội vàng đi theo.
"Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?" Lâm Trí hỏi.
"Vợ anh bị sinh non anh có biết không? Đứa bé sắp hai tháng rồi, đây là tình trạng nguy hiểm, may nhờ đưa tới kịp thời, nếu không cả mẹ cũng gặp nguy hiểm."

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 39: Thân thế không bình thường

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 39: Thân thế không bình thường



Lâm Trí ôm lấy Quan Vũ Hạm chạy ra ngoài, Hàn Vinh Hi từ sát vách đi ra, thấy vậy liền vội vã chạy tới.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Nói xong muốn đưa tay qua.
"Cút ngay, đừng đụng vào cô ấy." Lâm Trí giận dữ. Ra cửa gọi xe taxi.
"Bác tài lái nhanh một chút, vợ tôi cần cấp cứu." Lâm Trí nói với tài xế taxi. Tài xế vừa thấy rất gấp, liền liên lạc với cảnh sát giao thông dẫn đường, chỉ chốc lát sau, cảnh sát giao thông đã chạy tới trước mặt bọn họ để mở đường.
Đi tới bệnh viện đã có y tá chờ sẵn, thì ra là cảnh sát giao thông đã thông báo cho bệnh viện, y tá đặt Quan Vũ Hạm lên xe đẩy, Lâm Trí cầm lấy tay cô.
"Vợ à, vợ à. . . . . . . . ." Bởi vì hạ thân ra máu, cho nên Quan Vũ Hạm bị đẩy tới khoa phụ sản. Lâm Trí thì bị cản ở ngoài.
Nhìn bàn tay đầy máu, lần đầu tiên cậu thấy sợ hãi, cầm điện thoại di động gọi về cho gia đình, nói cho họ biết địa chỉ ở đây.
Lâm Trí ở ngoài cửa phòng giải phẫu lo lắng chờ đợi, từng giây từng phút. . . . . . . . . . . .
"Ông trời, xin ông đừng mang cô ấy đi, van xin ông." Giờ phút này cậu cảm thấy tuyệt vọng, nhất định là kiếp trước cậu đã tổn thương rất nhiều người phụ nữ, cho nên kiếp này ông trời mới trừng phạt cậu như vậy."Mẹ kiếp, hãy nhằm vào tôi, hãy trừng phạt tôi đi? Xin bỏ qua cho Vũ Hạm." Nội tâm Lâm Trí bất lực vùng vẫy, chỉ mong có thể gánh chịu toàn bộ cho cô.
Trong nhà nhận được điện thoại, liền nhanh chóng đi tới.
Trên máy bay.
"Tại sao lại vào bệnh viện, không phải là đi du lịch sao?" Mẹ Lâm Trí cảm thấy nghi ngờ. Còn mẹ Vũ Hạm thì vẫn lo lắng, không ngừng rơi nước mắt.
Ước chừng qua hơn hai giờ, bác sĩ mới bước đi ra, Lâm Trí vội vàng đi đến.
"Bác sĩ, thế nào rồi?"
"Bệnh nhân chảy rất nhiều máu, nên cần truyền máu, nhưng bệnh viện chúng tôi không có loại máu này." Bác sĩ giải thích.
"Tại sao không có? Đó là máu gì?" Lâm Trí giận dữ.
"Không ngờ, bệnh nhân thuộc nhóm máu RH âm tính, đây là một loại máu rất hiếm thấy, trong vạn người mới chỉ có 1--5 người có loại máu này."
Lâm Trí nghe thấy chấn động, máu RH âm tính. . . . . . . . . . . .
Nhưng vào lúc này, hai bên cha mẹ cũng đã tới nơi.
"Như thế nào rồi? A Trí? Vũ Hạm sao rồi?" Cha Vũ Hạm nóng nảy hỏi.
"Cha, bác sĩ nói phải truyền máu." Lâm Trí khổ sở nói.
"Vậy làm đi? Cứu người quan trọng hơn." Cha Lâm Trí nói.
"Nhưng mà cha, trong bệnh viện không có loại máu RH âm tính." Lâm Trí bất lực nói.
"Cái gì? Con nói loại máu gì?" Mẹ Lâm Trí giật mình nói.
"Máu RH âm tính" Lâm Trí lặp lại.
Cha Quan Vũ Hạm nghe vậy liền lập tức ngồi xụp xuống đất.
"Cũng oán trách tôi, cũng oán trách tôi, là tôi vô dụng." Ông xót xa nói.
"Ông à, đây không phải là lỗi của ông. Đây là số mệnh!" Mẹ Vũ Hạm khổ sở nói.
"Cha, mẹ, hai người đang nói gì vậy? Cứu người quan trọng hơn đấy?" Lâm Trí bối rối, nhất định bọn họ có cùng nhóm với Vũ Hạm.
"Mẹ Quan Vũ Hạm càng khóc đau lòng hơn, chúng ta không cứu được con bé. Năm đó, sau khi ta và cha Vũ Hạm kết hôn vẫn không có con, cuối cùng không còn cách nào khác, chúng ta mới phải thụ tinh nhân tạo, lúc ấy đã chọn một cậu sinh viên đại học, cái gì Vũ Hạm cũng không biết, nếu như không phải vì hôm nay, chúng ta nhật định sẽ giữ bí mật này cả đời." Mẹ Vũ Hạm nói ra bí mật giấu ở trong lòng 29 năm.
"Hả --" Lâm Trí quay sang nói với bác sĩ: "Nhất định mấy người phải có biện pháp, chúng tôi không tiếc bất cứ giá nào."
"Chúng tôi sẽ tìm nguồn máu." Bác sĩ nói.
"Bác sĩ, đợi chút, tôi sẽ đi làm kiểm tra."Lâm Đông ở bên trầm mặc nói.
"Ông à, tôi nhớ không nhầm thì ông cũng có nhóm máu RH này đúng không?"
"Cha, thật vậy sao?" Lâm Trí thấy tia hi vọng.
"Đúng vậy con trai, ta sẽ đi làm kiểm tra." Lâm Đông xác định nói. Lâm Trí ôm lấy cổ cha của mình.
"Thật tốt quá."
"Thông gia, làm phiền ông." Cha Vũ Hạm vui mừng ngẩng đầu lên, ông trời thật sự không tuyệt đường sống.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 38: Duỗi ra sờ --- thấy máu

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 38: Duỗi ra sờ --- thấy máu



Lâm Trí cúp điện thoại, nghĩ thầm: rốt cuộc là ai đã hạ thuốc với Vũ Hạm? Là ai mang cô tới khách sạn? Và ai đã đánh ngất người kia? Chẳng lẽ là. . . . . . . . .
"Vợ à, em nằm xuống nghỉ một lát đi, tôi ra ngoài một chút, nhớ là không được ra ngoài." Lâm Trí cầm một cái chăn lông mỏng đắp lên cho Vũ Hạm, mang theo một bụng nghi ngờ ra cửa.
Sau khi Lâm Trí đi, Quan Vũ Hạm mở mắt. Cô không ngủ được, mà gần đây làm sao vậy? Một lần lại một lần bị đánh bất ngờ, rốt cuộc là mình đã đắc tội với ai? Lại còn nhiều lần xuống tay với cô như vậy, mà cái bóng đen hôm nay đã làm gì cô? Vì sao bụng lại đau?. Hai lần trước cũng không có nói cho Lâm Trí biết, lần này lại trùng hợp hay là mưu tính? Giống như đối phương không làm được việc thì sẽ không chịu bỏ qua, như vậy còn có lần sau hay không, thật là đáng sợ, là ai? Chẳng lẽ là -- cô ta?
Bệnh viện.
Lâm Trí đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường bệnh. Cậu đi tới. Người đàn ông nghe thấy có tiếng bước chân, liền mở mắt, vừa thấy người đến là người lạ, thì cho là cảnh sát, cho nên lại nhắm nghiền mắt.
"Anh là ai?" Lâm Trí lạnh lùng nói. Người đàn ông nghe thấy một loại âm thanh sâu thẳm, giống như truyền lên từ vực sâu, thì khẽ mở mắt, chỉ là không thèm để ý. Người đàn ông vốn không thèm để Lâm Trí trong mắt, nhìn cậu còn trẻ, khẳng định không có chức quyền gì.
"Không cần khảo nghiệm tính nhẫn nại của tôi." Lâm Trí lại mở miệng nói. Người đàn ông trên giường bị âm thanh lạnh lùng này làm trấn động, không ngờ thằng nhóc trước mắt này, lại có vẻ mặt lạnh lùng như vậy, trong ánh mắt hung ác toàn là tia sát khí, nhưng những những điều này hoàn toàn không phù hợp với bề ngoài. Nhưng lại không giống cảnh sát. Người đàn ông mở miện nói, là muốn thăm dò cái người giống như đỉnh núi kia.
"Chúng ta quen biết sao?"
"Anh chỉ cần trả lời vấn đề của tôi, anh là ai? Vì sao lại xuất hiện trong hang động?" Lâm Trí cúi người xuống nhìn chằm chằm người đàn ông hỏi.
"Cậu là cảnh sát sao? Tôi muốn tìm luật sư.", người đần ông cảm thấy lành lạnh ở sống lưng, xem ra đã toát mồ hôi lạnh!
Lâm Trí không nhịn được, đưa tay hướng xuống đáy quần người đàn ông, nhanh chóng nắm lấy của quý của người đàn ông, dùng sức bóp nghiến.
"A -- , buông tay, buông tay." người đàn ông bị đau mà mở miệng trách móc.
"Không cần vòng vo với tôi, cẩn thận tôi không vui, thì đời này anh cũng đừng nghĩ tới chuyện gặp phụ nữ."
"Được được, tôi nói, tôi nói, tôi tên là Lý Hi Du, hôm nay định tới hang động tìm thú vui, không ngờ còn chưa được việc đã bị người ta đánh ngất. Tôi cũng không biết sau đó thế nào, nhưng khi tôi tỉnh dậy thì đã nằm ở trong bệnh viện rồi." Người đàn ông nói từng cậu từng chữ. Thỉnh thoảng còn liếc trộm Lâm Trí, trong lòng lộ ra điều không thành thật.
"Tìm thú vui? Vậy anh biết cô gái trong hang đó? Anh xem tôi là đứa trẻ ba tuổi sao? Đi tìm phụ nữ? Bên ngoài còn nhiều? Tôi đây cũng không có thời gian nghe anh nói bậy, mẹ kiếp." Lâm Trí dùng thêm sức, ngươi đàn ông thiếu chút nữa thì ngất đi.
"Được -- tôi nói, hôm nay tôi không biết người phụ nữ kia, là có người nhắn tin cho tôi, nói tôi đi kiếm cô ấy, sau đó chụp được hình. Nếu hoàn thành thì sẽ nhận được một số tiền lớn." người đàn ông bị đau đến run lập cập.
"Là ai đã sai anh?" Lâm Trí lại hỏi.
"Đại ca, cái này tôi thật sự không biết, chúng tôi làm việc đều thường liên lạc qua điện thoại." Người đàn ông bị dọa sợ tới mức không còn cách nào, đành phải đem hết những điều biết được nói ra.
"Đưa điện thoại cho tôi?"
"Được được" người đàn ông đưa điện thoại cho Lâm Lrí. Lâm Trí nhấn gọi, đối phương không có tiếp máy. Manh mối đã mất, nhất định số này là số rác. Lâm Trí rời khỏi bệnh viện, đi tới một quán ăn, mua cho Vũ Hạm mấy thứ mà cô thích ăn, mang về khách sạn.
"Vợ à, nhìn xem tôi mua đồ em thích ăn nhất này." Không có phản ứng, Lâm Trí để thức ăn xuống, cho là Vũ Hạm đang ngủ. Thì đi tới bên giường, phát hiện sắc mặt Vũ Hạm trắng bệch.
"Vợ à, em đừng làm tôi sợ, em không thoải mái sao?" Lâm Trí nhẹ nhàng lung lay Vũ Hạm. Nhìn đôi môi cô tái nhợt, nhất định phải tới bệnh viện, đưa tay ôm lấy Vũ Hạm, cảm thấy bên dưới dinh dính, vừa nhìn thì ra đầy máu, vén lên tấm chăn lại càng là một mảng.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 37: thu hồi tiền của ngươi

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 37: thu hồi tiền của ngươi



"Lâm tiên sinh mời đi theo tôi." Người đàn ông dẫn Lâm Trí đi vào. Người này vừa nhìn cũng rất đàng hoàng, thấy lưng có chút cong, nhìn thân thể hình như không tốt.
"Xin hỏi ông: làm sao ông lại gặp được vợ của tôi vậy?" Lâm Trí tò mò hỏi.
"Thứ cho tôi nói thẳng, tôi đã đồng ý với đối phương là sẽ không nói bất kì điều gì cho người có liên quan với cô ấy, bao gồm cả chồng cô ấy." Ông ta quay đầu lại nói, trong ánh mắt giống như cầu xin Lâm Tri không nên hỏi nữa, tôi sẽ không nói gì. "Ông à, làm phiền ông." Lâm Trí lấy ra một xấp tiền đưa cho ông ta. ✢Tiểu✣Mèo✤Hoang✥
"Chàng trai, làm người phải có chữ tín, tôi đã đồng ý với người khác, nhất định sẽ làm được." Nhìn thân thể ông ta suy yếu, không ngờ lại có ý chí kiên quyết như vậy, đối mặt với một xấp tiền mà không chút dao dộng, làm cho người ta bội phục.
"Ông à, tôi không có ý gì khác, xin ông nhận lấy, coi như tôi bày tỏ tấm lòng cảm ơn." Lâm Trí kín đáo đưa cho ông ta.
"Chàng trai, thu hồi tiền của cậu lại, tôi không có tiền, nhưng tôi cũng có nguyên tắc làm người." Ông ta tiếp tục đi vào trong, đi tới một căn phòng thì đẩy cửa đi vào.
"Vũ Hạm?" Lâm Trí chạy nhanh vào đó.
"Vợ tôi làm sao thế? Tôi muốn đưa cô ấy đi tìm bác sĩ?" Lâm Trí đứng dậy muốn đưa Vũ Hạm đi.
"Chàng trai, cậu yên tâm, bác sĩ đã xem rồi, vợ cậu bị người ta hạ độc, hình như là một loại thuốc kích thích." Ông ta nói ra từng câu từng chữ. ✢Tiểu✣Mèo✤Hoang✥
"Hạ thuốc? Tại sao lại hôn mê?" Lâm Trí lạnh lùng nói.
"Bác sĩ nói rằng hình như còn có thuốc mê, đúng rồi, vợ cậu đã có thai một tháng, thế nhưng đứa bé không thể giữ được, nên cậu hãy mau bình tĩnh, dù sao các cậu còn trẻ." Ông ta an ủi Lâm Trí.
Lâm Trí không nói câu nào, trong mắt lộ ra một tia độc ác.
"Chàng trai, cậu không sao chứ?" Ông ta cảm thấy không khí có chút sát khí.
"Cám ơn ông, tôi muốn mang cô ấy đi, về sau có cơ hội, tôi sẽ báo đáp ông." Lâm Trí cởi áo khoác của mình xuống, phủ thêm lên người Vũ Hạm, ôm lấy cô đi ra khỏi khách sạn, gọi taxi, rồi rời đi.
Lâm Trí ôm Vũ Hạm trong ngực, trong lòng cảm thấy bị dày vò, cảm nhận được đắng cay mặn ngọt.
Trong ngực có chút phản ứng, hình như Vũ Hạm sắp tỉnh lại.
"Người xấu. . . . . . . . . . . . Người xấu. . . . . ." Vũ Hạm đứt quãng nói xong. ✢Tiểu✣Mèo✤Hoang✥
"Vợ à, không sao đâu, em đã an toàn rồi." Lâm Trí đau lòng nói.
"Người xấu, người xấu. . . . . . . . ." Quan Vũ Hạm vẫn không ngừng lặp đi lặp lại.
Lâm Trí nhẹ nhàng khẽ hôn lên trán cô.
"Vợ à, anh không biết em bị uất ức gì? Chẳng qua anh sẽ không bỏ qua cho tên khốn đó." Lâm Trí độc ác nói. Quan Vũ Hạm tỉnh dậy.
"...tôi, ở đây là. . . . . . . . ." Quan Vũ Hạm dùng sức nghĩ lại tất cả mọi chuyện xảy ra.
"Ô ô. . . . . . . . ." Cô khóc lên.
"Vũ Hạm, Vũ Hạm, em làm sao vậy? Là tôi đây." Lâm Trí nhìn cô nói. Quan Vũ Hạm không nói lời nào, chỉ không ngừng khóc lóc. Lâm Trí nhìn thấy mà đau lòng.
Trở lại khách sạn, Quan Vũ Hạm không nói câu nào.
"A lô? Là tôi -- Lâm Trí đây, cảnh sát dẫn người đi chưa? Tên đó đã tỉnh chưa?" Lâm Trí đi ra bên ngoài gọi điện cho hướng dẫn viên du lịch. Cậu tin tưởng chuyện này sẽ không đơn giản như vậy, Vũ Hạm không chỉ đụng phải kẻ xấu, mà cũng không thể nào trùng hợp, nhất định sau lưng có một âm mưu. Nọi chuyện xảy ra gần đây cũng rất kì lạ.
"Lâm tiên sinh, người đàn ông kia đã được đưa tới bệnh viện, cảnh sát đã lấy khẩu cung, còn vợ của anh thì sao?" ✢Tiểu✣Mèo✤Hoang✥
"Tôi đã tìm được cô ấy, tên đó đang ở bệnh viện nào, tôi sẽ tới đó một chuyến." Lâm Trí lạnh lùng nói, đối phương cảm thấy một dòng nước lạnh truyền tới từ đầu bên kia điện thoại, vì vậy cái gì cũng không dám nói, chỉ ngoan ngoãn nói cho cậu biết địa chỉ.

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG Chương 36: Người đàn ông bí ẩn?

ÔNG XÃ NGỐC NGHẾCH RẤT ĐIÊN CUỒNG
Chương 36: Người đàn ông bí ẩn?

"Vũ Hạm?" Lâm Trí vừa đi vừa gọi.
"Ở đấy tối như vậy, làm sao vợ tôi có thể ở đây?" Lâm Trí tức giận quay sang trách móc hướng dẫn viên du lịch, thấy thiếu người mà vẫn rời đi sao? Nhưng bây giờ không nói tới việc này, quan trọng nhất là phải tìm người.
"Quan Vũ Hạm, em đang ở đâu?" Tìm khắp các hang cũng không có, Lâm Trí càng lo sợ. Đã trễ thế này, cô ấy sẽ đi đâu? Chợt cậu bị một cái gậy gỗ làm ngã, cầm đèn chiếu lên, khiến cậu bị hù cho giật mình.
"A -- hướng dẫn viên du lịch, mau tới đây?" Lâm Trí la lên. Thì ra là cách đấy một mét hình như có người đang nằm.
"Anh xem, người này sao vậy?" Lâm Trí có dự cảm xấu. Cậu đến gần người nọ, vừa nhìn thấy là một người đàn ông, đang nằm trên mặt đất, trong lỗ mũi chảy ra máu, liền lấy tay thử xem có còn hô hấp không.
"Mau gọi điện thoại, còn chưa có chết." Lâm Trí nói với hướng dẫn viên du lịch.
"Trong hang động không có tín hiệu, chỉ có thể ra ngoài gọi thôi"
"Anh ra ngoài gọi điện báo cảnh sát trước, thuận tiện thì gọi 120."
"Được." Hướng dẫn viên du lịch chạy ra khỏi hang động. Lâm Trí nhìn kỹ người đàn ông này, người này mang mặt nạ che kín, khẳng định không phải người tốt, nhưng vì sao lại ngất xỉu ở đây? Nhìn lỗ mũi chảy máu, chẳng lẽ là? Lâm Trí nhìn kỹ vị trí của cây gậy, hẳn là anh ta bị người khác đánh lén sau lưng. Đây là cái gì? Cậu cầm lên một cái khuyên tai.
"Đây là của Vũ Hạm." Lâm Trí xác định nói. Vốn vẻ mặt lạnh lẽo, nay càng đáng sợ hơn.
"Mẹ kiếp, ai ăn gan hùm mật gấu, dám đụng đến người phụ nữ của cậu, cậu sẽ không bỏ qua chúng." Lâm Trí lật người đàn ông đó lại, muốn tìm ra đầu mối, tháo mặt nạ của anh ta ra thì là người xa lạ. Bên dưới người anh ta còn có áo khoác của Quan Vũ Hạm. Nét mặt Lâm Trí càng ngày càng đáng sợ. Cậu nắm lấy cổ áo anh ta.
"Nếu như không phải mày đang hôn mê, thì tao sẽ thiến mày, mẹ kiếp, đời này mày đừng có nghĩ muốn chơi phụ nữ nữa." Lâm Trí chửi mắng nói. Cậu cầm áo khoác của Vũ Hạm lên, trong lòng thật sự rất khổ sở.
"Tại sao? Tại sao? Ông trời lại phải trừng phạt tôi như vậy? Kiếp trước tôi đã làm điều gì sai? Mà kiếp này muốn tôi phải trả nợ, ông trời ơi: đời này tôi chỉ muốn một người phụ nữ thôi? Hãy trả cô ấy lại cho tôi?" Lâm Trí gần như gào thét.
"Chẳng lẽ Vũ Hạm đã đánh ngất người đàn ông này, rồi chạy ra ngoài." Lâm Trí vừa phân thành tích nói. Cậu đứng dậy đi ra ngoài, nhất định là Vũ Hạm không có ở đây, cậu phải trở về, có lẽ Vũ Hạm cũng đã trở về khách sạn rồi.
"Hướng dẫn viên du lịch, anh ở lại đi, cảnh sát sẽ đến ngay, có lẽ người này biết rõ ở đây xảy ra chuyện gì? Tôi muốn trở về nhìn xem Vũ Hạm đã về khách sạn chưa? Nếu anh có tin tức của cô ấy, thì lập tức báo cho tôi biết." Lâm Trí nói xong liền leo lên thuyền, chịu đứng bệnh sợ nước, cuối cùng cũng tới được bờ bên kia. Lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới khách sạn, mở cửa phòng ra, vẫn không có ái, cậu cảm thấy thất vọng liền gọi điện thoại cho Vũ Hạm. Mà vừa rồi gọi cho Vũ Hạm không được, lần này chỉ ôm một chút hi vọng.
"A lô?"đã gọi được. Chẳng qua là giọng đàn ông, tình huống này là sao? Nhìn lại tất cả mã mố, đúng là số của Vũ Hạm.
"Ông là ai? Vì sao lại có điện thoại của vợ tôi?" Lâm Trí nghi ngờ nói.
"A, ra là vậy, có một người đàn ông nhờ vả tôi, muốn tôi tạm thời chăm sóc cô gái này." Đối phương trả lời, Lâm Trí cẩn thận lắng nghe thì nhận ra đây là giọng nói bản địa.
"Tôi là chồng cô ấy, hãy bảo cô ấy nghe điện thoại, nói cho tôi biết cô ấy đang ở đâu?" Lâm Trí vừa nói vừa chạy ra ngoài.
"Chúng tôi đang ở khách sạn Côn Minh, tiên sinh, phu nhân ngài được người ta ôm tới, hình như còn chưa tỉnh lại, không biết là tại sao nữa? Người kia nói không có việc gì, qua một lúc sẽ tỉnh."
Lâm Trí ra cửa gọi xe, ước chừng khoảng 20' thì tới khách sạn. Mà một người đàn ông gần sáu mươi tuổi đúng ở ngoài cửa chờ.
"Anh là?" Ông ta thấy Lâm Trí đến liền hỏi.
"Tôi là Lâm Trí, tôi tới tìm vợ mình-- Quan Vũ Hạm." Lâm Trí lo lắng giải thích nói.